Chương 50: Tôi thấy chuyện này cậu không đúng

Edit: Phong Nguyệt

Chung Diên ngồi đối diện Lục Ý, ngón tay siết lại, gương mặt lạnh như băng.

Rõ ràng y còn rất trẻ, vừa tốt nghiệp đại học xong, lẽ ra đang trong gian đoạn tràn trề sức sống, vậy mà lại tràn đầy ảm đạm.

Như một trái cây tươi ngon bị bám một lớp bụi dày.

Cố Diễn ngồi bên cạnh Lục Ý, hờ hững nâng ly nước, gần như chỉ chú ý đến cậu.

Cố Diễn là người bạc tình, chẳng thèm để ý đến người không liên quan dẫu chỉ một chút.

Nhưng Lục Ý muốn lo chuyện bao đồng, anh chỉ có thể nghe cùng.

Khi Chung Diên học đại học, bị người ta hãm hại phải vay vốn sinh viên, hỗ trợ sinh viên vay vốn là cái hố sâu không đáy, sau khi lôi người khác xuống hố còn hận không thể tróc da người ta đổi thành tiền.

Mãi cho đến sau khi tốt nghiệp, Chung Diên trốn được thì trốn, có tiền thì trả, không có tiền thì chịu đòn, vì thế mới kéo dài hơi tàn đến nay.

Y không cha không mẹ, không có ai để dựa dẫm.

Nếu hôm nay không trùng hợp bị Lục Ý bắt gặp thì sẽ không có người thứ hai biết chuyện này.

Lục Ý im lặng một hồi lâu mới hỏi: "Cậu còn bao nhiêu tiền?"

Chung Diên cúi đầu, môi trắng bệch: "Không nhiều lắm... Khoảng mấy ngàn đồng thôi."

Lục Ý không lên tiếng.

Gã kia muốn ba mươi nghìn, thiếu một xu cũng không được.

...Gã còn nói mình có nhược điểm trong tay.

Lục Ý không phải thánh mẫu, chỉ là nhìn Chung Diên hiện giờ lại bất giác nhớ tới bản thân mình lúc trước mà thôi.

Lúc đó Hồng Ảnh cũng giơ tay giúp đỡ cậu vô điều kiện.

Cậu thổi nước nóng, nhấp một hớp: "Gã có nhược điểm gì của cậu?"

Sắc mặt Chung Diên bỗng nhiên cứng đờ, rồi trở nên rất khó coi, y cúi thấp đầu, trong giọng nói có thể nghe ra ý mỉa mai: "...Lúc vay tiền em là sinh viên nghèo, còn có thể có nhược điểm gì được?"

Lục Ý nhắm mắt lại.

Vậy chỉ có thể là ảnh nude, cái này đối với minh tinh quả thật là tử huyệt.

"Chỗ tôi có một ít tiền." Lục Ý nói rồi lấy di động ra, thấp giọng nói, "Cậu cầm..."

Cậu mới nói được một nửa thì đột nhiên có một bàn tay giơ ra, giật lấy điện thoại của cậu.

Lục Ý ê một tiếng, cau mày quay người nhìn Cố Diễn: "Anh làm gì vậy?"

Cố Diễn nửa cười nửa không nhìn cậu, hỏi: "Em định làm gì?"

"Em cho cậu ấy mượn tiền." Lục Ý nhíu mày, giơ tay muốn lấy điện thoạt về, "Sau đó bảo cậu ấy đi tìm luật sư."

Cố Diễn không trả điện thoại cho Lục Ý, tầm mắt đảo quanh hai người: "Trước đây hai người có quen biết?"

"Không có." Chung Diên co rúm, trả lời, "Lần... lần đầu tiên em bước vào đoàn phim mới biết thầy Lục."

Lục Ý cũng gần như lên tiếng cùng lúc với y: "Trước đây không quen biết."

"Nói vậy, lần đầu tiên hai người gặp mặt là ở đoàn phim." Cố Diễn cố gắng để giọng mình ôn hòa một chút, "Sau đó Lục Ý trùng hợp bắt gặp cậu bị người ta gây phiền phức, không cần cậu mở miệng, em ấy đã lập tức ra tay giúp đỡ?"

"Thật cảm động." Cố Diễn khoanh tay, ý cười không lan tới đáy mắt, "Nhất kiến chung tình còn không sâu đậm bằng hai người nữa."

Cố Diễn vừa nói như thế Lục Ý mới cảm thấy hành vi của mình đường đột nhường nào, cậu chỉ nghe Chung Diên kể chuyện, lại không hề nói rõ hành vi của mình.

Lục Ý từng bị đòi nợ, cũng từng bị người đuổi đánh, cậu có thể hiểu cảm giác đó, mỗi khi nằm mơ, cậu đều mong ông trời giáng cứu tinh xuống cứu cậu đi.

Cậu biết tình trạng hiện giờ của Chung Diên cũng như thế này.

Hỗ trợ sinh viên vay vốn là một cái hố, hãm vào khó ra, huống chi Chung Diên là người bị hại.

Y không cha không mẹ, không nói với bất kỳ ai, tự mình gánh vác, không thể trách Lục Ý nghĩ nhiều, tình huống này thật sự khiến cậu như gặp được bản thân ở một khoảnh khắc nào đó trong quá khứ.

Sao Lục Ý không giúp cho được?

"Lúc trước em cũng từng..." Lục Ý thấp giọng nói "Vào lúc ấy chị Hồng đã giúp em, cho nên lần này em muốn giúp cậu ấy."

Cố Diễn nhướng mày.

Chung Diên không ngờ người nổi tiếng như Lục Ý cũng từng trải qua loại chuyện này, nhất thời sững sờ.

Nói thật, lúc Lục Ý nói muốn chuyển tiền cho y, y tưởng câu tiếp theo sẽ là kêu y lấy thân báo đáp hay làm giao dịch không đứng đắn gì đó.

Xem ra, y lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử rồi.

"Cảm ơn thầy Lục." Chung Diên nhanh chóng đứng dậy, cúi đầu với Lục Ý, "Thật sự cảm ơn."

Coi như Lục Ý không giúp đỡ, đứng ở góc độ người qua đường, có lòng như vậy đã rất hiếm có rồi.

Lục Ý phất tay một cái, tỏ vẻ không cần.

Cậu nhớ tới đoạn thời gian tối tăm không thấy ánh sáng kia, nhớ tới vô số ngày đêm lấy nước mắt rửa mặt, tựa như có một cây kim đâm vào lòng, đau đớn chậm rãi lan ra.

"Loại cuộc sống như thế rất khó chịu, mỗi ngày đều không thấy điểm cuối." Lục Ý không tự chủ lẩm bẩm, "Có lúc muốn tự tử cho xong, hoàn toàn không biết ý nghĩa tồn tại của mình ở đâu."

Để sống sót đến hôm nay, phải lê lết từng bước.

Cố Diễn nghiêng đầu nhìn Lục Ý.

Lục Ý dường như không nhận ra, khàn giọng lặp lại: "Vì thế em muốn giúp cậu ấy."

Giống như xuyên qua thời gian nhìn thấy bản thân, cậu muốn kéo bản thân khi đó một cái, muốn nói với Lục Ý khi đó, chịu đựng một chút đi, không sao hết, bệnh thụ tiền đầu vạn mộc xuân*, tương lai tốt hơn đang chờ cậu, tương lai cậu còn có... Cố Diễn bên cạnh.

*Bệnh thụ tiền đầu vạn mộc xuân: Phía trước cây bệnh có hàng vạn cây xanh tốt, ý chỉ tương lại sẽ tốt đẹp hơn, Trích trong bài Thù Lạc Thiên Dương Châu sơ phùng độ thượng kiến tặng- Lưu Vũ Tích

Cuộc đời Chung Diên vừa mới bắt đầu, cậu không dám nói tương lại Chung Diên nhất định sẽ rất tốt đẹp, nhưng chắc chắn tốt hơn hiện giờ nhiều.

Viền mắt Chung Diên đỏ lên, lúc bị uy hiếp y không khóc, nhưng lúc này lại muốn òa khóc trước mặt hai người.

Y cắn chặt răng mới kiềm chế được nước mắt của mình.

Trong phòng riêng rơi vào im lặng.

"Được rồi." Cố Diễn quay đầu nhìn về phía Chung Diên, "Chuyện này giao cho tôi."

Chuyện này giao cho Cố Diễn, cùng với để Lục Ý giúp đỡ hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau.

Trong vòng một tiếng, Cố Diễn đã tìm được luật sư nổi tiếng nhất nước để làm việc với Chung Diên.

Nếu lãi suất cho sinh viên vay vốn hằng năm vượt quá 24% quy định của nhà nước thì sẽ trái pháp luật, có thể kiện để nó giảm xuống mức 24% rồi trả nợ, nếu bên cho vay có bất kỳ hành vi bạo lực nào tạo thành tổn thương sẽ bị ở tù và chịu trách nhiệm hình sự.

Rất rõ ràng, gã đòi nợ này vi phạm cả hai điều khoản trên.

Luật sư hỏi Chung Diên rất nhiều vấn đề qua điện thoại.

Chung Diên như nhìn thấy cọng cỏ cứu mạng, kích động không nói nên lời.

Bởi vì chiều nay Lục Ý và Cố Diễn còn phải quay phim nên họ đi trước.

Lục Ý biết Cố Diễn ra tay vì cậu, cậu điều chỉnh tâm tình của mình, sau đó mới nói chuyện với Cố Diễn.

Cậu biết Cố Diễn đang chờ cậu nói rõ.

Cậu và Cố Diễn từng nói, chờ cậu chuẩn bị xong thì sẽ nói cho anh biết.

Cố Diễn là người cậu muốn ở bên cả đời, cậu cũng không thể làm ốc sên mãi được, có một số việc nên đối mặt phải đối mặt, nên thẳng thắn phải thẳng thắn.

Buổi chiều, lúc quay phim, hai người không nói chuyện với nhau mấy.

***

Trăm mối ngổn ngang còn chưa giải quyết xong, Lục Ý bị đạo diễn tìm.

"Lục Ý!" Phí Giả Khôn ôm chai nước, khoác áo khoác dày cộm, như mùa đông tới sớm vậy, hắn vẫy tay với Lục Ý, ôn hòa nói, "Cậu tới đây, chúng ta nói chuyện."

Lục Ý từ từ đi tới bên cạnh hắn, mỉm cười nói: "Nói về Trác Tinh? Tôi đã thấy anh giữ cậu ấy lại, cảm ơn anh đã cho cậu ấy một cơ hội."

"Không, hôm nay chúng ta không nói chuyện này." Phí Giả Khôn khoác lên vai cậu, chẳng biết vì sao, vẻ mặt của hắn trông hơi kì, như có chuyện nào đó khó nói, sau một lát, hắn mới mở miệng hỏi, "Cậu và Tiểu Cố cãi nhau?"

Lục Ý ngạc nhiên, vội phủ nhận: "Không có."

Cố Diễn đang cho cậu thời gian suy nghĩ, cậu có thể cảm nhận được.

Sao có thể gọi là cãi nhau?

Phí Giả Khôn nhìn gương mặt mất tập trung của Lục Ý, thầm thở dài, suy nghĩ một lát, cảm thấy bọn trẻ thời nay đều hay giấu đầu hở đuôi, vì thế hơi siết vai câu: "Tiểu Lục, đoàn phim của chúng ta là một gia đình tương thân tương ái, tôi hi vọng cậu có phiền não gì có thể nói ra, cậu và Tiểu Cố rất thắm thiết, chuyện này mọi người đều thấy, thậm chí trong đoàn phim chúng ta có không ít fan cp của hai người, chiến tranh lạnh không thể giải quyết vấn đề, cậu thấy đúng không?"

Lục Ý đầy ngơ ngác: "...?"

Lúc này có mấy người đi ngang qua, bọn họ nhìn thấy Lục Ý, hỏi thăm cậu một chút, nhưng Lục Ý có thể cảm giác được, ánh mắt của bọn họ cũng rất kỳ quái.

Y hệt như đạo diễn.

Lục Ý nghệch ra : "? ? ?"

Không phải chứ, lẽ nào trong khoảng thời gian cậu không có mặt đã xảy ra chuyện gì đó ư?

"Đạo diễn Phí" Lục Ý mỉm cười, đồng thời từ tốn gạt tay hắn ra, "Tôi thấy anh hiểu lầm gì đó rồi thì phải."

"Sao có thể hiểu lầm?" Phí Giả Khôn không ngờ Lục Ý dám ở trước mặt hắn giả vờ, cậu càng bình tĩnh, hắn càng khẳng định tình cảm của cậu và Cố Diễn có vấn đề, hơn nữa vấn đề này không nhỏ, vẻ mặt của hắn càng thêm nghiêm túc, "Tôi biết hết rồi, cậu không cần che giấu nữa, theo lý mà nói, tôi không nên nhúng tay vào chuyện yêu đương của hai thanh niên các cậu, nhưng trạng thái của hai người ảnh hưởng nghiêm trọng tới bộ phận nhân viên thích gặm đường trong đoàn phim, cứ thế mãi, tôi sợ có thể ảnh hưởng đến trạng thái làm việc của hai người, vì thế tôi không thể không đứng ra nói một câu."

...Hình như hiểu lầm càng ngày nghiêm trọng rồi.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Não Lục Ý muốn phình ra tới nơi, để tránh mạch não hai người không về cùng một chỗ, sau một phút hỗn loạn, cậu quyết định hùa theo, hỏi: "...Được, anh nói đi."

"Chuyện trưa nay tôi biết rồi." Phí Giả Khôn thấy thái độ của cậu cuối cùng cũng hòa hoãn, hắng giọng một cái, nói "Tôi thấy chuyện này cậu không đúng."

Trưa hôm nay làm sao...Trưa hôm nay cậu và Cố Diễn chụp tạo hình phim, toàn bộ quá trình thuận lợi lắm mà?

Lục Ý không thể ngơ hơn được nửa: "...Tôi không đúng chỗ nào?"

"Cậu không tự cảnh tỉnh bản thân sao?" Đôi mắt Phí Giả Khôn mang theo khiển trách và không đồng ý, không nhịn được nói ra tình huống nghe được từ chỗ nhiếp ảnh gia, "Cậu và Cố Diễn cũng đã kết hôn rồi, cậu ấy hôn cậu một cái thì sao? Sao cậu lại tức giận đến mức bỏ chạy? Tiểu Lục, trước kia tôi nghĩ cậu là một đứa bé hiểu chuyện."

Lục Ý: "..."

"Tôi..." Lục Ý nhất thời không biết nên bày vẻ mặt nào mới tốt, "Tôi không có giận mà!"

Phí Giả Khôn dùng giọng điệu "Tôi đã biết hết rồi" nói: "Tôi nghe nhiếp ảnh gia nói, lúc đó mặt cậu đỏ rần, tôi nghĩ có lẽ cậu tức giận, hắn còn nói với tôi, Cố Diễn là đàn ông thời đại mới, hoàn toàn tôn trọng ý nguyện của cậu, chắc chắn sau khi kết hôn chưa chạm vào một đầu ngón tay của cậu."

Thật ra, không nên giao cho Phí Giả Khôn giải quyết vấn đề tình cảm, dù sao đây không phải là sở trường của hắn, nhưng mới ngày đầu hai người này đã có chuyện, hắn sầu đến độ cả trưa không thể tập trung làm việc.

Vì vậy Phí Giả Khôn không cho Lục Ý có cơ hội xen vào, tiếp tục nói: "Có phải lúc chụp cảnh hôn hai người NG rất nhiều lần không? Tôi nghe nói Cố Diễn làm công tác tư tưởng cho cậu nhiều lần mới thông qua đúng không? Tôi không hiểu, hai cậu đã kết hôn, hôn một cái thì có gì? Có thể là khó cậu như vậy? Vậy sau này làm sao quay các cảnh hơn mật hơn đây?"

Lục Ý: "???"

Chờ chút, trước khi làm nhiếp ảnh gia, không phải anh ta làm phóng viên báo lá cải chứ hả?

Thêm mắm dặm muối!!!

Anh ta có biết mình nói mơ giữa ban ngày không? Cố Diễn không chạm một đầu ngón tay cậu? Lúc chụp cảnh hôn Cố Diễn làm công tác tư tưởng cho cậu? Người làm công tác tư tưởng đồng thời dỗ dành ai kia rõ ràng là cậu mà!

"Gì vậy?" Lục Ý day mày, "Hai chúng tôi rất ổn... cũng rất tình nguyện diễn cảnh hôn..."

"Tôi cũng cảm thấy hai người không đến nổi diễn một nụ hôn cũng không được." Phí Giả Khôn cười híp mắt nói, uống một ngụm nước, vẻ mặt không khác gì bà chị tri kỷ "Trạng thái lạnh nhạt của hai người đã kéo dài tới chiều, mọi người đều nhìn thấy hai người không giao tiếp với nhau câu nào, thành thật mà nói, có phải hai người cãi nhau không ?"

Nếu Lục Ý nói phải, hắn sẽ lập tức tuôn ra ba ngàn chữ dạy dỗ cậu, nếu cậu nói không phải, Phí Giả Khôn sẽ nghĩ cậu giấu đầu hở đuôi che che giấu giấu, hắn sẽ tiếp tục tuôn ra sáu ngàn chữ dạy dỗ cậu.

Lục Ý cảm thấy có nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch, cơ tim muốn tắc nghẽn: "..."

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Diễn: Đạo diễn Phí rất được lòng tui, đề nghị thêm nhiều cảnh thân mật! Bạo hơn một chút!

Hết chương 50

Cái nồi này lớn quá :))))))

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro