Chap 21: Lênh đênh cùng anh (p2)
Nghe nhạc nhe các tình yêu của Bu❤️❤️❤️
------------------------------------------
"Giải à, lại đây xem"-Thiên Bình vẫy tay bảo cô gái vừa từ ngoài bước vào. Dáng ngừoi bé nhỏ của cô tựa như thiên thần. Chiếc đầm ngủ màu trắng với hình con cua đỏ làm cô nổi bật lên vẻ đáng yêu chết ngừoi. Nghe giọng Thiên Bình, cô chui vào chiếc chăn dày cộp. Chui qua, luồng lách điệu nghệ với thân hình bé nhỏ.
"Á...đi đâu đấy....nhột anh.....nằm im nào...á...haha...này"-cô chui vào lòng anh nằm, dáng ngừoi nhỏ nhắn chỉ nằm ngang phần bụng phẳng của anh. Anh đặt cuốn sách trên tay xuống, khuôn mặt xuất hiện hắc tuyến, ánh mắt ghê rợn nhìn anh
"Trả thù em này"-giật tấm chăn ra, cả hai thi nhau cù lét. Tiếng cười ha hả vang lên khắp phòng. Đôi chân trần của Giải là điểm yếu, anh chẳng bỏ qua, cô cừoi đến sưng hai mép miệng, đôi môi trở nên đỏ chót. Anh thì phần eo nhạy cảm, cô cũng đâu vừa. Những cú cực đại làm Thiên Bình cười mở toang cả miệng. Giỡn từ dứoi giường rồi bay lên giường. Giải nhi muốn có kế hoạch chạy trốn vẫn không sao thoát khỏi đôi tay của Thiên Bình.
Sau một hồi, cả hai ngã phịch xuống giường, thở hồng hộc. Mặt cô đỏ như trái gấc, nét tinh tế dịu dàng vẫn không suy giảm. Trên trán Thiên Bình nhể nhại mồ hôi. Anh thở hồng hộc, cả ngừoi nằm ịch lên chiếc giường chẳng động đậy. Nhìn mặt nhau cả hai lại phì cười, kéo ngừoi lên gối. Anh khẽ kéo tấm chăn, đắp lên ngừoi cô
"Ngủ đi, ngoan"-anh để đôi tay lên mặt cô. Từ bàn tay một hơi ấm truyền đến bên gò má cô. Anh khẽ đặt lên trán cô một nụ hôn nhè nhẹ. Tuy nhẹ nhựng nó làm cô cảm thấy rất an toàn. Anh chồm ngừoi dậy tắt đèn. Ánh đèn ngủ màu vàng nhè nhẹ, dễ dàng thấy khuôn mặt bé nhỏ của Giải nhi. Anh khẽ chỉ tay vào má mình rồi gật đầu. Lắc lắc đầu không chịu, lại bị cái gật đầu kiên định của Thiên ca làm cho chịu thua.
"Một lần thôi đấy"-cô đặt lên má anh một nụ hôn làm anh sướng rân ngừoi. Đôi đồng tử giản ra làm cho nét mặt trở biến thái hẳn, nhận một cú nhéo vào lưng, cơn điên loạn ấy chưa đến đã bị đuổi đi.
Anh ôm cô vào lòng, cô thật bé nhỏ. Tay choàng qua lưng anh, chiếc chăn ấm áp đắp sát cổ làm cô trở nên nhẹ nhàng mộc mạc. Cô thật đáng yêu. Thiên Bình không ngờ việc ôm cả thế giới đang ngủ ngon thế này cũng thú vị đấy chứ
---------------------------------------------
"Tiểu Sư vào đây"-Bảo Bình kéo Sư vào phòng mặc cho cô chống cự. Trốn mà cũng không xong với tên nãy. Để cô ngồi lên giường, anh chạy vọt ra cửa đóng lại.
"Anh này, chỗ này Thiên Yết rồi, em đi về đây"-Bảo Bình dựa vào cửa, tay bấm khoá cửa phòng, ánh mắt nhếch lên nhìn Sư Tử. Anh nắm tay cô xoay lại, để cô áp vào chiếc cửa gổ còn sơn lớp sơn bóng-"Em có muốn làm kẻ cản trở giữa Ngưu và Yết à"
Đôi tay anh vén lọn tóc xoan màu nâu của cô. Ánh mắt khép lại sau đó mở ra để lộ đôi đồng tử sắt bén. Cô khẽ nuốt nước bọt rồi lắc lắc đầu. Con mèo lộ móng vuốt bỗng chốc hoá đáng yêu, sợ sệt. Chiếc áo ngắn ngang eo bị anh kéo lên bất ngờ, cô mạnh mẽ tặng cho anh một cái tát vào mặt. Anh đưa tay lên chỗ đỏ trên mặt, khẽ liếc cô, rồi thu tay bỏ đi
"Anh à~"-cô chạy theo anh. Anh khẽ nhếch miệng nhưng chẳng để cô thấy, sau đó lại tiếp tục giả bộ giận hờn-"đừng giận nữa mà"
Anh dứt khoác "không" một tiếng rồi ngã phịch lên giường, tay kéo chăn, co rúc ngừoi lại nằm sát vào trong. Cô làm mặt mèo, dụi vào lưng anh. Anh đưa tay hất cô ra đằng xa ngã phịch xuống sàn.
"Oa...oa...anh đâu có thương tôi nữa....oa...oa"-tưởng chừng đùa giỡn với cô một lát ai dè lại bị đến mức này. Anh bật ngừoi dậy, bế cô lên rồi ôm vào lòng
-Anh xin lỗi....ô...ô anh thương, nghe mà....ô...ô Sư ngoan...ô...ô...thương...
"Anh...anh...đâu thương...híc....nữa đâu"-khuôn mặt cô đỏ bừng vì khóc, đôi mắt sưng phù động nước. Chiếc áo màu đỏ bị ướt một mảng do nước mắt chảy xuống, tóc tai rối bời, vừa nhõng nhẽo lại mè nheo, con mèo to xác này cũng đáng yêu lắm chứ.
"Hết giận...thương"-cô ngước mặt dậy nhìn anh với nước mắt nước mũi tèm nhem, giơ ngón út lên gật đầu. Bảo Bảo nhìn cô trợn mắt ghê rợn, cô giật mình đâm ra khóc tiếp. Anh bật cười rồi ôm lấy cô nằm lên giường
"Hứa nè cô nương..."- ăn cắn tai cô ngon lành, sao đó hôn dọc lên má, lên mũi, rồi lần đến môi cô. Môi bạc mỏng của anh chộp lấy cánh anh đào bé nhỏ. Trên miệng vẫn còn mùi của nước ngọt mới uống lúc nãy. Anh mút lấy môi cô từng chút từng chút một, cô thở nhè nhẹ theo từng nhịp. Hơi thở ấm của cô cứ phả vào ngừoi anh, mùi hương này, nó thật thơm quá. Cô ắt xì một cái rồi xấu hổ chui vào chăn, cuộn lại thành một cục tròn rồi ôm mặt. Anh ôm lấy cục nông trên giường, đưa tay tắt đèn. Vật bé nhỏ yên tâm mà quay sang ôm lấy vòng eo cứng rắn của anh~~
----------------------------------------------
Kim Ngưu mới tắm xong quấn chiếc khăn tắm màu xanh lục, trên đầu quấn khăn hình sừng cừu, nhìn trông đáng yêu. Đã khuya lắm rồi, mà Sư vẫn chưa vê, cô chép miệng rồi cầm điện thoại phóng lên giường. "Cạch" tưởng Sư về cô hì hục chạy ra xem. Một nam nhân cao với bộ đồ ngủ sọc xanh đang đứng chòng ngòng nhìn cô. Khuôn mặt anh ta không quá lấy làm xa lại, mặt anh ta bất giác đỏ lên. Cô vung cho anh một cú đá rồi chạy vào thay đồ.
Sau khi thay xong bộ đồ ngủ màu sọc hồng, cô ra tiếp chuyện với Yết. Cô dựa lưng vào vách tường, khoang tay trước ngực, người nhìn anh-"Sư Tử đâu rồi, anh đi về đi"
Định giơ tay đóng cửa thì bị anh chặn lại, không những thế còn buóc chân vào phòng, tay đóng cửa. Cô nhìn anh hoài nghi rồi cũng đi theo. Anh trèo lên giương nằm bên ngoài. Cô thông minh nên cũng hiểu được vào chuyện. Ngưu quyết định sẽ giúp cho Sư Tử. Cô cũng đi lên giường nằm, quay lưng lại với ngừoi còn lại đang ngớ mặg đăm chiêu. Anh ôm ngang hông cô, tay còn lại kéo chăn đắp lên người cô.
"Chịu ngủ chung rồi hả?"-cô quay sang nhìn khuôn mặt đẹp trai. Cô khẽ vuốt mái tóc bồng bềnh của anh rồi cười nhẹ. Anh cũng cười thầm, tay kéo eo cô lại gần hơ. Cô gật đầu một cái rồi lấy điện thoại ra hẹn giờ. Anh giơ tay tắt đèn đi.
Anh nhắm mắt tay vẫn ôm chặt lấy thân thể bé nhỏ bên trong mình. Bỗng chốc trên khuôn má anh ập đến một cảm giác ấm nóng lạ thường. Cô vừa hôn anh sao. Anh mở mắt thì nhìn cô mỉm cười. Lại còn hôn lén chứ.
"Em..."-chưa hết câu thì cô bị nụ hôn chớp nhoáng của anh chặn lại. Giơ tay chạm lên đôi môi, anh lại hôn thêm cái nữa lên trên bàn tay trắng nõn nà của cô. Lại nữa rồi, cô xấu hổ quá áp sát mình vào ngực anh, tay còn đanh yêu mấy cái vào bả vai to lớn. Anh cười sang sảng rồi thì thầm vào tai cô
-Anh nói rồi, phải để anh chủ động
Cô thiếp đi trong giây lát. Anh nhìn cô cười thầm, thật đáng yêu, tim đã tan bớt rồi. Cô khẽ mím môi khi khẽ tim hai đó đập thình thịch. Anh áp cô sát ngừoi giơ tay ra để bảo vệ cô....
----------------------------------------------------
Một đôi nam nữ ngồi trên sảnh chính mà uống rượu. Cô gái nốc một hơi đã nửa chai, chàng trai ngăn cản rồi lại uống thay. Cả đống vỏ bia vứt lung tung cứ chạy đi chạy lại trên thuyền, tiếng leng kenh lốc cốc cứ vang lên đều đều
"Em..."-cô gái khẽ nấc một tiếng vì men bia, cô phì cười với chàng. Dưới anh trăng, dung nhan của cô trở nên thật mĩ miều không còn vẻ đáng yêu tinh nghịch thường ngày-"em thích anh, Hàn Thiên Nhật"
Anh khá bất ngừo vì lời tỏ tìmh trong hoàn cảnh này, bất giác, đáp cánh môi lên ngừoi cô. Môi khẽ chạm môi nóng bỏng. Anh hôn ngấu nghiến như vồ lấy cô. Đôi tay giữ chặt phần gáy. Bế cả ngừoi cô lên trong lúc đôi môi vẫn còn hút lấy nhau. Nụ hôn sâu thẩm như tình cảm chất chứa từ lâu được buông ra. Anh bế cô đi dọc theo vách hai bên, dầ dần cả hai biến mất trong ánh đèn mờ ảo
.....
---------------------------------------
Chap sao gây cấn nè nha. Mọi người nhớ đón xem😘😘
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro