2


Bấy nhiêu năm lăn lộn trên thương trường, Phó Tây Châu tự tin mình đã trải qua hết mọi sóng gió.

Anh có thể không đổi sắc mặt, chiến đấu trên bàn đàm phán đến tận rạng sáng; cũng có thể chống đỡ áp lực từ đám "lão già điên cuồng" cổ đông khi dự án sụp đổ. Thậm chí năm ngoái, đối diện với hàng chục bản báo cáo, sửa đi sửa lại bản thảo công khai, cuối cùng vẫn kịp kiểm soát dư luận trước lúc trời sáng.

Vị Phó tổng kinh nghiệm đầy mình này, trớ trêu thay, lại có một điểm yếu chí mạng—thà đối diện với mười ông già đập bàn quát tháo, còn hơn chịu nổi nửa phần chiến tranh lạnh.

Kể từ cái đêm hoang dại ấy, Phó Tây Châu bắt đầu âm thầm so kè với màn hình điện thoại.

Khung chat trống rỗng, anh gửi đi hàng chục tin nhắn dài dằng dặc:
07:30 "Giáo sư Ân, tỉnh rồi?"

07:45 "Cháo khách sạn ngon lắm, không cho em ăn đâu." (Đính kèm: ảnh tô cháo trắng nguội tanh)

08:20 "Share tiền phòng đi."

09:05 "Thôi được, tính là tôi mời."

09:40 "Điện thoại hết tiền à? Sao không có mạng?"

10:15 (Chia sẻ bài viết: "Im lặng lâu ngày dễ dẫn đến rối loạn nội tiết")

10:50 "Ân Phùng, trả lời."

11:10 "Khó chịu quá, cảm giác như không cứng lên được nữa, tôi cần can thiệp tâm lý chuyên nghiệp, tôi có thể đến nhà em ngủ không?"

11:25 "... Tôi có ảnh của em, tôi tự thẩm rồi."

11:40 "Đang nói chuyện với bệnh nhân à?"

12:00 "Nam hay nữ?"

12:20 "Không được nói chuyện với thằng đàn ông nào hết."

12:21 "Tôi cứng rồi."
...

Tin mới nhất dừng lại cách đây năm phút:
"Giáo sư Ân, cho tôi xem bím."

"CHÁT!!"

Âm thanh điện thoại bị úp mạnh xuống mặt bàn lập tức phá vỡ sự tĩnh lặng của phòng tư vấn. Vị khách đến thăm đối diện giật mình run rẩy vì tiếng động đột ngột, lời kể đứt đoạn.

"Bác sĩ Ân...?" Người đàn ông rụt rè gọi.

Ân Phùng bừng tỉnh khỏi cơn thịnh nộ, khẽ mỉm cười xin lỗi, đưa tay đẩy gọng kính vàng trên sống mũi, chỉ là vành tai hình như vẫn còn vương lại chút ửng đỏ chưa kịp tan.

"Xin lỗi, làm ngài sợ rồi." Giọng hắn ôn hòa, mang theo sức mạnh xoa dịu lòng người, "Chỉ là một bệnh nhân đặc biệt, luôn quấy rầy tiến độ công việc của tôi."

Sự căng thẳng của vị khách giảm đi đáng kể: "À, là... bệnh nặng lắm sao?"

"Ừm," Hắn nói với tốc độ chậm rãi, "Giai đoạn cuối."

"Bệnh tâm lý...? Giai đoạn cuối?"

"Ừm, tôi đã nghĩ ra phác đồ điều trị rồi." Khóe môi Ân Phùng cong lên một đường rất nhẹ, gần như không thể nhận ra: "Siêu độ vật lý."

Vị khách: ??

Giáo sư Tâm lý Tội phạm Ân Phùng, là một huyền thoại trong giới cảnh sát.

Các hồ sơ vụ án lớn nhỏ được hắn hỗ trợ phá giải chất đống gần nửa phòng tài liệu. Từ vụ án "Án mạng hộp mù" vẫn được trường cảnh sát liệt vào giáo án kinh điển, đến vụ "Bắt nợ vay nặng lãi học đường" lôi ra cả một chuỗi ngành công nghiệp đen tối, rồi đến vụ án "Đầu độc liên hoàn" ở khu công nghệ cao A Thị gây hoang mang toàn thành phố năm đó, tất cả đều có hồ sơ phân tích tội phạm chính xác do hắn cung cấp làm bước đột phá then chốt.

"... Tình hình là như vậy." Đội trưởng Tổng đội tỉnh phụ trách chiến dịch vừa kết thúc báo cáo, ánh mắt chuyển sang Ân Phùng: "Lần này, lại phải trông cậy vào ngài rồi."

Lời hắn vừa dứt, một người đàn ông trung niên béo ú, mặt bự bên cạnh đã nóng nảy la lên: "Đội trưởng Chu! Vợ tôi mất tích gần một ngày rồi! Các anh rốt cuộc có tìm được người về cho tôi không?!"

Người báo án là một "Vua kim cương độc thân" nổi tiếng trong giới kinh doanh địa phương, xét về tài sản có lẽ cùng đẳng cấp với Phó Tây Châu, nhưng về phẩm chất thì đúng là một trời một vực.

Tổng đội: "Vương tổng, xin ngài yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ dốc toàn lực tìm kiếm phu nhân."

"Ai thèm quan tâm con mẹ đó có an toàn không!" Vương tổng vung tay mạnh, chiếc đồng hồ kim cương dưới ánh đèn lóe lên một tia chói mắt, "Quan trọng là cái USB trên tay cô ta! Nếu rơi vào tay bọn bắt cóc, lão tử sẽ khuynh gia bại sản!"

"..." Vài cảnh sát trẻ không nén nổi vẻ mặt phức tạp: "Hóa ra đây là thế giới của người giàu!"

Đội trưởng Tổng đội hít sâu một hơi, quay sang Ân Phùng, giọng khẩn khoản: "Giáo sư Ân, việc phác họa và phân tích xin nhờ ngài."

Ân Phùng chỉ khẽ gật đầu, dứt khoát đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Vương tổng thấy ngay cả người họ Chu kia cũng khách sáo với thanh niên này như vậy, mắt láo liên, liền sán lại gần, bàn tay mập mạp đeo đồng hồ kim cương thuận thế vỗ vào vai Ân Phùng: "Giáo sư Ân! Quả nhiên trẻ tuổi tài cao! Chỉ cần cậu giúp tôi tìm lại được USB, tiền bạc không thành vấn đề, tôi..."

Lời còn chưa nói hết, hắn chỉ thấy Ân Phùng hơi nghiêng người, nắm lấy cổ tay gã ta và thực hiện một cú quăng qua vai gọn gàng dứt khoát!

"RẦM——"

Thân thể nặng hai trăm cân đập thẳng xuống sàn nhà.

Ân Phùng cúi mắt, nhận lấy khăn giấy khử trùng từ trợ lý, giọng nói thanh lạnh trầm thấp:
"Đừng dùng cái tay bẩn thỉu của ông mà chạm vào tôi."

Trong phòng khách biệt thự cực kỳ xa hoa, ngón tay hắn nhẹ nhàng lướt qua mặt bàn gỗ mun đen bóng có thể soi gương được.

Theo lời kể lắp bắp trước đó của người báo án, phu nhân của gã mất tích khi đang ở nhà một mình tối qua, hiện trường không có dấu vết bạo lực đột nhập.

"Camera giám sát đâu?" Hắn hỏi mà không quay đầu lại.

"Đã, đã kiểm tra rồi," Viên cảnh sát trợ lý bên cạnh vội vàng báo cáo, "Camera công cộng của khu biệt thự không quay được bất kỳ xe hoặc người khả nghi nào ra vào. Mấy camera ngoài trời nhà Vương tổng tự lắp, tối qua... vì 'trục trặc tạm thời' nên bị tối đen vài tiếng đồng hồ."

Thủ đoạn thông thường.

Bọn bắt cóc rất quen thuộc với bố cục camera, đã phá hủy camera trước, và có thể mang một người sống rời đi mà không ai hay biết... Kẻ gây án cần một thân phận có thể hợp pháp ra vào nơi này, tuyệt đối không gây nghi ngờ.

Ánh mắt hắn từ từ di chuyển, cuối cùng dừng lại ở phía trước bên cạnh.

Nhà đó là của ai?" Ân Phùng nhếch cằm.
Cảnh sát trợ lý lật sổ đăng ký hộ khẩu, lắc đầu: "Thông tin đăng ký rất mơ hồ, được mua lại thông qua danh nghĩa công ty nước ngoài gần đây, chưa kịp nhập dữ liệu chi tiết chủ hộ."

Mắt Ân Phùng khẽ sắc lại, xoay người đi thẳng ra ngoài.

"Giáo sư Ân, ngài đi đâu?"

"Đi làm khách."
Năm phút sau, Ân Phùng đứng ngoài cánh cổng của căn biệt thự màu xám lạnh lẽo đó, sau đó dứt khoát lấy ra công cụ đặc chế mang theo bên mình—nói nôm na là cạy khóa.

"Cạch."

Ổ khóa mở ra theo tiếng động.

Bên trong là phong cách hiện đại tối giản, lạnh lẽo không một chút hơi thở cuộc sống. Ân Phùng nín thở tập trung, đang chuẩn bị khám nghiệm sâu hơn, chợt nghe thấy tiếng động nhỏ từ phòng ngủ bên trong!

Có người!

Ánh mắt hắn lạnh lẽo, nhanh chóng quét qua khu vực hành lang, tiện tay vớ lấy chiếc bình hoa pha lê nặng trịch bên cạnh, rón rén bước lại gần phòng ngủ.

Hít một hơi thật sâu, hắn đột ngột xoay mạnh nắm đấm cửa, dùng lực đẩy vào—
Không khí dường như đông cứng lại ngay khoảnh khắc đó.

Đối phương cũng đang cầm vũ khí phòng thân, hai người mắt to trừng mắt nhỏ ở khoảng cách cực gần.

Sau khi nhìn rõ mặt nhau, sự cảnh giác trên mặt đối phương ngay lập tức tan biến thành bất ngờ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười rạng rỡ: "Yo! Ân Giáo..."

"RẦM————"

Chữ còn chưa nói hết đã bị Ân Phùng theo phản xạ đá văng ra.

Phó Tây Châu đâm sầm vào góc tường phía sau, phát ra một tiếng rên rỉ nghèn nghẹt. Còn chiếc khăn tắm ban đầu chỉ quấn lỏng lẻo quanh eo, cũng trượt xuống trong cú tấn công bất ngờ này.

Phó Tây Châu: "............"

Ân Phùng: "............ Sao không mặc quần áo? Sở thích đặc biệt à?"

"Người đẹp, đây là nhà tôi."

Ngón tay Ân Phùng siết chặt bình hoa, ánh mắt lảng đi chỗ khác, xoay người định bước ra ngoài: "Mặc vào. Đi theo tôi."

Phán đoán của hắn sẽ không sai, có lẽ có thể đưa người này về tra hỏi...

"Đi đâu? Bỏ trốn à?" Giọng nói đáp lại vang lên sau lưng.

Bước chân Ân Phùng khựng lại, quay người: "Phó Tây Châu đầu óc anh—"

Lời chưa dứt, một chiếc khăn ướt có mùi hăng hắc bị bịt chặt lên miệng và mũi Ân Phùng.

"Ưm...!"

Lời chửi rủa bị chặn lại, đồng tử hắn co rút, theo bản năng giãy giụa kịch liệt. Nhưng cánh tay Phó Tây Châu vững như bàn thạch, siết chặt hắn trong lòng.

Mùi hăng nồng nặc điên cuồng xộc vào khoang mũi, sức lực bị rút đi theo từng hơi thở, tầm nhìn bắt đầu chao đảo, mờ ảo...

Phó Tây Châu... anh mẹ nó...

...

Ngay cả trong cơn mê man, lông mày Ân Phùng vẫn khẽ nhíu lại. Phó Tây Châu cúi xuống vuốt phẳng chúng, tâm trạng rất tốt, lại lau sạch khuôn mặt và cổ họng hắn đang lấm lem, dính chút bụi bặm.

Tường rào cao như thế, em leo vào bằng cách nào vậy?

Chỉ cần Phó Tây Châu chịu khó nhìn xuống đống mảnh vỡ ổ khóa bị đập tan tành dưới cổng, anh đã không nghĩ như vậy.

Vốn dĩ anh định để Ân Phùng ngủ một giấc thật ngon, nhưng nhìn hắn một lúc, Phó Tây Châu đột nhiên nảy sinh ý đồ xấu.

Dù sao thì thời gian vẫn còn kịp, bận đến mấy cũng phải ăn no đã chứ.

...

Khi Ân Phùng mở mắt bàng hoàng, chỉ cảm thấy có hai bàn tay đang nắm lấy hai bên má mình.

"... Ưm?"

Răng hình như cắn phải vật gì đó dai và cứng, hàm răng bị tách ra một cách cưỡng bức khiến mọi câu hỏi của Ân Phùng đều biến thành âm thanh mơ hồ.

Hắn theo bản năng giãy giụa, trong lúc hỗn loạn, hắn liếc thấy tấm gương đứng bên cạnh. Trong gương phản chiếu một người đang quỳ gối. Chính mình đang mặt đỏ bừng, há hốc miệng, ánh mắt long lanh ướt át, áo trước ngực lộn xộn, thậm chí đầu lưỡi đỏ mềm cũng thấy rõ mồn một. Một ít nước bọt chảy ra từ khóe môi không khép lại được.

"Ê?... Khụ khụ!" Phó Tây Châu ấn ngón tay cái vào gốc lưỡi Ân Phùng rồi nhanh chóng rút ra khỏi miệng hắn, kích thích cổ họng hắn co thắt lại, cúi đầu ho khan liên tục.

"Giáo sư Ân gan lớn thật... Ai dạy em có thể quay lưng về phía nghi phạm hả?"

Phó Tây Châu vừa thưởng thức bộ dạnh khó chịu của hắn, vừa từ từ cởi thắt lưng của mình, giải phóng cự vật đã cương cứng khỏi quần.

"Hừ, tôi chỉ vì..."

Chưa nói xong, tính khí to lớn đột nhiên bật vào mặt Ân Phùng, làm mặt hắn nghiêng đi. Kích cỡ đó quả thực hiếm thấy trong nhân gian.

Ân Phùng vừa kinh ngạc vừa hổ thẹn: "Này, anh muốn làm gì? Anh, tôi đang làm việc... Ưm ừm!"

Lời nói phẫn nộ bị cây thịt nhét gần hết vào miệng hắn chặn lại hoàn toàn, tiếng rên rỉ chỉ có thể thoát ra từ khoang mũi. Ân Phùng ngay lập tức bị cảm giác nhục nhã dâng trào bao vây, vừa giận vừa xấu hổ, giây tiếp theo liền cố gắng nghiến răng cắn mạnh.

"Em mà dám cắn, USB cũng đừng hòng mà lấy." Phó Tây Châu cười nhẹ, hạ eo xuống, đẩy dương vật của mình vào sâu hơn trong miệng Ân Phùng.

Ân Phùng phát ra tiếng giãy giụa nghẹn ngào. Cổ họng hẹp bị vật lạ kích thích bắt đầu không ngừng nhu động co rút lại. Nếu không bị lấp đầy môi lưỡi, hắn nhất định sẽ khó chịu đến mức quay người nôn khan.

Mặt gương sáng bóng phản chiếu cảnh tượng dâm mỹ này. Ân Phùng trông như đang khát tình đến cực điểm, dục cầu bất mãn. Môi cánh màu hồng nhạt há to tròn vo đối diện với cây thịt, đầu gối quỳ không vững đang run rẩy vì kích thích bên ngoài.

"Ưm... Ưm..."

Ân Phùng khó chịu đến mức khẽ nhíu mày, mắt ướt nheo lại, muốn lắc đầu giãy giụa nhưng lại bị cây thịt khổng lồ cố định vị trí.

Phó Tây Châu một tay đỡ gáy Ân Phùng, cúi đầu quan sát khuôn mặt hắn đỏ hồng, bắt đầu dùng eo hạ trầm có lực để thao lộng khoang miệng ẩm ướt, nóng bỏng. Càng lúc càng sâu, kích thích Ân Phùng không ngừng rên rỉ giãy giụa.

Cảm giác khó chịu tột độ khi cổ họng căng chặt bị dị vật liên tục xâm nhập. Đôi mắt sao sáng của mỹ nhân tràn ra nước mắt sinh lý khó chịu, miệng cũng bị cây thịt to béo chống đỡ đến ê ẩm.

Phó Tây Châu cứ đâm vài cái lại đột nhiên dùng lực thật mạnh mà húc sâu vào một lần. Mỗi khi như vậy, âm thanh nghèn nghẹn của Ân Phùng lại đột ngột cao vút.

"Ưm... Ưm hừm!!" Cái lưỡi nhỏ bên trong bị ép dính chặt lên trên, Ân Phùng há to miệng, muốn nôn khan mà không thể, khó chịu đến mức trắng cả mắt.

Cây thịt trong miệng dừng lại ở độ sâu đó một lúc, tiếp theo một dòng tinh dịch trắng đặc phun thẳng vào miệng Ân Phùng. Lượng lớn tinh dịch tràn ra khỏi môi lưỡi, Ân Phùng lập tức bị sặc đến ho khan dữ dội.

Phó Tây Châu cũng không thực sự muốn làm hắn nghẹt thở, thấy vậy liền rút cây thịt vẫn còn độ cứng ra.

Vật chặn trong miệng rời đi, Ân Phùng lập tức nghiêng người cuộn tròn, ho và thở dốc không ngừng. Trên khuôn mặt đỏ bừng lộn xộn dính đầy tinh dịch tràn ra, thở hổn hển trông dâm đãng vô cùng.

Ho xong, Ân Phùng híp mắt né tránh tay Phó Tây Châu. Hai cổ tay bị trói ngược ra sau eo, hắn chỉ có thể nghiêng đầu thở nhẹ lúc nhanh lúc chậm, luôn cảm thấy cổ họng mình vẫn còn ngập tràn cảm giác dị vật quanh quẩn không tan.

"Cho nên?" Ân Phùng giọng khàn khàn: "Cưỡng hiếp cộng thêm bắt cóc Vương phu nhân... Phó Tây Châu, anh muốn ăn cơm tù đến thế à?"

Phó Tây Châu: "Tôi chỉ nói USB ở chỗ tôi, tôi đâu có bắt cóc vợ người ta, mà nói thật, nếu bắt cóc tôi cũng chỉ bắt cóc vợ nhà mình..."

"Câm miệng!" Ân Phùng mặt đỏ bừng ngắt lời. Hắn trấn tĩnh lại, suy nghĩ nhanh chóng xoay chuyển: "Vậy là camera là người nội bộ phá hủy, Vương phu nhân tự nguyện rời đi, USB có lẽ cũng do cô ta chủ động giao cho anh."

"Bingo!" Phó Tây Châu vui vẻ búng tay, đột nhiên cúi xuống hôn chụt một cái rõ kêu lên mặt Ân Phùng: "Giáo sư Ân nhà mình quả nhiên là thiên tài!"

"Cút đi!!"

Làn gió nhẹ buổi tối lướt qua rèm cửa, trong phòng hiếm hoi yên tĩnh được vài phút.

Ân Phùng nghiêng đầu hít sâu một hơi, nén cảm giác dị vật còn sót lại ở cổ họng, lạnh giọng nói: "Vậy giờ vụ án đã phá, chuyện tranh chấp thương mại của các người tôi không quản. Đã giải quyết xong, anh có thể thả tôi đi chưa?"

"Không được đâu." Phó Tây Châu thong thả tháo kính của Ân Phùng ra, "Chuyện của tôi vẫn chưa giải quyết xong."

"?"

"Tôi vẫn còn cương mà."

"Liên quan quái gì đến tôi—" Ân Phùng lập tức bùng nổ, cổ tay bị trói giãy giụa kịch liệt sau lưng, "Thả tôi..."

Không kịp nói nhiều, Ân Phùng đang trong cơn tuyệt vọng đã bị Phó Tây Châu ấn mạnh xuống giường. Và nhờ gia tốc trọng trường, áo trên của hắn còn "tự động" tốc lên một góc.

Phó Tây Châu cúi đầu, đưa tay xoa nắn bụng dưới mềm mại lộ ra của Ân Phùng. Lớp da thịt nơi đây không hề bị phơi nắng, thêm vào đó, chủ nhân của cơ thể vốn luôn tinh tế, tiểu phúc trắng nõn trơn láng, còn mang theo chút mát lạnh dễ chịu.

Phó Tây Châu nảy sinh ý muốn trêu chọc: "Nếu giáo sư Ân tự mình lên đỉnh một lần, tôi sẽ cởi trói cho em, thế nào?"

"Cái gì————"

Chưa kịp phản ứng, hắn cảm thấy cảnh vật trước mắt hoa lên, đã bị nửa ôm nửa xách lên, tách chân quỳ gối trên đùi Phó Tây Châu. Anh buông tay, rất tự nhiên tựa lưng vào ghế, ánh mắt trầm lắng nhìn hắn.

"Em sẽ không nghĩ tôi sẽ..."

Ân Phùng từ từ cúi đầu, cây thịt thô to kia lúc này đã cương cứng, hắn cúi xuống, phát hiện trên đó lấp lánh còn nhìn thấy cả nước bọt mình vừa nhả ra lúc nãy, lập tức né tránh ánh mắt như bị bỏng.

Bình tĩnh... không thể bị dắt mũi.

Đàm phán... còn có khả năng đàm phán không... hay là tống anh ta vào tù luôn đi...
Không được... chuyện cơ thể mình không thể để người khác biết.

Lần đầu tiên trong đời Ân Phùng cảm thấy CPU của mình sắp cháy. Đợi đến khi nhìn cây thịt lần thứ hai, má hắn đỏ ửng, nhưng thực sự không đủ can đảm để ngồi xuống.

"Nghĩ kỹ chưa, Giáo sư Ân?" Phó Tây Châu hỏi một cách hả hê.

Ân Phùng bực bội: "Gấp gì? Chậm một giây là anh sợ mềm à?"

"............"

Ân Phùng vẻ mặt nghiêm trọng tự thuyết phục bản thân trong lòng, hít sâu một hơi, nghiêm túc nhìn thẳng vào tính khí kia.

Vật lọt vào mắt như thể mang theo nhiệt độ bỏng rát. Ân Phùng cắn môi dưới, tay vô thức chạm vào đùi mình, sau đó mới đưa tay nắm lấy cây thịt. Cảm giác cứng rắn cùng nhiệt độ khiến hắn kinh ngạc mở to mắt.

Hắn vụng về một tay nắm lấy dương vật, tay kia khẽ khum lại, lòng bàn tay từ từ ma sát trên quy đầu một lúc. Cảm nhận được sự ẩm ướt, hắn càng thêm bồn chồn khó chịu.

Suốt toàn bộ quá trình, Phó Tây Châu thực sự không hề nhúc nhích chút nào, chỉ quan sát hành vi của Ân Phùng.

Tư thế bán quỳ ngồi trên đùi khiến cây thịt gần như đối diện thẳng với chỗ kín của hắn, dũng mãnh ngẩng đầu. Khoảng cách nhỏ đến mức Ân Phùng gần như trực tiếp cảm nhận được nhiệt độ sát gần.

Ân Phùng: "Có thể không..."

"Giáo sư Ân chẳng lẽ không hiểu lời tôi nói? Muốn bị tôi trói rồi vứt ở đây à?"

"Hừ. Sao thế được, Phó tổng nhất định phải đưa tôi ra ngoài đấy."

Ra ngoài rồi thì xử lý anh.

Ân Phùng nén cơn giận trong lòng, chỉ cắn môi dưới rất cẩn thận tiến sát quy đầu, dùng lỗ huyệt cọ xát nhẹ. Trong sự căng thẳng, hắn chỉ cảm thấy một cảm giác nóng ran và hơi ngứa.

Khi cúi đầu tập trung, Ân Phùng vô thức đưa tay lên, bắt đầu cắn các khớp ngón tay cong lại của bàn tay trái.

Thấy Ân Phùng vẻ mặt nghiêm nghị, toàn tâm toàn ý, Phó Tây Châu ngược lại rất có hứng thú nhìn hắn tự mình cử động, thỉnh thoảng đổ thêm dầu vào lửa lên tiếng "hướng dẫn" vài câu, chỉ đạo Ân Phùng nên lắc mông ngồi xuống như thế nào, khiến Ân Phùng nổi điên chửi rủa.

Dần dần, Ân Phùng cảm thấy mình gần như đã tìm đúng vị trí, hắn hít sâu một hơi, bàn tay trắng nõn đỡ lấy gốc cây thịt, hơi nheo mắt, vô thức bắt chước lời nói vừa rồi, eo hắn nhẹ nhàng lắc lư trước sau mài cọ, dùng khe thịt đã tiết ra không ít dâm thủy áp sát chạm vào.

"Ưm ừm..." Hai cánh hoa mềm trơn tuột, ẩm ướt ngoan ngoãn bị mài ra, để lộ lỗ huyệt. Sau đó dần dần nuốt trọn nửa cái quy đầu, tuy nhiên cái miệng nhỏ căng chặt dường như chỉ vừa tròn lại, Ân Phùng đã không nhịn được thầm kêu cứu trong lòng.

Cái thứ này ăn gì mà lớn thế không biết...

Áp lực đáng sợ khiến trán Ân Phùng lấm tấm mồ hôi. Hắn cắn răng, hơi ngửa người ra sau, rút ra rồi lại trượt vào một chút, dùng tiểu huyệt nhẹ nhàng ma sát quy đầu, cố gắng đổi lấy chút cảm giác tê dại để giảm bớt khó chịu.

Cây thịt cứng rắn nghiền qua thịt non mềm mại, trong sự lay động cọ xát này, dương vật thỉnh thoảng lại nghiền trúng hột le. Chỗ đó vẫn chưa hết sưng, vừa chạm vào đã vừa tê vừa ngứa, cứ như có một dòng điện nhỏ lướt qua.

Ân Phùng mặt đỏ bừng không nói tiếng nào, chỉ từ từ mài cọ, cho đến khi cảm thấy tay đã đỡ mỏi không thể kéo dài hơn nữa, mới tiếp tục đẩy quy đầu vào sâu hơn.

"Ưm."

Cảm giác kỳ lạ vừa quen thuộc vừa ê ẩm khiến Ân Phùng nheo mắt lại. Lông mi hắn run rẩy, ánh mắt rơi vào tấm rèm cửa sổ cách đó không xa nhưng không hề tập trung, toàn bộ tâm trí đều chìm vào hạ thân, thịt huyệt đỏ ẩm co rút lại, ngậm lấy thân dương vật.

"À... Hừm ừm..."

Trong tiếng thở dốc, quy đầu dần dần bị nữ huyệt nuốt vào gần hết, nhưng chừng đó còn lâu mới đủ.

Ân Phùng hoàn toàn không dám làm nhanh. Chỉ cần hơi ê ẩm một chút, hắn sẽ lập tức dừng lại hoặc rút ra một chút, thở dốc vô cùng khó khăn để ngồi xuống.

Động tác của hắn chậm đến mức người ta có thể quan sát thấy dâm thủy trong suốt chảy róc rách từ đạo huyệt dọc theo cây thịt xuống dưới. Khuôn mặt trắng nõn nổi lên một màu hồng đậm của triều hồng.

"Đổ mồ hôi rồi, nóng lắm sao?" Phó Tây Châu nhìn Ân Phùng đang cẩn thận thở dốc nhăn mày, vẻ mặt chuyên chú vừa khó chịu vừa như thỏa mãn này, đột nhiên lại nảy sinh ý nghĩ trêu chọc, vừa nói vừa đưa tay muốn vén áo Ân Phùng.

"Hả? Anh làm gì, Á—!"

Ân Phùng bị giật mình, hắn không chú ý còn tưởng Phó Tây Châu muốn đẩy mình hay gì đó, theo bản năng thân thể lùi về sau né tránh, tay đang chống trên cơ bụng đối phương trượt đi, mất thăng bằng liền không kiểm soát được mà ngồi xuống nuốt vào một đoạn lớn cây thịt.

"Ư a, đừng!... Anh, anh đừng động..."

Câu hỏi run rẩy đột nhiên biến thành tiếng kêu thất thanh. Cú đâm vào quá hung hãn chống đỡ cửa huyệt tròn xoe co giật lại. Ân Phùng nhắm mắt, thở dốc ngắn nhanh, đùi trắng như tuyết run rẩy, khó khăn thích ứng cảm giác ê ẩm đột ngột bị bạo lực chống mở này.

Hắn tất nhiên cũng không né tránh bàn tay gây họa kia. Lời miệng kêu đừng động Phó Tây Châu hoàn toàn không nghe. Chỉ vài ba cái đã cởi chiếc áo trên vốn đã mỏng manh trên người Ân Phùng xuống, tùy ý vứt sang một bên.

"Ư ừm... Ha a..."

Ân Phùng ngả về sau, run rẩy giữ tư thế quỳ ngồi tách đôi chân, ngậm cây thịt, khó chịu đến hơi thở cũng mang theo tiếng nức nở.

Ân Phùng rõ ràng là không biết bây giờ mình trông dâm đãng đến mức nào. Hắn chỉ cố gắng kéo mình ra khỏi cơn ngây dại vừa rồi, cắn răng bắt đầu thuận theo độ sâu của cú đâm vào này.

"Giáo sư Ân." Phó Tây Châu thốt lên: "Em có biết em bây giờ thiếu địt đến mức nào không."

Mãi đến khi bị Ân Phùng tát một cái, Phó Tây Châu mới ngậm miệng lại.

Đối phương lại an tĩnh, Ân Phùng lại tiếp tục chống trên cơ bụng Phó Tây Châu trượt lên xuống.

Biểu cảm của hắn rất kỳ lạ, như khó chịu mà lại như hơi say mê, mắt ướt át, thở dốc cố gắng dùng cửa huyệt đỏ hồng ướt át nuốt trọn thao lộng cây dương vật đã bị dâm thủy làm ướt này.

"Hừm Ư......"

Cây thịt thô to và nóng bỏng mài xát thành trong mẫn cảm trong lúc thọc rút. Cảm giác ê buốt tê dại không thể bỏ qua nhẹ nhàng lan truyền khắp tiểu phúc. Ân Phùng hơi không chịu nổi, ngón tay luôn không kiềm chế được muốn run rẩy nắm chặt thành quyền, khó chịu đến phát ra tiếng rên rỉ nhẹ nhàng nghèn nghẹt từ khoang mũi.

Cây thịt to lớn đã nuốt vào gần một nửa đầy ắp. Cánh hoa bị chống thành hai nửa hình tròn. Ân Phùng lại ôm bụng dưới mình. Cơ thể hắn vốn đã mẫn cảm, lúc này ê ẩm đến cảm thấy bên trong như bị nhét đầy.

Nghĩ như vậy, Ân Phùng cũng không thể cố chấp được nữa. Trong mắt hắn mang theo chút ngượng ngùng, run rẩy nói: "......Ưm...... Anh vứt tôi ở đây đi, tôi tha cho anh rồi, được không? Ưm a...... Coi như anh chó ngáp phải ruồi, sau này nước sông không phạm nước giếng có được không......"

Ý trong lời là, hắn đã nhận thua.

Thấy dáng vẻ Ân Phùng vừa nén thở dốc quỳ cũng không vững mà còn miệng cứng như vậy, Phó Tây Châu không nhịn được khẽ mỉm cười.

Anh hoàn toàn không trả lời được hay không, mà trực tiếp hành động, lòng bàn tay đỡ lên gốc đùi Ân Phùng, giành lại quyền chủ động. Khi Ân Phùng hoàn toàn chưa kịp phản ứng, anh dùng sức đâm mạnh lên!

"Ưm a—"

Ân Phùng kêu thất thanh không kịp phòng bị, bị thao đến cả người hai mắt hơi lật trắng trong nháy mắt. Hắn mất kiểm soát nhún lên một cái. Khi rơi xuống, càng lập tức bị nghiền nát khoang trong khít khao một cách hung hăng, thọc đến dịch trong suốt phun bắn ra từ khe hở cửa huyệt.

Khoái cảm kỳ dị và mang theo ấm áp như dây thường xuân trùng trùng vươn cao bật rễ, lan nhanh theo mạch máu khắp cơ thể. Ân Phùng gần như phải cắn chặt chân răng mới ngừng được tiếng rên dâm làng chả.

Huyệt đạo bắt đầu co rút có quy luật, phát ra tín hiệu sắp lên đỉnh. Tuy nhiên, tiếng cầu cứu vô thanh này chỉ khiến kẻ bạo hành tăng tốc tần suất, không chút lưu lại lực đạo mà thao khô dữ dội lên!

"Dừng lại, Phó Tây Châu...... Ư sâu quá, a anh đừng...... Chờ chút— Dừng lại, dừng!"

Dòng điện nóng bỏng quỷ dị bùng cháy, chạy thẳng lên đỉnh đầu theo đầu dây thần kinh. Huyệt đạo mất kiểm soát co giật dữ dội, eo trong sự va đập từng cơn trở nên ê ẩm nhũn ra. Ân Phùng gần như không thể đứng thẳng người, nước mắt bị thọc đến rơi lách tách, nước dãi chảy ra một ít cũng không kịp để ý, chỉ ngẩng đầu phát ra tiếng thở dốc khó chịu, nhưng mỗi câu nói đều bị va chạm làm vỡ vụn không trọn vẹn.

Cơn cực khoái không ngừng trong sự thao khô liên tục hung hăng đập tan ý thức. Ân Phùng híp đôi mắt mất tiêu cự, cơ thể không ngừng run rẩy, hoàn toàn quỳ không vững, thút thít muốn ngả về sau.

Phó Tây Châu chỉ có thể vươn tay ôm chặt eo hắn, kéo trở lại một chút.

Tuy nhiên, Ân Phùng vẫn trong trạng thái mất thần, đầu mềm nhũn lại cúi xuống. Ngay khoảnh khắc tay chạm vào eo, hắn hoàn toàn mất hết sức lực, rõ ràng là chỉ cần buông tay một lần nữa sẽ mềm nhũn cả người trên giường.

"Sẽ không bị chịch đến ngu chứ?" Phó Tây Châu thấy vậy, dứt khoát ngồi thẳng người trên, tay tăng thêm lực ôm chặt eo, lại càng dùng lực đạo hung hãn hơn thao khô dữ dội lên.

Mặc kệ, sướng là được!

Sự giao hợp của thân thể phát ra tiếng nước dâm mỹ. Lượng lớn dâm thủy trong suốt phụt phụt bị thọc ra từ khe thịt. Ân Phùng hoàn toàn bị sự tê dại quỷ dị này kích thích đến phát điên, nhưng lại hoàn toàn không thể thoát khỏi sự giam cầm của vòng tay, chỉ có thể sụp đổ mà chửi rủa lên.

"Phó, cái đồ súc sinh...... Bên trong, a! Khó chịu quá, đừng sâu như vậy a...... Đồ chó chết—"

Nhưng việc hắn khóc lóc thảm thiết nước mắt lăn dài như thế này, chỉ khiến người ta càng thêm hưng phấn. Cây thịt của Phó Tây Châu thậm chí còn cứng lên thêm vài lần, thao khô càng ngày càng nhanh, với một lực đạo gần như hung hãn đục mạnh bạo lực vào khối thịt mềm dẻo, rõ ràng là muốn thao thẳng vào sinh thực khí của hắn.

Ý thức của Ân Phùng gần như tan chảy trong sự tê dại bốc hơi nóng bỏng. Nước mắt treo trên đầu lông mi bị va đập bay đi. Hắn vô hồn nhìn bụng mình, tay run rẩy ôm lấy bụng dưới của mình, nhưng vì cả người bị buộc lay động không ngừng mà không thể chạm vào ổn định được.

Sau vô số lần đâm rút bạo lực, Ân Phùng đột nhiên bắt đầu thở dốc gấp gáp há miệng, cả người mất kiểm soát đá chân nhỏ run rẩy không ngừng. Dương vật cong lên rung động đột ngột nóng bừng, quả nhiên lại bị thọc đến lên đỉnh.

......

Phó Tây Châu thỏa mãn đưa tay lau đi tinh dịch bắn lên quần áo mình, trong mắt ánh lên vẻ thú vị đáng ghét. Đầu tiên, anh nhẹ nhàng xoa chúng lên khuôn mặt đỏ ửng vì thất thần của Ân Phùng, sau đó còn bôi lên đầu lưỡi hơi thè ra của hắn.

"Ư khụ, bẩn, bẩn chết đi được...... ưm, bỏ ra......!"

Ân Phùng, trong dư vị của cơn cực khoái, nhất thời không phản ứng kịp, quả thật đã bị anh bôi lên lưỡi không ít. Nhận ra đó là gì, hắn lập tức vội vàng đưa tay loạn xạ đập tới.

"Đồ của chính em, ghét bỏ gì chứ?" Giọng Phó Tây Châu mang theo ý cười rõ ràng.

Anh hoàn toàn không định đợi câu trả lời của Ân Phùng, cúi đầu ngậm lấy môi dưới hắn trao một nụ hôn. Đầu lưỡi tách hàm răng thăm dò tiến vào, môi lưỡi quấn quýt chặn lại tất cả những lời chưa kịp nói của Ân Phùng thành những âm tiết mơ hồ.

Nước mắt làm nhòe tầm nhìn. Ở khoảng cách cực gần, hắn không thể nhìn rõ thứ gì. Đầu lưỡi mềm mại cực kỳ xâm lược tìm kiếm trong khoang miệng, liên tục quét qua từng tấc mẫn cảm. Ân Phùng lớn từng này cũng chưa hôn với ai, cộng thêm bệnh sạch sẽ tuyệt đối không cho phép bị người lạ chạm vào, hơi thở cứ thế bị dẫn dắt trở nên rối loạn đứt quãng.

Động tác hôn như mang theo ma lực. Rõ ràng người hôn với hắn là kẻ hắn căm ghét, nhưng lại vô cớ khiến hắn ổn định lại, chỉ ngậm nước mắt không ngừng thút thít.

Đây có lẽ chính là thất bại lớn nhất mà Ân Phùng — giáo sư tâm lý tội phạm ngoài hai mươi tuổi, từng trải trong nghề gặp phải: chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, bị cùng một người thao cho ngất hai lần, xứng đáng là "quả báo nhãn tiền" châm biếm nhất trong sự nghiệp của hắn.

.........

Phó Tây Châu bị cảnh sát đưa đi trên xe, nhưng đáng tiếc không phải với tội danh cưỡng hiếp.

"Phó tổng, nửa đêm còn phải làm phiền anh phối hợp điều tra, thật ngại quá." Viên cảnh sát trẻ vừa lái xe vừa nói, giọng điệu mang chút căng thẳng.

Là người nắm quyền thực tế của Tập đoàn Dược phẩm Phó Thị, Phó Tây Châu thường xuyên giao thiệp với cảnh sát vì các mối quan hệ làm ăn, nhưng thân phận và địa vị của anh khiến đa số cảnh sát cấp dưới chỉ nghe danh chứ chưa thấy mặt.

"Phối hợp điều tra là nghĩa vụ của công dân." Phó Tây Châu tựa vào lưng ghế, giọng điệu thoải mái, trông tâm trạng khá tốt.

Toàn bộ quá trình thẩm vấn diễn ra thuận lợi một cách bất thường, anh thậm chí còn chủ động cung cấp vài manh mối quan trọng.

Trong lúc nói chuyện, Phó Tây Châu giả vờ vô ý hỏi: "À phải rồi, Giáo sư Ân nhà tôi... không đúng, Giáo sư Ân nhà các cậu đâu? Sao không thấy cậu ấy?"

"À... Giáo sư Ân nói bản thân không khỏe lắm, đi về trước rồi." Viên cảnh sát trẻ thành thật trả lời.

"Không khỏe?" Phó Tây Châu nhíu mày.

"Vâng, lúc đi ngài ấy có nói gì đó... bị chó liếm, phải đi tiêm vắc-xin dại ngay." Viên cảnh sát vừa nói vừa nhịn không được cười, "Giáo sư Ân nói chuyện luôn luôn như vậy."

"Bệnh viện nào?"

"À cái này... chúng tôi không tiện tiết lộ..."

"Vừa đúng lúc," Phó Tây Châu thong thả chỉnh lại ống tay áo, "Tôi cũng phải đi bệnh viện."

Viên cảnh sát nhất thời chưa phản ứng kịp: "Phó tổng cũng cần tiêm vắc-xin?"

"Không," Phó Tây Châu ánh mắt lóe lên ánh nhìn gian xảo, "Tôi chính là con chó dại."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro