Chương 18: Bất Kính
Quý An Lê nhìn người đàn ông trước mặt thấy mái tóc bạc trắng và những đường nét trên gương mặt có hơi giống Lận Cảnh, cậu nghi ngờ rằng người này chính là vị lão Nguyên soái - cha chồng mà Lận Dự đã nhắc đến trong thang máy khi họ gặp nhau.
Đây là người cha chỉ tồn tại trong lời đồn của Lận Cảnh.
Quý An Lê không ngờ rằng mình chưa chuẩn bị gì đã phải ra mắt gia đình rồi sao?
Ngay sau đó, khi bốn người đứng ở hành lang ngoài phòng bác sĩ, Lận Cảnh lên tiếng gọi "Cha..." xác nhận suy đoán của Quý An Lê, thực sự là ông ấy.
Dựa vào việc ông ấy chỉ làm ngơ trước tất cả những gì Lận Dự đã làm với Lận Cảnh thì Quý An Lê không có ý định coi ông ấy là bậc trưởng bối thực sự.
Nếu là kiếp trước, có lẽ Quý An Lê vẫn sẽ tôn trọng người lớn và cư xử lễ phép, nhưng giờ thì khác rồi. Sau khi đã trải qua quá nhiều tổn thương, Quý An Lê nhận ra rằng sự lễ phép cũng phải có giới hạn và nên dành cho những người xứng đáng với điều đó.
Kiếp trước cậu kính trọng và yêu mến Bác cả như bậc trưởng bối, kết quả vị Bác cả tốt này không chỉ tìm cơ hội đuổi cậu - người cháu ruột ra ngoài, mà còn vì tranh quyền mà bịa đặt cậu không phải con cháu nhà họ Quý, vì lợi ích mà cướp đoạt hôn sự vốn thuộc về cậu.
Còn người em họ mà cậu từng yêu thương như ruột thịt - Quý Thần Hạo, đã giam giữ cậu trong tầng hầm và coi cậu như một công cụ để chiết xuất trị liệu lực, không hề coi cậu là con người.
Đã nếm trải thiệt thòi, Quý An Lê không muốn để mình rơi vào tình cảnh đó một lần nữa. Hơn nữa, cậu và Lận Cảnh chỉ là đối tác trong một cuộc hôn nhân liên minh chứ không phải bạn đời thật sự. Nếu lão Nguyên soái này cư xử lễ độ, cậu cũng sẽ đáp lại một cách tương xứng. Nếu không, đừng trách cậu sẽ trở thành "Quý Đối Đầu."
Cha của Lận Cảnh mang vẻ uy nghiêm, mặc bộ vest màu xám tro sang trọng, dáng lưng thẳng tắp, ánh mắt sắc bén như mắt diều hâu, ánh mắt đầu tiên rơi trên Lận Cảnh với vẻ nhăn nhó và một chút không hài lòng kìm nén.
Khi ông chuyển ánh mắt sang Quý An Lê, sự uy nghiêm của ông có phần dịu lại, giọng điệu trở nên nhẹ nhàng hơn:
"Đây hẳn là Tiểu Quý, ta là cha của Lận Cảnh."
Quý An Lê vốn định đứng ngoài làm nền, nhưng đột nhiên lại bị ông bỏ qua người con trai ruột của mình để nói chuyện trực tiếp với cậu.
Quý An Lê không để lộ cảm xúc gì đặc biệt, chỉ lịch sự gật đầu:
"Chào Lận lão tiên sinh."
Cha của Lận Cảnh giải thích về sự xuất hiện của mình:
"Ta đến đây để kiểm tra sức khỏe, sau đó mới nghe A Dự nói rằng con và Tiểu Cảnh đang làm kiểm tra tiền hôn nhân ở đây. Trước đó ta không biết về chuyện đính hôn của các con, nên quyết định đến xem qua. Khi ta đến nơi thì vừa kịp nghe cuộc nói chuyện của các con với bác sĩ, mong là không để lại ấn tượng không tốt trong lần đầu gặp mặt."
Những lời này của Cha Lận rất lịch sự, thậm chí còn có chút thiện cảm. Ông còn xin lỗi vì sự xuất hiện đột ngột của mình, không muốn để Quý An Lê hiểu lầm rằng họ là những người bất lịch sự.
Thái độ của Quý An Lê đối với cha Lận dịu đi đôi chút nhưng cũng chỉ đến vậy:
" Lận lão tiên sinh khách sáo rồi, đây là bệnh viện ai cũng có thể đến. Nếu các vị không có ý làm phiền tôi cũng không để tâm."
Cha Lận mỉm cười, vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt trở nên hiền hòa hơn, nhưng ngay sau đó giọng điệu ông thay đổi:
"Dạo này sức khỏe ta không được tốt nên không biết nhiều về hôn sự của Tiểu Cảnh và con. Ta chỉ mới nghe được một chút từ A Dự. Nó có khiếm khuyết về gen hẳn là con cũng biết điều này. Trong quá trình kiểm tra, hình thái thứ hai của nó không khiến con hoảng sợ chứ?"
Quý An Lê không nói gì chỉ liếc nhìn Lận Cảnh rồi mới lắc đầu:
"Không có."
Nụ cười trên mặt cậu đã biến mất, nhưng vì nể đây là cha của Lận Cảnh cậu không nói gì thêm.
Cha Lận thở phào nhẹ nhõm vì không khiến Quý An Lê hoảng sợ, sau đó quay lại nhìn Lận Cảnh, gương mặt trở nên nhăn nhó, bộc lộ sự không hài lòng:
"Con bây giờ tự quyết định việc lớn như chuyện kết hôn mà không thông báo cho gia đình sao? Con có khiếm khuyết gen nhưng vẫn đồng ý cuộc hôn nhân này, con biết là nếu có vấn đề gì xảy ra sau này, sẽ gây phiền phức lớn đến nhường nào cho đối phương không?"
Lận Cảnh ban đầu lạnh lùng nhìn ông, nhưng nghe đến đây thì sắc mặt anh trầm xuống. Anh muốn hỏi, nếu anh không đồng ý, có phải sẽ để cho Lận Dự đồng ý không? Rõ ràng ông biết tình trạng của Lận Dự, nhưng vẫn chọn cách nhắm mắt làm ngơ để người khác phải chịu hậu quả.
Trước khi Lận Cảnh lên tiếng, một bàn tay đã nắm lấy cổ tay anh. Khi anh theo bản năng tránh né, anh nhận ra đó là tay của Quý An Lê anh mới đồng ý để đối phương nắm tay.
Quý An Lê giữ cổ tay Lận Cảnh, ngăn không cho anh nói. Dù gì đối phương cũng là cha ruột của Lận Cảnh. Cậu không biết vì sao Lận Cảnh lại rời khỏi nhà họ Lận, nhưng với người ngoài, nếu Lận Cảnh lỡ lời bất kính với cha mình, ông ấy lại là một lão Nguyên soái được kính trọng, thì dù lý do có là gì Lận Cảnh cũng khó có thể biện minh.
Nhưng cậu, một người ngoài chưa chính thức đăng ký kết hôn thì lại khác.
Quý An Lê đứng chắn trước mặt Lận Cảnh, không chút sợ hãi nhìn thẳng vào ánh mắt sắc bén của Cha Lận:
"Khiếm khuyết gen thì đã sao? Chẳng lẽ trong mắt Lận lão tiên sinh đây ai có khiếm khuyết gen thì không xứng đáng kết hôn? Ông đang phân biệt đối xử với người có khiếm khuyết gen sao?"
Ngay từ câu đầu tiên, Quý An Lê đã đặt Cha Lận vào thế bị động, khiến ông ngạc nhiên và đôi mắt ánh lên vẻ nghiêm túc:
"Cậu Quý, cậu hiểu lầm rồi, ta không hề có ý đó ta chỉ đang dạy dỗ con trai mình thôi."
Câu cuối cùng của ông ngụ ý rõ ràng rằng ông đang dạy con trai mình, và Quý An Lê người ngoài chưa chính thức vào gia đình, chẳng có tư cách gì để ngăn ông ấy lại.
Quý An Lê đáp:
"Tôi biết chứ, ông có quyền dạy dỗ con trai của mình. Nhưng tôi, là vị hôn phu đã được chứng nhận của Lận Cảnh, không thể chịu đựng được khi thấy bạn đời của mình bị làm khó, nên lên tiếng một hai lời chắc cũng không sao chứ?"
Cha Lận nhíu mày nhưng không nói gì, chỉ im lặng nhìn Quý An Lê.
Quý An Lê vẫn bình tĩnh mỉm cười, nhưng lời nói của cậu thì không hề dễ nghe:
" Lận lão tiên sinh mở miệng nhắc nhở nào là tự ý quyết định, nào là không báo với gia đình, nào là khiếm khuyết gen không phù hợp để kết hôn. Nghe cứ như thể... tinh hệ này đã quay về mấy ngàn năm trước, nơi mọi cuộc hôn nhân đều do cha mẹ quyết định và chẳng có quyền tự do cá nhân gì. Tôi và Lận Cảnh là người tự do, chỉ cần hai chúng tôi đồng ý thì chẳng cần thông báo cho ai cả, kể cả những người gọi là gia đình."
Cha Lận: "Nhưng ta là cha của nó, nó ít nhất cũng nên thông báo với ta một tiếng."
Quý An Lê: "Chúng tôi vẫn chưa đăng ký mà, với lại hôm qua chuyện này đã được công khai trên Tinh võng cả buổi rồi. Cậu con trai cả của ông thậm chí còn là một trong những người được lựa chọn trong buổi xem mắt, chúng tôi cứ ngỡ ít nhất anh ta sẽ về nói với ông một lời. Hóa ra là không có sao?"
Nghe đến đây, sắc mặt Cha Lận thay đổi ông quay sang nhìn Lận Dự:
"Con đã tham gia buổi xem mắt? Sao con lại tham gia?"
Hai câu này nghe rất kỳ lạ, đặc biệt là câu thứ hai, giọng ông nặng nề và mang theo sự không hài lòng khó tin, khiến Quý An Lê cũng nhìn về phía Lận Dự.
Lận Dự vẫn giữ vẻ ngoài hiền lành khi đứng cạnh cha, nghe ông nói thì thở dài:
"Cha, chuyện này về nhà con sẽ giải thích với cha. Khi đó, độ tương thích của con và Quý tiên sinh đạt trên 90%, con được mời từ cấp cao của Đế quốc."
Cha Lận cố gắng kiềm chế sự sắc bén trong ánh mắt, điều này khiến Quý An Lê tin rằng lão Nguyên soái thực sự không biết gì về những thông tin tràn ngập trên Tinh võng, hoặc ít nhất những gì ông ta biết cũng rất hạn chế. Vậy ông ấy có biết chuyện Lận Dự hạ độc Lận Cảnh không?
Lận Cảnh không nói ra chuyện hạ độc không phải vì sợ Lận Dự, mà vì anh lo lắng rằng điều đó sẽ ảnh hưởng đến vị trí hiện tại của mình và sự an toàn của những người trung thành với anh. Nếu chuyện này bị tiết lộ, những người đó có thể bị thay thế bằng người của Lận Dự.
Trong phòng lúc này chỉ có bốn người, Lận Dự chắc chắn biết rõ chuyện hạ độc của mình, còn Cha Lận... nếu có biết, ông ấy cũng sẽ chọn cách giấu kín, trừ khi muốn con trai cả của mình bị điều tra và giam giữ.
Đôi mắt Quý An Lê sáng lên, một cảnh tượng khiến Lận Dự cảm thấy điềm chẳng lành. Hắn nghĩ rằng đưa cha mình đến sẽ khiến Quý An Lê sợ hãi khi thấy Lận Cảnh biến hình, và cha hắn sẽ can thiệp để ngăn cản cuộc hôn nhân này.
Nhưng không ngờ, Quý An Lê không những không sợ, mà còn vượt qua kiểm tra tiền hôn nhân một cách dễ dàng.
Quý An Lê tiến một bước tới, nhìn thẳng vào mặt Cha Lận hạ giọng:
"Còn một điều quan trọng nhất, Lận Cảnh đang muốn bảo vệ tôi. Ai mà biết được khi anh ấy đưa tôi về nhà họ Lận, liệu hai chúng tôi có an toàn không?"
Cha Lận quay đầu nhìn Quý An Lê với ánh mắt sắc như diều hâu:
"Cậu Quý, cậu có ý gì?"
Quý An Lê cười vô tội, giọng càng hạ thấp chỉ đủ bốn người nghe:
"Ông có thể hỏi con trai cả của ông xem sao. Ông yêu thương con trai cả đến mức biết rõ nó đã hạ độc con trai út bằng một loại độc từ Cổ Lam tinh không có thuốc giải, khiến cậu ấy sắp chết, vậy mà vẫn không đoái hoài đến. Ông muốn chúng tôi phải đến đó để bỏ mạng hay sao?"
Con ngươi của Cha Lận co lại, cảm xúc khó tin khiến cơ mặt ông không kiềm được run lên vài cái, ông đột ngột nhìn Lận Dự, các dây thần kinh trên cổ nổi lên vì phẫn nộ, giọng nói thay đổi vì giận dữ:
"Đúng như cậu ta nói sao? Con thực sự đã ra tay với em mình sao?"
Lận Dự không ngờ rằng Lận Cảnh lại dám tiết lộ chuyện này khi không có bằng chứng. Hắn không sợ mất đi vị trí hiện tại hay sao? Quan trọng hơn là, Quý An Lê lại tin điều đó và công khai nói ra?
Giờ đây, Quý An Lê đã chắc chắn rằng cha Lận thực sự không biết chuyện này, cậu vô tội mỉm cười với Lận Dự. Điều này có nghĩa là... có lẽ trong nhà họ Lận, Lận Dự cũng có những vấn đề khiến hắn không thể kết hôn.
Quý An Lê kết thúc đầy châm chọc:
"Xin lỗi, Lận lão tiên sinh tôi tưởng là ông biết rồi. Tôi cứ nghĩ... ngay cả hổ dữ cũng không ăn thịt con, mà ông lại chiều chuộng đến mức dùng mạng sống của con mình để nuôi một đứa con khác thì còn là người sao?"
Cả cơ thể Cha Lận run lên vì giận dữ khi bị một kẻ trẻ tuổi châm chọc mà không thể đáp trả, ông thậm chí không buồn nhìn Quý An Lê, chỉ cảm thấy chưa bao giờ mất mặt như vậy. Ông đến để chất vấn, nhưng lại bị mắng một trận. Danh dự của ông còn đâu nữa?
Quý An Lê hài lòng chào tạm biệt, nhìn cha con nhà họ Lận, một người giận tái mặt, một người thì trắng bệch, rồi nắm tay Lận Cảnh đi đến hành lang phía cuối để xử lý vết thương.
Lận Cảnh để mặc Quý An Lê nắm tay mình dẫn đi, ánh mắt dõi theo bàn tay đang nắm lấy cổ tay anh, không nhắc nhở đối phương.
Dù là một hành lang rất dài nhưng họ nhanh chóng đã đi đến cuối. Khi bàn tay ấm áp buông ra, anh đột nhiên cảm thấy mất mát, một cảm giác xa lạ len lỏi trong lòng.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro