Chap21. Muốn đụng tới em ấy?
Hôm nay là đầu tuần nên ai cũng đi học sớm . Cậu cùng anh mua đồ ăn xong cũng tới trường. Đáng lí ra thì sẽ có Vũ Phong và Thiệu Huy đi cùng nhưng hai người đó dậy muộn nên đi muộn. Khoảng 15p nữa mới vào lớp nên không vội. Hai người ngồi ở ghế đá thì Lạc Vân chạy tới
Lạc Vân : êy , Hải! Giáo viên gọi lên phòng hội đồng kìa
Hải : ừ tôi biết rồi.
Nói xong, Lạc Vân cũng chạy đi . Anh quay ra dặn cậu ngồi im ở đây . Anh lên đó lấy giáo án cho cô tổng phụ trách rồi về liền cậu cũng đồng ý rồi anh liền rời đi. Một lúc, Bạch Ngọc đi tới đứng trước mặt cậu. Cậu cũng dùng đôi mắt không cảm xúc của mình nhìn cô ta
Toàn : chuyện?
Bạch Ngọc : cậu lên sân thượng gặp tôi
Chưa kịp để cậu trả lời cô ta đã rời đi , cậu hình như cũng quên lời anh nói mà cũng đi theo cô ta lên sân thượng trường. Trên sân thượng chỉ có mấy cái bàn ghế cũ,lên đến nơi cô ta xoay người nhìn cậu, cậu cũng chau mày nhìn cô ta
Bạch Ngọc : cậu quen Ngọc Hải vì điều gì?
Toàn : chả vì điều gì, chỉ đơn giản là yêu
Bạch Ngọc : cậu cần bao nhiêu tiền để rời xa anh ấy
Toàn : cô nghĩ tôi cần bao nhiêu?
Bạch Ngọc cô ta không nói gì chỉ cười khẩy rồi móc trong túi ra một cái thẻ rồi đưa ra trước mặt cậu
Bạch Ngọc : năm trăm triệu! Đủ chứ
Toàn : cô dùng tiền để lấy lại anh Hải?
Bạch Ngọc : chê ít?
Cậu không nói gì chỉ đẩy số tiền đó lại vào người cô ta rồi nói
Toàn : tôi thiếu gì thì thiếu chứ không thiếu tiền
Bạch Ngọc : cậu..
Toàn : tôi không nghĩ tổ trưởng tổ văn nghệ lại dùng tiền uy hiếp bạn học đâu.
Cậu nói như đáp trả mặt cô ta làm cô ta tức muốn ói máu. Có thể nói cô ta có tiền nhưng không biết dùng tiền
Bạch Ngọc : cậu nghĩ anh Hải còn tình cảm với tôi không? Hửm. Tôi với anh ấy yêu nhau 2 năm trời lận đó
Toàn : 2 năm? Cũng cũ rồi
Cô ta chau mày tiến laik gần cậu rồi vung tay tát cậu một cái vang tiếng "chát" không hề nhỏ phải nói là dùng lực rất mạnh khiến má cậu đỏ một mảng lớn. Chưa kịp định hình cô ta đã bỏ đi . Cậu từ bé tới giờ chưa bị ba mẹ hay bất kì ai tát , mà ba mẹ chỉ lấy chổi đánh cậu mấy cái thôi mà cô ta... Nếu bình thường nói cậu mạnh mẽ thì không phải không đúng nhưng từ khi được yêu anh. Được anh che chở, bảo vệ thì cậu rất dễ tủi thân. Cậu ngồi sụp xuống ôm gối khóc vừa tức vừa uất ức. Từ đằng xa có một bóng người cầm điện thoại quay từ nãy tới giờ rồi cười nhếch mép một cái
Vừa bước xuống khỏi sân thượng, Minh Khang từ đâu chạy tới hớt ha hớt hải không biết làm sao vừa thở vừa nói
Minh Khang : T.. Toàn.. thầy giáo gọi mày xuống phòng hội đồng kìa
Cậu chau mày không biết nói gì cũng đành bước đi rồi tiến vào phòng hội đồng mở cửa phòng hội đồng kia ra thì thấy thầy hiệu trưởng và Bạch Ngọc đang đứng trong đó,cạnh Bạch Ngọc là... Phương Nhi !!!!???
WTF? Cái gì vậy , bước vào phòng với khuôn mặt đỏ ửng với đôi mắt còn đọng nước. Cậu đứng trước mặt ba người họ rồi lên tiếng
Toàn : T.. Thầy gọi em ạ ?
Hiểu trưởng : em mới vào trường mà đã gây sự đánh nhau rồi à. Hả!!?
Toàn : em đánh nhau ý ạ????
Nhìn qua Bạch Ngọc cô ta tóc tai bù xù, mặt mày có chút đỏ tím. Cậu chau mày quay qua nhìn thấy hiệu trưởng
Hiểu trưởng : em còn nói gì nữa. Anh đánh Bạch Ngọc ra nông nỗi này là sao hả!? Em là con trai mà dám đánh con gái có ra cái thể thống gì không!
Toàn : em em không có mà. Bạn ấy còn tát em một cái mà. Với cả không có bằng chứng không được buộc tội em
Hiểu trưởng : bằng chứng chứ gì?
Phương Nhi : dạ...dạ nãy em đi qua sân thượng thì thấy Toàn đang đánh đập Bạch Ngọc còn cảnh cáo gì đó ạ
Hiểu trưởng : sao? nhân chứng đây . Em cãi gì nữa không
Toàn : em không có!
Cậu nhìn hai người kia đang cười khẩy thì tức nghiến răng nghiến lợi. Phải nói là "cái loại trơ trẽn"
"RẦM" Tiếng của phòng hội đồng vang lên làm ba người trong phòng theo phản xạ quay ra nhìn. Bóng dáng cao lớn với khuôn mặt tức giận đi tới cạnh cậu
Hải : Ai? Muốn động tới em ấy??
Hiểu trưởng : Hải.. em làm gì ở đây
Anh đứng cạnh cậu quay ra nhìn cậu với đôi mắt ôn nhu dịu dàng, cậu từ nãy tới giờ đều cố tỏ ra mạnh mẽ, đến lúc anh vào thì nước mắt uất ức lần nữa trào ra, nhào vào lòng ôm anh. Anh ôm lại cậu xoa xoa tấm lưng
Hải : nhân chứng của Bạch Ngọc hoàn toàn là giả. Còn cái người mà động tay động chân ý là cô Ngôn tiểu thư đây.
Hiểu trưởng : em không đuợc làm loạn! Nhìn Bạch Ngọc hiền lành sao có thể đánh Toàn chứ
Bạch Ngọc : Hải... Toàn đánh em thật
Lúc này anh liếc nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh lùng nhìn cô ta rồi một người nữa bước vào
Thiên Hàn : chào mọi người. Muốn bằng chứng không?
Huân Thiên Hàn!!! Là người yêu Minh Khang mà sao lại ở đây. Vậy người quay video trên sân thượng là cậu ấy sao
Toàn : Hàn.. Hàn.
Nói rồi Thiên Hàn ném điện thoại ra chỗ ba người kia rồi mọi người nhìn thấy tất cả hành động mà cô ta làm với cậu.
Bạch Ngọc : không phải.. không phải. Ghép tất cả là ghép!!!
Hải : sân thượng có camera!
Giải quyết xong vụ việc,anh dẫn cậu ra sau trường vỗ về.
Hải : xin lỗi để em một mình rồi
Cậu lắc đầu không nói gì,anh kéo cậu ôm vào lòng dẫu biết sự xuất hiện của Bạch Ngọc là một sự khiêu khích công khai với câu nhưng anh không biết làm thế nào chẳng nhẽ lại dùng biện pháp mạnh với cô ta!?
Đưa cậu vào lớp anh cũng phải về lớp học của mình, Lạc Vân thấy cậu liền chạy lại ngồi cùng luôn
Lạc Vân : con nhỏ đó tát cậu sao.Đậu xanh nó chứ,tớ mà ở đó tớ sẽ đục mỏ nó chết luôn
Toàn : được rồi,tớ không sao rồi mà
Lạc Vân : không sao gì chứ. Đúng là cái loại trơ trẽn. À.. mà cái con Phương Nhi gì gì đó mà Minh Khang kể với tớ chắc chắn sẽ không dễ ăn đâu. Tốt nhất là nên cẩn thận
Toàn : tớ biết rồi
Cậu biết chứ, một khi Bạch Ngọc và Phương Nhi kết hợp lại thì chỉ có thành song kiếm hợp bích thôi. Nói chung là hai người này đều có địch ý với cậu, cũng chung người mình thích nên nếu diệt được cậu thì hai người đó sẽ cạnh tranh tốt nhất cậu nên đề phòng thì tốt hơn. Coi bộ khó nhai rồi đây. Chẹp! Muốn chơi thì chiến thôi
___________________________
Floppppp lắm rồi nhaaa
👇
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro