Chương 1.1 Trở về

Chương một: Trở về.

Ngồi trong quán cà phê nhỏ yên tĩnh, đôi tay thon dài khuấy đều ly cà phê trên bàn rồi đưa lên miệng nhấp một ngụm và đặt xuống, ánh mắt cô lơ đãng nhìn ra đường phố nhộn nhịp người.

Nhiều năm không trở về, Hà Nội nhỏ bé trong ký ức cô đã thay đổi đến nhường này. Những ồn ào, nhộn nhịp đã thay thế cho yên tĩnh trước đây, vừa lạ lẫm lại vừa quen thuộc.

Nhã Chi yên lặng lắng nghe tiếng nhạc Trịnh nhẹ nhàng vang bên tai. Cô không nhớ nổi lần cuối cùng cô ngồi nghe nhạc Trịnh trong quán cà phê như này là bao lâu trước đây. Ba năm hay bốn năm? Không, hình như lâu hơn thế.

Chẳng biết từ bao giờ, cô thích cả ngày thả mình ngồi trong quán cà phê, thói quen chẳng thể từ bỏ dù cô sống ở đâu, Hà Nội cổ kính hay Paris lãng mạn. Một thói quen ngược đời với một cô gái tính cách hướng ngoại, luôn thích những thứ mới như cô. Bạn cô từng nhận xét vậy. Nhưng có sao đâu, con người cô là tổng hòa của những thứ mâu thuẫn gặp nhau mà.

"Chị ơi, xin phép cho em thêm nước lọc ạ."

Cô nhân viên khẽ nói rồi rót thêm nước lọc vào ly trống bên cạnh ly cà phê của cô, đồng thời kéo Nhã Chi ra khỏi suy nghĩ mông lung không chủ đích.

"Cảm ơn em." Nhã Chi khẽ nở nụ cười tười tắn như gió xuân. "Em có thể mang cho chị một chiếc bánh kem không? Vị dâu tây. Cảm ơn."

Cô nhân viên khẽ cười thân thiện với vị khách luôn mở miệng ra sẽ nói cảm ơn này - vị khách gần tuần nay đều xuất hiện trong quán cô, không làm gì, chỉ thinh lặng ngồi cả buổi để ngắm ra bên ngoài đường.

Nhã Chi về nước được hơn một tuần, mấy hôm đầu còn dành thời gian đi chào hỏi người thân, có chút bận rộn, nhưng sau đó thì không còn việc gì khác nữa. Bạn bè của cô chẳng có bao nhiêu, vì cô đi xa nhiều năm, mấy người thân thiết thì cũng bận đi làm hết, chỉ có thể gặp mặt buổi tối. Thế nên lúc rảnh rỗi như này cô đành dành cả ngày trong quán cà phê hoặc lượn lờ ngoài phố, làm quen lại với thành phố nơi cô sinh ra và lớn lên.

Chuông điện thoại vang lên, Nhã Chi mở điện thoại ra xem.

"Baby, chiều nay hẹn hò đi."

Là tin nhắn của Thuỳ Dung, cô bạn thân hồi cấp ba của cô, hai người cùng học chung từ cấp ba rồi cùng thi vào mỹ thuật công nghiệp. Chỉ có điều, cô học đại học một năm thì đã lên đường đi du học, còn Thuỳ Dung tiếp tục học đại học trong nước. Tuy xa nhau nhưng cô và Thuỳ Dung vẫn giữ liên lạc thường xuyên. Sau khi tốt nghiệp đại học, Thùy Dung nhờ thực lực vốn có cộng thêm mối quen biết từ khi còn đi học đã vào làm cho một công ty thời trang nổi tiếng tiếng, sự nghiệp ngày một thăng tiến, mới hai năm đã lên phó phòng thiết kế.

Nhã Chi khẽ nhoẻn miệng cười, soạn hai kí tự "Ok" rồi gửi đi.

Cô ngồi ở quán cà phê thêm lúc nữa đợi Thuỳ Dung đến đón. Đôi tay thanh nhỏ khẽ lướt trên màn hình ipad đọc tin tức thời trang trong nước. Cũng đến lúc cô nên đi tìm việc cho mình rồi, không thể cứ ngày ngày lượn phố hay ngồi cà phê được nữa, cô sẽ chán chết mất.

Hai chân mày cô khẽ chau lại khi nhìn thông tin mấy công ty thời trang. Hình như quyết định về nước của cô lần này có hơi đột ngột, cô chẳng tìm hiểu gì về thời trang trong nước mà cứ thế viết đơn xin nghỉ việc rồi xách va li về nước, bỏ lại công việc tốt dang dở ở Paris.

Nhưng bản tính của Nhã Chi cô trước nay chẳng phải như vậy đấy thôi, tuỳ hướng, bướng bỉnh, tự làm theo ý mình, thích làm gì liền làm luôn.

Chẳng để Nhã Chi đợi lâu, hơn ba mươi phút sau Thuỳ Dung đã có mặt trong quán cà phê nơi Nhã Chi ngồi.

"Cậu tan ca sớm vậy hả?" Nhã Chi ngạc nhiên nhìn cô gái trước mặt mình và nở nụ cười rạng rỡ.

Nụ cười của Thuỳ Dung quyến rũ, ánh mắt say đắm nhìn Nhã Chi: "Không thể để tình yêu của tôi đợi lâu được."

Thuỳ Dung xưa nay vẫn thế, thích trêu cô, lúc nào cũng gọi cô là baby, bảo bối hay tình yêu của tôi, thứ thay đổi có chăng chỉ là cách gọi càng ngày càng thuần thục và ngọt ngào hơn.

"Cậu uống gì?" Nhã Chi khẽ hỏi.

"Không gì cả. Chúng ta đi mua sắm trước nhé, tối nay có hẹn với đám bạn, đặc biệt chuẩn bị chào mừng cậu về nước đó." Thuỳ Dung cười.

"Ừm." Nhã Chi khẽ gật đầu, cô cũng đang muốn đi xem mấy hàng thời trang tìm hiểu xu hướng thị trường mà không muốn đi một mình đây.

Nhã Chi theo Thuỳ Dung đến trung tâm thương mại, vừa đi ngắm đồ vừa nói chuyện thời trang.

"Thời trang Vymode mấy năm nay rất hot, chất lượng tốt, có cả đồ thiết kế lẫn hàng đặt từ nước ngoài về. Lựa chọn mới cho những người mê đồ hiệu mà trong nước chưa có cửa hàng chính thức." Thuỳ Dung đưa Nhã Chi vào một cửa hàng thời trang, bên trong được chia làm hai khu, một khu đồ thiết kế của công ty, một khu là hàng nhập từ nước ngoài về.

"Quần áo bên này đa phần đều là có người đặt rồi, họ chỉ treo giới thiệu sản phẩm thôi." Thùy Dung nói.

Cô nhân viên bán hàng thấy Thuỳ Dung đến liền niềm nở cười chào. "Chị Dung đưa bạn đến xem đồ ạ, em đang định gọi cho chị đây. Bộ váy chị đặt hôm trước về rồi, chị muốn thử luôn không ạ?"

"Vậy thì tốt quá, em lấy luôn ra đây cho chị xem nào." Thuỳ Dung cười.

Nhã Chi đợi nhân viên kia rời đi, cô mới hỏi Thuỳ Dung: "Cậu là khách quen ở đây hả?"

"Ừ, ngoài đồ thiết kể của công ty, mình hay mua đồ ở đây nhất đó. Đặt mẫu ở nước ngoài về cũng nhanh."

Ánh mắt Thùy Dung không ngừng liếc nhìn quần áo treo trên giá.

Khi nữ nhân viên mang bộ đồ đến, Thuỳ Dung nhận lấy và đi vào phòng thay đồ. Cô quay sang vỗ vai Nhã Chi và bảo với nhân viên bán hàng. "Em chăm sóc cục cưng này chu đáo giúp chị nhé." Thuỳ Dung khẽ nháy mắt.

"Mời chị qua bên này ạ." Cô gái nói, tay đưa về hướng đối diện và bắt đầu tư vấn quần áo cho Nhã Chi.

Nhã Chi mỉm cười đáp lại sự thân thiện của cô bé bán hàng, bản thân đi một lượt ngắm nghía mấy bộ đồ theo sự tư vấn của cô bé rồi chọn lấy vài bộ ưng ý. Cô bé một câu nhiệt tình tư vấn quần áo, một câu khen thân hình cô đẹp, lời nói như rót mật vào tai khiến người làm trong ngành như Nhã Chi cũng cảm thấy hài lòng.

"Nhã Chi, cậu xem bộ này tớ mặc thế nào?" Thuỳ Dung từ bên trong phòng thay đồ bước ra.

Nhã Chi ngoảnh lại nhìn Thuỳ Dung, bộ váy xanh lam bó sát càng nổi bật lên thân hình nóng bỏng quyến rũ của Thuỳ Dung. Thuỳ Dung ngắm mình trong gương nhưng lại thấy không vừa ý.

"Không ổn lắm." Cô nàng khẽ chau mày.

Quay lại thấy nụ cười ngọt ngào trên khuôn mặt Nhã Chi, Thuỳ Dung nhìn cô một lượt từ đầu đến chân.

"Lại đây, cậu thử bộ này vào cho tớ xem." Thuỳ Dung kéo Nhã Chi vào bên trong phòng thay đồ, vài phút sau cả hai cùng bước ra.

Thuỳ Dung nhìn Nhã Chi trong gương. Bộ váy làm nổi bật đường cong cơ thể Nhã Chi, lộ ra bờ vai gầy trắng như ngọc ẩn hiện trong mái tóc hoe ngang vai. Thân hình Nhã Chi hơi gầy, mảnh mai, tuy không phải kiểu quyến rũ nóng bỏng như Thuỳ Dung nhưng khí chất phát ra từ con người cô lại khiến người khác yêu thích ngắm mãi không chán. Ánh mắt mơ màng hờ hững, cả người toát lên sự mong manh mà đầy sức hút, cô như một cô gái Pháp lãng mạn mà quý phái thực thụ.

"Tuyệt." Thuỳ Dung hài lòng nói với giọng yêu thích.

"Cục cưng à, bao năm sang Pháp cậu không thay đổi gì, chỉ có cái khí chất càng ngày càng quyến rũ."

"Tớ mà là đàn ông, quyết lừa cậu về nhà bằng mọi giá." Thuỳ Dung cao giọng, tay khẽ nâng cằm Nhã Chi đầy yêu chiều.

"Hay bây giờ lừa luôn đi, tớ không ngại cậu là con gái đâu." Nhã Chi dùng ánh mắt âu yếm nhìn Thùy Dung, tay cô đặt lên eo Thùy Dung, khiến cô nàng đành chịu thua mà đẩy Nhã Chi ra.

"Cậu thật xấu nhé. Người khác không biết còn tưởng chúng ta là les."

Nhã Chi nở nụ cười lém lỉnh, bao nhiêu năm, cuối cùng cô cũng đã có dũng khí trêu trọc khiến Thùy Dung ngại ngùng.

"Cậu sang Pháp vài năm mà tư tưởng phóng khoáng quá, giờ mình không trêu nổi cậu nữa rồi." Thùy Dung còn nhớ trước đây mỗi lần trêu Nhã Chi quá đáng, cô ấy sẽ đỏ mặt chứ không mặt dày như bây giờ.

Nhã Chi nhìn lại mình trong gương cũng thấy hài lòng với bộ váy, môi khẽ nhếch lên một đường cong xinh đẹp.

"Hời cho cậu quá, tớ mất gần tháng trời để đợi bộ này về, mà em nó lại chọn cậu." Thùy Dung làm bộ phụng phịu.

"Ồ, vậy tớ đền cậu bộ khác nhé." Nhã Chi khẽ đáp.

Thuỳ Dung nhún vai: "Được thôi, trông chờ cả vào nhà thiết kế nổi tiếng cậu nhé. Thế này tớ còn hời lớn hơn ý chứ." Thuỳ Dung cười tinh ranh.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro