Chương 2: : Dù có đẹp trai như Yoo Joonghyuk cũng chả khác gì
Ma Vương cứu rỗi kinh hãi mà ho khan.
Kinh hãi là bình thường. Dù là ai, nửa mê nửa tỉnh phát hiện có người trên đầu giường mà nhìn mình chăm chú, đều sẽ cảm thấy kinh hãi - Dù người đứng ở đầu giường người này có đẹp trai như Yoo Joonghyuk cũng chả khác gì. Hoặc là nói, Yoo Joonghyuk ngồi ở đầu giường chăm chú nhìn anh điều này, làm anh kinh hãi thêm một bậc.
"Joonghyuk?"
Yoo Joonghyuk nhíu nhíu mày.
Hắn đỡ Kim Dokja ngồi dậy, rồi đứng dậy rót cho anh một chén nước, đơn giản ra lệnh: "Uống."
Kỹ năng không nghe lời suýt nữa kích hoạt, nhưng lần này Kim Dokja cảm thấy con người thượng đẳng này đang bình tĩnh, thỏa mãn. Anh bắt đầu hơi cảm động: Ui xem này, con mola trưởng thành rồi đấy.
Có lẽ Yoo Joonghyuk đã vượt qua nỗi đau do cái chết của anh gây ra. Kim Dokja miên man suy nghĩ. Cũng làm người ta có cảm giác ngoài ý muốn, ruốc cuộc hồi quy gia đã trải qua nhiều lần chia lìa, anh chết chỉ là đơn giản thêm một lần , Yoo Joonghyuk đương nhiên có thể vượt qua.
Yoo Joonghyuk thoạt nhìn so với trong trí nhớ của anh thành thục hơn một chút, không hề sắc bén như vậy, khí chất thong dong mà kiên định làm hắn trở nên càng anh tuấn , đã qua nhiều năm nhỉ ? Hiện tại tuổi Yoo Joonghyuk sẽ không lớn hơn anh ? Dù ai nói ngả nói nghiệng, Kim Dokja tuyệt đối sẽ không sử dụng kính ngữ với hắn.
Hiện tại có lẽ là một cơ hội thám thính tin tức tốt. Kim Dokja tưởng bở. Rốt cuộc Yoo Joonghyuk sẽ không nghe lời Han Sooyoung bảo mà giấu giếm tình báo, cũng chắc chắn sẽ không tham dự hoạt động " Kim Dokja và một trăm câu hỏi khó xử"......
Nhìn chằm chằm anh uống nước xong, Yoo Joonghyuk mở miệng: "Cậu rốt cuộc giả mạo tôi bao nhiêu lần?"
Kim Dokja: "... Tôi muốn đi ngủ."
Nghiêm túc à? Kim Dokja nghĩ. Xem ra thế giới thật sự thay đổi rất nhiều.
Nhóm bác sũ không ngừng nỗ lực, Kim Dokja cuối cùng cũng khôi phục khỏe mạnh. Sau khi kết thúc thắng thứ hai sống lại, anh rốt cuộc rời khỏi bệnh viện của Lee Seolhwa, rồi dọn tới phòng lớn ở khu công nghiệp, thành viên của Kim Dokja Company đều có phòng riêng –– lúc trước anh cùng đồng đội mặc sức tưởng tượng tới tương lai, cuối cùng giờ đã làm được bước đầu tiên.
Anh ở lầu 3 của biệt thự, bên trái là phòng của Yoo Joonghyuk, bên phải là của Han Sooyoung. Đây có phải múc đích của hai người kia ở "Kim Dokja và một trăm câu hỏi khó xử" chơi đến á quân? Kim Dokja bị suy nghĩ của chính mình chọc cười. Anh thừa nhân, so với những người khác, hai người kia chuyên gia làm anh khó xử hàng thật.
Ở cuộc họp ban đêm, ba vị cổ đông lớn nhất của Kim Dokja Company chiếm nguyên cái bàn ban công , rồi nghiêm túc bắt đầu hội nghị tinh vân đầu tiên.
"Bọn tôi viết câu truyện của anh, Yoo Joonghyuk phụ trách truyền bá tiểu thuyết này ở mỗi thế giới của anh." Han Sooyoung cuối cùng giả thích nguyên nhân anh sống lại, "Anh đã đọc câu chuyện này, sau đó đã trở lại."
"Xem ra truyện của cô lại một lần nữa cứu tôi."Cuối cùng nghe được, Kim Dokja bị nước mắt làm nhoè thầm nhìn, anh cố gắng sức để biểu hiện không quá khó xem. Anh hỏi Yoo Joonghyuk, thanh âm mơ hồ mang theo giọng mũi: "Kế hoạch gì mà vừa điên cường vừa lỗ mãng, thế mã anh cũng đồng ý?"
"Đây là cách duy nhất" Bá vương ôm hai tay, dời đi tầm mắt không nhìn hai đôi mắt đẫm lệ của anh, máy móc trả lời "Thiếu gì lần tôi đồng ý mấy kế hoạch dở dở ương ương của cậu chưa ?"
Han Sooyoung thật sự không biết ứng phó với nước mắt của người khác, đương nhiên, chẳng thể trông đợi vào Yoo Joonghyuk. Cô khoa trương thở dài, cố ý nói: "Tại ai đó cứ đòi đi làm phần tử khủng bố, tôi không thể không nghĩ ra một biện pháp làm anh ta bình tĩnh lại. Ai biết thật sự dùng được đâu!"
"Cậu muốn chết sao?" Yoo Joonghyuk dùng chiêu bài ánh mắt mắt hắc viêm ma hoàng trừng anh.
"Lần trước là cậu thua."
"Lại tiếp tục nói hươu nói vượn nói, tôi bảo đảm anh sẽ hối hận."
Quan sát một màn này, nước mắt Kim Dokja ngừng rơi .
"Tốt, quan hệ của hai người cỏ vẻ tốt hơn rồi." Hắn như suy tư gì mà nói, "Cho nên hiện tại Sooyoung là chòm sao tài trợ của Joonghyuk ?"
Lời nói của anh làm hai vị cổ động chuẩn bị động chân động tay với nhau bỗng chốc cứng đờ, chỉ trong nháy mắt, bọn họ coi đối phương như đồ vật gì đó dơ bẩn mà tách ra–– Quả nhiên, hai người đều quên mất việc này.
"Huỷ nó ngay lập tức!" Yoo Joonghyuk rít gào với Han Sooyoung.
"Oẹ, ai muốn tài trợ cho anh chứ!"
Nhìn bọn họ tốc biến phủi sạch quan hệ, Kim Dokja cảm thấy thú vị, lại cảm thấy hân mộ cách chung sống này: "Tài trợ? Tôi còn tưởng. Ở vòng 0......"
"Chiết tiệt, đúng là ngứa đòn" Yoo Joonghyuk trừng mắt đi tới trên người hắn.
"Đó là bởi vì anh thoạt nhìn là không muốn ra lựa chọn sáng suốt" Ma Vương cứu rỗi nhịn không được cười, anh tò mò hỏi, "Nhưng là anh làm sao biết được? Những câu chuyện đó hẳn là bị xoá xổ rồi."
Kim Dokja thoạt nhìn đã không còn tái nhợt giống lúc còn ở bệnh viện. Bởi vì vừa mới khóc xong, hốc mắt anh đỏ bừng, chóp mũi cũng bởi vì chà mà đỏ một khối, thật dài lông mi còn dính nước mắt, ở dưới ánh đèn mà nhìn như toả sáng trong đêm. Cảm giác yếu ớt không hoàn toàn rời khỏi gương mặt này, anh nhấp môi lộ ra một nụ cười, tò mò mà nhìn chăm chú Yoo Joonghyuk, đợi hắn trả lời.
Yoo Joonghyuk cũng hai mắt nhìn. Hắn có chút thất thần, sức chú ý cũng không tập chung vào đề tài cho lắm: "Những câu truyện đó còn ở trên người tôi, nhưng tôi cũng không thể đọc nó, chỉ biết một ít đoạn ngắn."
Phản ứng của hắn làm hiểu rõ hết thảy, Han Sooyoung cảm thấy ê răng. Cô không muốn nhìn cảnh cơm chó bay tứ tung như thế này, gõ gõ cái bàn, kéo họ trở về đề tài: " Tin tức trước mắt, hệ thống Star Stream khôi phục có nguyên nhân là Biyoo thành công liên tiếp rời tới những lần đó em ấy cùng Yoo Joonghyuk đã từng đi qua thế giới, hơn nữa có được một ít chú ý."
"Có được chú ý?"
"Cậu truyện được đọc thì mới có ý nghĩa." Han Sooyoung cắn môi, ý đồ thuyết minh rõ hơn "Đơn giản mà nói, chính là câu truyện của anh được rất nhiều người đọc. Tuy rằng thế giới này vẫn thuộc về giấc mộng cổ xưa nhất, nhưng mặt khác người đọc tham gia tưởng tượng. Này tuy không ảnh hướng tới chúng ta ở hiện thực, nhưng không thể nghi ngờ là sẽ có thêm sự chú ý cho thế giới của chúng ta."
"Nếu Biyoo có thể liên tiếp ở những thế giới đó, này còn không phải là chúng ta có thể thông qua hệ thống Star Stream thẻ tiểu thuyết xuống, đạt được càng nhiều chú ý?" Kim Dokja đuổi kịp suy nghĩ của cô.
"Tiểu thuyết, truyện tranh, video, phát sóng trực tiếp, bấy kể là hình thức gì, chỉ cần chúng ta đem nó từ đây ra bên ngoài, cũng được đến một bên khác tồn tại, thế giới của chúng ta thu được lợi. Hệ thống Star Stream có thể đem nội dung hợp lý hoá, người tiếp thu sẽ không biết được tin tức này thực tế đến từ thế giới khác." Han Sooyoung tiếp tục giải thích, "Mà sự chú ý sẽ lấy tiền xu làm hình thức khen thưởng đến thả xuống giả trong tay, là một loại phần thưởng."
Kim Dokja nhìn về phía Yoo Joonghyuk, ý kiến của hắn.
"Hầy hết đó đều là những thế giới hoà bình." Yoo Joonghyuk trả lời, "Nếu càng được lan truyền và yêu thích, nội dung hẳn rất được lòng đại chúng."
"Cả năm linh."(?) Han Sooyoung nhớ kỹ điểm này, "Tuy rằng tôi là cái tác giả, nhưng không thể không thừa nhận, so với tiểu thuyết, nhiều truyền thông sẽ là phương thức truyền bá tốt hơn."
Sau khi ba người thảo luận, chủ Kim Dokja Company xác định xong vụ buôn bán thì xuống dưới. Việc này đề cập tới rất nhiều vấn đề an toàn xã hội, chi tiết còn cần cẩn thận xử lí. Nhưng đơn giản mà nói, thông qua tư cách thẩm tra người than dự có thể ở Biyoo nơi đó xin sáng tạo một cái kênh, cố gắng để người xem ở dị thế giới yêu thích mình.
"Nghe quen quen ta." Kim Dokja trầm tư.
"Rốt cuộc người xem là thích thế này nhất, anh là người trong nghề chứ còn gì nữa." Han Sooyoung cười nhạo hắn, "Tôi không hiểu, tại sao anh lại làm việc ở công ty game ? Đứng là nhân tài không được trọng dụng."
Hồi tưởng lại một màn rầm rộ ở đại tiệc chòm sao, Yoo Joonghyuk không thể nào tán thành quan điểm của Han Sooyoung: "Idol Star Stream, Ma Vương cửa sự cứu rỗi."
Kim Dokja ho khan lên: "Đó là chòm sao, đương nhiên là không giống nhau."
"Anh có thể xin một cái kênh thử xem, sau đó anh sẽ biết ngay, chúng tôi chủ nói sự thật."
"Thân là đại diện công ty, tôi tham dự gửi bài sẽ được đề cử lên tranh nhất sao?"
"Đề cử lên trang đầu?" Cổ đông tinh vân ra vẻ nghiêm túc mà lắc đầu, " Quý ngài đại biểu, vẫn là chừa tí không gian cho người tham dự khác đi ."
-TBC-
Lời tác giả:
Nói một ít giả thiết lung tung dài dòng
YooHanKim ở chung, suki.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro