[Đông Xuân] Dược sư cầu được ước thấy 14
[Học Viện Trinh Thám] Thuyết Tương Đối Hogwarts
Cuối cùng tôi đã lấy lại được mật khẩu của mình
.・。.・゜✭・.・✫・゜・。.
Quách Văn Thao vừa ra ngoài liền nhìn thấy Lang Đông Triết đang cùng Âu giáo sư thảo luận một ít phương pháp bí truyền luyện độc dược, ánh mắt bình tĩnh, thần sắc bình thường, xem ra là thật sự tới thảo luận học thuật cùng Âu giáo sư.
Nếu không phải Vương Xuân Úc sửng sốt một chút, có lẽ Quách Văn Thao đã tin.
Lang Đông Triết nhanh chóng tìm thấy hai người, anh quay người chào tạm biệt giáo sư Âu, rồi dưới ánh mắt từ ái của giáo sư Âu bước nhanh đến chỗ hai người.
"Anh tại sao. . ." Vương Xuân Úc tựa hồ còn chưa hoàn hồn, nhìn Lang Đông Triết một hồi không nói nên lời.
Lang Đông Triết không trả lời, đôi mắt anh nhìn xung quanh, lướt qua Quách Văn Thao, rồi lại rơi xuống Vương Xuân Úc.
"Tớ. . . Tớ vừa rồi Hà giáo sư gọi tới, tớ đi trước đây." Quách Văn Thao nhìn cậu sắc mặt không thay đổi, nhưng lấy cớ thật sự không phải sở trường của cậu, lắp bắp nói xong liền đỏ mặt xấu hổ, xoay người quay lại lớp học độc dược.
"A? giáo sư Hà gọi cậu khi nào?" Vương Xuân Úc trong lòng oán thầm, nhưng cũng không có thật sự nói ra, Ravenclaw chưa bao giờ làm khó bất kỳ ai—— ngoại trừ người bây giờ bên cạnh cậu.
Cậu và Lang Đông Triết đang đứng trong hành lang, Vương Xuân Úc cảm thấy sự xấu hổ của Quách Văn Thao đã lây nhiễm cho mình, chỉ là một lớp học mà thôi, sau khi bình tĩnh lại, cảm thấy mình không thể đối mặt với Lang Đông Triết một cách bình thường.
Bất quá, Lang Đông Triết lại lên tiếng trước. "Hôm nay còn có tiết không?"
"A... a?" Vương Xuân Úc đang suy nghĩ làm sao phá vỡ cục diện này, lại bị ánh mắt nhu tình của Lang Đông Triết làm mất cảnh giác, từ chuẩn bị công kích chuyển sang phòng thủ, trong đầu dựng lên bao nhiêu tình cảnh cũng không đủ để đối phó với tình huống này, liền ngơ ra.
"Tôi nói, 'Hôm nay cậu còn có tiết sao'." Lang Đông Triết rất tốt tính lặp lại.
Vương Xuân Úc nhận ra rằng đó không phải là ảo giác, Lang Đông Triết hôm nay dường như rất dễ gần, sẽ không ngó lơ mình, sẽ không lạnh như băng nhìn mình, Vương Xuân Úc có chút thụ sủng nhược kinh, nhưng lại không hiểu tại sao Lang Đông Triết làm điều này.
Thuần chủng quá khó hiểu. Vương Xuân Úc không tự chủ được nghĩ đến bộ dạng Quách Văn Thao thở dài oai oán với mình, lúc đó chính mình lơ đểnh, nhưng bây giờ nghĩ lại thực sự không sai, phù thủy thuần chủng thực sự khó hiểu.
"Buổi chiều còn một tiết học, Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám." Vương Xuân Úc cúi đầu, giả vờ vuốt thẳng áo choàng để che giấu mình không được tự nhiên.
"Bây giờ chúng ta đi ăn cơm nhé?" Lang Đông Triết rất tự nhiên gật đầu.
Vương Xuân Úc nghiêng đầu, rốt cục suy nghĩ cẩn thận vì cái gì những lời này lại nghe quen tai như vậy. Chúng ta đều biết Quách Văn Thao là một người cuồng trinh thám suy luận, ngoại trừ Sherlock Holmes, cậu yêu thích nhất là thám tử Tần Phong, mà câu vừa mới nói kia Tần Phong trong một cuốn tiểu thuyết có nói qua, nhưng lúc đó Tần Phong vẫn còn đang theo đuổi một cô gái trong trường. Câu nói kia cũng được nói với cô gái mà anh thầm mến.
Mặc dù cuối cùng cô gái dường như đã chết. . . Vương Xuân Úc lắc đầu, cho rằng mình đang nghĩ lạc đề.
"Được, vậy chúng ta đi thôi." Mặc dù có chút khẩn trương, nhưng vẫn bình tĩnh gật đầu, đi theo Lang Đông Triết.
Nhưng mới đi được hai bước Ravenclaw liền ý thức được không đúng, Lang Đông Triết làm sao có thể xuất hiện ở chỗ này? Vương Xuân Úc nhớ rằng anh ấy đã rời khỏi tầng năm sau khi tiễn mình, theo lý thuyết thì hẳn là cũng không tiện đường. Ngay từ đầu đã bị Lang Đông Triết đoạt câu chuyện, bị Lang Đông Triết đưa vào nhịp điệu trò chuyện của mình, thậm chí bỏ qua vấn đề lớn nhất.
Nhưng vừa rồi anh ấy đang trò chuyện với giáo sư Âu ... Có lẽ anh ấy đến gặp giáo sư Âu?
Vương Xuân Úc âm thầm cân nhắc tất cả các khả năng, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn bóng lưng Lang Đông Triết. Không ngờ chỉ liếc mắt một cái đã bị bắt gặp, Lang Đông Triết tựa hồ nhìn thấu nhất cử nhất động của mình, quay đầu lại bắt gặp ánh mắt của cậu.
Bị phát hiện nhìn lén quan Vương Xuân Úc đứng thẳng một lúc định không được tự nhiên định giải thích, nhưng Lang Đông Triết đã nhìn đi chỗ khác trước, cậu lại nhìn quanh một lúc, anh vóc dáng cao, đứng trong đám người giống như một ngọn hải đăng, gần đây nhìn lại - thậm chí còn giống một ngọn hải đăng hơn.
Vương Xuân Úc tự nghĩ tự cười, nhưng cũng phát hiện rằng gần đây Lang Đông Triết thực sự đã thay đổi rất nhiều, anh ấy đã từng đi đường mà còn không nhìn đường, nhưng bây giờ cư nhiên còn thực sự nhìn người?
"Đang vui sao?"
Vương Xuân Úc sửng sốt một lúc, Lang Đông Triết không biết từ khi nào lại nhìn thấy mình cười ngây ngô. Điều kỳ lạ hơn nữa là mặc dù nghe có vẻ là một câu hỏi lạnh lùng, giọng điệu của Lang Đông Triết có vẻ thoải mái.
"Không có gì." Vương Xuân Úc cố nén cười, dùng tay xoa xoa mặt.
"Có vẻ như hôm nay cậu đã cười. . . rất nhiều." Lang Đông Triết nói.
Đó có lẽ là do mấy ngày qua quá thảm. Vương Xuân Úc phàn nàn trong lòng.
Đường Cửu Châu uống nhầm dược, người trước mặt đột nhiên trở nên lạnh lùng, không biết nên bắt đầu từ đâu, cũng không biết nên nhờ ai giúp đỡ, mặc kệ làm cái gì, đều phi thường xui xẻo. . . Nhớ lại một lần, Vương Xuân Úc cảm thấy rằng mình trải qua mấy ngày này thực không dễ dàng.
Nhưng hôm nay. . . mọi thứ dường như đang dần trở nên tốt đẹp hơn.
Tuy rằng vẫn không tìm được người cầu cứu, cũng không biết nên bắt đầu từ đâu, tuy rằng Đường Cửu Châu vẫn là uống nhầm dược, tùy thời có thể xuất hiện ở bất cứ nơi nào —— quả thực là phiền toái lớn, nhưng Lang Đông Triết. . .
Nhưng Lang Đông Triết không còn lạnh lùng như trước.
Trên thực tế, tình hình vẫn rất tồi tệ, nhưng tại sao lại cảm thấy rằng tình hình sẽ dần được cải thiện chỉ vì thái độ của Lang Đông Triết đã thay đổi?
Vương Xuân Úc cảm thấy tim mình đập thình thịch, tiếng ca của Merlin cứ quanh quẩn bên tai. "Chờ một chút," cậu đột nhiên bịt lỗ tai, "Tôi không có. . ."
Còn chưa kịp ngẩng đầu lên, liền cảm thấy một trận gió thổi qua một bên mặt, ngẩng đầu liền thấy Lang Đông Triết đang đứng chắn trước mặt mình, vẻ mặt nghiêm chỉnh không dễ nhìn. Vương Xuân Úc có chút tò mò, đứng thẳng dậy thò đầu ra sau vai Lang Đông Triết, nhưng vài giây nữa anh sẽ hối hận về quyết định của mình.
Trong nháy mắt cùng Đường Cửu Châu tiếp xúc ánh mắt, Vương Xuân Úc liền muốn yên lặng ngồi xổm xuống, lặng lẽ biến mất sau lưng Lang Đông Triết. Nhưng còn chưa kịp ngồi xuống, Đường Cửu Châu đã tinh ý chú ý tới anh, hai người nhìn nhau qua Lang Đông Triết, vô cùng xấu hổ.
Lại định chào hỏi sao... Vương Xuân Úc lo lắng, Đường Cửu Châu liền xoay người rời đi trước, dứt khoát không chút biểu cảm, nhanh đến cả hai người đều không kịp phản ứng.
"Vừa rồi... là Cửu Châu sao?" Vương Xuân Úc không xác định.
"Chắc vậy?" Lang Đông Triết càng thêm không xác định.
So với sự nghi ngờ của Vương Xuân Úc, biểu hiện của Đường Cửu Châu khiến Lang Đông Triết ngạc nhiên.
Vương Xuân Úc không biết những gì trong chai, nhưng Lang Đông Triết làm sao có thể không biết? Anh không chỉ biết, còn tận mắt nhìn Đường Cửu Châu uống. Đó là một lọ tình dược, không ai biết rõ về tác dụng của lọ tình dược đó hơn anh.
Đường Cửu Châu làm sao có thể bỏ qua Vương Xuân Úc? Người kia không phải là Đường Cửu Châu thật sao? Thuốc đa dịch*? Nhưng tại sao lại giả làm Đường Cửu Châu?
Nhưng Lang Đông Triết đã không còn sốc như trước, kể từ khi nhận được cú sốc đầu đời từ Vương Xuân Úc, anh ấy đã có thể bình tĩnh tiếp nhận rằng độc dược của mình thực sự có vấn đề.
Anh nghiêng đầu nhìn Vương Xuân Úc đang tự áy náy, cụp mắt nhìn chỗ khác, yên lặng để Vương Xuân Úc tự mình suy nghĩ.
Nếu đó là vấn đề của độc dược. . . tôi đây sẽ có thể giải quyết được tất cả. Lang Đông Triết thầm nghĩ.
"Cửu Châu, em ấy. . ." Vương Xuân Úc đối với tâm tình hiện tại của Đường Cửu Châu rất phức tạp, vừa cảm thấy áy náy để Cửu Châu uống nhầm thuốc không rõ lai lịch, vừa có chút sợ hãi Đường Cửu Châu sau khi uống nhầm thuốc.
"Hửm?" Lang Đông Triết nghiêm túc nhìn hắn.
Vương Xuân Úc thực sự hơi sợ không dám biết lọ thuốc đó là gì.
Một lần lấy nhầm độc dược khiến mình hiểu lầm Lang Đông Triết thích mình cũng đủ xấu hổ rồi. Lang Đông Triết lo lắng đi theo quan sát mình chắc cũng không phải loại dược phẩm trị liệu bình thường gì. Hơn nữa thái độ kín như bưng đích khi nhắc tới độc dược kia của Lang Đông Triết, còn có biểu hiện dị thường của Đường Cửu Châu, cùng những đặc điểm không thể tìm thấy trong sách độc dược. . . .
Nhưng Lang Đông Triết đã nói trong phòng chung rằng qua sẽ vài ngày nữa ổn thôi. Lang Đông Triết cả kinh, chẳng lẽ Đường Cửu Châu đã bình thường trở lại rồi sao? Nhưng không đúng, nếu như Đường Cửu Châu thật sự trở lại bình thường, làm sao có thể hoàn toàn không để ý tới mình, ít nhất cũng phải chào hỏi một tiếng a.
Không không không, em ấy chắc vẫn chưa hồi phục. Vương Xuân Úc lắc đầu, bây giờ chỉ còn cách là đợi thêm hai ngày nữa, cuối cùng cũng hiểu tại sao Lang Đông Triết lại lo lắng chạy ra ngăn mình như vậy, độc dược này thật đáng sợ, bất quá Lang Đông Triết thật lợi hại, vậy mà có thể chế tạo ra độc dược thật đáng sợ, chỉ có thể nói không hổ là anh.
Đợi nửa ngày không được đáp lại Lang Đông Triết nhìn Vương Xuân Úc, người tựu hồ đang ngẩn người nhìn xa xăm. Anh đưa tay ra nắm lấy ống tay áo của Vương Xuân Úc, Vương Xuân Úc lúc này mới hoảng hốt chú ý đến anh.
"Yên tâm." Lang Đông Triết nói rất chậm —— hoặc là trong trí nhớ của Vương Xuân Úc anh đã nói rất chậm, "Tôi sẽ giúp em."
Vương Xuân Úc hoàn toàn quên mất những gì cậu muốn cho bữa trưa.
.・。.・゜✭・.・✫・゜・。.
Lời tác giả:
Cảm ơn đã đọc ~
Chúc mọi người năm mới vui vẻ~
Cuối cùng tôi cũng được nghỉ và tôi có thể bắt đầu viết sách. Này, có lẽ tôi sẽ thành lập một nhóm~
* Thuốc đa dịch: (Polyjuice Potion) có công thức rất phức tạp, rất khó để pha chế và cũng tốn nhiều thời gian. có công dụng giúp bản thân hóa thành người khác tùy vào mẫu ADN đã lấy của họ. Những người tốt thì thuốc Đa Dịch của họ có mùi thơm, màu sắc đẹp và dễ uống, trái lại những người xấu xa độc ác sẽ cho ra thuốc Đa Dịch với màu sắc tối cùng mùi vị kinh tởm.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro