1 and 2

1. vũ trụ, khoa học, duy mạnh, đình trọng

"Thôi nào, đừng bắt em phải chọn"

Bầu không khí tiếp tục rơi vào im lặng đến ngột ngạt, nếu cái trừng mắt dữ dội của Duy Mạnh không được tính là một thể loại giao tiếp khác lạ nào đó. Đình Trọng cảm thấy ánh nhìn mạnh mẽ cố định trên khuôn mặt cậu, tuy vậy lại trực tiếp chọn cách tránh đi. Bỏ qua con người cao lớn kia, đôi mắt cậu dừng lại tại một điểm cố định trên tấm kính bao trọn cả khoang trên của con tàu Ascension, nơi ngăn cách cậu với vũ trụ huyền bí và rực sáng bởi ánh sáng từ các hành tinh.

Trọng đứng lặng hồi lâu, như thể lời nói của mình đã kết thúc cuộc trò chuyện bất tận, tự thưởng cho mình thời gian ngắm nhìn vũ trụ tuyệt đẹp như một món quà. Bất ngờ, Duy Mạnh bật dậy khỏi chiếc ghế dài, thò một chân ra khỏi nơi ấm áp và thoải mái ấy. Dù không để mắt đến anh, nhưng Trọng có thể chắc chắn rằng, người lớn hơn đang vất vả trong nỗ lực chống lại sự thôi thúc để đứng dậy. Và chắc anh ấy sẽ đứng lên thôi. Một vài phút sau, trái ngược với dự đoán của Trọng, người lớn hơn lại nằm ườn ra chiếc ghế, khuôn mặt càng nhìn tức giận với lông mày nhíu chặt. Cậu rầu rĩ pha chút ngạc nhiên quay sang nhìn, anh lại cau có gì chứ?

"Trần Đình Trọng"

Tông giọng của Duy Mạnh rõ ràng là một sự cảnh báo

"Đình Trọng"

Cậu nhại lại gần như ngay lập tức. Sự lịch sự vốn không phải vấn đề, chưa bao giờ là vậy và cũng sẽ không bao giờ là vậy. Nhưng nếu Duy Mạnh cứ nhấn mạnh từng chữ mỗi lần anh ấy nói, Trọng biết là anh ấy sẽ không buông tha cậu dễ dàng. Người lớn hơn sẽ bắt chẹt và soi mói từng từ, nhấn mạnh rõ ràng, miễn là khiến cậu phải suy xét lại. Rõ ràng anh đang âm mưu gì đó, và con người như Mạnh sẽ không bỏ cuộc sớm đâu.

"Rõ ràng, ai đó, sẽ phải làm cho anh học được cách lựa chọn tại một số thời điểm. Anh có thể chọn đi theo những lời kêu gọi và tham gia vào hàng ngũ những con chuột thí nghiệm ngu ngốc, sống mãi mãi trong con tàu này hoặc phá vỡ những điều luật ngu ngốc và sống tách biệt bên ngoài những phòng thí nghiệm, làm những thí nghiệm khoa học của riêng anh"

Những lời nói nghe quá lạ lẫm với Duy Mạnh như ánh sáng của vũ trụ tràn vào trong con tàu, mới mẻ, mặc dù Mạnh vẫn cố gắng cư xử thật thản nhiên. Anh nằm im, chỉ tập trung vào Trọng và giọng nói của cậu ấy.

"Anh đoán rằng những thuật ngữ trìu tượng đó đã in hằn vào cái đầu mọt sách này rồi "

Anh lầm bấm chế nhạo, nhưng không thể phủ nhận rằng, cậu thực sự đã cố gắng thuyết phục anh.

"Em phải thử và kéo anh đi đến tận cùng với em thôi, bằng bất cứ giá nào"

"Em có thể bỏ mạng, em biết không?"

"Vậy thì anh đi cùng em chứ?"

"Thôi nào Trọng, em biết là thể chất của em không cho phép mà. Và vì sự an toàn của em, anh sẽ ở lại"

"Bây giờ em phải chọn giữa người yêu em và sự tự do của em chăng?"

"Không, em chọn giữa mạng sống của em và sự tự do ngu ngốc sẽ làm người yêu anh không thể sống sót trở về, bình yên và lành lặn trong vòng tay anh"

Đình Trọng, miết miết tay lên tấm kính, phóng mắt ra ngoài vũ trụ. Thở dài một tiếng nhỏ như cơn mưa phùn, Trọng quay lại, buồn bã nhìn anh:

"Em sẽ đi, anh có đi cùng em không? Tuần sau em sẽ khởi hành. Và em biết, nếu anh cùng đi, anh sẽ giữ em sống mà. Sau tất cả, việc vượt qua hàng ngàn tinh cầu xa lạ không chỉ là một việc để em sống một cuộc sống mới, mà nó còn là một bước tiến thế kỉ. Duy Mạnh ạ, đôi khi, những nhà khoa học cần hi sinh."

"Tại sao anh lại phải hi sinh người yêu anh vì một dư án ngớ ngẩn nào đó mà anh sẽ không sống đến khi con người hoàn toàn làm chủ được nó?"

"Vì em sẽ không chết. Vì anh sẽ đi cùng em. Chúng ta, là sự tiến hoá của nhân loại."

2. groupchat, hnfc

(Mình luôn muốn làm 1 groupchat cho HNFC ý vì HNFC chả có cái nào nhưng mà lười dã man. HAGL nhiều vô kể hic)

Hà Nội Ẹp Cê Cê Cê Cê Cê Cê

trongtran: Mọi người thấy tối nay em đá có chiến không ạ?

dungchip: Chúc mừng @quybeo nha. Hôm nay mày đá hay lắm, xứng đáng là dân HNFC. Có hôm nào nghỉ mày về đây anh đưa cho hộp sữa.

dungchip: Ồ, Trọng hả!

trongtran: Ồ, Trọng hả là ý gì vậy? Hỏi lại lần nữa nào đồng bào ơi tôi đá có chiến không ạ?

duchuy: Chạm bóng có 6 lần. Có mà Trường Chiến ý!

trongtran: 7 lần. 7 lần nhưng mà chất lượng tuyệt vời.

kien13: Xấu hổ lắm Trọng đừng nói nữa.

trongtran: Làm sao vậy, bạn Kiên?

kien13: Ông vào ở phút 77

duchuy: Chạm bóng 6 lần.

kien13: Và ông chả phải làm gì cả.

duchuy: Biết vì sao không?

nganvandaij: Vì hôm nay đá với Brunei, và Brunei thì kém. Trung vệ cả thủ môn kiểu được xả hơi ý.

trongtran: 😢

anhduymanh: Ồ tất nhiên rồi Trọng đá chiến lắm tinh thần tuyệt vời sau chấn thương cuối cùng đã quay trở lại đúng là em yêu của Mạnh mọi người vỗ tay cho Trọng đi nào siêu cao thủ trung vệ Trần Đình Trọng đáng yêu đẹp trai giỏi hết cỡ của mình.

dungchip: 🤮

kien13: 🤮

duchuy: 🤮

nganvandaij: 🤮

quybeo: 🤢

duchuy: Thằng dở hơi này @quybeo. Sai icon rồi. Lại nhanh.

quybeo: *🤮

quybeo: Ai đặt tên groupchat thế? Trẩu vãi chưởng.

nganvandaij: Anh mày. Mày không thấy nó kiểu Jenne So lô lô lô lô lô lô à?

kien13: @quybeo Thông cảm dạo này anh Đại bị Hàn Quốc

trongtran: 😍 yêu anh Mạnh quá trời ạ. Đội này đi xuống hết đi để mình Duy Mạnh tiếp tôi.

anhduymanh: Bình thường cũng chỉ mỗi anh tiếp em thôi. Trân trọng đi.

quybeo: Kệ mày. Hôm nay em mới là người đá chiến nhất đúng không @dungchip @duchuy @kien13

nganvandaij: Sao mày không tag tao?

quybeo: À chết. Em quên.

nganvandaij: @trongtran mày hôm nay chiến nhất thằng Quý không bằng một nửa.

quanghai: Mọi người đã lãng quên đội trưởng ư?

vanhou: Đội trưởng bé như cái thìa ăn sữa chua.

quanghai: Trung vệ cao như sào chọc cứt.

trongtran: Tôi không hiểu luôn?

anhduymanh: Cho Hậu chết. Và tao và Trọng không phải sào chọc cứt.

vanhou: Ừ chỉ anh thôi. Trọng cũng là cái thìa sữa chua, nhưng mà là thìa sữa chua béo.

anhduymanh: Tao là sào chọc gì đó thơm. Tao còn là một cái sào đẹp trai.

vanhou: Cờ ứt cứt.

anhduymanh: Mày tin tao đến tận khách sạn La Thành tao vả mày không?

trongtran: Đến chơi với em nè.

nganvandaij: Cãi nhau thiểu năng vãi chưởng.

kien13: Đồng ý.

duchuy: +1

quybeo:+2

dungchip:+3

vanhou: Ừ vì các anh đều là một giuộc thìa sữa chua hết.

trongtran: Tao lại là cái thìa đánh tung toé sữa chua vào mặt mày bây giờ.

vanhou: Tự nhận là thìa rồi nhá.

dungchip: Tao phát điên với nó mất.

kien13: Hậu hôm nay không được chạy nhiều nên cuồng chân à?

duchuy: Mày về đây rồi tao sẽ cho mày biết ai là sữa chua ai là thìa sữa chua.

quanghai: Chuẩn luôn anh Huy múc nó đi nó láo quá rồi. Hôm qua em đang nói chuyện với cả đội về tinh thần chiến đấu dân tộc cao cả và những tips để đấm đối thủ để không ăn thẻ. THẾ! MÀ! NÓ! LÀM! NHỤC! EM! NÓ GẮP XƯƠNG CÁ VÀO BÁT EM BẢO HẢI ĂN CANXI ĐI CHO LỚN HẬU GỠ HẾT THỊT RA RỒI NÀY.

quanghai: !!!

anhduymanh: Ê nhưng nếu anh Huy là thìa, thằng Hậu là sữa, và anh Huy múc nó. Thì tức là anh ăn nó à...

nganvandaij: Eo

nganvandaij: Tởm

duchuy: Không phải ăn kiểu đấy mấy thằng tró này! Tao thèm mà ăn nó.

kien13: Tao chỉ thèm ăn thằng Trường thôi!!!

vanhou: Em cũng chả thèm luôn. Anh kiểu một cái thìa đầy râu ý.

dungchip: Wtf bẩn quá Hậu ơi!

duchuy: Kiên ơi Kiên biết thế là một tình bạn đẹp không?

kien13: Không biết nhưng rõ là không phải tình bạn của em và anh rồi.

duchuy: Mày chết rồi.

nganvandaij: Ôi không!

nganvandaij: Anh sẽ cứu em Kiên ơi!

trongtran: Láo nha láo nháo. Chán đời. Sữa với cái thìa cũng cãi nhau. Ở đây, tuyên bố chỉ có em, và anh Mạnh, ăn nhau kiểu sữa chua thôi. Thế nhé! Đừng có mà giành giật của người ta.

trongtran: Ô nhưng mà mình là thìa.

anhduymanh: Không ăn được anh đâu. Đừng cố.

dungchip đã rời cuộc hội thoại

quanghai: Khổ thân người già cô đơn.

anhduymanh: Có người trẻ cũng cô đơn kìa.

quanghai: 🤬

trongtran: #trongtrandoibuon2019

quanghai: Trend cũ rồi. Quê.

trongtran: Quê nhưng người tao yêu yêu lại tao nhé. Thằng Dũng gôn chắc bây giờ lại đi với Chinh cả Dụng.

vanhou: Đi với em nữa.

quanghai: @vanhou. Sao. mày. không. rủ. tao?

vanhou: Nhưng mà bọn em đi chơi net. Anh gà lắm. Không cho chơi cùng đâu.

anhduymanh: Gà bình thường. Trọng mới tạ này.

trongtran: Bùn

quanghai: Bùn x2

vanhou: Vừa bị thầy gọi về bùn x3

quanghai: Vui

kien13: Vui x2 vì không bị đánh

kien13: Anh Đại với Huy đang đại chiến quần lót vui lắm! Mạnh ra xem không ông ơi?

anhduymanh đã offline

anhduymanh: à quên ilu trọng

anhduymanh đã offline

trongtran: Như kiểu bị đa nhân cách vừa chửi mình tạ xong bây giờ lại ilu. Quá mệt.

trongtran: "Thu đi để lại lá vàng/ Mạnh đi để lại Trọng Trần ngóng trông."

vanhou: Thơ như cứt ý.

trongtran:...

quanghai: Mà các ông ơi thấy Quý cả thằng Chung phì đâu không?

vanhou: Chung đi chơi với Tiến Linh rồi yêu nhau lắm suốt ngày đi chơi. Ngu như chó ý chả nhận ra bên cạnh mình có người còn chiều mình hơn Tiến Linh.

trongtran: Chiều nó của mày là đá vào đít nó để nó ngã sấp mặt?

quanghai: Xong trấn hết đồ ăn của nó để nó ăn cơm không? Chung nó ngu thật như nó vẫn có 1 xíu não đó mày.

vanhou: Ai cũng có cách thể hiện tình cảm riêng mà...

quanghai: Thằng nào thích tao mà thích kiểu mày chắc tao chạy vội.

trongtran: Ừ ý và nhân tiện là Quý đang xuống mát xa chân nha nó bị chuột rút.

vanhou: Ngày xưa ông Mạnh chả thế còn gì? Nhớ lần Mạnh nhờ em cả anh đánh Trọng để ông ý chăm không Hải?

trongtran: ...

trongtran: Thật hả?

vanhou: Không em xàm đấy ^^. Em muốn đánh anh thôi

quanghai: Thể hiện tình cảm phải như tao này: mỗi ngày 1 câu tớ thích cậu mất dzồi cứ thế có khi yêu mất thui.

trongtran: Thế thằng Dũng yêu mày chưa?

quanghai: Chưa...

trongtran: Kém. Để yên tao dạy cho. Đây này, đến trước mặt người ta rồi rõ ràng: "Em thích anh như cây thích lá như hoa thích ong như chuồn chuồn thích bướm như khỉ thích cây như HNFC thích thắng như độ trắng của em."

vanhou: Ông Mạnh đồng ý với cái lời tỏ tình ngu học này á?

trongtran: Tất nhiên. Xong còn bảo tao đáng yêu. Đôi lúc chúng mày phải ngớ ngẩn một tý, mới có người yêu.

quanghai: Có lí. Ok để tí tao thử.

vanhou: Để em nói thử xem. Mà em thử paste vào đây xem câu của em được chưa nhé!

vanhou: Chung ơi iem thích anh như mây thích gió như con chó thích xương như chú Cương thích bình luận như quận Hoàn Kiếm thích hồ Gươm như cái lườm của anh đó.

chung3ch:...

chung3ch: Thật hả?

vanhou đã rời cuộc hội thoại

quanghai: Chết nhục

chung3ch: Ơ anh cũng thích em màaaa huhu trời ơi!

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro