Tác giả: Từ Từ Đồ Chi
Dịch: Mặc Thủy
Chương 31
Sáng ngày thứ ba của kỳ nghỉ ngắn ngủi, hai người đàn ông đang trong kỳ nghỉ ngọt ngào thay quần áo xong, cùng nhau đi ăn sáng.
Tại nhà hàng của khách sạn, Thượng Dương gửi tin nhắn cho trợ lý thực tập Cao Trác Việt, Cao Trác Việt nhanh chóng trả lời anh.
"Cậu ta nói sao?" Kim Húc hỏi.
"Họ vừa xuống ăn rồi." Thượng Dương đáp: "Tiểu Cao nói, lát nữa muốn đến Chi đội cảnh sát hình sự, đang cố thuyết phục cô chú cậu ấy đợi tin tức ở khách sạn."
Kim Húc gật đầu, nói: "Sắp xếp như thế là đúng, cậu ta sẽ biết kết quả trước, chuẩn bị tinh thần trước rồi mới nói cho người nhà."
Thượng Dương do dự: "Vậy chúng ta..."
"Nghe em, em quyết định." Kim Húc thản nhiên nói: "Nếu em muốn đi cùng học trò thì chúng ta có thể cùng đi, hoặc là mặc kệ cậu ta, chúng ta đi chơi, anh sao cũng được."
Tất nhiên Thượng Dương lựa chọn: "Thôi cứ đi cùng Tiểu Cao xem xem, có đi chơi cũng không vui vẻ được."
Cao Trác Việt trấn an cô chú, rồi xuống lầu, gặp hai đàn anh, biết họ sẽ cùng đi đến Cục công an thành phố thì lại cảm ơn hết lời. Hôm nay cậu ta tự lái xe SUV, Thượng Dương ngồi ghế phụ, Kim Húc ngồi ghế sau.
"Anh Kim học ngành điều tra sao?" Trạng thái của Cao Trác Việt tốt hơn đêm qua, vừa lên đường đã chủ động bắt chuyện với đàn anh Kim không quen biết.
"Không, cùng lớp với chủ nhiệm Thượng các cậu, an ninh học." Kim Húc đáp: "Học không giỏi bằng cậu ấy, không đậu vào đơn vị các cậu, nên về quê."
Thượng Dương liếc nhìn hắn một cái cảnh cáo. Từ khi người này có kỳ nghỉ dài ngày, không cần đi làm, có thể thấy được hắn rất thoải mái, trở nên hoạt bát hơn, bất cứ lúc nào, bất cứ địa điểm nào cũng có thể dễ dàng lộ ra vẻ mặt đắc ý hơn người.
Cao Trác Việt nói: "Làm cảnh sát hình sự cũng rất giỏi mà, chẳng qua là vất vả hơn ngồi văn phòng." Rồi cậu ta nói luôn: "Bây giờ em mới thấy hận bản thân mình vì không học ngành điều tra, không trở thành cảnh sát hình sự, nếu không em đã có thể tự mình điều tra việc của em gái, tự mình tìm ra sự thật... tóm lại là không phải ngồi chờ như thế này."
Thượng Dương: "...Tiểu Cao, đừng nghĩ nhiều." Anh không giỏi an ủi người khác, hôm qua anh đã nói lời an ủi nhiều lần rồi, nhưng bây giờ anh lại không nghĩ ra nên nói gì nữa.
Ngược lại, Kim Húc lên tiếng: "Cậu có thấy em họ mình từng dùng cái nào trong số vật chứng chưa bị đốt ít ỏi tìm được ở hiện trường chưa?"
Thượng Dương lại nhìn hắn, lần này không phải cảnh cáo mà là khen ngợi, bây giờ nói chuyện vụ án với đàn em thì tốt hơn là nói về tâm trạng.
"Thấy con bé đeo cái túi, cũng thấy nó mang đôi Coconuts, kẹp tóc có từng đeo không thì em không để ý, nhưng cô em nói con bé có một chiếc như thế." Cao Trác Việt đáp: "Con trai thường không để ý đến phụ kiện của con gái."
Thượng Dương gật đầu đồng ý, kẹp tóc quá nhỏ, khi con trai nhìn vào vòng cổ, hoa tai, kẹp tóc, v.v. của con gái thì thường không thể nhớ được cái nào là cái nào, trừ khi thiết kế rất độc đáo.
Kim Húc lại hỏi: "Cái túi thì sao? Rất đặc biệt à? Chú ý đến giày thể thao thì tôi có thể hiểu, túi xách mà con gái sử dụng cũng khá giống nhau."
"Vì con bé từng cố ý khoe cái túi đó với em." Cao Trác Việt trả lời: "Nói hàng thật trong cửa hàng giá hơn ba mươi ngàn tệ, mà cái của nó là hàng nhái loại xịn, mua về tay chỉ có chưa đến hai ngàn."
Thượng Dương nói khéo: "Cô chú của cậu cũng cưng chiều con gái đấy."
Một chiếc túi xách hàng nhái mà giá hai ngàn tệ cũng không rẻ, một cô gái trẻ vừa mới tốt nghiệp, không đi làm, có cần thiết phải mua một chiếc túi đắt tiền như vậy không? Cô ấy cũng thường bỏ nhà ra đi, khi hết tiền lại về nhà, gia đình khá giả, cha mẹ ắt hẳn không để con gái mình phải chịu thiệt thòi về vật chất. Con gái hơi nổi loạn, nhưng cha mẹ thế này thì là chiều chuộng quá mức.
Có lẽ Cao Trác Việt hiểu ý của Thượng Dương nên không trả lời.
Thượng Dương thầm hối hận khi nói ra lời này, nếu như thi thể đó thật sự là Hà Tử Tình, cha mẹ người ta có lẽ sẽ tiếc nuối không thể chiều chuộng con gái hơn khi cô còn sống.
Kim Húc thì ngồi đằng sau quan sát chàng trai trẻ một lúc, hơi nheo mắt lại.
Đến trước cửa Cục công an thành phố, tìm nơi đậu xe xong, Thượng Dương gọi điện cho Hình Quang hỏi thăm tin tức bên phía pháp y, anh và Kim Húc cùng gia đình nạn nhân đến nghe ngóng.
Hình Quang trả lời qua điện thoại: "Chưa, pháp y vẫn chưa thông báo cho chúng tôi." Hắn đang ở bên ngoài xử lý vụ án, sắp trở lại, bảo Thượng Dương và những người khác đợi ở cửa vài phút.
Bây giờ mới hơn tám giờ sáng, vừa mới đi điều tra vụ án về, nên có thể là đã thức trắng đêm. Nhưng nếu nghĩ theo mặt tích cực, Thượng Dương nói: "Cần thức trắng đêm để theo dõi manh mối, biết đâu sẽ có phát hiện mới."
Pháp y tạm thời vẫn chưa đưa ra kết quả mới, nếu cảnh sát hình sự có thể tìm ra manh mối mới về vụ án giết người thông qua các dấu vết khác, rất có thể xác định được thân phận của thi thể kia trước cả pháp y.
Cao Trác Việt rõ ràng lại trở nên căng thẳng, môi tái nhợt.
"Nếu em gái em thực sự đã mất..." Cậu ta thì thầm với hai đàn anh: "Em không biết phải nói thế nào với cô chú nữa, đêm qua họ đã không ngủ được. Em không biết phải nói thế nào với ba mẹ, đặc biệt là ba em, ông ấy thương con bé nhất, còn thân hơn cả với em nữa, ngày hôm qua nhận được cuộc gọi từ cảnh sát là ông ấy đã đòi đi cùng đến đây, bệnh gút còn chưa khỏi, bây giờ phải dùng nạng để đi lại, thật sự rất bất tiện. Sáng nay lại gọi điện cho em, ở nhà lo lắng đến phát khóc lên, em lớn thế này rồi mà chưa bao giờ nghe ba khóc như vậy."
Thượng Dương lại không thể không nói vài lời an ủi, Cao Trác Việt cũng cảm ơn đáp lại.
Kim Húc đứng bên cạnh nghe họ nói chuyện khách sáo thì có vẻ hơi mất kiên nhẫn: "Tôi nghĩ đồng chí Hình đã tìm ra manh mối có thể chứng minh thi thể đó không phải là Hà Tử Tình."
Thượng Dương và Cao Trác Việt cùng nhìn sang, vừa kinh ngạc vừa khó hiểu, sao hắn biết được? Tại sao lại nói thế?
"Chủ nhiệm Thượng vừa nói với đồng chí Hình rằng gia đình đang ở đây với chúng ta." Kim Húc khoanh tay, dựa vào chiếc BMW X5, kể lại quá trình suy luận của mình: "Đồng chí Hình lại nói đợi ở đây, không phải rõ ràng rồi sao? Chỉ sau khi loại trừ khả năng người chết là Hà Tử Tình mới muốn đích thân giải thích sự việc với gia đình. Nếu những manh mối tìm được càng chứng minh rằng người đã khuất là Hà Tử Tình, liệu cậu ta có muốn gặp người nhà ngay bây giờ không? Chắc chắn sẽ phải đợi cho đến khi pháp y có kết quả mới dám chính thức thông báo cho gia đình."
Thượng Dương và Cao Trác Việt: "..."
Một chiếc xe cảnh sát chạy đến dừng lại bên cạnh, một cảnh sát hình sự mặc thường phục bước ra khỏi ghế phó lái, chính là đồng chí Hình Quang. Xe cảnh sát thả hắn xuống rồi lái vào Cục công an thành phố. Hình Quang vội vã đi đến bãi đậu xe ngoài cửa, đi tới trước mặt ba người cạnh xe BMW, ba người đều nhìn hắn, không nói một lời, tựa hồ đang chờ hắn tuyên bố điều gì.
Hắn dừng lại một lát như để giữ bí mật, rồi trịnh trọng nói với Cao Trác Việt: "Tôi muốn nói cho cậu một tin, thi thể nữ bị thiêu cháy đó có lẽ không phải là em họ cậu Hà Tử Tình. Thông qua tìm hiểu từ người dân gần hiện trường vụ cháy, cùng với camera giám sát, chúng tôi đã cơ bản xác định được người tử vong và hung thủ đốt xác, không tiện nói về chi tiết vụ án này, hy vọng gia đình có thể thông cảm."
Cao Trác Việt và Thượng Dương: "..."
Hình Quang: "?"
"Vậy còn căn cước công dân thì sao? Tại sao căn cước công dân của em gái em lại ở đó?" Cao Trác Việt nghĩ ra điều này, liền hỏi lại.
"Căn cước công dân của Hà Tử Tình bị mất, tối ngày 26 tháng trước, cô ấy đã đăng ký căn cước công dân tạm thời tại đồn công an nhà ga xe lửa ở thành phố này, đi tàu cao tốc trở về thành phố của cậu ngay trong ngày, chúng tôi đã kiểm tra với sở giao thông vận tải, phát hiện Hà Tử Tình không mua bất kỳ vé tàu hay vé xe nào vào thành phố chúng tôi kể từ ngày đó." Hình Quang đáp: "Nhưng vì sao căn cước công dân và túi xách của cô ấy lại nằm cạnh xác chết đó thì cần phải được điều tra thêm."
Kim Húc nói: "Người dân sống gần hiện trường thiêu xác nói họ ngửi thấy mùi lạ vào đêm ngày 27."
Hà Tử Tình rời khỏi thành vào tối ngày 26, đã có bằng chứng sơ bộ chứng minh rằng cô không có mặt ở hiện trường, điều này có nghĩa là về cơ bản có thể xác định rằng cô không liên quan trực tiếp tới vụ án này.
Thượng Dương suy đoán: "Rất có thể túi xách của cô ấy bị đánh cắp ở thành phố này, căn cước công dân, giày thể thao và kẹp tóc đều ở bên trong túi."
Chiếc túi đó có sức chứa lớn nên chắc chắn có thể đựng được giày nữ. Theo tình huống này, tên trộm hoặc đã chết hoặc chính là hung thủ.
"Có thể lắm, chúng tôi cần phải điều tra thêm." Hình Quang nói tiếp: "Chúng tôi đã liên hệ với cảnh sát thành phố bên cậu, nhờ họ tìm ra Hà Tử Tình càng sớm càng tốt, nếu cô ấy có thể cung cấp manh mối về túi xách bị mất sẽ giúp chúng tôi giải quyết vụ án này."
Cao Trác Việt đáp: "Em trở về cũng giúp tìm người! Đảm bảo con bé nói cho anh mọi điều nó biết!"
Thì ra đây chỉ là hiểu lầm! Tuy không mấy tôn trọng người đã khuất, nhưng biết nạn nhân không phải là Hà Tử Tình, với gia đình Hà Tử Tình mà nói thì rõ ràng là một chuyện đáng mừng.
"Đàn anh thật tài giỏi!" Cao Trác Việt thoải mái hơn rất nhiều.
"Không có gì, là công việc của tôi." Hình Quang vội nói. Nhưng hắn nhanh chóng bối rối phát hiện ra rằng đàn em Tiểu Cao nói như vậy không phải đang ám chỉ mình.
"Anh Hình cũng vất vả!" Lúc này Cao Trác Việt rất vui mừng, bèn kể lại chuyện anh Kim làm thế nào suy ra từ một cuộc điện thoại là biết anh Hình hẳn đã tìm được manh mối chứng minh xác chết kia không phải là Hà Tử Tình. Lời cậu ta nói đầy vẻ khâm phục anh Kim.
Anh Kim bình thản: "Cơ bản thôi."
Anh Hình: "..."
Anh Thượng lập tức xung phong đứng lên thay mặt những cảnh sát hình sự đã làm việc, nói với Cao Trác Việt: "Anh ấy chỉ nói thôi mà, người vất vả vẫn là anh Hình của cậu. Đồng chí Hình, tăng ca cả đêm phải không?"
"Ờ, cả đêm, là việc nên làm thôi." Hình Quang ra vẻ chính trực trước mặt đàn em.
Thực ra trong lòng đồng chí Hình đang rất là không vui: Có cảnh sát hình sự bị gọi đi tăng ca vào đúng ngày cưới, thậm chí còn không được gặp vợ mới cưới của mình ở cùng thành phố, nhưng lại có cảnh sát hình sự nghỉ phép dài ngày! Không đi làm! Dẫn vợ đi chơi bời khắp nơi! Cũng được thôi, nhưng tại sao chạy đến địa bàn của người khác khoe khoang nữa?
Trong lúc nói chuyện, Hình Quang cũng nhận được thông báo, khẳng định thêm kết quả điều tra trong đêm hắn và các điều tra viên khác. Sau những nỗ lực không ngừng nghỉ của pháp y, cuối cùng đã tìm thấy một mô sâu bị carbon hóa tương đối nhẹ ở vùng xương chậu của thi thể, khó khăn lắm mới trích xuất được một bộ mẫu, thành công trong việc phân loại AND hoàn chỉnh của thi thể: Người chết được xác nhận là một phụ nữ trẻ, nhưng độ tuổi lại từ 25 đến 30. Đây chắc chắn không phải là Hà Tử Tình 21 tuổi.
Cao Trác Việt kích động suýt khóc lên, bắt tay Hình Quang, liên tục nói cảm ơn cảnh sát hình sự, cảm ơn pháp y, cảm ơn các đàn anh.
"Nhanh chóng báo tin cho cô chú của cậu." Thượng Dương nhắc nhở: "Gọi điện cho ba mẹ nữa, đừng để người lớn lo lắng."
Cao Trác Việt mừng rỡ nói: "Đúng, đúng vậy, em mừng quá không biết phải làm sao."
Cậu ta gọi điện thoại ngay. Kim Húc hỏi Hình Quang: "Cậu về văn phòng hay ra ngoài?"
Hình Quang tất nhiên cần phải nghỉ ngơi, cũng phải ăn chút gì đó, hắn mỉa mai: "Bạn học cũ, tôi trông như thế này thì vẫn còn là người chứ?"
Kim Húc nhìn thật kỹ rồi nói: "Chắc vậy."
Hình Quang không thể nào ngờ rằng có cái loại bạn cùng lớp, trở thành người đồng tính, có khuôn mặt đẹp trai rồi, nhưng tâm hồn đen tối hẳn đi rồi.
Bạn học Thượng Dương bèn đến xoa dịu tình hình: "Hay là chúng tôi mời cậu ăn sáng? Đồng chí Hình, muốn ăn gì?"
Anh biết Kim Húc đang nghĩ gì, hẳn là muốn đợi cho đến khi Cao Trác Việt không còn ở đó nữa mới hỏi Hình Quang về vụ án, những chi tiết nào không được phép nói với gia đình. Đồng chí Kim nhà anh ấy mà... đi làm thì không muốn, nhưng phá án thì lại nghiện chết đi được.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro