TRẦN LẬP NÔNG_PART 1

// điều hòa trung tâm //

Phải lòng Lâm Ngạn Tuấn, là điều cậu không ngờ tới.

Nhân duyên giữa Trần Lập Nông và phái nữ luôn tốt, có lẽ vì trong gia đình cậu hầu hết là phụ nữ, từ những vị lớn tuổi cho đến đồng trang lứa, vậy nên cậu biết rõ cách hòa hợp với phái nữ.

Kể từ khi cậu có ký ức, những người thân là nữ trong gia đình luôn vây quanh cha và cậu.

Sau này, chuỗi khách sạn mà cha cậu và bạn bè hùn vốn mở ngày càng phát triển, thời gian ông xuất hiện ở nhà ngày càng ít, và đối tượng “chà đạp” của các vị nữ nhân này cũng chỉ còn lại một mình Trần Lập Nông.

Khi còn nhỏ, cậu đã được mẹ và dì cho ăn mặc như con gái đưa đi uống trà chiều, đáng nói hơn nữa là cậu còn được đưa đến phòng thay đồ nữ ở bể bơi, hoặc có khi mẹ dắt luôn cậu vào nhà vệ sinh nữ để giải quyết nhu cầu.

Nói tóm lại, từ năm mười lăm tuổi Trần Lập Nông bắt đầu có ý thức về giới tính và mơ mộng về các nữ sinh lớp bên cạnh, những chuyện này đã trở thành “lịch sử đen” không thể nhắc tới.

Tuy nhiên, có nhiều phụ nữ trong gia đình cũng mang lại nhiều lợi ích, ví dụ, khi cậu nhìn thấy một nữ sinh mặt xám như tro dùng cặp sách che mông lại, cậu sẽ dịu dàng cởi đồng phục học sinh và choàng quanh cô ấy.

Thói quen tốt này kéo dài cho đến khi Trần Lập Nông đậu đại học, cậu rốt cuộc hạ quyết tâm muốn tìm một cô gái hợp mắt bắt đầu yêu đương.

Đáng tiếc, dù thói quen tốt đến đâu, trong mắt bạn gái, đó cũng chỉ là một tên “điều hòa trung tâm”.

Mọi người đều có ấn tượng tốt về những chàng trai ấm áp, nhưng không ai có thể chịu đựng được bạn trai mình đối xử quá tốt với bất kỳ cô gái nào.

Vì vậy, trong thời gian ngắn ngủi năm nhất, cậu đã quen vài cô bạn gái, và toàn bộ đều chia tay.

Càng quá mức chính là, cái biệt danh “điều hòa trung tâm” Trần Lập Nông ở trong trường một truyền mười, mười truyền trăm, trăm truyền ngàn… Cứ như vậy truyền đi sinh sôi nảy nở.

Cả trường ai cũng biết có một chàng soái ca cao 1,86 mét ở khoa Tài chính, nhưng từ năm hai đến nay vẫn chưa hề có bạn gái.

Làm bạn cũng được, làm lốp dự phòng cũng không tồi, nhưng làm bạn trai …

Tất cả các cô gái đều nản lòng: Đáng tiếc làm sao chàng soái ca dương quang này, lại là một “điều hòa trung tâm”!

Điều hòa trung tâm thì làm sao? Điều hòa trung tâm làm gì sai à?

Trần Lập Nông thập phần ủy khuất, ủy khuất dùm cho điều hòa trung tâm, và còn ủy khuất vì chính bản thân mình.

“Thôi đi.” Trần Lisa một bên lướt Weibo truy tinh một bên ném cái nhìn xem thường về phía anh mình, “Nếu bạn trai em dám mua băng vệ sinh cho cô gái khác rồi đưa về nhà, em nhất định sẽ đánh gãy chân chó của anh ta.”

“Chỉ là giúp đỡ mua đồ cho bạn bè mà thôi, cái này có vấn đề gì chứ?” Trần Lập Nông vẫn như cũ không hiểu, “Phụ nữ các em toàn chuyện bé xé ra to.”

“Hừ, trai thẳng.” Em gái tiếp tục lướt Weibo, ngón tay hung hăng chọc màn hình không thèm ngẩng đầu lên, “Trai thẳng nên cùng trai thẳng yêu đương, thuộc tính giống nhau nên ở bên nhau cùng tổn thương nhau.”

“Trần Lisa, sao mấy hôm nay em lại bực dọc như vậy? Kinh nguyệt tới sớm à?”

“CP của em không có phát đường, em đang rất đau khổ! Rất khó chịu!”

“…”

Trần Lập Nông lặng lẽ lấy trong ba lô ra một hộp sôcôla, đưa cho em gái, “Vậy em ăn sôcôla cho ngọt đi.”

Phụ nữ có tâm trạng không vui có thể ăn đồ ngọt để tinh thần sảng khoái hơn. Đàn ông nên làm gì nếu tâm trạng không vui đây?

Không thể thay đổi được thói quen tích lũy nhiều năm tháng, cậu cũng không dám quen bạn gái nữa.

Bởi vì phụ nữ mà ghen tuông vô lý … thực sự rất đáng sợ!

// em rể say xỉn //

Lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Ngạn Tuấn, mặc dù không biết tên, nhưng vì ấn tượng ban đầu không tốt, nên cậu không thích anh ta lắm.

Thử hỏi một đại nam nhân say như chết quấn lấy một cô gái trẻ, có thể có bao nhiêu người có ấn tượng tốt đây?

Hơn nữa cô gái này còn là em gái ruột của mình, thân là anh trai, chính mình đối mặt với cảnh này nên dùng tâm trạng gì?

“Em làm gì lại đưa người lạ đến khách sạn?” Trần Lập Nông từ toilet đi ra, bên trong đã bị con ma men nôn thảm đến không nhìn nổi.

Cậu nghĩ cũng may không phải là khách sạn do cha quản lý, bằng không bị khách khứa nhân viên phục vụ phòng nhiều chuyện nhìn thấy, ngày hôm sau nhất định sẽ đem chuyện “thiên kim chủ tịch mang trai lạ vào phòng” lan truyền khiến cho trên dưới toàn bộ khách sạn biết được.

“Người lạ đâu? Đây là bạn trai em mới quen.” Trần Lisa bị người say rượu trên giường túm chặt không thể lấy tay ra. “… Anh, anh giúp em được không? Em là con gái nên không tiện cho lắm. Anh giúp em chăm sóc cho anh ấy đi? “

“Yêu cầu này thật quá đáng.” Kỳ thật cậu có chút dao động, cậu đương nhiên sẽ không cự tuyệt yêu cầu của em gái, “Em lập tức phải về Mỹ, tại sao lại ở thời điểm nghỉ ngắn ngủi này quen bạn trai? Muốn thử yêu xa à?”

“Ai da, không phải.”

Trần Lisa dẩu dẩu miệng, ánh mắt nhìn về phía con ma men đang lảm nhảm lời say kia than nhẹ, “Là anh ấy nói thích em… Người ta trước giờ chỉ biết truy tinh chưa từng có người theo đuổi, huống hồ anh ấy nhìn rất giống idol của em, cho nên, cho nên đã đồng ý rồi.”

“Em quen anh ta lâu chưa?”

“… Chưa, chỉ vài ngày khi đi chơi với bạn bè trong kỳ nghỉ thôi, em đã nhìn thấy anh ấy ba lần trong hộp đêm mà ảnh điều hành.”

“Ba lần? Lại còn là chủ hộp đêm?!”

Quả nhiên là truy tinh đến ngớ ngẩn rồi, sao lại có thể vì đối phương trông giống thần tượng của mình liền qua loa đồng ý quen?!

“Anh hai, em 20 tuổi rồi, đừng nghĩ em là đứa trẻ lên ba.” Trần Lisa thừa dịp con ma men trên giường buông tay hết sức, lập tức rút cánh tay ra cầm lấy ở túi xách ở bên cạnh đứng dậy, “Em mặc kệ, dù sao, dù sao anh phải giúp em chăm sóc anh ấy, em phải về nhà ngủ đây.”

“Này! Trần Lisa!”

Trần Lập Nông đuổi tới cửa phòng, em gái cậu dường như đột nhiên nghĩ đến điều gì, quay đầu lại trợn to hai mắt nói, “Chuyện này không được để người thứ ba biết, nếu không em sẽ khóc lớn cho anh xem.”

Cửa phòng đóng lại, Trần Lập Nông quay người, thấy tên đàn ông trên giường, sững sờ vài giây liền đi vào phòng tắm bắt đầu thu dọn.

Lau dọn phòng cho khách rất thảm được chưa? Cậu hiểu sự vất vả. Nửa năm trước, khi vừa mới tốt nghiệp, cậu đã bị bố bắt đi làm nhân viên thực tập tại một khách sạn, xuất phát điểm là phục vụ phòng cấp thấp nhất.

Nhưng trong ba tháng quỷ quái đó, ngoại trừ đi theo các vị tiền bối dọn dẹp phòng ốc bừa bộn bị khách làm loạn, lần đầu tiên cậu phải dọn dẹp phòng tắm kinh tởm như vậy.

Dọn rửa mất gần hai mươi phút, cho đến khi cậu đi đến mép giường xốc chăn đắp trên người con ma men kia lên, lúc này mới phát hiện em gái ngoan của cậu lớn mật đến độ lột gần như trọn vẹn một nam nhân mới gặp được ba lần——

Chiếc áo sơ mi trên người đã cởi ra và thắt lưng quanh eo cũng được mở, chiếc quần âu kéo xuống đến đầu gối để lộ chiếc quần lót tam giác.

Hai lông mày của Trần Lập Nông nhíu lại trong vài giây, sau đó cậu phát hiện rằng áo sơ mi và quần dường như đã bị vấy bẩn. Mặc dù vết bẩn đã được lau khô, nhưng dấu vết kinh khủng vẫn còn trên đó.

Được rồi, cậu chưa bao giờ hối hận về những gì đã hứa với em gái mình, chẳng phải chỉ là chăm sóc một tên say rượu thôi sao? Cậu cũng đã gặp những khách hàng như vậy trong thời gian thực tập, đây chỉ là một vấn đề nhỏ như con thỏ.

Cậu cởi áo khoác, xắn tay áo, khom lưng đem con ma men em rể tiếp tục lột sạch sẽ.

Chỉ cần mang quần áo cho nhân viên dọn phòng giặt và phơi khô. Đó không phải là vấn đề lớn. Vấn đề lớn nhất là làm thế nào tắm rửa cho một người đàn ông đây…

“Uống!” Con ma men trên giường đột nhiên lớn tiếng cao vút hô lên, “Không uống, không uống chính là không nể mặt mũi tôi!”

Chậc.

Trần Lập Nông ở trong lòng yên lặng ghét bỏ một chút người em rể này.

// thật không hiểu được //

Phụ nữ khi yêu có thể rất kỳ lạ, chẳng hạn như khi chị cả và anh rể yêu nhau, liền thường xuyên giống như đến thời kỳ mãn kinh cảm xúc phập phồng không ngừng, nhưng giống như em gái cậu cả ngày đem khóa trái mình ở trong phòng thì thật rất kỳ quái.

Càng đáng sợ chính là cả cơm cũng không ăn, tam đại đầu sỏ trong nhà —— bà, mẹ cùng dì đều gấp đến độ xoay vòng vòng.

Trần Lập Nông kết thúc công việc ở khách sạn cũng đã gần 12 giờ sáng, khi cậu theo thói quen đi thang máy về phòng 0502 để tắm và nghỉ ngơi, tình cờ thấy một tin nhắn của mẹ gửi đến nhiều giờ trước.

“Lisa đang nháo muốn tự sát! Tan làm xong con về nhà ngay!”

Không phải vừa có bạn trai à? Tại sao lại đột nhiên buồn bực?

Trần Lập Nông không hiểu rõ lắm. Mặc dù mẹ cậu thường xuyên phóng đại sự thật, nhưng việc sử dụng từ tự sát vẫn khiến cậu lo lắng.

Lái xe về đến nhà thì đã khuya, tam đại đầu sỏ lớn tuổi nên đã sớm đi ngủ, Trần Lập Nông đi quanh phòng khách tối tăm thì thấy em gái đang ngồi trước tủ lạnh nuốt bánh kem.

“Hôm nay em làm gì vậy?” Cậu hỏi.

“Hả …” Trần Lisa vừa ăn bánh vừa sụt sịt, “Thất tình không được sao?”

“Thần tượng của em kết hôn rồi à?”

“Đừng nói nhảm! Anh ấy không có bạn gái, được chưa?!” Trần Lisa nuốt thức ăn trừng mắt nhìn anh trai mình, sau đó mặt nhăn lại, ngữ khí nhẹ nhàng giải thích “… Là người bạn trai lúc trước em muốn anh chăm sóc, hắn ta căn bản không có muốn cùng em hẹn hò, ngày hôm qua, ngày hôm qua em thấy hắn ở đó tán gái, đã rất tức giận tát hắn một cái.”

Tại sao chuyện này lại không bất ngờ chút nào?

Trần Lập Nông chớp chớp mắt, đến gần tủ lạnh cúi người kéo em gái lên, “Sàn nhà lạnh, em ngồi lên rồi ăn.”

“Người ta là lần đầu tiên cùng người khác hẹn hò, ai cũng không quan tâm…” Trần Lisa ậm ừ cầm lấy bánh ngọt đi tới bàn ngồi xuống. “Thật ra, trước đây em cũng từng nghe tiền bối nói chuyện, nói rằng hắn ta chỉ thích chơi đùa, thường xuyên đùa giỡn với phụ nữ nói hẹn hò linh tinh.”

“Vậy mà em vẫn đồng ý?” Trần Lập Nông hoàn toàn không hiểu.

“Ai, ai bảo anh ta … thật đẹp trai … giống idol của em.”

“Em dứt khoát cùng thần tượng quen nhau luôn đi, thấy giống thần tượng liền đồng ý hẹn hò, không có chút nguyên tắc nào cả.”

“Anh ấy là người Nhật, người ta không có biết tiếng… Ai nha không phải!” Em gái phát hiện đề tài đã chuyển hướng, lập tức buông bánh kem túm chặt lấy tay áo Trần Lập Nông, “Em hiện tại rất là đau khổ! Em muốn anh giúp em!”

“Hả? Em yêu đương muốn anh giúp đỡ, rồi thất tình cũng muốn anh giúp đỡ?” Trần Lập Nông định rút tay áo muốn rời đi.

“Em đã lỡ dọa hắn, nói hắn hãy đợi đấy rồi.”

“Còn đợi cái gì? Đợi anh đến đánh chết? Em không biết là anh không thích đánh nhau sao. Nắm đấm anh mạnh như vậy lỡ tay đánh chết người thì sao.”

“Ai muốn anh đánh ai?” Em gái gia tăng lực đạo, kéo anh trai lại gần một ít, “Dù sao em cũng không quan tâm, anh phải giúp em trả thù hắn ta.”

“Quên đi, em không có bị lừa tình hay tiền, chỉ là bị lừa một đêm cảm tình…”

“Đúng!” Trần Lisa lóe lên một tia cảm hứng, đột nhiên nới lỏng tay áo của anh trai, vỗ mặt bàn, “Vậy lừa hắn một đêm cảm tình!”

“Em muốn làm gì?” Trần Lập Nông có dự cảm không tốt.

“Cái loại tay chơi như hắn cùng phụ nữ tình một đêm cũng không phải chuyện gì hiếm lạ, cho nên…”

Cho nên cái gì? Cậu lui về phía sau một bước muốn chạy trốn.

“Anh trai.” Trần Lisa cười quỷ dị, quay đầu nhìn về phía anh trai mình đang chuẩn bị chạy trốn, “Em là em gái mà anh thương yêu nhất, anh sẽ không từ chối em, đúng không? Làm ơn nhé anh trai?”

Ặc.

Tại sao cậu lại không có một biện pháp nào để từ chối em gái mình?

// thật là đáng yêu //

“Anh có muốn về nhà với tôi không?”

“Ừm … về nhà đi, tôi muốn về nhà.”

Trần Lập Nông thừa dịp Lâm Ngạn Tuấn uống say khướt đưa người ra khỏi hộp đêm, còn tiện thể bỏ rơi luôn mớ bạn bè đã bồi cậu tới chơi.

Cậu rất ít khi ra ngoài chơi bời, nếu không phải em gái nhờ trả thù tên say xỉn này, cậu căn bản sẽ không nhờ đàn em Justin cùng đám bạn không quen biết gì kia đến chơi hộp đêm.

May mắn thay, Justin, cũng là một tay chơi lão làng, quen biết một ông chủ khác là Phạm Thừa Thừa, nên sau khi Phạm Thừa Thừa xuất hiện trong hộp đêm cùng với Lâm Ngạn Tuấn, Trần Lập Nông đã lập tức vạch ra cả một kế hoạch trong đầu: tối nay là thời điểm tốt để giúp em gái cậu trả thù.

Con ma men ngã lên trên giường, vẫn túm cánh tay cậu bắt đầu lải nhải, cậu nghe không rõ lắm đối phương đang nói cái gì, nhưng có thể khẳng định chính là, nhất định là đang kể cho chính cậu nghe “sự nghiệp vũ trường to lớn” của hắn.

Tên kia ở hộp đêm uống say xong vẫn luôn nói không ngừng, cả một đêm trừ bỏ âm nhạc đinh tai nhức óc kia, Trần Lập Nông chỉ nhớ rõ thanh âm lải nhải của Lâm Ngạn Tuấn.

“Thực xin lỗi.”

Cậu một bên bắt đầu cởi quần áo con ma men, một bên lầm bầm lầu bầu giải thích, “Muốn trách thì trách chính anh hái hoa ngắt cỏ, tôi chỉ là phụng mệnh hành sự, anh tỉnh lại không được đánh tôi đấy.”

Đây không phải là lần đầu tiên Lâm Ngạn Tuấn bị cởi quần áo, uống rượu say xong con ma men trừ việc thích lảm nhảm nói lời say, vẫn là khá ngoan ngoãn để người ta chăm sóc.

Nhưng đêm nay có chút khó cởi, cậu quỳ trên người Lâm Ngạn Tuấn chuẩn bị nỗ lực nâng mông đối phương lên để cởi quần jean, người say đột nhiên ngồi dậy, đôi mắt đẹp theo men say mơ màng nhìn, sau đó hỏi, “Tại sao lại sờ mông tôi?”

“Ai rảnh sờ mông anh?” Rõ ràng là đang cởi quần kia mà?

Hai tay đè dưới mông mạnh mẽ nâng lên, ngón tay đột nhiên cắm sâu vào da thịt đàn hồi.

Lực hấp dẫn bên dưới khiến cơ thể có chút mơ hồ vô chừng, Lâm Ngạn Tuấn hạ mông xuống, vững vàng ngồi ở trên giường, “Tại sao cậu lại bóp mông tôi?”

“Là mông của anh đè lên tay của tôi!”

Trần Lập Nông hơi đỏ mặt, cúi đầu định rút tay ra, mới phát hiện ở chỗ dưới đáy khóa kéo Lâm Ngạn Tuấn bị mắc kẹt, có chút quá nổi bật.

“Cậu nặng quá.” Con ma men đột nhiên ngây ngô cười một tiếng, “Đổi tư thế được không?” Nói xong lập tức nằm lại trên giường nhắm mắt ngủ.

“Anh muốn đổi tư thế nào? Thế này à?”

Trần Lập Nông cũng không khách khí, một tay đem người lật qua hướng lưng về phía mình.

Quả nhiên đổi tư thế xong dễ dàng cởi hơn hẳn, cậu thành thạo lột sạch sẽ Lâm Ngạn Tuấn chỉ để lại quần lót, đắp chăn bông xong vào phòng tắm tắm rửa.

Giúp một người đàn ông khác tắm rửa là không thể, lần trước Trần Lập Nông đã từ bỏ lựa chọn này mà đào tẩu. Thật kỳ lạ là khi cậu còn học đại học, đã nhìn thấy bạn cùng phòng mặc quần áo lót đi lại, nhưng khi nhìn thấy thân hình gầy gò của Lâm Ngạn Tuấn, cậu lại không thể nhìn thẳng vào người ấy.

Giống như là … Giống như là nhìn thấy cái gì đó ngại ngùng, tầm mắt sẽ cố ý tránh né mà dời đi.

“Đi tè, muốn đi tè…”

0502 là phòng dành riêng cho Trần Lập Nông. Cậu không có thói quen khóa cửa phòng tắm khi đi tắm. Đợi đến khi cậu nghe được lời say thì thầm tự nói của Lâm Ngạn Tuấn, tên kia đã đứng ở trước bồn cầu chưa mở nắp chuẩn bị cởi quần lót “xả nước”.

“Này! Khoan đi!” Cậu nhanh chóng mở cửa kính phòng tắm vòi sen, ngăn Lâm Ngạn Tuấn lại.

“Ưm … nhưng mắc quá.”

“Phải mở nắp rồi mới đi tiểu.” Trần Lập Nông thở dài, xoay người nhấc nắp bồn cầu lên.

“Như vậy sao…” Khuôn mặt đỏ bừng của Lâm Ngạn Tuấn lộ ra lúm đồng tiền sâu dưới ánh đèn ấm áp, “Cảm ơn.”

Tuy nói rằng mình đang rất mắc, kết quả Lâm Ngạn Tuấn lại ngồi ở trên bồn cầu ngủ mất rồi.

Trần Lập Nông nhanh chóng tắm xong đem người đưa ra ngoài phòng tắm ném về trên giường, vẫn là cái tư thế đưa lưng về phía trần nhà, con ma men vùi đầu vào gối thật sâu.

Cậu chui vào chăn bông nằm xuống, Lâm Ngạn Tuấn lập tức liền thở mạnh ra xoay người nằm lên cánh tay cậu.

“Thật mắc quá …” Lại nói lời say.

“Vậy sao vừa rồi anh không đi?”

“Cái nắp chưa mở ra…”

“Tôi giúp anh mở ra rồi.”

“Cảm ơn…”

Cuộc đối thoại khiến người dở khóc dở cười, Lâm Ngạn Tuấn theo thanh âm đem đầu để trên ngực Trần Lập Nông.

“Vậy anh rốt cuộc có muốn đi tiểu không?”

Người trong lòng ngực không đáp lại, Trần Lập Nông nhìn chằm chằm vào ngọn đèn mờ ảo bên cạnh giường, đưa bàn tay chạm lấy lưng Lâm Ngạn Tuấn.

Người kia vặn vẹo vài cái, kề sát khuôn mặt nóng bỏng lên ngực cậu. Chỉ có tiếng thở đều và mùi rượu nồng nặc giữa hai cánh tay, Trần Lập Nông ngay lập tức cảm thấy hoàn toàn buồn ngủ.

Theo đạo lý mà nói, cùng đàn ông thân mật tiếp xúc, không phải sẽ tự động sinh ra cảm giác bài xích sao?

Giống như khi cậu đi học trước đó, kết thúc lễ kỉ niệm thành lập trường xong, Lục tiền bối của bộ phận truyền thông bất ngờ hôn lên mặt cậu, cậu lập tức đẩy tiền bối ra và dùng ướt khăn giấy lau đi lau lại khuôn mặt.

Nhưng lần này không có cự tuyệt, cho dù hai người không mặc quần áo dán sát vào nhau ngủ chung, cậu cũng chỉ là vừa lo lắng vừa thẹn thùng.

Thực ra thì … cậu có vẻ không ghét Lâm Ngạn Tuấn đến vậy, và thậm chí ý nghĩ “người này cũng đáng yêu” đã hiện lên trong đầu cậu.

TBC.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro