Chương 9: Huyết Nguyệt Trong Đêm

Ánh trăng đỏ như máu treo lơ lửng trên bầu trời nhuộm cả vương quốc. Hoàng cung lặng lẽ chìm trong giấc ngủ, ánh đèn leo lắt trên những hành lang dài không muốn quấy rầy màn đêm.

Tòa cung điện của hoàng tử được những bức tường cao và các lớp phòng vệ nghiêm ngặt bao bọc. Binh lính tuần tra không ngừng nghỉ, nhưng lại không hề biết rằng bóng tối đã bắt đầu chuyển động.

Những chiếc bóng nhẹ như gió, nhanh như chớp lướt qua mái ngói. Mặc dù không phát ra bất kỳ tiếng động nào, nhưng bầu không khí trong cung điện đã thay đổi trở nên u ám sát khí, lạnh lẽo len lỏi trong từng góc khuất.

Trong tẩm điện xa hoa, một người lặng lẽ nằm trên chiếc giường lớn, ánh sáng của ngọn đèn nhỏ phản chiếu lên khuôn mặt tuấn tú nhưng yếu ớt của hoàng tử. 

Cánh cửa sổ bị đẩy ra không một tiếng động, một bóng đen lao đến, lưỡi dao sắc bén lóe lên ánh sáng chết chóc dưới ánh trăng nhắm thẳng vào cổ hoàng tử.

Nhưng trước khi con dao có thể chạm vào da thịt hoàng tử, một luồng sáng đỏ rực bùng lên. Một cơn gió mạnh quét ngang, hất tung thích khách ra xa, gã chưa kịp phản ứng thì một luồng áp lực khổng lồ ập đến.

Một chiếc thương đỏ như lửa đâm sầm xuống nền đá, tạo ra một vết nứt lớn. Trước ánh trăng, một bóng dáng cao lớn đứng vững chãi, áo choàng đỏ thẫm tung bay theo gió đêm. Đôi mắt đỏ sắc bén của Aries nhìn chằm chằm vào thích khách như một con sói quan sát con mồi.

Cậu không nói một lời, chỉ cần một ánh nhìn cũng đủ để khiến đối phương cảm thấy nghẹt thở.

Thích khách lăn lộn vài vòng trên mặt đất, vội vàng đứng dậy, định rút vũ khí. Nhưng ngay khi gã vừa cử động, Aries đã biến mất. Chỉ trong chớp mắt, một bàn tay lạnh như băng siết chặt lấy cổ của thích khách, nhấc bổng gã lên cao.

"Ai sai ngươi đến?" Giọng nói của Aries lạnh lẽo vang lên.

Thích khách giãy giụa, cố gắng dùng dao đâm vào cánh tay Aries.

Cậu không hề dao động, chỉ siết chặt tay thêm một chút.

"Đừng giết hắn vội."

Lập tức có thêm một người lao vào, lạnh nhạt nhìn thích khách đang hấp hối. Hắn khẽ lắc đầu với cậu, Aries cau mày, cuối cùng vẫn buông tay. Thích khách rơi phịch xuống đất, ho sặc sụa, hai tay ôm lấy cổ, mắt tràn đầy sợ hãi.

Nhưng khi Ares bước đến bên cạnh Aries định tra hỏi, thích khách đột nhiên bật dậy, cắn mạnh vào lưỡi mình. Máu đen trào ra khỏi miệng gã, cơ thể gã co giật dữ dội, rồi nhanh chóng phân rã thành tro bụi, chỉ để lại một mùi hương hắc ám thoảng qua trong gió đêm.

Căn phòng trở nên yên lặng. Ares nhíu mày nhìn đống tro tàn, Aries thu hồi cây thương của mình, ánh mắt lóe lên sát khí.

"Đây không phải thích khách bình thường."

Ares gật đầu.

"Có người đã hạ lời nguyền lên hắn. Nếu thất bại, hắn sẽ phải tự sát để bảo vệ bí mật."

Aries siết chặt cán thương, Ares im lặng một lúc rồi quay lại nhìn hoàng tử vẫn đang ngủ say trên giường, hoàn toàn không bị ảnh hưởng với ồn ào xung quanh. Hoàng tử thế này vẫn còn có thể khiến kẻ nào đó chướng mắt?

Aries cũng nhìn theo ánh mắt của anh trai.

"Em ở lại bảo vệ điện hạ, anh đi tuần tra xung quanh."

“Được, anh cẩn thận.”

Màn đêm tưởng chừng tĩnh lặng dần trôi qua, cuối cùng cũng đợi được ánh sáng ban mai le lói phía chân trời. Trong tẩm cung, người trên giường vẫn chưa hề tỉnh lại.

Aries đứng đó như một bức tường thành vững chãi, ánh mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách, cả đêm qua cậu đã không hề chợp mắt. Những thi thể trong cuộc thảm sát đêm qua đã được âm thầm dọn dẹp sạch sẽ, nhưng trong không khí vẫn còn vương vấn mùi máu tanh nhàn nhạt.

Khi ánh nắng đầu tiên len lỏi qua cửa sổ, cánh cửa cung điện mở ra.

Một đoàn người bước vào, dẫn đầu là hoàng đế của vương quốc này.

Ông ta đứng ở cuối giường, nhìn thấy con trai mình đang ngủ mê man trên giường cũng không hề tỏ ra lo lắng. Hoàng đế lại bước đến gần hơn, đôi mắt tối tăm lướt qua cơ thể yếu ớt của hoàng tử. Aries vẫn đứng đó, không tỏ thái độ cũng không có ý định nhường đường.

Hoàng đế cúi đầu nhìn y một lúc lâu, ánh mắt không có cảm xúc, như thể đang nhìn một món đồ bị hỏng, một thứ vô dụng không đáng quan tâm.

"Vẫn còn sống?"

Lời nói nhẹ nhàng cất lên, nhưng mang theo một sự lạnh lẽo đến tận xương tủy.

Không ai dám lên tiếng.

Hoàng đế không chạm vào y, cũng không có lấy một cử chỉ thể hiện sự quan tâm. Ông ta chỉ đứng đó trong vài giây, sau đó lạnh nhạt quay lưng bước đi.

Không ai ngăn cản.

Không ai dám thở mạnh.

Aries đứng lặng im, tay siết chặt cán thương, đôi mắt đỏ cháy lên một ngọn lửa âm ỉ. Cậu có thể giết chết kẻ nào muốn làm hại hoàng tử, nhưng lại không thể làm gì khi chính cha ruột y cũng không hề trân trọng sinh mệnh của y.

Hoàng tử Leo Solarius Ignis là hoàng tử thứ ba của vương triều Ignis, dòng dõi cai quản một đế chế rộng lớn. Nhưng dù mang trong mình huyết thống hoàng gia, từ nhỏ Leo đã yếu ớt khác thường. Y sống trong cơn mộng nhiều hơn trong thực tại, có những lúc ngủ liền mấy ngày, có khi lại chỉ tỉnh được một vài giờ rồi lại mê man.

Người ngoài đồn đại rằng vị hoàng tử ấy sinh ra đã không thuộc về thế giới này, rằng thế giới ngoài kia dường như quá nặng nề để giam giữ linh hồn y, rằng y chỉ còn là một linh hồn đang chờ ngày biến mất. 

Leo cứ chìm sâu vào giấc ngủ.

Y lần nữa lạc vào trong giấc mộng, cảnh tượng lại là một bầu trời bị xé rách, những vết nứt lan rộng như thể cả thế giới đang sụp đổ.

Giữa cơn hỗn loạn ấy, có một bóng người đứng đó.

Là một người đàn ông cao gầy khoác áo choàng trắng xám, mái tóc bạch kim dài chạm eo, đôi mắt xanh lam lạnh lẽo như mặt hồ sâu không đáy. Hắn không nói gì, chỉ đứng đó yên lặng nhìn y.

Leo cảm thấy đau.

Không biết vì sao, nhưng trái tim y như có một bàn tay vô hình bóp chặt.

Y muốn bước đến gần người đó, nhưng mỗi khi y bước đến, người đó lại lùi xa thêm một chút, như thể khoảng cách giữa họ là thứ vĩnh viễn không thể chạm đến.

"Đừng đi..."

Y vô thức cất tiếng gọi, giọng khàn đi vì đau đớn.

"Đừng đi..."

"Gemini..."

Y không biết vì sao mình lại gọi cái tên đó, nhưng lần nào cái tên ấy bật ra khỏi môi, cơn đau đớn trong lòng y lại càng mãnh liệt.

Hắn vẫn đứng đó, ánh mắt phủ đầy chua xót, giống như đang trách móc cũng giống như đang tuyệt vọng.

Leo muốn chạy đến giữ lấy hắn, thế mà khoảnh khắc y giơ tay ra, một cơn gió mạnh xé toạc mọi thứ.

Mọi thứ đều tan biến.

Chỉ còn lại bóng tối.

Bất chợt.

Leo tỉnh lại, nhưng không phải trong sự an yên mà y thường mong muốn sau mỗi giấc ngủ dài. Y vẫn cứ cảm nhận được một cơn đau sâu thẳm trong trái tim, như thể có thứ gì đó rất quan trọng vừa bị tước đi mà không thể nào tìm lại. Trong cơn mơ màng, Leo thở hổn hển, cơ thể rã rời, mồ hôi lạnh phủ kín trán, không hiểu vì sao nước mắt lại tự động rơi xuống, chảy dài trên má.

"Gemini...?" 

Leo lại khẽ gọi một lần nữa, tất nhiên vẫn sẽ không có người nào đáp lại tiếng gọi của y.

Aries đứng ở bên cạnh từ nãy giờ, nghe thấy tên mà Leo vừa thốt ra. Cậu im lặng một lúc, từ từ bước lại gần, đặt một tay lên vai Leo, nhẹ nhàng cố gắng giúp y bớt hoảng loạn.

"Điện hạ, ngài tỉnh rồi, ngài thấy khó chịu ở đâu không?" Aries khẽ nói, giọng nói lộ rõ sự lo lắng.

Leo không thể hiểu nổi tại sao mình lại khóc, tại sao lại đau đớn như vậy. Y cũng không biết mình gọi tên ai, y chỉ biết trong tiềm thức y nhớ hắn lắm, y muốn ôm hắn vào lòng. 

Leo cố gắng ngồi dậy dưới sự giúp đỡ của Aries, ánh mắt vẫn lạc lối. 

"Aries..." Leo chậm rãi nhìn về phía cậu, nhưng lại không nói gì. Một lúc lâu sau, y mới thì thào nói tiếp: "Ta lại mơ thấy hắn..."

Aries không thể trả lời, cậu đã nghe Leo vô thức nhắc đến cái tên “Gemini” rất nhiều lần trước đây, cậu không quen người đó, từ nhỏ đến lớn cậu cũng chưa từng gặp ai có cái tên này, thậm chí Leo cũng không thể nhớ nổi người này là ai. Aries chỉ đành bất lực nhìn Leo, không biết phải làm gì để xoa dịu nỗi đau này.

Aries nhìn sắc mặt nhợt nhạt của Leo, trong lòng hiểu rõ y đang muốn gì. Dù Leo không nói, nhưng từ ánh mắt khẽ động, đôi môi hơi mím lại, Aries có thể nhận ra y muốn rời khỏi căn phòng này.

Cậu quay người bước nhanh ra ngoài, ra lệnh cho thị vệ chuẩn bị xe lăn. Chỉ một lát sau, một chiếc xe lăn được đẩy đến trước cửa phòng.

Aries cúi người xuống, nhẹ nhàng đỡ lấy Leo. Cảm giác thân thể của y nhẹ bẫng như thể chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng có thể cuốn trôi, Aries cẩn thận đặt Leo xuống xe lăn, sau đó đẩy y rời khỏi phòng.

Leo lặng lẽ nhìn con đường phía trước, dọc hành lang dài của cung điện, ánh sáng mặt trời le lói xuyên qua những ô cửa kính màu, phản chiếu lên nền đá cẩm thạch trắng. Nhưng hôm nay, mặt trời dường như cũng không thể xua đi được bầu không khí u ám bao trùm nơi này.

Aries không hỏi Leo muốn đi đâu, cậu tự mình đưa y đến một khu vườn nằm ở phía Tây của cung điện. Trong khu vườn có một hồ nước nhỏ, mặt nước gợn sóng nhẹ nhàng theo làn gió. Những bông hoa trắng hiếm hoi nở rộ ven hồ tỏa ra mùi hương nhẹ nhàng, dễ dàng có thể xoa dịu sự mệt mỏi trong người.

Aries đẩy xe lăn đến gần hồ nước, sau đó dừng lại.

"Nơi này ổn chứ, điện hạ?" Cậu hỏi.

Leo không đáp, chỉ đưa tay ra, để gió luồn qua những ngón tay gầy yếu của mình. Ánh mắt của y trống rỗng, nhưng trong giây phút này, dường như vị hoàng tử ấy đã tìm được một chút bình yên hiếm hoi.

Aries đứng phía sau y, không nói gì thêm.

Cậu nhìn xuống đôi vai gầy của Leo, nhìn gió nhẹ nhàng vờn qua những sợi tóc vàng của y, khẽ thở dài.

Dưới ánh mặt trời nhạt nhòa, Leo nhắm mắt lại, cảm nhận từng cơn gió lành lạnh lướt qua gò má. Lần đầu tiên sau nhiều ngày li bì trên giường bệnh, y được hít thở bầu không khí ngoài trời, được cảm nhận chút ánh sáng yếu ớt chiếu lên làn da tái nhợt của mình.

Aries đứng phía sau, yên lặng canh chừng. Leo có vẻ không để tâm đến cậu, tâm trí y dần trở nên trống rỗng, tựa như chỉ cần một cơn gió nhẹ là có thể cuốn đi tất cả suy nghĩ.

Cho đến khi y nhìn thấy một bóng người.

Ở góc xa bên kia hồ nước, có một bóng người đứng im lặng dưới gốc cổ thụ.

Người đó đứng quay lưng lại, bóng dáng cao gầy khoác trên mình chiếc áo choàng đen, mái tóc dài lấp lánh dưới ánh nắng mờ nhạt.

Leo không thấy rõ khuôn mặt, nhưng trong khoảnh khắc ánh mắt y chạm đến bóng lưng ấy, trái tim y như bị ai bóp nghẹt.

Có cái tên vừa kịp thoát ra khỏi suy nghĩ, lồng ngực Leo đột nhiên co rút, cơn đau muốn xé toạc từng mạch máu. Y mở miệng muốn gọi nhưng lại không thể thốt nên lời, mỗi hơi thở bắt đầu trở nên khó nhọc.

Bóng lưng ấy vẫn đứng yên, không hề động đậy.

Leo đưa tay lên, run rẩy nắm lấy mép áo mình, hơi thở gấp gáp, đôi mắt dần đỏ hoe. Ngay giây phút y cố gắng lấy lại chút sức lực để gọi tên người kia, bóng dáng đó bỗng dưng vụt biến mất, như thể chưa từng xuất hiện.

Leo trừng lớn mắt, sự trống rỗng quét qua tâm trí y nhanh như một cơn bão.

"Không..."

Y run rẩy giơ tay ra phía trước, cố gắng níu lấy chút gì đó, nhưng tất cả chỉ là khoảng không vô tận. Bàn tay gầy guộc của y chới với giữa không trung, tầm mắt dần trở nên mông lung, nỗi đau trong lòng dâng trào thành một thứ cảm xúc khó diễn tả.

Là ngươi sao?

Là ngươi vừa đứng đó?

Là người mà chỉ cần nhìn thấy bóng lưng thôi, trái tim y đã đau đến mức không thở nổi?

Aries nhận ra sắc mặt trắng bệch bất thường của Leo, cậu lập tức cúi xuống lo lắng.

"Điện hạ, ngài sao vậy?"

Leo không trả lời, y vẫn chăm chú nhìn về nơi bóng dáng kia biến mất. Hơi thở của Leo càng lúc càng dồn dập, một cơn đau nhói xuyên qua lồng ngực, khiến y không tự chủ được mà siết chặt mép áo. Ngón tay y run rẩy, móng tay ghim sâu vào vải áo mà không hề hay biết.

"Điện hạ!" Aries thấy sắc mặt y ngày càng tái nhợt, lập tức quỳ xuống trước mặt Leo, hoảng hốt gọi.

Leo không thể trả lời, chỉ có thể ngước mắt nhìn Aries, bàn tay gầy yếu nắm chặt lấy cánh tay cậu. Nhưng y còn chưa kịp nói gì, một cơn choáng váng ập đến, tầm nhìn của y dần trở nên mơ hồ. Mọi thứ xung quanh như bị bóp méo, ánh sáng trước mắt biến thành một mảng tối đen.

Leo vẫn cố gắng níu lấy thứ gì đó, nhưng cánh tay y đã không còn chút sức lực nào.

"Gemini..."

Y chỉ kịp thì thào một cái tên trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, bàn tay đang nắm chặt áo Aries cũng vô lực rơi xuống.

"Điện hạ!" Aries hoảng hốt đỡ lấy Leo, nhưng y đã hoàn toàn bất tỉnh, cơ thể mềm nhũn dựa vào lòng cậu.

"Người đâu! Gọi ngự y ngay!" Aries gầm lên, bế thốc Leo khỏi xe lăn rồi lao nhanh về cung điện.

Bóng dáng của hai người khuất dần sau vườn hoa, chỉ để lại một cơn gió lạnh lướt qua cuốn theo chút hơi thở mong manh vừa mới bị đánh cắp.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro