Câu chuyện luân hồi không có điểm dừng

Đêm nọ, thằng em mình  cứ nằng nặc đòi kể chuyện. Vì tối rồi nên kể chuyện ma thì mình cũng sợ mà còn sợ nó mách bố mẹ hơn. Nên mình chọn một phương án an toàn hơn. Thế là mình bắt đầu kể:
"Ngày xưa ngày xửa", mìn ngân nga," có hai chị em nọ. Một đêm nọ, người em cứ nằng nặc kể chuyện, nên người chị bắt đầu: "Ngày xưa ngày xửa," người chị ngân nga," có hai chị em nọ. Một đêm nọ, người em cứ nằng nặc kể chuyện, nên người chị bắt đầu: "Ngày xưa ngày xửa," người chị ngân nga," có hai chị em nọ. Một đêm nọ, người em cứ nằng nặc kể chuyện, nên người chị bắt đầu: "Ngày xưa ngày xửa," người chị ngân nga," có hai chị em nọ. Một đêm nọ, người em cứ nằng nặc kể chuyện, nên người chị bắt đầu: "Ngày xưa ngày xửa," người chị ngân nga," có hai chị em nọ. Một đêm nọ, người em cứ nằng nặc kể chuyện, nên người chị bắt đầu: "Ngày xưa ngày xửa," người chị ngân nga..."
Và từ đó, thằng bé không bao giờ đòi mình kể chuyện nữa

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #truyenngan