my heart is burning, hot summer.
"Trong này hơi nóng nhỉ?"
"Mày sảng hả Gubing, điều hòa mười tám độ mà nóng gì?"
Ricky nhíu đôi mắt đẹp, phóng ánh nhìn vừa khó hiểu vừa kì thị nhìn đứa bạn đồng niên ngồi cạnh. Nếu trong tình huống bình thường, chắc hẳn Kim Gyuvin đã quay ngoắt sang lườm cậu rồi tớn cái mỏ hay hơn thua lên mà chí chóe. Nhưng hôm nay không biết thằng bạn thân cậu ăn phải thứ gì, lại chỉ nhoẻn một nụ cười sượng trân rồi lại cắm cúi vào bát mì cay trước mặt.
Mà Seok Matthew cũng thấy kì quặc, anh nghiêng cái đầu nhỏ nhìn hai tai Gyuvin đỏ đến mức sắp nhỏ được ra cả máu. Matthew dẫu có hơi vô tri nhưng vẫn là một người anh tốt, thấy Gyuvin hơi lạ thì cũng đâm lo lắng, “Em ổn không Gyuvin, sao mặt em đỏ thế? Chẳng lẽ là ốm rồi?”
"Không sao, em ổn mà.”, Gyuvin cong cong môi cười, mà chỉ khi nheo mắt nhìn thật kĩ mới thấy khóe môi cậu hơi run rẩy. Tuy nhiên, không hổ là người từng theo học nghề diễn và được đánh giá năng khiếu khá ổn, Gyuvin nhanh chóng khôi phục vẻ mặt tươi tắn như thường. Chỉ có hai tai và má tròn thì không biết nói dối, lạ lùng phết lên một màu dâu tằm đỏ lựng.
Mà đối diện cậu, Sung Hanbin nhoẻn cái miệng xinh, mày cau lại phảng phất nét lo lắng, anh chiếu ánh nhìn dịu dàng vào Gyuvin, mà lại làm một đợt hơi nóng xông từ lồng ngực lên đỉnh đầu cậu.
“Seokmae nói đúng đấy, hay em ốm rồi, em thấy thế nào, có cần đi khám không?”
Ngón tay cầm đũa của Kim Gyuvin nắm chặt lại, viền đũa tì lên da mạnh đến tạo thành cả vệt đỏ.
“Em ổn, không cần đâu hyung.”
Kim Gyuvin không phải người giỏi nói dối, đặc biệt là khi đứng trước cặp mắt luôn hiền hòa như dòng nước mát của Sung Hanbin.
Cậu thừa nhận là cậu không ổn, hoặc ít nhất, sắp sửa không ổn.
Nhất là nếu Sung Hanbin cứ cọ chân mình lên chân cậu như thế.
Wakeone không phải công ty tốt, tất nhiên điều này Gyuvin không dám phun ra đằng lưỡi, nhưng ít nhất thì nhà ăn công ty được xây khá rộng. ZB1 vừa mới kết thúc giờ tập vũ đạo buổi sáng, Gyuvin cùng Hanbin, Ricky và Matthew quyết định ăn trưa ngay ở dưới nhà ăn, nên giờ họ mới ở đây. Nhóm sẽ có đợt comeback đầu tiên vào tháng 11, hiện tại đã là tháng 10, những ngày không có lịch trình, hầu hết cả chín người đều sẽ vùi mình trong phòng tập tới tận tối rồi trở về ký túc xá với cơ thể rã rời nhức mỏi. Tắm rửa xong thì ụp mặt vào gối ngáy tới sáng, chẳng còn thời gian cho những chuyện khác.
Có lẽ đó chính là lý do cho hành động mà không một ai có thể lường trước từ anh người yêu của Gyuvin.
Bàn chân đi nguyên tất của Hanbin luồn xuống dưới ống quần cậu, anh nghịch ngợm lướt đầu ngón chân lên làn da bên dưới lớp vải. Nhà ăn rộng và thưa thớt người, chẳng ai có thể biết được hay mảy may quan tâm có những gì diễn ra bên dưới tấm khăn phủ bàn trắng phau, chỉ có trái tim cún con của Kim Gyuvin lao điên cuồng như chạy nước rút, mà nếu như Hanbin cứ tiếp tục thế này, Gyuvin e sợ rằng mình cũng sẽ sớm “về đích” mất thôi.
Xui xẻo cho cậu, Hanbin dường như vô cùng hưởng thụ trò mèo của mình, chẳng chút gì tỏ ra thương xót cho tấm thân người tình nhỏ, anh đá nhẹ vào ống chân Gyuvin vài lần, xong lại tinh quái áp hẳn lòng bàn chân lên mà cọ lên cọ xuống. Chỉ mấy động tác ghẹo mời tán tỉnh vừa thân mật vừa ám muội ấy đã đủ khiến Gyuvin nóng phừng phừng như ngồi phòng xông hơi, nếu ai nhìn ra sau, chắc chắn sẽ thấy cái gáy mềm của cậu cũng đã nhuộm một sắc đỏ.
Gyuvin quăng cho anh một ánh nhìn ấm ức, Hanbin thản nhiên đáp lại bằng cái nhướn mày cực kỳ ngứa đòn. Đáng lẽ từ ngày xưa lúc lấy hết can đảm ngỏ lời tỏ bày với anh Gyuvin phải biết tình yêu lớn của mình thích nghịch ác bày trò liều thế này mới đúng. Nhưng lúc ấy mắt Gyuvin chỉ nhìn thấy má lúm xinh xinh, miệng cười nũng nịu, chỉ biết tay mềm thơm thơm với môi hôn ngọt ngào, chứ làm quái gì còn nhận thức được mấy điều khác nữa.
Mà đớn nhất là dù Sung Hanbin có thành ra thế nào thì Kim Gyuvin vẫn yêu anh tới quên cả bản thân mình.
Hanbin giống như chú mèo đang đùa nghịch với con mồi (trong trường hợp này là trái tim bé bằng con chuột nhắt của Kim Gyuvin), chân mềm men theo bắp chân người yêu mà leo lên, ngang nhiên gác lên đầu gối cậu.
Bên cạnh là Ricky đang nói gì đó về mấy bộ quần áo mới mua, nhưng Gyuvin phải thành tâm xin lỗi thằng bạn thân, vì cậu chẳng nghe lọt nổi chữ nào.
Không phải là Gyuvin không biết lý do tại sao tự dưng người tình lớn của mình lại ngang nhiên bày trò như vậy. Tháng tới là lịch comeback đầu tiên trong sự nghiệp kéo dài hai năm sáu tháng của ZB1, cả chín người lao vào tập luyện như điên, qua mùa debut, các thành viên bắt đầu nhận được job cá nhân, đứa nào cũng bận rộn. Về tới nhà tắm rửa xong được đã là tỉnh táo lắm rồi, nằm xuống giường thì lập tức ngất xỉu mất ý thức luôn.
Chính vì thế, dạo đây cậu và người tình chẳng gần gũi được là mấy. Tất nhiên bọn họ vẫn có thể ôm, vẫn có thể lén lút trao nhau vài nụ hôn trong giờ nghỉ, nhưng so với tần suất dính liền vào nhau hồi trước, thế đã là ít ỏi lắm. Nhất lại là với những người lúc nào cũng khao khát đụng chạm và không thể nào sống mà thiếu đi tương tác thân thể như họ.
Kim Gyuvin sượng trân ngang nhớ lại đêm hai ngày hôm trước, lúc mà Gyuvin đã vô tình lịm luôn vào giấc ngủ khi hai bọn họ đương dở chuyện quấn quýt. Hanbin không trách cậu, anh chưa bao giờ có thể giận dỗi gì Gyuvin, nhưng Gyuvin biết rõ anh cũng bức bối cực kỳ.
Xem xem hành động hiện tại của Hanbin, tình yêu của cậu thực sự nhịn không nổi nữa rồi.
“A!”
Một tiếng kêu nhỏ bật thốt ra từ Gyuvin, cả Matthew lẫn Ricky đều bị cậu làm cho giật mình. Matthew đang nhai dở pancake cũng phải ngẩng lên, “Sao vậy Gyuvinie, em đau ở đâu à?”
Đầu Gyuvin chạy chương trình chưa bao giờ nhanh tới như vậy, cậu vội nhăn mặt làm ra vẻ đau đớn, “Em va chân vào cạnh bàn rồi, đau…”
“Thằng chó ngốc này, đau lắm không?”, Ricky nhăn mày mắng, định cúi xuống gầm bàn nhìn thử, Gyuvin hoảng hồn vội vàng ngăn lại.
“Không, không cần, không sao!”
“Thật không Gyuvinie?”, Giọng nói ngọt ngào từ Hanbin đối với Gyuvin lại chẳng khác nào thanh âm dụ dỗ đầy tội lỗi, “Hay là em cứ để Ricky xem thử xem thế nào?”
Vcl Sung Hanbin ác như quỷ.
Gyuvin cười sượng trân xua tay, “Không, em không sao thật, không cần đâu, xin lỗi mọi người.”
Sung Hanbin, cứ đợi lúc về nhà đi, về tới nhà là anh cũng tới công chuyện với em liền.
Đối diện với ánh mắt bất mãn của người tình nhỏ, Sung Hanbin chỉ thản nhiên nhún vai nhẹ như không. Nếu anh mà biết sợ thì đã chẳng có gan trêu chọc em yêu ngay trước mũi người khác thế này rồi.
Bên dưới tấm phủ bàn trắng, bàn chân nghịch ngợm của anh đã kịp chen vào giữa hai đùi Gyuvin, Hanbin trơ trẽn nhấn những ngón chân xinh vào đùi trong của cậu, rồi trườn cả bàn chân mà cọ lên ấy cách một lớp vải. Da Gyuvin bỏng rát lên dưới từng cái chạm nơi anh, máu nóng rần rần chạy trong cơ thể, cậu thậm chí còn nghe thấy tiếng tim mình đang dộng thình thịch. Hanbin vừa ấn vừa xoa, cách vị trí nguy hiểm chẳng xa là bao, cảm giác ngứa ngáy khiến Gyuvin tưởng bản thân chẳng thể ngồi yên thêm nữa, những ngón chân bắt đầu cuộn lại bên trong giày.
Hanbin dấn lên một chút nữa, Gyuvin giật mình, lập tức luồn tay xuống túm lấy cổ chân anh. Cổ chân Hanbin mảnh mai, tinh tế nằm gọn trong tay cậu, da anh ấm và mềm mượt, Gyuvin không dám nắm chặt sợ anh đau, ngón tay thả hờ vừa phải, chỉ đủ để giữ cho anh ngoan ngoãn dừng im lại. Khi cậu ngẩng đầu, thì đối mặt cậu đã là đôi mày xinh đẹp đang nhướn lên.
Gyuvin chuyển từ tinh thần đấu tranh sang biện pháp làm nũng. Chẳng nói một lời nào, Gyuvin chỉ nhìn anh bằng đôi mắt nai tròn xoe ươn ướt, ẩn sâu dáng vẻ năn nỉ tội nghiệp. Bọn họ có thể hiểu nhau mà không nhất thiết phải trực tiếp nói ra, chắc chắn Hanbin thừa biết ý muốn của cậu.
Coi như em xin anh đó cưng ơi, tha cho em đi.
Nhưng hiểu và muốn hiểu lại là hai khái niệm khác nhau.
Trong trường hợp này, Sung Hanbin chọn từ chối hiểu.
Huống gì, bộ dạng cún con bị ghẹo tới ngại không chỗ trốn này của em bé, Hanbin thích nhất đấy.
Gyuvin khổ sở nhìn người tình thản nhiên như không hé miệng mèo gặm thêm một miếng bánh gạo rang đang ăn dở, mắt cậu dính chặt lên cái lưỡi đỏ hồng vươn ra, nhẹ nhàng lẫn dụ dỗ liếm đi những vụn bánh nhỏ li ti còn vương lại trên môi xinh. Hanbin cố tình hành động thật chậm, đuôi mắt xinh đẹp cong lên, híp lại thành vầng trăng non tháng ba, vừa hấp háy lóng lánh tia quyến rũ. Mà không sai, anh thực sự đang muốn dụ cún con tới cắn lên đôi môi mê người đó.
Thanh niên hai mươi tuổi ngồi sững như đóng đá, ngón cái nhẹ nhàng xoa lên mắt cá chân người lớn hơn, như đang an ủi, cũng như đang thuyết phục anh đợi thêm một chút. Chiều nay bọn họ được nghỉ, ăn trưa xong trở về, Kim Gyuvin nhất định sẽ dâng cả tấm thân mình cho anh tùy ý xử trí mà không một lời phàn nàn.
Nhưng cậu lại quên rằng, vốn dĩ tình yêu đời cậu là một kẻ bướng bỉnh hết chỗ nói.
Sung Hanbin bĩu môi một cái, nhanh chóng rút chân khỏi cái nắm nhẹ tâng của Gyuvin. Trong lòng cún nhỏ trút ra một tiếng thở phào nhẹ nhõm, hóa ra anh bồ vẫn còn sót lại một chút lòng nhân từ đối với cậu.
Chỉ vừa vặn một giây trước khi Kim Gyuvin cảm nhận được một sức nặng đột ngột đè lên đũng quần mình. Sung Hanbin nhoẻn miệng cười xinh, chân nhỏ duỗi ra, chuẩn xác nhấn vào bộ phận nhạy cảm nhất trên cơ thể người tình, lại rất có tâm bồi thêm mấy cái ấn nhẹ như mát xa.
Sung Hanbin cỡ này cơ, Kim Gyuvin cỡ nào.
Lần này thì Kim Gyuvin đứng hình, không phải video bấm dừng đâu, nhưng Gyuvin thực sự đang đông cứng. Hanbin vô cùng tận hưởng trò đùa cợt quái ác của mình, cảm giác vật nam tính đang ân ẩn cứng lên, chọc vào lòng bàn chân anh cách đôi lớp vải khiến anh trưởng nhóm thỏa mãn cực kỳ. Sao anh có thể không vui chứ, Gyuvinie của anh là đứa bé ngoan ngoãn thành thật tới vậy cơ mà.
Tốt nhất là nhanh lên một chút, Sung Hanbin trong mấy chuyện này không nhiều kiên nhẫn đến thế đâu.
Anh thích thú quan sát đôi mắt vốn trong veo của Gyuvin tối sầm lại như mây đen kéo tới giăng kín trời xanh, hai hòn ngọc nâu trà đẹp đẽ phủ một tầng sương đục mờ, răng cửa cậu hơi cắn lên môi dưới. Kim Gyuvin cũng hết nghị lực với trò đùa này rồi, Hanbin biết tỏng thế, nên anh cũng bình thản nghênh đón ánh nhìn nóng rực từ cậu.
Cái nhìn này có nghĩa là cơ hội cuối cùng để Sung Hanbin ngừng ngay mọi hành động trêu ghẹo nguy hiểm của mình lại, trước khi con thú hoang bên trong Kim Gyuvin giật đứt dây xích và lồng khỏi vòng kìm kẹp của cậu.
Đáp lại nỗ lực kiềm chế lần cuối từ người tình nhỏ, Hanbin chống tay lên cằm, những ngón thon thả gõ nhẹ lên má đào. Đôi mắt sáng như tinh tú sông ngân không hề e dè nhìn thẳng vào cậu, bờ môi anh đào hé ra, mấp máy, thật chậm, thật rõ ràng, để cậu có thể đọc được.
Tới đây.
Chơi chết anh đi, cún cưng.
Kim Gyuvin nghe thấy âm thanh có gì đó trong đầu mình đứt cái phựt.
Nếu có ai đó khác ngoài cậu nhìn thấy Sung Hanbin nói những điều đó trong dáng vẻ này, thì Gyuvin thề rằng cậu sẽ móc mắt hắn ra.
“Hanbin hyung, em nhớ ra có một động tác này cần hỏi anh.”, Gyuvin đặt đũa đứng dậy, mà chiếu theo góc nhìn của Hanbin, bóng dáng của người tình nhỏ đột nhiên trở lên cao lớn vô cùng mà trùm lên anh, giống như muốn nuốt chửng anh vào lòng, “Giúp em một tí được không anh?”
Có lẽ chỉ có Hanbin thấy được, khóe môi Gyuvin cong lên, nhưng trong mắt không hề có ý cười.
Mà Sung Hanbin thì trớ trêu thay lại là một kẻ ương ngạnh và gan lì tới không ngờ.
“Được chứ, Gyuvin muốn gì anh cũng chiều cả.”
…
“A, ưm, Gyuvinie…”
“Sao anh không rên to nữa lên? Lúc nãy anh liều lắm mà?”
Bàn tay Gyuvin thô bạo nắm lấy thắt lưng thon thả của người tình, động tác siết chặt khiến đường cong nơi eo nom càng nhỏ. Cậu kéo hông anh nâng lên cao, ép vòng ba căng mẩy ấy sát vào mình, tới khi chẳng còn tồn tại chút khoảng cách. Vật nam tính thô dài theo từng nhịp thúc chôn sâu trong hang động nhỏ nhắn nóng ấm ướt mèm, bị chà xát bắt nạt tới độ nhuộm một màu đỏ lịm đẹp xinh. Những ngón tay cậu bấm chặt vào làn da mềm mại muốn tan ra trên eo, mà Hanbin khá chắc là sẽ để lại cả những vệt bầm tím chẳng biết tới bao giờ mới tan hết.
“Gyuvinie, Gyuvinie…”, Bờ môi run rẩy đã bị cắn đến sưng lên mấp máy tên cậu, khát khao và thành kính tựa như một lời cầu nguyện, như thể toàn bộ lẽ sống trên đời của Sung Hanbin đặt hết vào từng chữ một trong cái tên đầy dấu yêu ấy, “Anh sắp, làm ơn, làm ơn để anh…”
Sóng lưng trắng mịn như ngọc ngà uốn cong mềm mại tựa hàng mây cuộn, hai tay bất lực chống trên tấm kính phản chiếu lại hết những nóng bỏng nhục dục, Hanbin gồng mình giữ cho bản thân không ngã gục xuống, dù hai đầu gối yếu ớt của anh đã nhão ra, chỉ trực chờ đổ sụp bất kì lúc nào, nếu không có bàn tay Gyuvin mạnh khỏe tóm chặt lấy eo. Hơi thở bỏng rát phả lên tấm kính thành những mảng sương mờ ảo, không khác tâm trí anh hiện tại là bao.
“Anh muốn ra rồi à?”
Hanbin không đủ sức đáp lại, miệng anh há hốc và cổ họng nghẹn ứ bởi vô số âm thanh khóc rên quằn quại, không đủ chỗ để một câu trả lời tử tế có thể chen vào. Nhưng anh vẫn cuống cuồng gật đầu, thứ to dài của Gyuvin đâm vào bên trong anh tàn bạo và không khoan nhượng, chà xát vách tường nóng như hun, hết lần này tới lần khác nghiến lên tuyến tiền liệt nhạy cảm phát điên. Đầu anh rối tung mù lên nhưng không có suy nghĩ nào trong số ấy rõ ràng hay tỉnh táo cả, ý niệm mạch lạc duy nhất lóe lên là Gyuvin có thể làm gì anh cũng được. Gyuvin có thể phá hủy anh, làm anh mất đi ý thức, thậm chí có thể giết chết anh bằng vật nam tính kia của cậu.
Hanbin không và sẽ không bao giờ phàn nàn điều gì cả, chỉ cần ngay lúc này Gyuvin để anh được đến với cánh cửa thiên đàng của mình.
Tốc độ của người đằng sau đẩy nhanh tới khủng khiếp, hông cậu đập vào hai cánh mông đào mạnh đến mức tạo thành vô vàn âm thanh tục tĩu khiến chính Hanbin nghe được cũng phải đỏ má không dám đối mặt. Hai tai anh ù đi trong khoái cảm xuyên qua từng thớ da thịt, nước mắt tràn ra tưới ướt cả má đào xinh xinh, cảm giác sung sướng chết người tỏa đi mọi ngóc ngách trong cơ thể. Từng chuyển động từ Gyuvin tựa như đang dẫn anh tới ngưỡng cửa vườn địa đàng, môi anh đã sắp chạm đến sắc đỏ của trái cấm. Hanbin tuyệt vọng lắp bắp tên người tình nhỏ, van vỉ trong nhục cảm sắp sửa được lấp đầy.
Rồi đột ngột, Gyuvin dừng lại. Cực khoái bất ngờ bị từ chối, cánh cửa đóng sập lại, trái ngọt lăn khỏi lòng bàn tay, thiên đường quăng trả Hanbin lại mặt đất. Người đằng sau đứng im phăng phắc, chỉ có đôi tay vẫn đang vững vàng ghim chặt lên eo anh.
“Kim Gyuvin! Thằng chó con này!”
Người đẹp trong tay Gyuvin vừa thở hổn hển vừa rít lên cáu bẳn, nếu không phải thứ nóng bỏng kia vẫn đang vùi sâu trong hậu huyệt khiến cả người anh mềm nhũn, chắc Sung Hanbin đã tung cước đá cho cậu mấy phát.
“Em làm sao?”, Bên tai anh vọng tới âm thanh trầm thấp, thoảng cả tiếng khúc khích trêu cợt, Gyuvin hạ thấp người tì lên trên anh, ngực cậu dán sát vào tấm lưng yêu kiều cách một lớp vải áo phông, nhưng tấm áo thấm mồ hôi cũng đã tuột dốc tới quá ngực, lộ ra eo trần thon thon mềm mại.
“Anh ghẹo em thì được, em ghẹo lại thì anh không cho à?”, Không uổng Hanbin vừa mới mắng cậu là chó con, Gyuvin há miệng cắn ngay một ngụm lên gáy anh. Hanbin hít vào sâu một hơi, “Anh hư lắm đấy, anh của em.”
“Vừa hư, vừa không có chút kiên nhẫn nào cả.”
Phòng tập không người cũng chẳng bật đèn, chỉ có ánh sáng màu vàng nhạt từ đèn điện ngoài hành lang hắt qua kính cửa mờ mờ. Nơi này vốn dĩ từ lâu đã không được sử dụng, nên nó trở thành địa điểm giải quyết một số chuyện riêng tư của các thực tập sinh. Taerae đã từng kể về chuyện này cho bọn họ, phòng không bao giờ khóa, nhưng nếu phát hiện ra cửa đã khóa thì phải tự hiểu có chuyện gì đang diễn ra bên trong và chủ động tránh đi chỗ khác. Không ai nói gì cả, nhưng đây là một thứ “luật ngầm” mà các thực tập sinh Wakeone tự thống nhất với nhau.
Vì mục đích ban đầu của Hanbin cũng chẳng đứng đắn gì, nên anh lặng im để Gyuvin lôi tuột mình vào trong đây rồi bắt đầu một màn mây mưa bỏng cháy. Đèn không bật nên không đủ ánh sáng, Hanbin chẳng thể tự quan sát bản thân, nhưng anh biết từ vai tới ngực, trải xuống eo gầy, lan ra cả trên đùi, trên mông đào căng tròn, đâu đâu cũng chi chít vết cắn Gyuvin để lại. Em nhỏ tựa như mất hoàn toàn lý trí khi phát hiện ra bản thân không cần mở rộng cho anh, bởi lỗ nhỏ đáng yêu đã được anh tự chuẩn bị cẩn thận, ướt đẫm, mềm xốp, nũng nịu chờ đợi được xâm nhập.
Nhục cảm bao ngày bị kiềm nén nay được bung tỏa khiến Sung Hanbin vừa bị đâm vào đã oằn mình kêu khóc, cún con đáng yêu lộ ra bản chất sói hoang, cần mẫn xuyên xỏ, bức anh rên khàn cả họng. Nhưng luật hoa quả không chừa một ai, quả báo của Sung Hanbin đến cũng quá sớm, tính cả vừa rồi, đây đã là lần thứ ba anh bị từ chối thỏa mãn tận cùng cực khoái. Kim Gyuvin độc ác chơi anh sướng dở sống dở chết, nhưng cứ lúc nào cảm nhận được anh sắp tới giới hạn thì dừng hết mọi động tác, chờ cho anh rơi xuống từ đỉnh cao đến chạm đáy thì mới rục rịch bắt đầu lại một đợt tấn công mới.
Sung Hanbin giỏi nhất là “all in” hết vào kế hoạch của bản thân, nhưng lần cược tất này bắt đầu khiến anh hơi hơi hối hận rồi.
Bàn tay năm ngón thuôn dài của Gyuvin vòng ra trước tóm lấy cằm thon, xoay mặt anh lại, ép Hanbin nhìn vào mình. Dưới điều kiện ánh sáng mù mờ, đôi mắt Gyuvin lấp lánh như có ánh lửa, mà ngọn lửa ấy đang nhiệt tình thiêu đốt Hanbin từ trong ra ngoài.
“Anh có xứng đáng bị phạt không, bé yêu ơi?”
Hanbin muốn nhướn mỏ xinh hơn thua là không, nhưng một chút xíu lý trí từ đâu đó lóe lên ép anh ngậm chặt miệng lại. Gan của Sung Hanbin to to mà cũng bé bé, lúc lên cơn liều thì cái gì cũng dám, nhưng có những khi lại nhát cáy như chuột chít. Nhỡ đâu anh lỡ lời chọc vào cái vảy ngược nào của em nhỏ thì sao, ai biết loại tra tấn này còn kéo dài tới bao giờ, còn lặp lại bao nhiêu lần nữa.
Vậy nên Hanbin lựa chọn lạt mềm buộc chặt, chất giọng ngọt ngào mềm mại nũng nịu, “Gyuvinin, tha cho anh đi.. Anh sẽ ngoan mà…”
Người đằng sau im lặng vài giây, chừng như đang ngẫm nghĩ điều gì, sau rồi mới lên tiếng, hơi thở nóng hổi phả lên má anh, bỏng rát, “Anh sẽ ngoan thật sao?”
“Thật, thật mà!”, Tình yêu lớn của cậu nhắm mắt nhắm mũi gật đầu lia lịa, bộ dạng đáng yêu khiến Gyuvin bật cười, dẫu có thế nào thì Hanbin vẫn luôn biết cách khiến trái tim cậu mềm nhũn ra mà chẳng cần lý do gì.
“Thế thì để xem xem anh có bao nhiêu phần thật lòng đã nhé.”
Nói đoạn, cậu rút cây hàng vẫn trướng to ra khỏi lỗ nhỏ nóng ấm, cảm giác trống rỗng đột ngột khiến Hanbin kêu lên vài tiếng ư ử bất mãn. Gyuvin kéo tay anh đứng dậy, xoay anh đối diện mình, lưng tựa vào mặt gương. Đôi mắt đói khát dán chặt lên từng đường nét đã phủ đầy tư vị nhục dục của người tình, từ cặp mắt sưng lên vì khóc, bờ môi tội nghiệp bị cắn đến đỏ ửng, xinh đẹp như đỗ quyên nở rộ, gò má ướt đẫm lệ, hồng hào ngon mắt, màu hoa xinh trải từ gương mặt thanh tú xuống tới cái cổ mảnh mai, ngọt ngào tới mức khiến người ta muốn nuốt luôn vào trong cốt tủy.
Xinh đẹp. Hanbin quá mức xinh đẹp, xinh đẹp như một vị thần tình dục, xinh đẹp đến độ tội lỗi.
Gyuvin thấy máu trong người mình nóng lên, sôi sục, cậu gấp gáp lôi hai tay anh, “Tới đây, ôm cổ em.”
Hanbin chớp khẽ mi cong, ngoan ngoãn vươn tay ôm lấy cổ cậu. Đầu óc đang lâng lâng trên chín tầng mây đột ngột hẫng một nhịp, Gyuvin dứt khoát nhấc bổng anh lên, Hanbin giật bắn, hoảng hồn bám chặt người tình, suýt chút thì đã ngã ngửa ra sau.
Cún con giơ vuốt ôm chặt hai bên mông tròn căng mẩy, thỏa mãn nhào nặn mấy cái, xong lại dùng một tay nắm lấy đùi anh nhấc dậy, cất giọng khàn khàn, “Gác chân lên đây, kẹp chặt vào.”
Dẫu Gyuvin quăng ra hai câu cộc lốc chẳng thèm dùng kính ngữ, nhưng Hanbin cũng không còn hơi sức mà bắt bẻ cậu, cuống quýt nâng đùi quấn quanh eo người tình nhỏ, đôi chân ngàn đô của vũ công dùng lực ôm thật vững, mà Hanbin lúc trước ngàn vạn lần cũng chưa từng nghĩ rằng mình tập luyện cơ bắp phần dưới để dùng cho mục đích này. Hai cơ thể nóng bỏng dán sát lên nhau, tiếng thở hổn hển vang vọng rõ ràng trong không gian yên tĩnh tuyệt đối của phòng tập không người.
“Xin em đấy, cún cưng…”, Hanbin khẽ giọng van nài, dù anh thật sự cũng không rõ ràng bản thân đang cầu xin điều gì. Có điều anh biết nếu bây giờ không được lấp đầy ngay thì anh sẽ nghẹn chết mất.
“Anh yêu đói đến thế sao? Nóng lòng muốn em đút no cái miệng bên dưới của anh tới vậy ư?”, Khóe môi Gyuvin cong cong, mắt tròn phủ một màn sương tối. Cậu thầm biết ơn Seok Matthew và những giờ tập gym dí tới chết của anh ấy, nên bây giờ cậu mới thừa sức nhấc gọn tình yêu đời mình trên tay như thế này, “Không sợ em chơi chết anh thật à?”
“Anh cho phép mà.”, Hanbin mềm mại rướn người, hôn khẽ lên cằm cậu, “Anh là của em, toàn bộ đều là của em.”, Môi anh đào hé ra, nũng nịu cười, “Đến đây, cứ làm mọi điều em muốn với anh đi.”
Lời vừa dứt khỏi môi, Hanbin đã vội ngửa đầu thở ra một tiếng rên dài, cây hàng nóng trướng của Gyuvin vội vã trượt vào bên trong anh lần nữa, mượt mà chẳng cần nới rộng thêm vì lỗ nhỏ ngọt ngào đã ướt đến đáng thương. Trêu chọc anh là vậy, nhưng bản thân Gyuvin sớm cũng chịu hết nổi, người tình xinh đẹp nóng bỏng biết bao, làm sao cậu chống đỡ được cám dỗ lớn thế trong thời gian lâu như vậy. Dương vật vừa đâm vào đã cật lực xỏ xuyên, cơ thể Hanbin xốc nảy lên xuống theo từng cú đập hông mạnh mẽ.
“A, chậm thôi, chậm, Gyuvinie, ngã mất…”
“Anh chặt quá.”, Giọng Gyuvin khàn khàn vang lên bên tai, “Tại sao anh vẫn có thể chặt như thế này, khi mà anh đói khát trong suốt thời gian qua vậy, anh ơi?”
“H-Hả?”
“Anh nghĩ anh giấu giỏi lắm nhỉ mèo con?”, Gyuvin áp má mình vào anh, nóng ấm, tiếng cười vọng tới tai anh rõ hơn bao giờ hết, “Chai gel bôi trơn em mới mua vì sao mà đã hết mất một nửa rồi?”
“Trong khi cả hai tuần vừa rồi, chúng ta đâu có làm lần nào đâu?”
Giống như chuột chít ăn vụng bị mèo bắt quả tang, Hanbin ngơ ngác nghệt mặt. Gyuvin thấy anh đáng yêu quên cả việc trêu ghẹo, vừa cười vừa hôn liền mấy cái lên má hồng, trong khi thân dưới vẫn vận động cần mẫn như đóng cọc.
“Giống như lúc nào anh cũng sẵn sàng để bị em chơi vậy, cưng yêu ạ.”
“Cưng yêu hư hỏng, dễ dãi của em.”
Gyuvin muốn giữ anh thế này mãi mãi, bọn họ dính chặt lấy nhau, với thân dưới cậu chôn sâu bên trong hang động ẩm ướt, nóng ấm, ngọt ngào của anh. Hanbin xinh đẹp nhất là khi chẳng thuộc về ai ngoài cậu, khao khát và đầy thiếu thốn, cầu xin để bị hủy hoại trong lửa tình tới tận cùng. Còn Gyuvin cũng chẳng khá khẩm gì hơn, ngoan ngoãn chết chìm trong bể mật nơi anh mà chẳng có lấy chút hối hận.
“Không, anh không mà…”, Người tình lớn bất lực rên rỉ, tay mềm câu lấy cổ cậu, nhưng tiếng thút thít thảm thiết vọng ra từ cổ họng anh, ướt át và tuyệt vọng, đầu anh quay cuồng, nước mắt đọng thành giọt trên làn mi rẻ quạt. Bởi vì Gyuvin đang lấp đầy anh, để nhục cảm len lỏi qua từng ngõ ngách trong cơ thể cho đến khi anh hoàn toàn thỏa mãn.
Móng tay Hanbin bấm chặt lấy lưng áo Gyuvin, mồ hôi từ lòng bàn tay thấm ra trên lớp vải áo xám nhạt, dương vật xinh đẹp vẫn dựng thẳng đầy đáng thương, run rẩy rỉ ra chất nhầy tiền xuất tinh, nhớp nháp áp lên cơ bụng trắng mịn. Gyuvin thích nhất nhìn anh nhếch nhác và lộn xộn thế này, máu nóng rần rần truyền xuống hạ bộ cương cứng đang kịch liệt cày cuốc. Tay cậu siết chặt lấy mông đào căng tròn, nhịp nhàng thả anh lên xuống cây hàng nóng như hun, cả cơ thể Hanbin giật nảy và run lên không kiểm soát được.
“Sướng, cún yêu, chỗ đó sướng quá…”
“Chết tiệt.”, Gyuvin nghiến răng chửi thề, thân dưới vận động như đóng cọc, cậu đã quên mất mục đích của bản thân, quên luôn cả ý định làm khó làm dễ anh yêu. Tư thế nhạy cảm khiến cậu chỉ cần đẩy hông liền chạm tới tận gốc, lỗ nhỏ chật chội mềm xốp của Hanbin nuốt lấy cậu ngoan ngoãn vô cùng, khoái cảm không tưởng khiến cậu phải rùng mình. Vậy nên cậu hào phóng cho Hanbin thứ anh muốn, cây gậy nóng bỏng liên tục chen vào trong cửa mình ướt sũng và lịm ngọt một màu đỏ nhạt, từng lớp thịt mềm đều quyến luyến níu lấy mỗi tấc trên chiều dài nơi hạ thân cậu.
Hanbin sướng đến ưỡn cong eo, nước mắt sinh lý giàn dụa khắp mặt, không còn đủ tỉnh táo để nhận thức được mình đang nói hay đang kêu, đang rên hay đang khóc. Cảm giác sung sướng tràn tới như vũ bão làm đại não anh tê dại, khiến Hanbin lú lẫn nhòe nhoẹt đến độ có những giây lầm tưởng anh chẳng còn là chính mình, mà chỉ như một món đồ chơi xinh đẹp dành cho một mình Gyuvin.
“Anh đẹp quá, bé yêu.”, Gyuvin thích thú ngắm người tình ngửa cổ dựa đầu vào tấm kính đã mờ bởi hơi nước, đường cổ trắng mịn như trăng tháng ba duyên dáng lộ ra, cậu không kìm được mà ghé miệng cắn lên một cái, “Nói cho em nghe đi, anh có thích em chơi anh thế này không?”
“A, a, thích…”, Bờ môi sưng tấy của Hanbin run rẩy, lắp bắp thốt ra từng chữ, đầu óc anh như bị bao phủ bởi một tầng mây màu hồng, “Anh yêu Gyuvinie, yêu lắm…”
Chuyển động của Gyuvin ngày một nhanh, hai thân thể nóng cháy ghì chặt lấy nhau, Gyuvin giã vào bên trong anh nhớp nháp, ẩm ướt và thô bạo, lấp đầy anh bằng từng cú đẩy hông căng tràn hoang dại, tới độ trong một khoảnh khắc Hanbin tưởng mình sẽ bị chơi tới vỡ tan ra. Dưới hàng mi khép hờ, Hanbin lờ mờ quan sát Gyuvin, đôi mắt cậu tối đi trong dục vọng xuyên thấu từng thớ da thịt, tóc mái thấm mồ hôi vuốt ngược lên để lộ vầng trán cao, khiến gương mặt vốn trong trẻo ngây thơ trở nên ngạo nghễ và nóng bỏng lạ thường. Hanbin chợt hóa ngơ ngẩn, đẹp trai, anh khẽ cảm thán, đẹp trai quá đi mất..
“Em sắp tới rồi.”, Gyuvin thì thầm, giọng gằn lại vì kích thích tột độ, “Em sẽ thụ thai cho anh nhé, bé cưng? Anh sẽ xinh đẹp biết bao khi anh mang đứa trẻ của em trong bụng. Anh có muốn em cho anh một đứa trẻ không?”
Dương vật thô to không ngừng một giây giã lên tuyến tiền liệt, tâm trí Hanbin đã tan thành vũng nước, anh nấc lên từng tiếng nức nở, cơ thể kịch liệt run rẩy, móng tay bấu chặt cào vào lưng áo người tình. Có gì đó cồn cào cuộn lên nơi bụng dưới, thôi thúc được nổ tung, được thoát ra ngoài.
“Bên trong, bắn vào bên trong…”, Lỗ nhỏ co bóp siết lại chật chội đến phát điên, Hanbin liều mạng kẹp chặt eo cậu, “Để anh mang thai con của em, cho anh thật nhiều cún nhỏ, Gyuvinie…”
Hanbin gần như không thể suy nghĩ nổi điều gì, sự tuyệt vọng cồn lên và thắt lại nơi bụng dưới, sướng đến đau đớn. Cơn choáng váng tới cùng cực khoái khiến anh quay cuồng, dương vật xinh đẹp phun ra tinh dịch dính bết cả lên bụng hai người. Cơ thể anh run lên, run lên mất kiểm soát vì Gyuvin đang đâm vào anh xuyên qua tận sâu nhục cảm, tàn nhẫn nhưng tuyệt diệu, và kể cả khi anh trôi xuống từ đỉnh cao vô tận, Gyuvin vẫn tiếp tục lao vào anh với tốc độ khủng khiếp. Cả người Hanbin vô lực, mềm nhũn như thạch trong vòng tay vững chãi của cậu, để mặc cậu xuyên xỏ.
Gyuvin chạm đến đỉnh nhục dục với một tiếng gầm gừ trầm khàn, chất lỏng nóng bỏng như thiêu đốt tràn vào bên trong lỗ nhỏ, tựa như muốn lấp đầy từng ngõ ngách nơi cơ thể anh. Hanbin ngửa cổ rên ra đầy thỏa mãn vì cảm giác được lấp đầy, hổn hển ngả đầu vào tấm kính, Gyuvin vươn người về phía trước, tựa vừng trán đẫm mồ hôi lên anh và nhấn môi mình vào anh trong một nụ hôn rất nhẹ, hơi thở họ hòa làm một.
Người tình nhỏ đỡ lấy lưng anh, từ từ hạ xuống đến khi họ cùng ngồi trên sàn, Hanbin được cậu ôm vào lòng. Anh mệt đến không thể thẳng người, chỉ có thể dựa vào vai cậu mà thở hổn hển, cảm giác ấm nóng khiến đầu anh vẫn lâng lâng, anh mơ hồ mày mò đặt tay lên bụng, lẩm bẩm.
“Đầy quá, thực sự sẽ có thai mất…”
“Anh à xin anh đấy, đừng nói những điều như thế vào lúc này mà.”, Gyuvin rên rỉ gục đầu lên hõm cổ thơm mềm, ôm eo anh kéo sát thêm vào người, thì thầm, “Để về nhà nhé, được không anh?”
Hanbin ngoan ngoãn như mèo nhỏ gật đầu, Gyuvin thơm lên tóc anh một cái, xong mới từ từ rút ra, chất lỏng trắng đục tuôn khỏi miệng hậu huyệt bị bắt nạt tới sưng đỏ. Hanbin vậy mà không nói đùa, tinh dịch của Gyuvin thực sự vừa nhiều vừa đặc, nếu anh mang thai được thật, thì không biết đã trúng số độc đắc bao nhiêu lần.
Em nhỏ để anh ngồi dựa vào gương, nhanh nhẹn rút ra khăn giấy từ trong túi áo khoác, thành thục lau dọn cho anh. Hanbin mệt không có sức động đậy, yên lặng ngồi một chỗ cho cậu chăm sóc mình. Xong xuôi, Gyuvin ngồi xuống gần anh, thì thầm, “Mình về thôi anh ơi.”
“Anh mỏi quá, đứng lên hông nổi.”, Bản chất em bé của Hanbin rất biết thời cơ để bộc phát ra ngoài, anh vươn hai tay ra trước, nũng nịu, “Gyuvinie bế anh cơ.”
Gyuvin tất nhiên không thể từ chối người đẹp, chỉ bằng một cái nhấc tay nhẹ nhàng, cậu đã ôm gọn anh trong lòng như công chúa, thanh niên hai mươi tuổi buông lời cằn nhằn, “Tại anh cả đó, tự nhiên lại ghẹo em làm gì.”, rồi lại cau mày tỏ vẻ đáng sợ với anh, tuy chẳng có lấy nửa phân đe dọa, “Lần sau thì chừa đi biết chưa?”
Hamster đáng yêu khúc khích mấy tiếng hì hì, ngón tay thon thả nghịch ngợm vẽ vòng tròn lên ngực người tình nhỏ, anh ngước nhìn cậu bằng cặp mắt long lanh ướt mà thỏ thẻ, “Thế Gyuvinie có thích anh không?”
Người nhỏ hơn phì cười trước khi xốc nhẹ anh lên, ôm anh càng chặt vào ngực.
“Em ấy à, em thích người xấu xa như anh nhất.”
.
END
muireann.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro