Đôi mắt Sư Tử khẽ nhấp nháy, cậu đưa tay lên bóp bóp vầng trán đã nhăn lại, đầu cậu lúc này như búa bổ, nhức nhói không thôi, tiếng ồn ào xung quanh khiến cậu khó chịu.
- Sư Tử? - Kim Ngưu ngạc nhiên.
Song Ngư bất giác ngoảnh đầu lại. Sư Tử đã tỉnh, cậu mệt nhọc chống tay ngồi dậy. Không ai kháo ai, cả hai bước đến đầu giường, nhẹ nhàng đỡ cậu.
- Là cậu sao, Song Ngư? - Sư Tử lí nhí hỏi, mắt vẫn còn lim dim.
Cậu thở dài, không buồn mở mắt, đưa tay vỗ vỗ đầu mình. Lòng chợt tê tái, cậu ngỡ mình vẫn còn trong cơn ác mộng dai dẳng những ngày qua. Như những đêm khác, cậu đã mơ, cậu mơ thấy gương mặt thánh thiện của Song Ngư, mơ rằng Song Ngư đã trở về với cậu. Dù chỉ là giấc mơ nhưng cậu tiếc lắm, chưa hưởng được trọn vẹn niềm vui đã giật mình vụt tỉnh dậy.
- Sư Tử, cậu có sao không? - Song Ngư hỏi – Cậu còn đau lắm à?
Sư Tử giật mình, căng mắt nhìn dáo dác rồi vội cụp mắt lại. Tia sáng đầu tiên của ngày mới rọi thẳng vào mắt, vừa mới chạm vào tấm màn trong veo như thủy tinh ấy đã khiến mắt cậu cay sè. Mọi thứ bắt đầu mờ đi, cậu đưa tay dụi mắt, rồi lại dụi lần nữa. Sư Tử nhíu mày, là do mắt cậu hay những giấc mơ đêm vẫn còn tiếp diễn? Cậu thấy Song Ngư và Kim Ngưu đang ngồi trước mặt cậu, họ đang nhìn cậu tha thiết. Và đôi tai cậu nữa, nó bỗng dưng ù đi trong đám âm thanh hỗn độn của ngày mới, giọng nói trong trẻo của Song Ngư vút lên trong muôn ngàn thứ âm thanh đan xen. Cậu đang mơ. Đúng rồi, chắc chắn là đang mơ! Cậu muốn hét lên để không phải tiếp tục nữa bởi cậu đã quá sợ hãi nó rồi, nhưng cậu không làm được, cậu đau quá, cả thân thể cứ nhói lên theo từng chuyển động.
- Sư Tử? Cậu còn đau lắm à? - Song Ngư hỏi lần nữa.
Sư Tử nhăn mặt, hết nhìn Song Ngư cậu lại nhìn Kim Ngưu. Hình ảnh rõ nét quá, cả âm thanh nữa. Có thật là cậu đang mơ không?
- Song Ngư... Có thật là cậu không?
Song Ngư khẽ cười, cô đưa tay vuốt nhẹ bên má Sư Tử.
- Là mình đây. Mình và Kim Ngưu đã về với cậu!
Sư Tử khẽ nhúc nhích người, khuôn mặt bặm lại, khó đăm đăm. Dường như cậu vẫn còn ngờ ngợ chưa tin được, nhưng rồi lại cười lên rung rúc, nụ cười hiếm có trong những tháng ngày qua.
- Chào mừng cậu trở về!
Đôi mắt cậu bỗng cay sè, một cảm giác khó tả tràn vào tâm trí như cơn gió bấc thổi liên hồi. Trên đôi gò má ửng đỏ, đâu đây có giọt nước khẽ rỉ ra, long lanh. Cậu nhớ về ngày hôm đó, cứ tưởng bùa chú của Tiểu Nguyệt đã giết chết cậu, không ngờ trong lúc mê man, chìm nổi trong những giấc mơ hoang dại ấy, Song Ngư đã về cạnh bên.
Song Ngư không nói gì, cô chỉ cười hiền dịu rồi ôm chầm lấy Sư Tử. Giọt nước mắt hạnh phúc tuôn ra không ngớt, ướt đẫm cả lớp băng trắng. Cô thấy mắt mình nhoèn ra, mọi thứ nhòa đi, cảm giác cứ hoan hỉ.
- Nếu lúc trước mình không bướng bỉnh, nỗi đau chia tay sẽ không quá lớn. - Song Ngư ngập ngừng trong làn nước mắt.
- Không, mình nên cảm ơn cậu mới phải... - Sư Tử nói – Nếu không, mình sẽ mãi chìm trong cơn mộng mị và chúng ta sẽ không có những cảm xúc như thế này.
Nỗi nhớ không cồn cào nữa, tình yêu thương cũng đã được hàn gắn. Hồi ức về những ngày xưa kia rõ nét hơn bao giờ hết, Song Ngư mỉm cười trong hai hàng nước mắt.
*
Kim Ngưu tủm tỉm cười rồi quay đi, khập khiễng bước ra khỏi phòng. Những bước chân chậm rãi nặng nề băng qua hành lang rộng, chợt thấy nỗi buồn len lỏi vào tim. Cô lại mỉm cười, rốt cuộc thì đứa bạn thân mơ mộng, suốt ngày mè nheo ấy đã tìm được hạnh phúc, cô mừng lắm! Nhưng mỗi bước chân tiến về phía trước, nụ cười trên gương mặt cô dần trở nên gượng gạo rồi tắt lịm.
"Tại sao?" Kim Ngưu tự hỏi rồi lại tự trả lời. "Mình... đang ghen tỵ sao?"
Mắt cá chân trái bỗng nhói lên khiến Kim Ngưu nhăn mặt, quỳ thụp xuống đất, cô đưa tay nắm lấy vết thương. Vết hằn đỏ đã đỡ hơn từ ngày ấy nhưng vẫn đau âm ỉ, lâu lâu lại nhói lên, đau đớn. Cô bỗng nghĩ về Bạch Dương.
Trong bóng tối trùng điệp của Edar, một đôi mắt đỏ đục ngầu luôn hiện diện trên cao. Kim Ngưu không sợ nó, cô đã quá quen rồi, và giọng nói trầm ấm ấy nữa, nó luôn khiến cô thấy ấm áp và không còn cô đơn. Cô hẳn sẽ không còn lành lặn và phải chịu ác quỷ hành hạ nếu đó không phải là Bạch Dương. Cô nhận ra đã rất nhiều lần cậu bảo vệ cô trước những ác quỷ khác; cô tự hỏi tại sao. Kim Ngưu khẽ cốc đầu mình, đã thoát được nơi đáng sợ ấy sao lại còn nhớ tới nữa.
"Vì... Bạch Dương chăng?" Kim Ngưu lí nhí.
Cô chưa bao giờ gặp tên con trai nào oai vệ như thế, và chưa bao giờ cô thấy ánh mắt của ai đó trông buồn đến thế. Một đôi mắt của lửa, đáng lẽ nó phải rực rỡ, ngạo nghễ và kiêu hùng lắm chứ? Nhưng chúng cứ trầm buồn như luyến tiếc một thứ gì đó. Tình yêu chăng? Kim Ngưu xua tay, con người đơn độc như thế chắc gì đã yêu. Nhưng, thật ra Bạch Dương đã yêu ai chưa?
Kim Ngưu lặng im, câu hỏi đó chỉ mình cậu ấy mới có thể trả lời. Ẩn sâu trong đôi mắt đó là gì nhỉ? Rồi cô nghĩ về mình, tim cô đập nhanh hơn, lồng ngực cô thổn thức. Cô biết mình đã yêu cậu ấy; nhưng thật ra đó có phải là yêu? Lúc bị giam cầm ở Edar, cô mang trong mình nỗi cô đơn dai dẳng và đơn giản muốn có một người ở cạnh để chống chọi với mọi thứ. Bạch Dương là người đó, người mang lại cho cô thứ thiếu thốn trong lòng. Mối quan hệ này cũng vậy, nó thiếu một thứ gì đó mà cô chẳng rõ.
Kim Ngưu lấy từ trong túi ra một sợi dây chuyền bằng đồng và nhìn chằm chằm vào nó. Nó không thuộc về cô, cô nhặt được từ Bạch Dương khi cậu sơ ý làm rơi. Cô không nói gì với cậu, càng không thể trả lại bởi mọi việc quá trùng hợp. Mặt dây chuyền nhẵn nhụi bằng cẩm thạch vươn chút bụi mờ hình cầu dẹt như quả trứng, bên trong là tấm ảnh đen trắng có hình một cô gái. Mọi thứ sẽ không quá bất ngờ nếu như cô gái ấy không có dung mạo giống hệt như Kim Ngưu. Cô từng hoảng hốt khi khuôn mặt ấy, làn da ấy, mái tóc xỏa dài ấy, giống mình như đúc. Và nụ cười ấy nữa, sao nó mơ hồ thế kia?
"Một sự trùng hợp đáng ngại chăng?" Kim Ngưu tự hỏi mình, bắt đầu tin vào sự trùng hợp hi hữu cùng những gì liên quan. Kim Ngưu đã ngây ngô khi cười rung rúc và bảo đó là kiếp trước của mình. Cô chỉ biết khuôn mặt ấy khiến cô buồn tê tái.
* * *
Cự Giải hết cắn móng tay lại chống cằm. Cô nhắm nghiền mắt rồi lại mở ra, nhìn lơ đãng về phía vườn hoa Alig. Giờ này đã gần trưa, ánh nắng đã bắt đầu gay gắt, vệt nắng dài rọi thẳng tới chỗ ngồi. Cô không rõ mình đang định làm gì lúc này, chỉ thấy lòng bồn chồn, đứng ngồi không yên. Rồi không nói gì, cô đứng dậy bước về phía dòng suối Liên Hoa phía bắc Alig.
Mặt trời buổi trưa làm dòng suối càng rực rỡ, những viên sỏi ánh nắng gay gắt khiến dòng nước như được nhuộm màu. Khác với con thác gần đấy, khúc uốn lượn chỗ này chảy róc rách êm đềm, hai bên bờ trắng những hòn cuội tròn vành vạnh nằm đè lên nhau tạo thành cái nền bằng phẳng.
Lại là nơi này, nơi Song Tử bỏ lại cô với trái tim tan nát. Cô chẳng hiểu mình đến đây làm gì, chỉ thấy đây là nơi mình cần đến. Con gió lạc man mát bỗng thổi qua, phất tà váy cô bay phấp phới, mái tóc màu tím oải hương cũng vi vu trong gió. Cự Giải chợt giật mình, ngoái đầu tìm kiếm nhưng không thấy gì lạ cả.
- Gió. - Cự Giải thì thầm trong vô thức. Con gió này... lạ quá! Nó vụt qua cô, lành lạnh, man mát. Một cảm giác lạ lùng nhưng rất dễ chịu. Nó khiến cô nghĩ tới Song Tử.
Song Tử! Đấy, cô lại nghĩ tới anh nữa rồi! Cô cốc đầu mình, sao cứ mãi ôm chặt hình bóng ấy trong lòng dù biết là không thể nào với tới được. Anh giống như cơn gió kia, man mát dễ chịu nhưng không thể nào chạm tới được. Cự Giải mím môi, tim cô bỗng đập mạnh hơn, cô ngỡ Song Tử đang ở gần đây và đang quan sát cô với ánh mắt tha thiết.
- Này! - Tiếng nói bỗng vọng lên khiến Cự Giải bị dứt ra khỏi dòng suy nghĩ.
"Tiểu Nguyệt?" Cự Giải tròn mắt ngoái đầu nhìn. "Lại là con bé này."
Tiểu Nguyệt đứng dạng hai chân, hai tay chống hai bên hông.
- Chúng ta lại gặp nhau nữa rồi! - Tiểu Nguyệt cong cớn.
Cự Giải khẽ dặng hắng một tiếng rồi nhẹ nhàng, cố dặn đi cơn khó chịu đang cuộn lên.
- Cô muốn gì?
- Nếu cô đã có ý hỏi như vậy, thì ta cũng không vòng vo làm gì. Ta muốn mọi thứ của cô!
Cự Giải cười khẩy. Có lẽ Tiểu Nguyệt không bằng lòng với cuộc chiến lần trước. Mọi thứ của cô ư? Con bé muốn gây chiến?
- Mọi thứ của tôi ư? - Cự Giải nhíu mày.
- Đúng, mọi thứ và cả Song Tử. Ta đến đây chỉ để cảnh báo, rằng ta sẽ không dừng lại đến khi tất cả thuộc về mình!
Cự Giải không nhìn Tiểu Nguyệt nữa, cô đưa ánh nhìn ra chỗ khác, bâng khuâng. Con bé chẳng phải đã có Song Tử rồi sao? Anh ấy đã nghe theo lời nó, lần trước dùng gió tấn công cô. Còn gì nữa mà con bé cố giành giật lấy? Hay vốn dĩ anh chưa bao giờ đứng về phía nó? Dù sao, cô nghĩ, Song Tử không phải là một món hàng. Nếu Tiểu Nguyệt đã nói thế, cô cũng sẽ không nhường nhịn.
- Nếu đã muốn như vậy, tôi cũng không ý kiến gì. – Cự Giải nhún vai. – Để xem Song Tử sẽ thuộc về ai nhé!
Hai lòng bàn tay Cự Giải đã lấp lóa ánh sáng phép thuật. Tiểu Nguyệt thấy thế thì bất ngờ, nhếch mép cười nhạt nhẽo rồi quay đi ngay. Điều này làm Cự Giải ngạc nhiên lắm. Chẳng phải nó đến để khiêu chiến với cô sao?
Tiểu Nguyệt không ngờ vẻ ngoài mỏng manh ấy lại có thể lên tiếng thách thức như vậy. Con bé bặm môi, gương mặt bủng beo u ám tối sầm lại, xăm xăm bước về phía cánh rừng âm u. Nó thừa biết mình không đấu lại Cự Giải, nhưng nó hẳn phải tự tin lắm, vì bí mật của Song Tử nằm trọn trong tay. Chỉ cần Song Tử ngày đêm lo sợ mối quan hệ giữa anh ta và cô công chúa này bị phanh phui trước Quỷ vương, từ đó liên lụy đến gia tộc, thì Tiểu Nguyệt vẫn nắm phần thắng.
Tiểu Nguyệt đi rồi, Cự Giải bỗng cười lên rung rúc, lòng phấn chấn hẳn lên. Chắc Tiểu Nguyệt rất tức giận khi nghe cô nói vậy, cô cũng khá bất ngờ. Cô chưa từng quyết tâm với một thứ gì đó, lại càng chưa bao giờ dám đứng lên chống lại ai. Mọi thứ với cô trước đó rất dễ dàng và không cần đau khổ để níu giữ lại. Cô khẽ cười, cô đã trưởng thành hơn rồi chăng?
Cơn gió lạ lại lướt qua, lần này thì mãnh liệt hơn đến nỗi cô tin rằng Song Tử đang ở đây thật. Cái cảm giác ấm nóng quyện vào từng đợt gió phả vào má khiến cô thấy dễ chịu, cảm giác cứ như bàn tay ai đó khẽ vuốt qua, vân vê mái tóc.
- Hãy chờ anh.
Cự Giải giật mình, giọng nói này trầm và ấm lắm, nó thoáng qua rồi mất hút theo làn gió rít. Một giọng nói rất quen thuộc.
- Song Tử? - Cự Giải ngớ người khi nhận ta chiếc áo choàng màu trắng tung bay phấp phới tít xa nơi đám dã tường vi màu hồng. Cô khép nhẹ mi mắt để nhìn rõ nhưng nó chỉ mờ mờ ảo ảo như một lưu ảnh. Là Song Tử thật rồi, gương mặt thanh tú loáng thoáng sau mái tóc trắng tinh như mây. Anh đứng lặng ngay đó, trước mắt cô, đôi tay buông thõng.
Đôi môi Cự Giải khẽ máp máy, cô muốn gọi tên anh, đôi chân cô muốn bước về phía trước, muốn ôm chầm lấy anh nhưng không thể nào nhấc lên được. Cả thân người cô đông cứng. Cô không hiểu sao anh lại ở đây. Có phải mắt cô bị quáng gà, hay cô bị ám ảnh?
- Tại sao? Tại sao anh lại làm như vậy? - Cự Giải cố hét lên thật lớn. Ở khoảng cách này, cô không nghĩ anh ấy nghe thấy. - Tại sao anh lại rời xa em?
Cơn gió dường như mạnh hơn, giật tung mái tóc của cô và thổi chiếc áo choàng cô bay phấp phới; thật lạ là con gió này rất ấm áp. Gió không thổi lướt qua cô mà vờn trên cánh tay trần, lên bờ má như đang giễu cợt, rồi cuộn xoắn lấy cơ thể cô như một cái ôm thắm thiết. Luồng hơi thở Cự Giải như nghẹt đi khi cơn gió siết chặt lấy thân người; nhưng chỉ trong một giây, nó nơi lỏng rồi tan ra ngay, chỉ còn dấu vết của những cánh hoa tường vi lất phất, lả lơi rồi chao nhẹ xuống nền đá cuội.
Cự Giải vẫn nhìn đăm đăm vào hư ảnh phía xa, chiếc áo choàng đã biến mất. Cô không hiểu tại sao anh làm thế, chắc chắn là có uẩn khúc gì đó. Dù vậy, cô không đòi hỏi Song Tử phải giải bày. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thỏa. Cô đặt trọn niềm tin vào anh, như trước giờ vẫn vậy.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro