Chương 10 Ming x Kit
{ = Kit = }
Từ lúc sinh ra tôi chưa bao giờ mắc cười cái gì tới mức này.
Mắc cười người thông minh ơi là thông minh, thông minh từ trước tới nay. Thế mà lại ngu ngốc trong chuyện tình yêu của bản thân mình.
Em nó rõ ràng ở trước mũi nó rồi, thế mà thằng Pa chết tiệt... lại không nhận ra!!
Thật muốn cười cho tới rớt hàm luôn, nhưng mà sợ thằng Beam chửi tôi điên nên tôi chỉ biết nhịn cười mỗi khi thấy thằng Pa và thằng nhóc Wayo. Tôi hiểu rõ nỗi lòng thằng bạn tôi, nhưng còn nhóc kia thì tôi không dám chắc cho lắm. Chỉ nhớ rằng em ấy... cũng có ý với thằng bạn tôi.
Nhưng không biết bây giờ ra sao rồi...
"Pa!". Hôm mà tôi được gặp Yo lần đầu sau nhiều năm, tôi đến gặp Pa và bạn bè Nam khôi của nó mà tôi và Beam đã thân rồi. Không phải là tôi muốn thân với tụi đẹp trai thế giới không quên nổi này đâu, chỉ là thằng Pa bị chứng thích dính liền với bạn dữ lắm. Nói đơn giản là thích đi cùng với tụi tôi đây (Lớn lên cùng nhau. Hơn nữa, khi thi vào đại học, còn bắt ép chọn cùng một khoa với nó nữa. Lúc thi tôi với Beam muốn hộc máu chết. Học bác sĩ đó, chứ có phải học làm bánh đâu. Thằng quần Pa!). Khi nó thân với ai rồi và phải đi với tụi đó lâu lâu thì nó sẽ kéo tụi tôi đi chung...
Điều đó cũng tốt. Tôi được gặp bạn bè từ nhiều khoa nữa, chứ không phải ngày qua ngày chỉ gặp mỗi thằng Pa và thằng Beam thôi.
"Kit, rốt cuộc lấy được chưa? Đồ của mày ở trong phòng tao."
Hôm đó tôi để quên đồng hồ ở trong phòng thằng Pa. Nên tôi quay lại lấy, và điều đó làm cho tôi gặp Yo đi ngang qua.
Nhìn lướt qua lần đầu, tôi cũng không nhớ được đâu. Tôi nhớ ra được chỉ dựa vào chiều cao của nó thôi đó... Nói cho đúng là 'bất đắc dĩ' phải nhớ.
Thằng Pa chết tiệt ép tôi quan sát em nó suốt nhiều năm... Thằng Beam cũng bị.
Nhưng mà thằng ép buộc... lại không nhớ được. Chỉ là em nó đẹp trai hơn chút, mà bạn tôi ngố không nhớ ra. Thiệt muốn điên.
"Được rồi.". Tôi ngồi xuống kế bên thằng Pa. Có thằng Beam bắt đầu pha rượu cho tôi như biết nhiệm vụ. Tôi chào bạn quanh bàn. Tụi nó nói toàn những chuyện nhảm nhí, nên tôi có cơ hội nói chuyện riêng với thằng Pa. "Mày..."
"Có gì?". Quen với tính cách chán đời của nó rồi.
"Mày còn nhớ em Wayo của mày không?"
Tới nỗi thằng Pa sặc... Cái tên này lúc nào cũng gây damage (thiệt hại) nặng nề với nó. Tôi và Beam biết rõ. Thường hay thích chọc nó lắm, nhưng đôi khi cũng bị nó đánh vào đầu hoài.
"Sao vậy?"
"Trả lời trước rằng mày có nhớ không?"
"Không nói tới không có nghĩa là quên.". Nó nói rồi nâng ly uống. Vẻ mặt lạnh lùng lên cấp độ 10.
Nó tự giận mình vì nó không tìm ra em nó sau khi tốt nghiệp.
Nó tự giận mình không được nhận món quà của em ấy vì tìm không thấy. Chỉ có thiệp bị rơi trên sàn lớp học, giống như có người trộm hộp quà đó đi vậy...
Nó tự giận mình vì... khi vừa đọc thiệp xong thì biết ngay trái tim em ấy và nó hướng về nhau. Nhưng nó lại để cho thời gian trôi qua nhiều năm mà bản thân lại không làm cái mẹ gì vào lúc đó.
Và đó là lý do của damage nặng nề.
Tấm thiệp đó ở trong bóp tiền của thằng Pa... Dù là bọn tôi cũng không có quyền được đụng chạm hay đọc. Giữ tờ giấy đó kỹ như rắn hổ mang giữ trứng.
"Tao có được số điện thoại của em nó."
Tôi nói... Thằng Pa quay qua nhìn tôi, lông mày chau lại tới nổi mặt nó ngố luôn.
"Sao có được?"
"Bạn của bạn em nó.". Xạo thêm chút nữa... Yo không cho tôi nói rằng nó là ai mà, tôi cũng là người giữ lời đó chứ.
Tay thằng Pa đang cầm ly run giật giật... Chắc là muốn cầm điện thoại trong tay tôi lưu số vào máy nó muốn chết, chỉ là sĩ diện hảo.
Suýt chút nữa quên sĩ diện chứ gì... Chỉ cần nghe tên nó thôi là đã như vậy rồi.
"Lấy không?". Tôi hỏi nó. Lấy số em nó xong, gọi điện tán tỉnh xong làm người yêu nhau luôn đi cho rồi...
"Không.". Thằng Pa trả lời.
"Tại sao?"
"Không biết.". Nó nói. Có vẻ nó rất là căng thẳng. "...Em ấy chắc không như trước nữa."
Sao biết được?...
Việc thằng Yo muốn giấu thằng Pa có nghĩa là em nó vẫn như trước, không phải sao?
Có lẽ nó chỉ là không muốn thằng Pa nhớ hình ảnh lúc nó vẫn chưa đẹp trai thôi...
"Chỉ cần mày vẫn như trước là đủ rồi mà.". Thằng Beam nói... Nó hiểu rõ mọi chuyện luôn đó.
"Giống như cơ hội thứ 2 đang tới và mày sẽ để cho nó đi qua dễ dàng như vậy hả?"
"Pa! Cụng ly nào.". Bạn cùng bàn kêu lên cắt ngang cuộc trò chuyện của tôi và thằng Pa. Thằng Pa không trả lời gì nữa, nhưng đêm đó nó uống nhiều hơn trước.
... Và nó say, đem điện thoại của tôi phá.
Chắc nó đem đi gọi em ấy, nhưng em ấy không bắt máy. 3 giờ sáng, chắc người ta còn đó bắt máy cho mày .
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Sau đó... Tôi vẫn chưa nói cho nó rằng người mà nó tìm kiếm là cùng một người với người mà nó thường hay ghẹo gan ở đoàn dự thi... Tôi ngứa miệng muốn nói dữ lắm, nói thật đó. Nhưng muốn thằng Pa tự mình nhớ ra thì hơn. Em nó chỉ không đeo kính, mày ngố tới nỗi không nhận ra người ta luôn hả bạn? Mày ngu hay mày ngốc thế?
Hôm thi môn tuyến nội tiết.
Thằng Pa được điểm top một cách không có gì phải nghi ngờ... Tôi và thằng Beam được hơn 25 điểm một chút mà muốn hộc máu chết. Muốn khó bao nhiêu, có khó bấy nhiêu... Có vẻ thằng Pa nó hơi mừng một chút vì được đứng top. Tới nỗi xin in bảng công bố điểm từ giảng viên luôn chứ.
"Bao lâu nay không thấy nó cảm thấy gì khi bản thân được top.". Thằng Beam thì thầm với tôi.
"Tao nghĩ có gì đó là lạ.". Tôi nói và tôi hỏi thẳng thằng Pa. "Bị cái giống gì? Có gì vui hả?"
"Thì... không có.". Nó nhún vai.
"Nó thẳng ra mau. Đừng để tụi tao phải tra hỏi nhiều."
"... Không có gì vui đâu."
"..."
"Chỉ là sắp đi ăn sushi.". Nghe than thở muốn ăn từ lúc trước khi thi rồi nhưng mà chưa có thời gian đi ăn.
"Với ai vậy?". Beam hỏi.
"Em Yo, Nam khôi khoa Khoa học hả?". Tôi nói.
Tới nỗi thằng Pa quay ngoắt qua nhìn tôi. "Sao mày biết được?"
Sao lại không biết chứ...
"Mày định cưa em nó hả? Sao cứ đụng tới em nó hoài vậy?"
"..."
"Quên Wayo của mày rồi hả?"
Cùng một người đó thằng ngáo... Cảm thấy ngược ngược vì tôi biết nhưng tôi phải làm như không biết bởi vì thằng bạn tôi ngáo.
"Không...". Nó trả lời ngắn gọn, đơn giản.
"Vậy thì không nên đụng vào ai hết chỉ vì người ta mặt giống người đó... được không?". Tôi nói cảnh tỉnh đứa bạn. Tôi và đám bạn nghĩ rằng em Yo mặt giống em Wayo. Thằng Pa cũng nghĩ vậy, chỉ là có một mình tôi nhìn ra và biết sự thật.
Tất nhiên rồi... Tôi đâu có ngu như tụi nó đâu... (Dù cho không được top đi nữa, nhưng chuyện này không liên quan tới việc điểm số nhé!)
Nếu bạn tôi nó cứ đụng tới em ấy, chỉ vì em nó mặt giống người mà nó thích hồi học trung học thì trông có vẻ quá khốn nạn...
Khi nào mày mới biết đây, Pa...
"Đi nói với ai cũng được rằng đưa tao đi ăn sushi ở đoàn dự thi."
"... Tụi tao?"
"Không phải tụi bây, ai cũng được."
"Tại sao?"
"Tao chỉ nghĩ được cách hủy hẹn này thôi... Mày hiểu không?"
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tối hôm đó...
Nửa đêm, gần 1h giờ rồi. Tôi không ngủ được... Tôi ở khu trọ không xa chỗ thằng Pa cho lắm. Thằng Beam cũng ở cùng một khu trọ (phòng kế bên nữa đó). Lúc đầu định đi nấu mì gói ở phòng thằng Beam, chỉ là có tiếng điện thoại vang lên trước.
Thằng Pa...
Mưa vậy mà nó còn chưa ngủ, bình thường nó thích ngủ lúc trời mưa lắm mà.
"Có gì hả mày?"
"Kit..."
"Cái gì?"
"Thằng lùn nó cận thị.". Thằng lùn mà nó nói chắc là em Yo nhỉ... Nó không chịu gọi tên em nó, chỉ vì nó nói rằng mỗi lần gọi là nhớ tới Wayo... Ơ, thằng quần! Cùng một người chứ đâu.
"Rồi...?". Hay là nó biết rồi ta! Tôi tỉnh ngủ luôn.
"Mặt nó giống Wayo lắm luôn."
Cùng một người, thằng quần. Cùng một người! "Vậy hả?"
"Nó tới từ trường nào vậy? Mày biết không?"
Khóa 105, đàn em mày đó... "Sao tao biết được?"
"Giống lắm..."
"Nếu như là cùng một người... Mày sẽ làm thế nào hả Pa?"
"..."
"Ghẹo gan người ta cho lắm, chửi cho lắm. Nếu là cùng một người, mày sẽ làm thế nào?..."
"Thì...". Tới đi mày. Tuyến nội tiết mày còn trả lời được, chỉ bấy nhiêu thôi mà không trả lời được à? "...Sao có thể là cùng một người được? Yo ngoại hình tốt hơn Wayo nhiều lắm đó."
Nam chính truyện này nó ngu...
Bạn nam chính mới là thông minh...
Mẹ... Nếu như không vướng chuyện đẹp trai không bằng nó, tôi giành vị trí của nó luôn rồi đó.
"Tao buồn ngủ, tao ngủ trước đây.". Tôi chấm dứt cuộc nói chuyện.
"Ưm, ngày mai đi đoàn dự thi nữa đó, để tao có bạn..."
Lại nữa rồi... Đám bạn Nam khôi của mày không được gọi là bạn hả?...
Thằng Beam nhất định có phần thiệt hại trong chuyện này. Tôi sẽ kéo nó đi theo...
"Ờ, hẹp gặp lại."
Mong là tối nay nó sẽ nằm nghĩ rằng Yo và Wayo của nó giống nhau tới mức nào...
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Hôm sau tôi dậy trễ.
Tôi tắm rửa thay đồ xong trong thời gian nửa tiếng đồng hồ. Suýt chút nữa dịch chuyển đi tới gặp thằng Pa ở đoàn dự thi rồi đó. Nhưng lạ là nó không gọi hối. Bình thường nếu nó không thấy tôi là nó gọi rồi, khi mà không có bạn nhé...
Người gọi tôi lại là thằng Beam...
"Ờ, sắp tới rồi."
"Kit, tới mau, nhanh lên... Thằng Pa gặp chuyện!!!"
"Sao vậy? Chuyện gì xảy ra?". Tôi nóng lòng ngay lập tức. Thằng Pa có chuyện gì không vậy?
"Rồi rồi, tới mau. Đúng bất ngờ luôn."
Bất ngờ này là chuyện tốt hay không tốt vậy?...
Tôi nhanh chóng lái xe đi gặp tụi nó liền. Nhanh chóng xuống xe, đầu suýt cắm xuống đất rồi và chạy vào chỗ tụi Hoa khôi – Nam khôi đang tập. Lúc tôi sắp vào, tôi suýt đâm vào thằng Pa đang đi ra.
Làm bộ mặt như bị damage nặng nề...
"Bị cái gì vậy?"
Tôi hỏi ngay lập tức... Thằng Beam theo sát ngay phía sau kéo tay tôi và lôi tôi đưa mặt vào nhìn trong phòng.
"Cái gì?". Thì tụi nhỏ tập nhảy bình thường, có gì lạ...
"Mày nhìn bên đó đi.". Thằng Beam thì thầm.
Tay nó chỉ vào Nam khôi năm nhất khoa Kỹ thuật. Không đúng... Nó không chỉ vào thằng cao kiều đó... nhưng nó chỉ vào em Yo...
Trời... Em ấy đeo kính!!!!!
Mặt em ấy sáng hơn. Kiểu tóc đẹp trai hơn. Da trắng hơn. Mọi thứ nhìn đẹp hơn tới mức đáng ngạc nhiên... Nhưng cũng không tránh khỏi việc em ấy là Wayo của thằng Pa.
Có vẻ bạn tôi nó sốc...
Sốc tới hết đẹp trai...
"Cần ống hít không?". Thấy nó đứng im lặng. Nên tôi mới chọc nó một chút.
"Tại sao tao ngu?"
"Hahaha.". Tôi cười lớn không che đậy được nữa.
"Lúc đầu tao cứ nghĩ là mặt giống nhau thôi. Nhưng... mẹ nó..."
"Thấy mặt rồi cảm thấy thế nào?...". Beam tới ghẹo thằng Pa chút.
Pa liếc nhìn vào trong phòng lần nữa. Thằng nhóc đeo kính đen vẫn đang tập nhảy với bộ dạng vụng về. Mà phải nói là không khác với hồi học trung học bao nhiêu nhỉ?
"Nhớ..."
Nó chỉ nói được nhiêu đó...
Tôi và thằng Beam nhìn nhau và cười... "Mày định thế nào tiếp?". Cái này tôi hỏi...
"Định thế nào chứ?"
"Ơ, thằng quần."
"Tao mắng em nó nhiều vậy, rồi tự nhiên kêu tao nói chuyện đàng hoàng ấy hả?"
"Chứ sao. Mày thích em nó mà."
"Tao...". Thằng Pa nhìn có vẻ bần cùng hết đường đi lắm rồi. "... Tao không biết nên làm thế nào nữa."
"Mày phải biết.". Tôi cảnh tỉnh thằng bạn. "Bởi vì nếu như mày vẫn chưa biết, tao cũng không biết người sẽ tiếp cận em ấy nhiều tới cỡ nào."
"Thằng Forth cũng đáng nghi." Thằng Beam chen vào.
"Giàu sức hút vậy hả?"
"Ờ, mày thấy người ta dễ thương. Mày không nghĩ rằng người ta cũng thấy hả?" Tôi nói giúp vào.
"...Haizz"
"Đi... Đi tán tỉnh... trước khi để mất em ấy thêm lần nữa."
"Lần này bắt cho kỹ, đừng buông ra đó mày. Tụi tao lười nghe mày nói mớ."
Thằng Pa làm bộ mặt căng thẳng, một lát sau nó đi ra ngoài.
"Ơ... Đi đâu vậy?"
"Đi mua sữa hồng..."
{ = Kit = }
Tôi bước uể oải vào lớp học. Ngay khi vào tới, tôi đi xuống phía sau lớp học, chỗ thường ngồi của 3 người chúng tôi. Thằng Beam tới rồi, nó nằm dài ngủ trên bàn. Còn thằng Pa, tôi vẫn chưa thấy nó đâu hết.
Thì vậy đó, người đẹp trai, nó thích tới đúng thời giờ ngay chóc. 8 giờ rưỡi thì phải 8 giờ rưỡi. Lần nào tới, cả lớp người ta ai cũng quay lại nhìn. Hôm nay chắc cũng y chang như vậy thôi.
"Suýt nữa tao không dậy được luôn.". Tôi đánh vào đầu thằng Beam như lời chào hỏi.
"Tao đây nè, chưa được ngủ nữa.". Nó than, giọng nói buồn ngủ lắm.
"Bị cái gì?"
"Bé Cream phiền tao cả đêm."
Chết đi... Quên mất thằng bạn tôi là tay đào hoa. Tôi lắc đầu chán chường như cũng quen với việc ai như thế nào rồi. Thằng Beam có nhiều cô lắm, đại khái thường là tình một đêm. Còn thằng Pa, nó có nhiều cô tiếp cận (lắmmmmm) nhưng nó lại không chịu quen hay dính dáng với ai dù chỉ là một người.
Từ lúc tôi quen với nó, nó chưa từng thích ai hết ngoại trừ em Wayo của nó. Bởi vì vậy, tôi và Beam dám đảm bảo rằng thằng Pa là loại người yêu chung thủy. Nên tôi và Beam không bao giờ ghép nó với ai hết. Ghép thì cũng mệt không công, nó không chịu.
Hơn nữa lần này em Wayo của nó ở gần ngay trước mũi... Tôi nghĩ không có người nào có thể chiếm lấy trái tim nó được hết, ngoại trừ thằng nhóc này ra.
"Chết... Quên mất là môn của giảng viên bác già."
"Ừ nhỉ."
Giảng viên bác già vừa nhắc tới là người nổi tiếng trong khoa của tôi. Dạy rất giỏi, nhưng chuyện độc miệng thì có vẻ giỏi hơn. Tôi nhìn đồng hồ trước lớp, còn 2 phút nữa là 8 giờ rưỡi rồi mà thằng Pa còn chưa ló đầu ra. Mày chết chắc!
"Sẵn sàng học chưa nào, sinh viên?"
Tôi nhìn cửa lớp một cách nóng lòng, vừa kịp nhìn Pring chạy hồng hộc vào. Cô ấy thở phào nhẹ nhõm bởi vì thấy cô giáo chưa bắt đầu dạy. Và cô ấy đi tới ngồi vào chỗ phía trước chúng tôi, đó là chỗ thường ngồi của cô ấy.
"Pring, lúc Pring đi ra, có thấy xe thằng Pa đậu ở đó không?". Ở cùng một chỗ trọ có lẽ sẽ để ý thấy được chiếc Audi màu trắng duy nhất trong trường của nó.
"Pa tới cùng với Pring... Nhưng không chịu bước xuống xe, kêu mình đi học trước."
"Ơ, tại sao vậy?"
"Không biết."
Tôi và thằng Beam nhìn mặt nhau... Và ngay khi đồng hồ đã chạm tới 8 giờ 30 phút, ai vào lớp ngay sau bây giờ, chắc chắn sẽ bị chửi sạch, tôi đảm bảo.
Tôi thở dài trong khi bắt đầu lấy tài liệu ra học nhưng mắt của tôi thỉnh thoảng vẫn nhìn về phía cửa. Pa không phải người cẩu thả. Nếu như có gì bất thường thì nó nói rồi, nhưng tại sao hôm nay lại như thế này nhỉ? Chuyện gì xảy ra với nó vậy?...
Và lúc kim đồng hồ chỉ tới lúc 9 giờ, thằng Nam khôi trường ló đầu ra với dáng vẻ chạy quay cuồng. Mới lần đầu thấy nó định tập thể dục trước khi tiết học bắt đầu đó. Nhìn đi, mồ hôi đầy trên áo.
"Sinh viên Y Phana...". Thấy chưa, giảng viên bác già bắt đầu nhìn về phía thằng Pa rồi. Để xem vẻ đẹp trai của giúp nó được hay không. "... Tại sao tới trễ?"
"Em xin lỗi ạ.". Pa đưa tay lên vái một cách khúm rúm.
Giảng viên bác già tằng hắng một chút... Không chừng vẻ đẹp trai của nó có khi lại giúp cho nó thoát khỏi sự xấu hổ lần này.
"Nếu em có bệnh nhân khẩn cấp đang chờ em chữa trị... Nhưng em tới trễ... Dù cho là 1 phút, 2 phút hay 30 phút đi chăng nữa, em nghĩ rằng bệnh nhân đó sẽ đợi được hay không?"
Cả lớp câm lặng...
Bị mắng như vậy giống như đang mắng ba mình vậy... Chuyện như vậy người trong khoa tôi không ai muốn bị hết.
"Em xin lỗi ạ."
"Được rồi. Bao lâu nay em vẫn luôn làm tốt. Vào chỗ ngồi đi."
Giảng viên bác già bắt đầu dạy tiếp. Thằng Pa chui vào ngồi một cách hết sức lực bên cạnh tôi. Dù cho máy lạnh trong phòng lạnh bao nhiêu, thằng Pa bây giờ vẫn cảm thấy nóng nực.
"Có gì muốn kể không?". Tôi hỏi... Bộ dạng nó nhìn như thế nào cũng thấy rằng không sẵn sàng học (Nó không học nó cũng đứng top thôi, nó là thánh trong hình dáng con người mà).
"Tao... không giữ lời với Yo."
Thấy chưa...
"Tao nói rằng sẽ chở em ấy đi... Nhưng Pring tới tìm tao trước và nói rằng tiết học sắp bắt đầu. Tao không biết nên làm thế nào... đúng lúc đó Yo nhìn thấy."
Mặt nó tiều tụy như người cảm thấy tội lỗi rất nhiều.
"Mới lần đầu tao đã có lỗi với Yo rồi."
"Nên mày mới lái xe quay lại tìm em ấy và điều đó làm cho mày vào lớp trễ, bị giảng viên bác già mắng trước mặt người khác. Như vậy phải không?". Beam nó chen vào.
Pa gật đầu. "Ừm... Em ấy đi rồi. Không biết có giận tao hay không."
"Nếu như em ấy không có ý với mày thì sẽ không giận đâu.". Tôi nói. "Nhưng nếu em ấy có ý, em ấy chắc chắn sẽ giận. Ai kêu mày chở Pring thay vì chở em ấy."
"Tao... không biết.". Nó đem đầu ngã vào ghế dựa và đem tay đặt trên trán.
"Bình tĩnh.". Tôi an ủi nó. "Đi dỗ đi."
Nó thở dài... "Không nói thì tao cũng làm thôi."
Tôi và thằng Beam nhìn mặt nhau sau lưng nó rồi cười. Đó giờ chỉ thấy người ta chạy theo nó, lần này tôi sẽ được thấy nó chạy theo người khác rồi. Có vẻ vui đây...
**********************************************
Nhà ăn khoa Y
"Thằng Pa đâu?". Chỉ thấy cái túi xách Louis của nó để trên bàn nhưng cái thân thì đi đâu mất nên tôi hỏi thằng Beam. Suốt thời gian học buổi sáng, nó cứ ủ rũ như người không vương vấn gì cuộc đời.
"Chắc là đi kiếm em Yo."
"Ghê chưa.". Tôi kêu lên.
"Mua sữa đá đi nữa. Nó đúng chịu khó đầu tư, tòa nhà Hoa khôi – Nam khôi tập xa như vậy."
"Hahaha, từ giờ trở đi chắc mày sẽ còn thấy nhiều cái hay ho từ nó đó."
"Beam! Kit! Mình có chuyện muốn nói.". Pring ngồi xuống bàn cùng tôi và Beam.
"Nói đi. Có gì không?". Bình thường sẽ là chuyện học hành, nhưng hôm nay không có tài liệu nào trong tay Pring hết.
"Chuyện của Pa đó.". Pring nói. "Pa thân với em ấy lắm hả? Cái người là Nam khôi khoa Khoa học năm nay đó."
"Ơ...". Tôi không trả lời. Tôi nhìn về phía thằng Beam kêu nó trả lời.
"Thì... đàn em trường cũ đó, nên chắc là thân."
"Vậy hả?". Pring hút nước trong tay rồi làm bộ mặt căng thẳng. "Lúc Pa lái xe đi với Pring, Pa không nói năng gì hết. Lúc đi rồi cứ nhìn vào gương chiếu hậu. Nhìn giống như Pa quan tâm em đó lắm luôn đó."
"Thì xa nhau lâu ngày đó, vừa mới được gặp lại nhau.". Tôi nói
"Có gì hơn thế không?"
Tao nên trả lời gì đây... Thằng Beam làm ra vẻ quan tâm tài liệu học trước mặt rồi. Xí, tài liệu bị ngược đầu rồi thằng quần...
"Tự hỏi Pa xem, chuyện này mình cũng không biết.". 'Ném phân' cho thằng chủ nhân rắc rối thì hơn... Học buộc nút thì phải tự học gỡ nút nữa chứ.
(Ném phân = Đẩy rắc rối cho người khác)
"Ừm..."
**********************************************
Thằng Pa mất tích thật lâu rồi ló đầu ra trong lớp học trước khi tiết chiều bắt đầu không bao nhiêu phút. Tôi thấy nó hút sữa đá trong tay với vẻ mặt ủ rũ. Có vẻ dỗ không thành công.
"Chuyện gì xảy ra vậy?"
"Yo đi ăn cơm với thằng Forth."
"Thấy chưa?". Thằng Beam vỗ đùi. "Tao nói mày rồi. Em Yo hot, người để ý tới có thằng Forth trong đó nữa."
"...Haizzz.". Cấp độ ủ rũ của nó tăng thêm 10 chấm.
"Pa!". Tôi chạm nhẹ lên vai nó. "Mày nên biểu hiện ra một chút đi... Không biểu hiện gì hết nếu em nó có ý với mày thì sẽ nghĩ mày không có ý với em ấy đó. Mày thử nghĩ cho kỹ, thằng Forth nó muốn làm gì thì nó làm. Nó thích Yo thì nó làm gì đó để Yo thích lại. Mày cũng thử làm đi."
"Thì... đang làm."
"Phải nhiều hơn thế nữa bạn à.". Thằng Beam nói.
"Kiểu như hồi sáng... thì gạt bỏ ngay đi.". Tôi nói.
"Mày thấy chán nản cỡ nào khi thấy Yo chọn đi với Nam khôi khoa Kỹ thuật năm 2 thay vì đi với mày? Cảm giác của mày với Yo chắc cũng giống nhau đó."
"Tao vẫn chưa biết được... rằng em ấy như trước hay không?". Có lẽ đây là câu nói thốt ra từ nơi sâu nhất trong lòng nó...
"Thì thử chứng minh đi..."
"Thằng này thiệt, mặt mũi đẹp trai, học thì giỏi, nhưng ăn điểm F trong chuyện tình yêu. Tao thiệt mệt mỏi.". Thằng Beam quay qua quan tâm chuyện học tiếp...
Thằng Pa nhấn điện thoại gọi ai đó không biết. Cho tới khi tôi nghe thấy tiếng nó nói chuyện tôi mới biết. Cứ tưởng nó gọi cho em Yo của nó chứ.
"Ba... Đặt phòng tập piano giùm con chút đi."
**********************************************
Trời chiều, không cần phải đoán chi cho khó khăn rằng tôi và thằng Beam bị thằng Nam khôi lôi đi đâu.
Đoàn dự thi đó... Chỗ mà chúng tôi ám gần cả tháng như tụi nó vậy đó. Chắc chết! Nhưng mà cũng tốt, mấy em Hoa khôi năm nhất cũng khá là đẹp, nhìn thấy sướng. Dù cho không trang điểm và mồ hôi đầy vì phải tập, các em ấy nhìn vẫn đẹp... Thôi được rồi. Đây không phải là thời gian đi cưa gái, mà là khoảng thời gian giúp bạn cưa trai thì đúng hơn!!
"Pa!". Thằng Forth đi tới rồi. Nó chào thằng Pa nữa. Thằng Forth là Nam khôi khoa Kỹ thuật năm rồi và còn là người nắm giữ vị trí thứ 2 sau Nam khôi trường năm rồi nữa kìa (Chỉ thua thằng Pa thôi). Tôi và thằng Beam ngồi trông chờ xem thằng Pa có đấm thằng Forth không, nhưng không hề. Ra vẻ cực kỳ bình thường...
Hai người con trai cùng thích một người không hẳn là sẽ ghét nhau đâu.
"Có gì không?"
"Ngày mai buổi chiều hình như được đi quay clip ngoại cảnh với tập trung Hoa khôi – Nam khôi. Mày có đi không?"
Chiều ngày mai... Cô cho nghỉ... Vừa đúng chuẩn, tiết học kế tiếp là chiều ngày kia.
"Tụi nó không phải luyện tập khả năng đặc biệt hả?". Người nào đó đặt phòng piano ở chỗ họ hàng nó 2 tuần rồi đó anh em.
"Thì cũng tập... Nhưng sau khi quay về.". Forth nói. "Sắp xong mọi chuyện rồi, tuần sau dự thi."
"Vậy sẽ đi đâu?"
"Chắc là bãi biển đâu đó quanh đây."
"Qua đêm nữa hả?"
"Ừm, ở lại 1 đêm."
"Tao đi...". Ôi... Lẹ ghê vậy bạn thân. Bình thường nó không thích cúp học, không thích đi đâu hết. "... Để lái xe đi theo, thằng Beam và thằng Kit đi nữa. Để khỏi phải làm phiền đoàn."
Thấy chưa... Xui tụi tao nữa. Thằng điên này nó lạ lùng lắm. Đi đâu cũng phải có bọn tôi đi chung. Mày có vợ có cần tụi tao dùng chung vợ với mày không?
*Pặc*... thằng Pa chết tiệt đánh vào đầu tôi một cách dứt khoát. Đau quá đi!
"Rốt cuộc đi đúng không?"
Hay là nó biết rằng tôi nói gì trong lòng? "Ờ ờ..."
"Cứ vậy đi, Forth."
"Ừm.". Forth cười... Thằng đẹp trai... Tình địch bạn tôi đúng hào nhoáng.
Sau khi cả đám biết em Yo của nó là ai, tôi và thằng Beam cùng thằng Pa nói chuyện về em ấy tới nỗi thành chuyện thông thường. Tụ tập nhìn em ấy tập nhảy ở một góc trong đoàn dự thi trở thành việc phải xảy ra mỗi ngày.
"Dễ thương ghê... Mày không lấy thì tao xin nhé."
*Pặc*... Thằng Beam bị thằng Pa đánh vào đầu. "Không được."
"Sao vậy chứ? Chỉ là có thêm một tình địch thôi mà."
"Mày nhìn kìa.". Pa chỉ tay về phía Forth. "Nhìn mặt nó, nhìn sức quyến rũ của nó. Xong rồi nhìn bên kia.". Nó chỉ tay về phía đứa bạn cao ngất của Yo. "Cũng đẹp trai. Không biết có ý gì với Yo hay không. Thấy dính với nhau suốt."
"Chắc là bạn.". Tôi nói.
"Không biết. Gần Yo thì ai mà cầm lòng nổi."
Ôi... Người đang yêu đúng là hay thiệt. Dù cho đau đầu nhưng tôi nghĩ rằng nó có tình yêu cũng tốt đó chứ...
Bọn tôi ai nấy đều giật mình khi mà Yo đi tới châm nước gần bọn tôi. Đi một mình nữa kìa. Có vẻ khát nước lắm.
"Nhóc, mệt không?". Cứ để đó là nhiệm vụ của bạn nam chính mời cậu nam chính còn lại tới nói chuyện vậy, khi mà thằng nam chính nó ít nói trước mặt người mà nó yêu.
"Mệt ạ, nhưng em chịu nổi. Em giỏi mà."
Hài hước nữa rồi đó... "Ngày mai đi ngoại thành đúng không? Chắc mệt lắm nhỉ."
"Chắc vậy ạ... Mà...". Ánh mắt liếc về phía thằng Pa đang nhìn đi đâu đó. "Anh có đi chung không?"
Hỏi anh hay hỏi bạn anh vậy nhóc, hahaha...
"Có giờ học, không biết là đi được hay không.". Nói dối con nít có tội không ta...
"Vậy ạ?". Tại sao giọng lại phải xìu xuống quá vậy...
"Đi chứ. Pa nó ép buộc đi cả đám.". Đã hiểu tại sao bạn tôi lại mê thằng nhóc này. Thằng nhóc gì mà nhiều thứ nguyên thế không biết. Khi mặt nó ủ rũ xuống là làm khó xử người nói chuyện cùng nó bởi vì phải làm cho mặt nó vui lên. Có sức hút lạ lùng nhỉ!!
"Thiệt hả anh?". Thấy chưa... Đôi mắt lấp lánh liền.
"Thiệt, hẹn gặp sau."
*Pặc*...
Thằng Pa đi tới đánh vào đầu tôi... "Nói chuyện lâu quá rồi đó.". Nó nói sao cho chỉ để một mình tôi nghe thấy.
"Tập xong mấy giờ?". Nó hỏi thằng nhóc.
Nhóc Yo nhìn về phía bạn bè Hoa khôi – Nam khôi trước khi quay qua trả lời bạn tôi. "Không biết nữa."
"Ừm, để đợi."
"Sao vậy?... Định để về chung nữa hả?"
Tôi và thằng Beam cười thích thú... Nhìn thằng bạn tán tỉnh nhóc Yo theo phong cách của nó.
"Phải đưa đi ăn cơm nữa."
"Hả?"
"Từ sáng tới giờ chỉ uống mỗi ly sữa đá. Ngoài ra chưa có ăn gì hết."
"Ơ, tại sao vậy? Ngu hay sao vậy? Tại sao không ăn?". Có vẻ em ấy đang lo lắng. Tôi và Beam nhìn ra đó, nhưng không biết thằng Pa chết tiệt nhìn ra hay không...
Nhưng có vẻ em nó nắm thằng Pa trong tay được đó nhỉ? Dấu hiệu hơn thế thằng Pa thấy được rõ rệt từ xa.
"Thì..."
"Cầm đi, lót dạ trước.". Bánh cupcake chuối trong túi quần của Yo được đưa cho thằng Pa. Lần đầu tiên thấy luôn đó, kích cỡ bàn tay khác xa nhau tới nỗi thằng Pa có thể nắm được đầu nhóc Yo chỉ bằng một tay. "Lớn như trâu rồi vẫn không tự kiếm được cái để ăn hay sao?"
Nữa đi em trai, nữa đi. Chửi nó nhiều nhiều vào... hahaha.
"Thì tao cứ toàn suy nghĩ nhiều chuyện của ai chứ."
Mỗi khi thẳng thắn, thằng bạn tôi nó lại thẳng thắn quá mức...
"Ai vậy?"
"Không lẽ mèo chắc."
"Yo...". Thằng bạn cao ngất của nhóc Yo tới ôm vai. "... Mấy anh có gì nữa không? Nó phải đi tập ạ. Nó vẫn chưa nhảy được."
Thằng Pa chỉ biết cứng họng... Nên tôi phải nói thay nó: "Không có..."
"Vâng. Yo, đi được rồi."
Bọn tôi nhìn bóng lưng của thằng Yo và bạn của nó bước đi...
"Đừng có nói là thằng này cũng thích em Yo đó.". Thằng Beam bắt đầu mở đề tài.
Thằng Pa nhún vai, đi tới một góc và mở gói bánh trong tay ăn sạch. Có vẻ nó đói lắm.
"Tao nghĩ rằng không...". Tôi nói.
"Cái gì làm cho mày dám chắc tới như vậy?..."
"Không biết, nhưng tao dám chắc là không."
"Vậy thì làm sao để biết đây?"
"... Tao sẽ tự mình chứng minh."
Lúc đó tôi cứ nghĩ quyết định của tôi sẽ làm thay đổi cuộc đời thằng Pa.
Nhưng thật ra... nó thay đổi cuộc đời tôi thì có...
{ = Kit = }
Chắc chết. Tôi phải đứng ở trước đoàn dự thi Hoa khôi – Nam khôi năm nay để làm cái gì nữa vậy nè.
Đây đâu phải chuyện mắc mớ gì tới tôi đâu. Nam khôi cũng không phải, người trông coi cũng không. Dù cho có nhiều 'món ăn' cho đôi mắt đi tới để nhìn như các chị em Hoa khôi, nhưng mà... Đôi khi tôi nhìn hằng ngày tôi thấy cũng không ổn, đó là chuyện bình thường. Hơn nữa, tôi muốn thì thầm (thật ra muốn hét) vào tai thằng Pa rằng cô giáo cho nghỉ thì nên để tao học bài học vở. Chứ không phải đi chung với mày để gặp người yêu là Nam khôi khoa Khoa học năm nhất... Tôi cảm thấy bực mình muốn nổi điên.
Nhưng nói thật thì đó cũng là một dạng giải trí (rốt cuộc việc nhiều chuyện quan trọng hơn). Bây giờ tôi và thằng Beam đang đứng bơ phờ như bác sĩ chó không thèm nhìn ở ngoài rìa, cạnh chiếc CRV của thằng Beam mà thằng Pa nói là lái chiếc của thằng Beam tốt hơn là chiếc của nó. Cũng được đó, ngồi được nhiều người. Thế nhưng thằng chủ nhân của suy nghĩ đó tại sao nó vẫn chưa tới? Tôi hết đợi rồi lại đợi tới nỗi xin số Hoa khôi được 3 người rồi.
"Ờ, mày nói mày sẽ chứng mình chuyện Nam khôi khoa Kỹ thuật năm nhất. Mày bắt đầu chứng minh chưa?". Sau khi chat LINE với gái một hồi lâu tới nỗi chán, thằng Beam ngẩng mặt lên nhìn tôi.
"Chưa, còn chưa nói chuyện với nó nữa."
"Khoan đã... Mày nói sẽ chứng minh ý là mày... đem thân mình đánh đổi hả?"
"Cha già mày, mày cũng biết mẫu người của tao là như thế nào.". Tôi chửi nó.
"Không biết. Thấy mày trắng trẻo nên cách này có vẻ là tốt nhất rồi, đúng không?"
"Người da trắng thì nên là gay hết cả thế giới luôn hay sao?"
"Không đâu, nhưng mày hợp đó."
Mẹ nó, nếu như muốn kiếm chuyện với tao để đỡ chán thì... mày đi chặt đường ray của mày tiếp đi, thằng bạn quần.
"Chết linh thiệt, vừa chắc là tới."
Thằng Beam khi nhìn thấy thân hình cao ngất đeo một chiếc balô đi ngang qua... Thằng điên này tên Ming và người ta thi nhau đồn khắp nơi rằng nó có lẽ sẽ được làm Nam khôi trường năm nay. Nhìn dáng vẻ và ngoại hình của nó thì thấy nó cũng hợp đó.
Chiều cao... Có lẽ là gần 1m85... (Mẹ nó, bọn trẻ thời nay thiệt...)
(Ken: đừng gato, Kit à)
Da vẻ... không trắng không đen, kiểu đàn ông Thái đích thực.
Thân hình... Có lẽ là chăm sóc cơ bắp bản thân khá tốt, thấy được từ cánh tay lộ ra khỏi cái áo thun của nó.
Mặt mũi... ưm, cũng đẹp trai. Đẹp trai khác kiểu với thằng bạn tôi. Thằng này bảnh trai, mũi cao, lông mày đậm, đôi mắt sáng, mặt chữ V...
Nhưng mà nó được làm Nam khôi trường hay không là chuyện của nó. Điều duy nhất liên quan tới nó mà tôi muốn biết chỉ có một. Đó là nó có ý với em Yo giống thằng Pa có ý với em ấy hay không.
Bởi vì trực giác của tôi nói rằng không... dù cho có nhiều thứ thể hiện ngược lại so với những gì tôi nghĩ đi chăng nữa.
"Anh ơi!"
Tự nhiên nó quay qua và đi tới đối mặt với tôi và thằng Beam, đưa tay lên vái một chút. Dường như nhìn cũng quen mắt nhau bởi vì là đàn anh đàn em ở trường cũ.
"Chừng nào bạn anh mới đưa bạn em tới vậy?"
Nó muốn nói tới Pa và Yo? Tôi và Beam nhìn mặt nhau không biết nên trả lời thế nào.
"Giờ này chắc có được chục đứa con rồi đó. Hồi sáng gọi tới nghe nói là em nó vào trong phòng thằng Pa luôn mà."
Thằng Beam nói xong thì tôi nhìn chằm chằm quan sát thái độ của nó. Nếu nó thích thằng Yo thì giờ này chắc là đi tới xe của mình và phi đi đón thằng Yo ở chỗ trọ rồi. Nhưng mà...
"Họ nên làm nhanh rồi tới nhanh nhỉ..."
Vậy nữa chứ... Đồng ý với thằng Beam nữa chứ, mặc dù chuyện không có quá tới mức đó. Tôi mắc cười nó thiệt mà, thằng Beam chắc cũng nghĩ giống vậy.
"Mày tên gì ấy nhỉ?". Beam hỏi.
"Ming ạ. Mingkwan!"
"Tên giống con gái..."
"Nhưng mà em đâu phải con gái."
Ghẹo gan dữ... Tôi có cần phải giữ thằng Beam không? Phòng khi nó xông vào xử lý cái thằng cao kiều này...
"Còn anh tên gì?"
"Tao hả?"
"Không ạ, anh này nè."
Nó quay qua nhìn tôi, làm cho thằng Beam há hốc mồm...
"Muốn biết để làm gì?". Tôi hỏi ngược lại.
"Thì thấy thân với anh Pa."
"..."
"Bạn em cũng sắp thân với bạn anh, tại sao chúng ta không kết thân với nhau đi ạ?"
Quái lạ... Tôi nhìn mặt thằng Beam đang lắc đầu với tôi và cử động miệng nói rằng 'Coi chừng thằng nhóc này nó cưa mày đó.'
Nếu nó nói tới như vậy... Tôi bắt đầu không hiểu rằng nó có ý gì với bạn nó hay không nữa.
"Thằng này cũng thân, hỏi tên nó đi."
Tôi đẩy qua cho thằng Beam.
"Ơ... Kit chết tiệt, đừng có ném qua đây!"
Thấy chưa, thằng bác sĩ Beam thả gà ra rồi... Các bạn chắc đang thắc mắc rằng chúng tôi có thật sự học bác sĩ hay không, đúng không? Sao mà ngáo cả băng bác sĩ man rợ từ thằng lính cho tới thằng trùm.
(thả gà = làm lộ tẩy, lộ bí mật)
"Anh Kit?". Thằng Ming biết tên tôi rồi. "À... Anh Kit Kat". Nó há miệng kinh ngạc và làm bộ mặt giống như nhớ ra cái gì đó. "Thì lúc học trung học đó anh, tụi em ai cũng gọi anh là anh Kit Kat hết. Lúc đó anh nhỏ con, khá là dễ thương, giống bây giờ nè."
Kit Kat nhà cha già mày... Tôi đang định mở miệng chửi, nhưng thằng Beam cứ cười nhạo tôi và thì thầm bên tai rằng 'Nó cưa mày chắc luôn! Nó cưa mày chắc luôn! Nó cưa mày chắc luôn!'
"Gọi tao như vậy lần nữa, tao đạp..."
"Anh đạp tới hả?"
"Nói gì đó?"
"Chắc không tới đâu... Người có chút xíu."
"Thằng chết tiệt này, mẹ...". Tôi đang chuẩn bị xông vào thằng Ming đang cười tôi kiểu ghẹo gan. Khi nó cười mắt nó sẽ chớp chớp, mẹ nó, nhìn càng thấy ghẹo gan. Thằng Beam giữ tôi lại. "Hít đất không? Để mày không dám ghẹo gan đàn anh như tao?". Tôi dọa...
"Chắc không nên đâu anh, con gái đông vậy."
"Thì đừng có ghẹo gan tao."
"Thì kết thân với nhau đó. Có gì thì còn giúp đỡ nhau."
Nói chuyện với nói thiệt muốn bệnh... Tôi không nói gì với nó nữa. Tôi bỏ đi chỗ khác để nó với thằng Beam ở lại đó trong khi thằng Beam chỉ biết cười. Lúc đầu tôi trơ trơ với thằng bạn này của nhóc Yo, nhưng bây giờ tôi không thích bản mặt nó rồi...
**********************************************
Cuối cùng thằng Pa cũng tới... Nó không có tới cùng nhóc Yo, người đã tới trước. Lúc thằng Beam gọi tới hồi sáng, Yo thật sự ở trong phòng nó. Bạn muốn biết rằng xảy ra chuyện gì với hai đứa nó phải không? Tôi cũng muốn biết... Vì thế để tôi hỏi nó cho.
"Nhìn mày có vẻ cao hứng.". Đó là điều mà tôi thấy được. Dù cho nam chính của truyện này nó không hay thể hiện (cái mẹ) gì ra cả, nhưng tôi là bạn của nó, tôi cảm giác được rằng nó đang cao hứng.
"Đâu có..."
"Xạo.". Beam nói ngược lại. "Rốt cuộc hồi sáng có cưỡng bức em Yo giống như tụi tao nghĩ không?"
"Không có, mày điên rồi hả?"
"Vậy xảy ra chuyện gì lúc tao gọi tới?"
"Thì em ấy tới đánh thức tao, tao dậy rồi đi tắm. Còn em ấy thì sắp xếp tài liệu còn dang dở cho tao."
Hết rồi hả?
Sao ngắn quá vậy?...
"Chỉ vậy thôi?". Tôi và thằng Beam hỏi cùng lúc.
"Đúng vậy.". Pa chắc chắn không có giấu gì bọn tôi cả.
"Chỉ vậy thôi mà mày đã cao hứng?". Tôi hỏi lần nữa.
"Ờ.". Nó trả lời đơn giản.
Thiệt... Cứ tưởng là sẽ có cái gì giật gân hơn thế nữa chứ. Đè em nó lên giường rồi cướp đi nụ hôn cũng được mà, thằng Pa nó không biết làm hay sao vậy?
Rốt cuộc nam chính truyện này ngoài đẹp trai ra nó còn khờ khạo nữa, đúng không? Em ấy tới tìm kiểu như có thể gọi là dâng mình cho nó để cho nó mù quáng mà cưỡng bức em ấy như thế. Nhưng nó lại không làm gì hết...
Giống như tôi nói đó, thằng Pa nó là người không thể hiện (cái mẹ) gì ra cả. Không khôn ngoan gì hết.
Bọn tôi không có nhiều vai trò gì nhìn các nhân viên đoàn đưa Hoa khôi – Nam khôi năm nhất lên xe. Nhóc Yo vẫn dính với thằng Ming như thường lệ. Thằng Pa, bạn tôi chỉ biết nhìn thôi. Tôi có tự mình tưởng tượng hay không rằng Yo nhìn có vẻ teo lại sao sao ấy. Giống như nó sợ cái gì đó trên xe bus có gắn máy lạnh của trường vậy. Bồ thằng Pa nó bị gì vậy ta?...
"Bây giờ chúng ta đi được rồi nhỉ?". Thằng Beam nói lúc xe bus khởi hành.
"Ờ.". Pa trả lời, nó chạy thẳng vào ghế sau. "Tao ngồi phía sau, tao muốn ngủ."
Khi mà không còn nhóc Yo... Thằng Pa nó không còn cái gì để quan tâm nữa.
Tôi ngồi ghế trước cạnh thằng Beam, cũng đang định ngủ. Để thằng Beam lái đi vậy...
**********************************************
"Alô! Ờ, có gì không Forth?". Trên đường đi tôi nghe thấy tiếng thằng Pa nhận điện thoại. "Mày ngồi kế ai?..."
Suốt trên đường thằng Pa nó ngủ không được gì hết. Vừa nằm nó đã ngồi dậy chơi game bởi vì ngủ không được rồi lại buông mình nằm xuống, rồi lại ngồi dậy. Cứ vậy suốt trên đường đi. Tôi cũng vậy.
Mà... nó hỏi người gọi tới bằng câu hỏi này ấy hả?
Đừng nói đây là nguyên nhân làm cho nó bồn chồn đó.
"À... Ờ, hỏi vậy thôi."
Pa không có vẻ mặt bất ngờ gì... có nghĩa là điều mà nó lo sợ không có xảy ra.
Nhìn cũng đủ biết rằng nó sợ nhóc Yo ngồi kế thằng Forth...
"Có gì không?". Nó trở lại đề tài chính mà thằng Forth gọi tới. "À... Hẹn dừng xe ở trạm xăng 'Kilômét thứ 45'. Ừm, có chuyện gì không?... Hả?... Cần quay xe lại đón không?"
Thằng Pa la ầm lên trong xe. Cái mà nó nói quay xe lại bởi vì bọn tôi vượt xe bus của trường xa lắm rồi... Nhưng tại sao bạn tôi nó lại ngạc nhiên tới mức đó?
"Ờ, ờ..."
Pa nhấn cúp máy, mặt nhăn, lông mày chau lại.
"Có gì không?". Beam hỏi.
Nó thở dài, làm vẻ mặt lo lắng rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Yo say xe..."
**********************************************
Tôi đi vào đi ra 7Eleven ở trạm xăng được 5 vòng thì đúng lúc xe bus của trường tới. Người đầu tiên xuống xe chính là tụi năm nhất. Sau đó là đám người trông coi năm 2. Thằng Pa hết vươn cổ nhìn rồi lại vươn cổ nhìn, cho tới lúc tôi thấy thằng Ming đỡ em Yo bước xuống. Có vẻ như em ấy ói nhiều lần lắm rồi, mặt tái mét nhìn tội nghiệp...
(7Eleven: Hệ thống cửa hàng tiện lợi)
Forth đi tới theo sau cách em ấy một khoảng, Hoa khôi khoa của em Yo và người trông coi của em Yo. Đằng sau là tụi Nam khôi ở các năm, các khoa cũng đi tới với sự lo lắng.
Người lo cho em Yo nhiều lắmmmmm...
"Cho uống thuốc rồi.". Forth nói, Yo vẫy vẫy tay để nói với mọi người rằng không sao. Chắc là hết sức, không đủ sức để nói. "Phải đổi xe cho em ấy thôi... Ngồi chỗ nào cũng ói hết."
Pa không nói gì, chỉ nhìn em Yo cho tới khi... "Ngồi với tụi tao vậy."
"Tao nhờ mày nhé."
"Em nhờ anh lo cho nó nhé."
Thằng Pa nhìn 2 người vừa nói, đó là thằng Forth và thằng Ming theo thứ tự. Có vẻ nó hơi phiền muộn một chút.
"Ờ..."
**********************************************
Và cuối cùng, xe của thằng Beam có thêm một thành viên nữa là em Yo. Sau khi hẹn ước chia tay nhau xong, 3 người trong băng bác sĩ man rợ bước lên xe. Lúc đó Yo đang ngủ dựa vào ghế sau. Có vẻ hết sức lực, mệt lả, vẻ mặt xanh xao. Không kịp để thấy thằng Pa hết thở dài rồi lại thở dài lúc nhìn thấy dáng vẻ của em ấy.
"Xe của tao sẽ không làm em nó say đúng không?". Beam nói một cách lo lắng.
"Đừng lái nhanh quá là được.". Pa nói, mắt thì cứ nhìn em Yo suốt.
Lúc xe khởi hành, phải thừa nhận rằng bầu không khí trên xe khác với lúc đầu chỉ có 3 người dữ lắm. Lúc đó ai muốn làm gì cũng không cần phải e ngại gì ai, nhưng giờ thì mọi người đều căng thẳng. Cứ nhìn người nhỏ nhất chỉ biết ngủ lắc qua lắc lại ở một bên của ghế sau, trong khi bên còn lại không hề rời mắt đi đâu hết.
"Chịu nổi không?". Dịu dàng thấy ớn! Thằng Pa nói với Yo bằng cái giọng mà chắc là kiếp sau nó mới chịu nói với bạn bè nó.
Yo không trả lời gì cả, có vẻ là ngủ rồi.
"Dễ thương nhỉ? Say xe nữa chứ.". Cái này là tôi nói. Không biết có liên quan hay không, nhưng việc để người khác chăm sóc cũng khá là thích hợp với thằng nhóc Wayo nhỉ?
"Bây giờ chắc không say đâu nhỉ?". Beam nhìn ghế sau qua gương chiếu hậu.
"Ừm.". Pa nói.
"Đầu em nó có bị va đập không đây, cứ lắc qua lắc lại hoài."
"Pa, mày giữ cho em nó ngủ đàng hoàng đi. Đầu đập vào cửa kính rồi hư luôn bộ mặt, chắc bị nguyên khoa Khoa học chửi quá.". Beam đưa ra ý kiến.
Thằng Pa làm bộ dáng nửa sợ nửa không một chút... Chắc là nó chưa bao giờ chạm vào em nó, cho tới khi nó quyết định từ từ giữ cho em nó ngủ yên, không để cho nằm nghiêng đập đầu vào kính...
"Kệ mẹ đi..."
Thằng Pa kéo em nó ngủ trên đùi luôn... Chăm sóc kỹ càng trong khi em nó không cảm thấy gì hết. Yo cử động một chút tìm tư thế thoải mái, thằng Pa thì cứ cúi xuống nhìn chằm chằm.
"...Hờ hờ". Tới nỗi thằng Beam cười thành tiếng, còn tôi thì mỉm cười ở khóe miệng.
"Thừa cơ hội hả thằng Pa chết tiệt?"
"Hài hước nữa rồi đó. Beam, tăng nhiệt máy lạnh lên đi.". Nó không hề quan tâm tới ánh mắt của bọn tôi. "Mày lái nhanh quá rồi đó, lại chậm chậm lại đi.". Bình thường lúc nào cũng đòi nhanh, thế mà hôm nay làm sao vậy Pa... Thằng Beam với tay tới tăng nhiệt máy lạnh và thằng Pa không nói gì với bọn tôi nữa.
Tôi sẽ mô tả điều mà nó làm cho nghe nhé. Trên suốt đoạn đường, rất ít lần thằng Pa nhìn đi chỗ khác. Nó cứ nhìn mặt người ngủ trên đùi nó. Dù cho đôi khi có ngẩng mặt lên nhìn ra cửa sổ một chút, thì một lát sau lại nhìn mặt em nó nữa. Nhìn, nhìn, nhìn và nhìn. Đôi khi thì chỉnh lại áo, chỉnh này sửa kia cho Yo nó ngủ thoải mái... Tất cả chỉ có nhiêu đó thôi...
Tôi chưa bao giờ thấy bạn tôi như thế này, chưa từng chăm sóc cho ai hay lo lắng cho ai tới mức này (Ai mà là bệnh nhân tương lai của nó chắc là sẽ hơi cực khổ một chút). Thằng Beam chắc cũng nghĩ như vậy, nhưng tôi với nó không có ý gì...
**********************************************
Lúc tỉnh lại lần nữa là lúc Beam đậu xe ở trạm xăng để ghé vào nhà vệ sinh. Tôi ngủ thiếp đi và tỉnh dậy bởi tiếng động từ ghế sau. Bởi vì thế... Tôi nhắm mắt tiếp nhằm nhiều chuyện...
"Hey... Sao tao lại nằm tư thế này?". Đó là nhóc Yo nói. Giọng có vẻ bất ngờ nhưng không có lực cho lắm, cực kỳ tội nghiệp. Em nó cử động như muốn ngồi dậy khỏi thằng Pa, nhưng vẫn chưa dậy được bởi Pa lấy tay giữ em nó lại.
"Ngủ tiếp, tao cũng không trách gì đâu..."
"Mày bị tê chân giờ.". Yo cử động một chút nhưng không có hiệu quả. Mọi việc xảy ra khi tôi nheo mắt nhìn hình bóng trong gương.
"Bị rồi...". Đàn ông lắm, bạn à... "...Đỡ hơn chưa?"
"Thì... chắc là còn một chút."
"Công tử lắm! Say xe bus mà không say xe CRV."
"Thì tại xe nó lắc mà."
"Nếu vẫn chưa khỏe thì ngủ tiếp đi...". Pa cúi mặt nói với Yo đang nằm trên đùi... Thằng nhóc Yo làm vẻ mặt không biết nên làm gì, tôi thấy nó có vẻ sốc một chút. "...để cho hết."
"Tao..."
"..."
"... ngại."
"Thoải mái thì đừng có đi nằm trên đùi người khác."
Tiếc là em nó ngủ mất rồi...
{ = Kit = }
Thằng bác sĩ Pa bạn tôi chắc đang phê ở trong phòng chỉ có 2 người với nhóc Yo rồi nhỉ.
Còn tôi và thằng Beam không có gì để phê thì trở về phòng ngồi đợi tới lúc đi uống rượu với tụi khoa Kỹ thuật. Thằng Beam đúng siêng năng, đem tài liệu theo đọc mặc dù vừa mới bắt đầu môn học không bao lâu. Hoặc có khi nó không có siêng năng nhưng phải đọc bởi vì nghĩa vụ. Tôi và thằng Beam đâu phải thiên tài triệu người có một như thằng nam chính truyện này đâu. Để qua được mỗi môn thì cũng gần như sắp chết.
Khi thấy thằng bạn đọc tài liệu, tôi mà lại chịu ở không sao?... Tôi nằm xem tivi chứ sao nữa.
(Ken: Sốc với mày =.= )
Thật ra cũng muốn gọi điện làm phiền thằng Pa đó. Gần 8 giờ rồi không biết nó có gạo nấu thành cơm với em nó chưa nữa. Nhưng bạn tin không? Tôi nghĩ rằng không... Thằng Pa nó không dám đâu. Ngay cả bày tỏ thích em ấy nó còn chưa dám, chẳng biết nó sợ cái gì. Sợ trái tim em ấy không hướng về nó hay sao?
Nhưng mà nhìn chung thì bạn tôi có lẽ đã vượt mặt tình địch như thằng Forth xa lắm rồi. Thì nhìn có vẻ như em nó có ý với thằng bạn tôi quá trời. Hên xui, có khi vượt luôn cả thằng bạn Ming của nhóc Yo nữa là.
Nhắc tới thằng nhóc này, nó ở cùng phòng với Yo mà nhỉ. Rồi nó có cản trở hạnh phúc của thằng bạn tôi không đây?
Cốc cốc cốc
Tiếng gõ cửa vang lên. Thằng Beam chìm trong tài liệu học một cách hoàn toàn rồi, điều đó có nghĩa rằng tôi phải là người đi mở cửa. Tôi đi ra mở cửa và ngay lúc đó tôi phải đưa ánh mắt từ ngang hàng với mắt mình lên trên cao. Thì người đến phòng tôi đúng cao. Cao chi cho lắm?
... Còn đẹp trai nữa chứ. Bây giờ khách ở đây chắc là toàn người có khuôn mặt như vậy trọ thôi. Nhưng mà tin tôi đi, thằng này có lẽ là nổi bật thấy rõ nhất nếu như không tính thằng Phana, bạn tôi.
"Mày có việc gì?". Tôi vẫn nhớ được sự ghẹo gan của nó. Mà thằng Ming ở đây có nghĩa là thằng Pa đang ở riêng với em Yo rồi nhỉ.
Được rồi... Cố gắng nhé thằng bạn.
"Anh Forth kêu em gọi mấy anh bác sĩ man rợ ạ.". Nó cười nói.
"Sắp uống rồi hả?"
"Dạ."
"Có nhanh quá không?"
"Không nhanh đâu ạ. Ngày mai em phải dậy sớm. Anh Forth sợ Nam khôi khoa anh ấy đẹp trai không bằng Nam khôi khoa khác nếu thiếu ngủ."
Tao thiệt muốn ói... Ngủ ít rồi cũng uống rượu nó khác nhau chỗ nào?
"Ờ, vậy đợi chút.". Tôi quay lại gọi thằng Beam.
"Hey, anh. Khoan, khoan."
"Cái gì?". Tại sao thằng Ming phải ngăn tôi lại chứ?
"Anh Forth sai em đi mua nước đá."
"Ừm."
"Đi chung với em chút đi."
"Mắc gì? Nhiệm vụ của mày thì mày đi đi.". Tôi tuyệt đối không đời nào giúp nó.
"Anh... Em không có bạn. Hơn nữa 7Eleven tuốt ở xa. Đi chung bầu bạn với em đi."
Nếu như nó cao mà mặt mũi dễ thương như em Yo, không cần đầu tư làm bộ mặt làm nũng thì tôi cũng sẽ đi thôi. Nhưng thằng này thân như con trâu, còn làm mặt nũng nịu như đang ảo tưởng rằng bản thân mình dễ thương. Hỏi thật đó, mày nghĩ rằng sẽ hiệu quả hả?
"Mua xong thì hẳn tới gọi tao với thằng Beam lần nữa vậy."
Tôi chuẩn bị đóng cửa. Cánh tay dài dài của thằng Ming đưa tới cản tôi lại.
"Cái gì?"
"Em đãi ăn bánh."
"Tao không ăn. Cái đó làm mập."
"Kem."
"Cái đó còn mập hơn nữa."
"Vậy phải làm thế nào anh mới đi bầu bạn với em đây?"
Mẹ nó, cứ bám dai... Tôi há hốc mồm không nói được gì nhìn thằng cao kiều nhướng mày với tôi.
"Beam! Mày đi chung với em nó chút đi.". Tôi ném phân cho thằng Beam mặt đang ngớ ra.
(ném phân = đẩy rắc rối cho người khác)
"Kìa, anh. Anh Beam đang học bài."
"Em nó rủ mày, đâu có rủ tao."
Thằng Beam chết tiệt... Tại sao nó hợp cạ với thằng Ming còn hơn tôi nữa chứ?...
Tôi nhìn Nam khôi khoa Kỹ thuật đứng dang rộng hai chân. Chắc là phải chịu đi với nó thật rồi. Có lẽ nó sẽ bám không buông, tôi cũng thấy phiền.
"Ờ, đi thì đi. Mẹ nó, đúng phiền..."
Tôi đẩy cái thân cao kiều của nó cho trống đường rồi đóng cửa lại. Nhìn có vẻ như nó thích thú dữ lắm vì đã thắng được tôi. Mày đợi đó, thằng quỷ.
"Nó cũng đâu có xa lắm đâu. Mày cứ lắm chuyện.". Tôi chửi nó trong khi đang đi tới 7Eleven gần chỗ trọ.
"Em bị lôi đi làm bậy thì biết làm sao? Đẹp trai vậy mà."
Ôi... Tự tin dữ... Tôi nhìn mặt thằng Ming giống như là nhìn một con bọ phiền phức.
Nó cũng đẹp trai đúng như nó nói đó. Nhưng tôi không muốn thừa nhận sự thật này cho nó thấy.
"Giả sử anh là khách du lịch nhé.". Nó quay qua đối mặt với tôi. "Rồi em đi tới như thế này...". Nó làm ra vẻ đi ngang qua tôi. "... Anh có lôi đi không?"
"Lôi cha già mày. Mày không phải Miyabi Aoi, nếu ngực to hơn vậy thì lại là chuyện khác.". Tôi trả lời lại. Mẹ nó, đúng nhảm nhí.
(Ai muốn biết đó là ai thì tự search nhé ^_^ )
"Tránh ánh mắt em làm gì? Em đẹp trai hả?"
"Tao không có tránh. Tao phiền.". Sao 7Eleven ở xa quá vậy?
"Rồi cũng quen thôi anh.". Nó cười nói.
"Thay vì vậy sao mày không cư xử sao cho bớt phiền phức đi."
"Tin đi, rồi anh sẽ thích em vì em như thế này."
Không đời nào...
Thích như em trai còn khó nữa là. Cái thằng gì mà bám đúng dai, nói đúng nhiều...
*******************************************
"Nhanh nhanh đi, tao đợi ở đây.". Tôi đứng trụ lại trước 7Eleven. Thằng Ming đi vào trong 7Eleven mà phần lớn khách hàng là người trong đoàn dự thi. Người thì quen, người thì không. Nhưng phần lớn người ta đều cười với tôi, chắc là tôi đẹp trai...
"Tới rồi.". 2 túi nước đá trong tay thằng Ming và một chút bánh kẹo.
"Ờ.". Tôi ra vẻ chuẩn bị đi dẫn đầu về chỗ trọ.
"Khoan đã anh. Đi qua đây trước đã.". Nó lắc lư đi về phía bãi biển mà nước đang dâng lên cao lắm. "Đi làm cái mẹ gì?". Tôi la lên chửi.
"Đi chụp hình mặt trăng. Mẹ em muốn xem."
Ơ, thằng điên... Tôi còn chưa kịp trả lời đồng ý hay không, nó đã đi ra đó rồi... Tôi phải đi theo nó mà không có lựa chọn nào khác phải không?...
Cũng may là nước chưa dâng cao tới nỗi đầy hết bãi cát, không thì không có chỗ để mà đi. Tôi đi theo sau lưng thằng nhóc năm nhất thân cao hơn tôi rất nhiều tới chỗ này, rồi nhìn nó đặt túi nước đá từ 7Eleven xuống bãi cát một cách không lưỡng lự. Sau đó ngồi bệch xuống bãi cát, giống như nó quên rằng nó phải nhanh chóng đem đống nước đá này tới phòng thằng Forth.
Nó bị cái gì vậy nè?...
"Mày chỉ tới chụp hình thôi đó, chứ không phải đi dã ngoại. Chụp đi chứ."
Muốn đem bàn chân định vị trên trán nó ghê. Nó muốn khác người là khác người liền. Ôi, thằng điên.
"Ngồi xuống trước đi anh. Gấp gáp đi đâu chứ?"
"Nước đá sắp tan."
"Lát em mua lại."
"Mingkwan!"
"Dạ?"
"Ghẹo gan! Đứng lên đi."
"Ngồi xuống đi ạ."
"Tao nói... đứng lên."
"Em nói... anh ngồi xuống đi."
Cái thằng... Tôi không biết nên chửi nó như thế nào nữa rồi. Không phải tôi chịu nhường nó đâu, mà là tôi lười cãi. Nếu như ở trường cũ là tôi ra lệnh cho nó quay dế ở dưới biển rồi đó. Con nít con noi gì mà không chịu nghe lời tôi gì hết.
Nó nhìn có vẻ rất thư thả, thoải mái vì đã làm cho tôi bực mình.
"Em không có mua phần của anh đâu. Anh sợ mập.". Ực... Chocolate KitKat ở trong miệng nó và nó nhai với dáng vẻ như rất là ngon nữa. Thấy rồi muốn ăn theo.
"Có vẻ như mày thích nhỉ?"
"Thích?"
"KitKat nè."
"Ừm.". Nó cười, nhìn ra biển trước mặt. "...Chắc là vậy."
"Mày đi được chưa?". Hay là tôi nên đổi câu hỏi thành 'Mày ngưng khác người được chưa?'
"Chút đi anh. Còn chưa chụp hình mặt trăng nữa mà."
"Đưa điện thoại mày đây, tao chụp cho. Để mày còn nhanh chóng đi uống.". Tôi xòe tay đòi điện thoại từ nó, nó gật đầu rồi sờ soạng khắp người. Có vẻ như nó hơi giật mình chuyện gì đó.
"Hey... Em đem ra khỏi phòng rồi mà ta.". Nó đứng dậy, kiếm điện thoại của nó khắp bãi cát.
"Mày làm rớt hả?"
"Dạ."
"Ơ, cái thằng này.". Cực thân tôi phải đi giúp nó kiếm nữa. Tôi cào cào cát kiếm, phòng khi nó rớt ở đâu đây.
"Anh gọi vào số em chút đi. Số này nhé 090-XXXXXYZ."
"Mày đúng thiệt... Thân như con trâu mà còn vụng về nữa.". Tôi gọi đi và không lâu sau đó...
Tôi suýt chút nữa là đạp thằng cao kiều này xuống biển...
"À, ra là ở đây.". Nó vừa nhai vừa lấy điện thoại ra khỏi túi quần của nó. Và rồi nó lại nhấn bắt máy với vẻ mặt như không có chuyện gì. "Em xin phép lưu số anh lại nhé."
Đủ lắm rồi...
Tôi đá cát quanh đó vào thằng Ming, bỏ đi với bộ dạng nổi sùng. Không biết tôi có gì cần thiết mà phải chịu đựng để thằng điên này muốn làm gì thì làm với tôi chứ? Đúng chán, tôi thật sự không thích.
"Anh Kit!". Nó la lên gọi tôi. Chắc chắn rằng tôi không để ý tới nó. "Ôi, anh ơi. Giỡn một chút thôi mà."
Mày muốn làm gì là chuyện của mày. Đừng đụng vào tao nữa là được.
"Thế mà giận dỗi như con gái."
Đây là điều làm tôi phải khựng lại... "Mày nói gì đó?". Tôi quay lưng lại chửi nó.
"Ơ...". Bởi vì vẻ mặt nghiêm túc quá độ của tôi làm cho nó không dám nói gì tiếp.
"Tao là bạn giỡn chơi với mày hay sao? Mày chọc điên tao quá đáng rồi đó."
"Em..."
"Đưa đây.". Tôi giành túi nước đá từ trong tay nó. "Đợi nước đá từ mày, tụi nó chắc không đời nào được uống rượu đâu."
"Anh định đi đâu vậy?"
"Đi uống và mày đừng có đi theo."
"Em xin lỗi. Em giỡn quá mức."
"Tao không nhận."
Tôi làm bộ mặt bực mình với nó và đi khỏi nó. Thằng Ming đứng yên đối diện 7Eleven mà sau lưng nó là bãi cát và nước biển đang dâng cao. Tôi không quan tâm tới thằng nhóc này nữa. Nó làm cho tôi chán nản và rất giận.
"À này, anh. Tuyệt đối đừng để anh Forth đi kiếm thằng Yo tận phòng nhé anh..."
Nó la lên câu cuối sau lưng tôi...
*******************************************
"Thằng em tao đi đâu rồi?". Bàn nhậu phòng thằng Forth cùng bạn nó bắt đầu đông người lên bởi vì mọi người bắt đầu tới theo lời mời. Thằng Beam tới rồi. Nó cũng khó hiểu vì tôi đi với thằng Ming nhưng tự nhiên nó lại biến mất. "Gọi điện cũng không bắt máy."
"Rồi chắc nó cũng tới thôi.". Bạn thằng Forth nói "Nào, uống đi thôi."
Tôi và thằng Beam quen thuộc chuyện rượu chè và tụi khoa Kỹ thuật này rồi. Quá trình uống rượu tiếp tục diễn ra như bình thường, nhưng không bình thường ở chỗ là sự bực mình trong lòng tôi đây. Chừng nào mới dứt đây? Càng không thấy thằng Ming xuất hiện, tôi càng thấy bực mình. Định để cho tôi phải quay qua cửa nhìn mỗi khi có người mới tới hay sao vậy?...
"Mày bị gì vậy Kit? Hồn phách lạc đi đâu hết.". Thằng Beam nói "Hỏi thật, mày giết rồi chặt xác em Ming hay sao mà bản mặt đẹp trai của nó vẫn chưa ló ra nữa?"
"Tao sắp giết mày trước đây.". Tôi giơ cái ly nghiêng tới.
"Tao không hiểu gì hết. Có gì thì kể ra đi."
Tôi không kể không nói gì hết... Cho tới khi thằng Nam khôi khoa Kỹ thuật năm nhất ló mặt vào cùng với một đàn anh của nó vừa đi mua đồ ở 7Eleven. Tôi làm vẻ mặt bực mình với nó ngay lập tức trong khi thằng Ming không biết nên làm vẻ mặt thế nào cho đúng.
"Đi đâu vậy Ming? Hay là ở lại chăm sóc cho Yo ở trong phòng?". Thằng Forth cứ nói về nhóc Yo suốt. Bạn nó chọc chắc tới nỗi lười chọc luôn rồi đó. Có vẻ như nó cũng thật sự thích em ấy.
"Không ạ."
"Nó đứng yên một chỗ gần 7Eleven. Tao gọi lâu lắm mới nhúc nhích. Chẳng biết bị cái gì. Nếu tao không gọi, chắc nó đứng cả đêm luôn."
Nó nhìn chằm chằm tôi lúc bạn thằng Forth nói...
Bị điên hay sao mà lại nghiêm túc với câu nói của tôi tới cỡ đó...
Tôi chỉ nói không cho nó đi theo tôi.
Làm như vậy tôi càng bực mình hơn nữa.
"Mày qua đây ngồi.". Tôi gọi nó tới ngồi xuống cạnh tôi và nó làm theo lời một cách ngoan ngoãn. Có vẻ cũng khá buồn rầu. "Beam, đưa ly."
Tôi pha rượu cho nó nhẹ nhẹ. Sợ đặc quá thì nó không tỉnh dậy làm việc Nam khôi nổi.
"Bị cái khỉ gì? Tao ra lệnh mày cũng không nhất thiết phải làm theo.". Tôi nhét ly vào trong tay nó và chửi nó giống như nó là thằng thiểu năng.
"Anh ra lệnh thì em phải làm."
"Đừng có mà nói vậy. Lúc tao không muốn đi với mày, sao mày bám dai vậy?"
"Thì lúc đó anh đâu có giận em đâu."
Tôi ra vẻ như muốn cắn cho nó chết luôn, còn thằng Ming giống như đang từ từ biện minh. Người không hiểu gì nhất có lẽ là thằng Beam.
"Hai tụi bây bị gì vậy?"
"Không có gì."
"Anh Kit dễ giận dỗi ạ.". Thằng Ming nói chen vào.
"Thằng chết tiệt!". Tôi đưa chân lên định đạp nó.
"Hỏi thật nhé em.". Thằng Beam quay qua nói chuyện với thằng Ming, có vẻ nghiêm túc.
"...Dạ?"
"Rốt cuộc em thích bạn em hay là em thích bạn anh?"
Thằng quần Beam nó hỏi cái giống gì vậy?
Lúc thằng Ming đang chuẩn bị trả lời thì đúng lúc thằng Pa gọi tới. Tôi phải đứng lên ra khỏi bàn nhậu đi nhận điện thoại.
*******************************************
"Sao?"
"Tụi bây đang làm gì vậy?". Nam chính của truyện hỏi tôi với giọng khá là nhỏ nhẹ.
"Mày gọi tới làm gì, thằng khùng này? Lúc này mày nên cưỡng bức em Yo chứ."
"Cưỡng bức... cha già mày.". Pa chửi tôi. "Tao không ngủ được."
"Tại sao?..."
"Tao cứ nhìn chằm chằm Yo suốt, không ngủ được gì hết."
Ôi... Muốn cúi đầu ói.
Nhưng mà thấy nó chưa bao giờ làm như vậy với ai, tôi chỉ có thể mỉm cười...
"Vậy em nó ngủ được hả? Mày nhìn chằm chằm tới như vậy?"
"Ngủ chắc cũng được 2 tiếng đồng hồ rồi. Có vẻ như mệt lắm."
"Đừng có lén lút làm gì đó. Người ta phải tình nguyện đã."
"Thằng chết tiệt này, ngưng nghĩ chuyện chết tiệt giùm đi."
"Mày cũng nghĩ tới mà phải không?"
"Thì phải để em ấy tình nguyện trước."
"Ôi, thằng khùng.". Tôi chửi nó và khi thấy có thân hình cao cao đi ra ngoài đứng bên cạnh tôi, thế là tôi phải cúp máy. "Vậy thôi nhé. Ngủ cho được đi."
Ra là thằng Ming ló đầu ra ngoài đây kiếm tôi.
Không biết tại sao thấy mặt nó rồi tôi cảm thấy bực mình được tiếp lần nữa...
"Anh, em xin lỗi."
Chắc nó vẫn nghĩ rằng tôi đang giận...
"Kệ đi.". Tôi cắt ngang lời nó. "Nghiêm túc chi cho lắm."
"Em nghiêm túc mà anh."
Nó đưa chocolate nhãn hiệu như cũ đưa cho tôi.
"Mày thích tới vậy hả?"
"Em ăn suốt từ hồi trung học phổ thông tới giờ.". Nó nói, tôi lắc đầu từ chối. "Mập cũng không sao đâu. Từng mập hơn thế này rồi, không phải sao? Em nhớ được."
Học cực thì ốm bớt là chuyện bình thường. Nhưng mà thằng Ming đáng lẽ không thể nhớ được lúc tôi tròn hơn bây giờ chứ. Chắc chết...
"Em không biết nên xin số anh thế nào. Xin thẳng thừng thì sợ ăn chân."
Tự nhiên nó nói... Tôi không biết nên làm vẻ mặt thế nào nên quay qua hướng khác.
"Nếu xin thẳng thừng, anh có cho em không?"
Chắc là không cho... Mắc gì đi cho chứ? Đâu có gì phải nói chuyện với nhau đâu...
"Nên em mới phải làm vậy đó..."
"Rồi tưởng là ngầu hả? Đứng ở chỗ mà tao ra lệnh mày đứng?"
"Không có nghĩ là ngầu, nhưng mà..."
"..."
"Anh sẽ biết được rằng em nghiêm túc với lời nói của anh."
Nó là người mà tôi không thể nào hiểu được chút nào cả...
"Dự thi Nam khôi lần này, anh cổ vũ khoa nào vậy?". Nó nhai chép chép trong khi hỏi tôi.
"Vậy cũng hỏi được. Thì phải là khoa tao chứ. À, khoa thằng Yo nữa.". Là đàn em thì phải cổ vũ chắc rồi...
"Tại sao anh không cổ vũ cho em chứ?". Nó làm ầm lên.
"Không, không.". Dù nó là đàn em tôi cũng không cổ vũ.
"Anh... Cổ vũ cho em đi mà."
"Mày đừng ép buộc tao..."
"Nếu anh cổ vũ cho em, em sẽ làm Nam khôi trường cho anh xem."
"Tao muốn xem hả?". Tôi hỏi ngược lại.
.
.
"Không biết... Phòng khi anh muốn ngầu như thằng Yo bạn em."
.
.
Yo... Bạn nó... Ngầu chỗ nào? Dáng vẻ dễ thương nữa là đằng khác.
.
.
"Ngầu chỗ nào?"
.
.
.
Tự nhiên thằng Ming nó thì thầm bên tai tôi... Nếu tôi phản ứng kịp thì tôi đạp nó rồi. Nhưng nó tới gần lúc tôi không để ý...
.
.
.
.
.
"...Cặp bồ với Nam khôi trường đó anh."
.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro