Chương 26: Tốt thí trong bàn cờ
Ngày ấy, Taurus vẫn còn là một vị thần chưa trưởng thành, mang trong mình dòng máu của tổ thần Đại Địa, chưa thực sự kế thừa vương vị ở Nhân Giới. Khi đó anh chỉ là một đứa trẻ háo hức với thế giới rộng lớn ngoài kia, lần đầu tiên được tổ thần đưa lên Thiên Giới tham dự một yến tiệc long trọng.
Thiên Giới trong mắt Taurus thuở ấy chẳng khác gì một bức tranh tráng lệ, từng tòa cung điện nguy nga vươn mình giữa mây trời, ánh sáng chiếu rọi khắp nơi, tạo ra những vệt sáng lung linh như lụa. Vườn Thượng Uyển rộng lớn, hoa cỏ muôn màu khoe sắc, bầu không khí thánh khiết khiến bất cứ ai đặt chân tới cũng cảm nhận được hơi thở thần thánh.
Nhưng với một đứa trẻ hiếu động như Taurus lúc đó, yến tiệc nghiêm trang chỉ khiến anh cảm thấy chán nản. Anh lén rời khỏi đại điện, chạy ra ngoài vườn chơi đùa. Ở tuổi ấy, Taurus thích nghịch đất, thích điều khiển rễ cây vươn lên khỏi mặt đất tạo thành những hình thù kỳ lạ. Nhưng vì anh chưa kiểm soát tốt năng lượng của mình, Taurus vô tình làm một gốc cây lớn bật rễ, mất thăng bằng mà ngã xuống.
Một vết xước dài xuất hiện trên cánh tay, máu đỏ thẫm chảy xuống làn da non nớt. Anh nhăn mặt, không khóc, chỉ thấy khó chịu.
"Bé con, sao lại chơi đùa một mình ở đây?"
Một giọng nói dịu dàng vang lên từ phía sau. Taurus ngẩng đầu, mở to mắt ngạc nhiên.
Đứng trước mặt anh là một vị thần khoác trên mình bộ đồ trắng thuần khiết, mái tóc bạch kim buông dài tựa như ánh trăng phản chiếu trên nền trời đêm. Đôi mắt một màu xanh biếc dịu dàng nhìn xuống anh.
Taurus ngây người nhìn y.
Vị thần nọ quỳ xuống, nhẹ nhàng nâng cánh tay bị thương của anh lên.
Một luồng sáng xanh nhạt tỏa ra từ đầu ngón tay của y, lan dần trên vết thương. Chỉ trong chớp mắt, vết thương đã biến mất như chưa từng tồn tại. Cảm giác đau đớn cũng không còn nữa, thay vào đó là một sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể.
"Không sao rồi."
Người đó mỉm cười, bàn tay vẫn nhẹ nhàng xoa lên cánh tay anh như muốn kiểm tra xem còn đau không.
Taurus chớp mắt mấy lần, trái tim nhỏ bé của anh đập thình thịch.
Vị thần trước mặt anh quá đẹp.
Taurus chưa từng thấy ai có nụ cười dịu dàng đến vậy, hơi thở của y tựa như hương gió xuân, nhẹ nhàng, mềm mại, làm tâm trí Taurus khẽ lay động.
Nhưng anh còn chưa kịp hỏi tên người đó, thì y đã mỉm cười đứng dậy, quay người rời đi, tà áo trắng khẽ bay theo làn gió nhẹ.
Taurus vội vàng chạy về bữa tiệc, đôi mắt không ngừng đảo quanh tìm kiếm bóng dáng quen thuộc. Trong đại điện nguy nga, các vị thần tề tựu đông đủ, trang phục rực rỡ tựa cầu vồng trải dài, vầng sáng thần thánh phản chiếu trên những chiếc ly vàng, rượu tiên sóng sánh, âm nhạc du dương hòa lẫn tiếng cười nói.
Cuối cùng anh cũng tìm thấy y.
Vẫn dáng vẻ thanh nhã ấy, vị thần có mái tóc bạch kim đứng giữa đám đông, được bao quanh bởi nhiều vị thần khác. Taurus hít sâu một hơi, mạnh dạn chạy đến bên tổ thần Đại Địa, kéo tay người, chỉ về phía vị thần đó, đôi mắt long lanh hỏi:
"Người đó là ai?"
Tổ thần Đại Địa nhìn theo ánh mắt của anh, mỉm cười hiền hậu: "Thần Sự Sống Virgo. Chỉ tiếc... sức mạnh của y bây giờ đã bị kìm hãm quá nhiều."
"Thần Sự Sống? Bị kìm hãm là sao ạ?"
Tổ thần Đại Địa khom người xuống xoa đầu anh, giọng điệu vẫn hiền hòa: "Vì y đã trải qua luân hồi nhiều lần rồi."
Đôi mắt của Taurus lấp lánh nhìn tổ thần Đại Địa: "Trước đây ngài ấy mạnh lắm sao ạ?"
Tổ thần Đại Địa dắt tay Taurus từng bước đi đến bên cạnh thần Sự Sống: "Thần Đại Địa bồi đắp Nhân Giới, thần Sự Sống tạo ra nhân loại. Đi nào, ta dẫn con đi làm quen với y."
Kể từ ngày ấy, Taurus luôn háo hức mỗi lần được theo tổ thần Đại Địa lên Thiên Giới. Mỗi khi bước chân đến cung điện lộng lẫy trên tầng trời cao, ánh mắt đầu tiên của anh luôn hướng về người mang mái tóc bạch kim ấy.
Thần Sự Sống Virgo dịu dàng như cơn gió xuân, người đã nhẹ nhàng xoa dịu vết thương của anh, người luôn nở nụ cười ôn hòa giữa những vị thần cao quý khác. Khi ấy Taurus vẫn còn nhỏ, anh không hiểu rõ cảm xúc của mình, chỉ biết mỗi khi được nhìn thấy Virgo, lòng anh lại vui vẻ khó tả.
Có lần anh cố ý làm trầy xước tay, chạy đến tìm Virgo chỉ để được y chữa trị. Virgo nhìn anh, hơi nhíu mày, nhưng vẫn nhẹ giọng trách yêu: "Taurus, đừng tự làm đau mình nữa. Ta sẽ giận đấy."
Sau đó y vẫn dịu dàng chữa lành vết thương cho anh như mọi lần.
Lúc đó, Taurus chẳng quan tâm lời trách móc của y, chỉ cảm thấy bàn tay của Virgo ấm áp đến lạ kỳ.
Cứ như thế, anh tìm đủ mọi lý do để lên Thiên Giới chỉ để gặp người đó.
Nhưng những ngày tháng vô tư ấy chẳng kéo dài được lâu.
Thần Chiến lần thứ nhất nổ ra.
Cuộc chiến kéo dài năm tháng trời, trời đất rung chuyển, sinh linh lầm than.
Ngày Tổ thần Đại Địa vĩ đại qua đời, cả Nhân Giới rúng động. Mặt đất nứt toác, những dãy núi sụp đổ, hàng vạn sinh linh than khóc.
Taurus gục bên thi thể của tổ thần, nắm chặt bàn tay đã lạnh lẽo kia, nhưng không thể làm gì được nữa. Anh muốn hét lên, muốn gào khóc, nhưng cổ họng lại khô rát, đôi mắt nâu chỉ đỏ lên vì đau đớn, không rơi nổi một giọt nước mắt nào.
Sau đó khi chiến tranh lắng xuống, anh kế thừa vương vị thần Đại Địa, kế thừa quyền lực của tổ thần. Không còn là đứa trẻ hiếu động có thể tự do chạy khắp nơi, anh phải gánh vác cả vùng đất rộng lớn, bảo vệ những sinh linh sống trên mặt đất này.
Những ngày sau đó, anh chẳng còn thời gian để nghĩ đến chuyện lên Thiên Giới nữa. Anh đã không gặp lại Virgo trong một thời gian rất, rất dài.
Chỉ biết thần Sự Sống nắm giữ sự sống của cả thế gian cứ luân hồi rồi lại luân hồi.
Đến khi Thần Chiến thứ tám xảy ra.
Hai nghìn năm trước, linh hồn yếu ớt của vị thần ấy lạc lõng giữa chiến trường, được anh bắt gặp dưới ánh bình minh đón chào một ngày mới.
Linh hồn của y giống như vẻ bề ngoài, thuần khiết, ung dung, dịu dàng, có đôi khi còn thấp thoáng nét cười mỉm nơi khóe môi, không bị vướng bận bởi bất cứ điều gì.
Nhưng có lẽ Virgo của lần luân hồn thứ bao nhiêu đó đã quên mất đứa nhóc hay bị thương ấy rồi.
Hải Giới hôm nay tĩnh lặng đến rợn người.
Taurus nắm tay Virgo đi qua những bậc thềm đá trơn trượt, men theo con đường dẫn vào cung điện quen thuộc.
Pisces vẫn ốm yếu cô độc ngồi dựa vào mép giường, khuôn mặt tái nhợt, ánh mắt thẫn thờ như bị chìm sâu trong một cơn ác mộng không hồi kết. Dù cung điện này rộng lớn, dù bên ngoài kia đại dương vẫn đang cuộn trào, nhưng thế giới của Pisces chỉ còn lại một màu xám xịt, vô hồn.
Pisces không để ý đến bất cứ một ai, không còn bất kỳ cảm giác gì với thế giới xung quanh.
Virgo không nói gì, chỉ lặng lẽ tiến đến, mở hộp dụng cụ của mình, cẩn thận lấy dược liệu và băng gạc. Y khéo léo quấn lại lớp băng trên cổ tay của Pisces, bàn tay cố gắng thật dịu dàng.
Không bao lâu, Taurus và Virgo đã rời đi.
Pisces ngồi thẫn thờ trên giường, lạc lõng nhìn lên những làn nước xanh thẫm u tối phía trên. Ánh sáng từ những viên ngọc phản chiếu lên đôi mắt trống rỗng như mặt biển không gợn sóng.
Không đau đớn. Không cảm giác.
Giống như tâm trí y của đêm hôm trước.
Lucian, một trong năm thủ lĩnh xuất hiện trước mặt y trong màn đêm tĩnh lặng.
Lần cuối cùng họ gặp nhau là hai tháng trước, sau đó Pisces bị Hải Giới giam giữ. Y luôn tin rằng Lucian biết tin sẽ đến cứu mình, bởi vì Lucian là người duy nhất y tin tưởng, là người y yêu.
Khi Lucian thực sự xuất hiện, trái tim của y gần như ngừng đập.
"Lucian..."
Pisces không kiềm chế được mà lao đến, ôm chặt lấy hắn. Hơi thở của hắn vẫn lạnh như vậy, vẫn khiến y có cảm giác an toàn.
Nhưng Lucian không ôm lại.
Cơ thể hắn cứng đờ, bàn tay đặt lên vai y đẩy nhẹ y ra.
Pisces thoáng ngẩn người, chưa kịp phản ứng thì đã thấy ánh mắt của Lucian trở nên u ám, không phải sự lạnh lùng vô cảm, mà là chán ghét mơ hồ.
Pisces chớp mắt, muốn hỏi hắn sao vậy, nhưng ánh mắt Lucian đã lướt qua vai y, rơi xuống vùng da lộ ra từ cổ áo mỏng manh...
Những dấu hôn ám muội, rải rác trên làn da nhợt nhạt, với Pisces mà nói, đó là vết nhơ không thể xoá đi.
Pisces nhận ra cả người Lucian hơi căng cứng, nhưng không phải vì xúc động, mà là ghê tởm.
Trái tim của Pisces như bị bóp nghẹt, y lúng túng kéo cổ áo lại, muốn giấu đi những dấu vết kia. Lucian nhanh chóng chuyển tầm nhìn, nhẹ nhàng đẩy Pisces ra, tách hai người ra một khoảng cách nhất định.
"Pisces." Hắn gọi tên y, giọng điệu có phần xa lạ.
"Ở lại Hải Giới đi."
Pisces ngỡ ngàng nhìn hắn.
Lucian không hề đề cập đến chuyện cứu y ra ngoài.
"Tại sao?" Pisces siết chặt tay áo, hốt hoảng hỏi: "Không phải ngươi đến để cứu ta sao?"
Lucian im lặng quan sát Pisces, hắn nhìn lướt qua những dấu hôn trên cổ y, ánh mắt híp lại đầy suy tư:
"Hải Vương Cancer có vẻ rất... mê đắm ngươi nhỉ."
Pisces sững sờ.
"Pisces, còn nhớ nhiệm vụ của ngươi không?" Lucian mỉm cười, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua gò má của Pisces: "Nếu hắn đã say mê ngươi đến vậy, vì sao không tận dụng cơ hội này?"
Pisces cảm thấy toàn thân lạnh toát, run rẩy lùi lại.
Hắn đến không phải vì y, không phải vì cứu y.
Lucian đang muốn y quyến rũ Cancer?
Đừng nực cười như vậy!
Pisces đứng trong bóng tối, đối diện với Lucian. Ánh sáng le lói hắt lên khuôn mặt điển trai của hắn. Pisces rất muốn hỏi hắn, từ đầu đến cuối có bao giờ hắn thật lòng quan tâm y chưa?
Pisces run rẩy hỏi:
"Nếu lại thất bại thì sao?"
Pisces vẫn mong muốn Lucian sẽ bảo vệ mình. Hắn sẽ nói "Đừng lo, ta sẽ cứu ngươi", sẽ nói "ta sẽ đưa ngươi đi". Ít nhất là vậy.
Pisces đã chờ mong như vậy.
Nhưng câu trả lời của Lucian là: "Hãy tự sát, để bảo vệ vị thần của chúng ta."
Pisces cứ thế đứng im, ngỡ ngàng nhìn Lucian, ngỡ rằng mình đã nghe nhầm.
"Tự sát?" Pisces thì thào, giọng nói khô khốc.
Lucian bình thản gật đầu.
Không phải chạy trốn.
Không phải chờ hắn đến cứu.
Không phải còn một phương án dự phòng nào khác.
Mà là tự sát.
Tự tay kết thúc mạng sống của mình.
"Ngươi không quên lời thề trước vị thần của chúng ta chứ?"
Pisces siết chặt tay, móng tay ghim vào da thịt, gần như ứa máu: "Lucian, nếu ta chết, ngươi sẽ đến đưa ta về chứ?"
Lucian im lặng trong giây lát.
Pisces lặng im nhìn Lucian, muốn tìm một chút cảm xúc gì đó trên gương mặt kia, như là chút áy náy, chút do dự hay là cảm giác tội lỗi... tiếc là không có gì cả.
Lucian vẫn bình thản như vậy, với hắn mà nói, đây không phải là một yêu cầu quá đáng, mạng sống của y chẳng đáng giá gì cả.
Pisces bỗng dưng cười khẽ.
Nụ cười thê lương đến mức ngay cả y cũng không nhận ra mình đang cười hay đang khóc.
Từ đầu đến cuối, Lucian chưa bao giờ có ý định cứu y.
Không phải vì tình hình khó khăn.
Không phải vì kế hoạch chưa hoàn tất.
Không phải vì hắn có nỗi khổ riêng.
Mà là hắn vốn không quan tâm.
Hắn chưa bao giờ muốn cứu y ra khỏi chốn tù đày này.
Lồng ngực của Pisces bị bàn tay vô hình siết chặt, đau đến mức không thở nổi.
Lucian chưa bao giờ đặt y vào kế hoạch của hắn.
Chưa bao giờ xem y là người quan trọng.
Đôi mắt xinh đẹp ngấn nước nhưng vẫn cố gắng kiềm chế, Pisces cố giữ bình tĩnh: "Ngươi mau đi đi."
Lucian không nhúc nhích.
"Cancer sẽ đến sớm thôi." Pisces nói thêm, ánh mắt không dao động: "Ngươi sẽ gặp phiền phức mất."
Pisces biết mình nói đúng, Lucian không bao giờ làm chuyện dư thừa, không bao giờ để bản thân dính vào rắc rối không đáng có. Pisces cúi đầu, tay vô thức siết chặt gấu áo, như thể làm vậy sẽ giúp y kiềm chế sự trống rỗng trong lòng.
Pisces cảm thấy rất mệt mỏi.
Mệt đến mức không muốn oán trách, cũng chẳng muốn níu kéo.
"Đi đi."
Pisces ngẩng đầu, mỉm cười nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt lại lạnh đến đáng sợ.
Lucian im lặng một lúc, sau đó không nói gì, lặng lẽ rời đi.
Pisces đứng yên đó, nhìn hắn biến mất khỏi căn phòng.
Chỉ đến khi căn phòng chỉ còn lại một mình y, yên tĩnh vắng vẻ, Pisces mới thả lỏng, mệt mỏi tựa vào cột tường lạnh lẽo.
Y chậm rãi đưa tay lên sờ cổ mình, nơi vẫn còn những dấu vết ám muội của Cancer.
Lucian đã nhìn thấy những dấu hôn, hắn đã ghê tởm.
Pisces bỗng dưng bật cười, tiếng cười nhẹ nhàng mà thấm đẫm chế nhạo lẫn đau thương.
"Tình yêu của ta dành cho ngươi... không lớn như ngươi tưởng đâu."
Đã ba ngày Cancer không đến tìm Pisces, bây giờ anh đang ngồi bên bàn san hô, những tấm da thú trải đầy trên mặt bàn, ghi chép lại những ký hiệu cấm thuật cổ xưa mà anh đã mất hàng ngày trời để tìm hiểu.
Cấm thuật không dễ dàng gì nắm bắt, nhất là khi anh đang cố tái tạo lại thần cách của một vị thần đã mất đi bản chất của chính mình như Gemini.
Tiếng bẩm báo vang lên, một thuộc hạ bước vào, cúi đầu cung kính.
"Bệ hạ, Pisces muốn gặp ngài."
Cancer nhíu mày, không hỏi cũng không đứng dậy ngay. Anh chỉ đưa tay lật tiếp trang sách trước mặt, như thể không nghe thấy lời của thuộc hạ.
Thuộc hạ thấy bệ hạ nhà mình không phản ứng, hơi chần chừ nhưng vẫn cung kính rời đi.
Căn phòng lại trở về sự yên tĩnh vốn có.
Cancer tiếp tục nghiên cứu, những nét chữ phức tạp chồng chéo trong mắt anh.
Đến tận tối hôm sau, Cancer mới chậm rãi bước ra khỏi phòng.
Dưới ánh sáng mờ nhạt của những viên ngọc lơ lửng trên trần cung điện, Cancer lặng lẽ bước vào phòng, lướt nhìn bóng người trên giường.
Pisces đang ngủ, mái tóc dài buông rủ, da dẻ tái nhợt, cả người cuộn tròn trong tấm chăn mỏng. Cancer đứng trước giường, ánh mắt trầm tĩnh dừng lại trên gương mặt gầy đi trông thấy của Pisces.
Tiếng bước chân vang lên, hàng mi dài khẽ run rẩy, đôi mắt vốn đã sớm mất đi ánh sáng chậm rãi mở ra.
Pisces thẫn thờ ngồi dậy.
Cancer định hỏi xem Pisces tìm mình có chuyện gì, nhưng chưa kịp lên tiếng, Pisces đã bất ngờ kéo cổ áo anh, đôi tay lạnh lẽo áp lên hai bên gò má anh, môi kề sát môi.
Cancer cứng người.
Làn môi mềm mại lướt qua không chút kỹ thuật, Pisces không chỉ hôn anh, còn run rẩy cởi từng lớp áo trên người anh ra, đầu ngón tay lạnh buốt chạm lên da thịt anh.
Ánh mắt của Cancer tối đi, anh giữ lấy cổ tay gầy yếu của Pisces, không mạnh, nhưng cũng đủ để ngăn cản: "Ngươi muốn làm gì?'
Pisces nghiêng đầu, không trả lời, Pisces chủ động ngồi trên người Cancer, bàn tay lạnh lẽo của y vuốt dọc theo làn da ấm áp của anh, cơ thể run rẩy theo từng chuyển động.
Sau cơn kích tình, không gian chỉ còn lại tiếng thở dốc khe khẽ hòa vào màn đêm tĩnh mịch.
Pisces nằm trên người Cancer, mái tóc rối bời xõa xuống, tấm chăn lụa mềm mại vương vãi trên cơ thể còn mang theo dấu vết ám muội. Cả người Cancer có chút căng cứng, nhưng hiếm khi anh lại không buông lời lạnh lùng.
Anh kéo chăn lên, nhẹ nhàng phủ kín người Pisces. Người trong lòng khẽ run, tựa như không ngờ đến hành động dịu dàng này.
Cancer siết chặt eo y, giọng nói khàn khàn sau cơn hoan ái: "Ngươi muốn nói gì với ta?"
Pisces không trả lời ngay, y khép mắt, cố gắng điều chỉnh lại hơi thở hỗn loạn.
Một lúc lâu sau, giọng nói nhẹ bẫng vang lên: "Ngươi muốn nghe... chuyện của hai nghìn năm trước không?"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro