Chương 2

Editor : Pluto & Charon

Lộ Cảnh Ninh đến tương đối trễ, trên cơ bản thử thách dành cho tân sinh gần như kết thúc, lúc này người đang đứng trên đài thi đấu hẳn là người phía trước cậu.

Cậu liếc nhìn bảng thông tin trận đấu hiển thị bên cạnh. Nam sinh kia tên là Văn Tinh Trần và người còn lại trên sân đấu là một vị đàn anh năm ba .

Nếu không phải huy chương trên vai của hai người có màu sắc khác nhau thì cũng rất khó phân biệt được thân phận của cả hai, khi nhìn chiều cao của hai người rất dễ khiến người ta nghĩ rằng Văn Tinh Trần mới là học sinh năm cuối.

Lộ Cảnh Ninh không khỏi nhìn thêm vài lần, trong lòng hơi chua.

Alpha cái khác không tính, gen ảnh hưởng đến chiều cao và thực lực lại rất mạnh, đừng nhìn cậu cao 1m8 khi đứng cùng với Beta thì cũng không tính là thấp, nhưng so với những Alpha có gen tốt vẫn không thể nào sánh bằng.

Hơn nữa, cái người tên Văn Tình Trần kia hiển nhiên không phải chỉ có chiều cao.

Theo những gì Vu Kình Thương miêu tả, trước khi người này thi đấu, các tân sinh hầu hết đều bị đánh bại thê thảm làm cho tinh thần của các tân sinh rất sa sút. Tình huống trên đài hiện tại lại hoàn toàn ngược lại, Văn Tình Trần đã liên tiếp đánh bại hai tiền bối, chỉ cần đánh thắng thêm một trận là có thể đạt được thành tích xuất sắc .

Có người nói rằng trong 3 năm qua Học viện Quân Đội Hoàng Gia không ai có thể hoàn thành thử thách này.

Lúc này không chỉ các sinh viên năm nhất tinh thần tăng vọt, mà còn có các giáo viên của bốn khoa lớn của học viện đang theo dõi trận đấu trên mặt cũng lộ ra vẻ hưng phấn nhàn nhạt.

Không uổng công cả buổi chiều bọn họ ngồi tới mông cũng phát đau, rốt cuộc cũng chờ được hạt giống tốt, nhất định phải lấy được .

Lộ Cảnh Ninh dựa vào cây cột bên cạnh, nghiêng đầu nở nụ cười đầy ẩn ý. Vừa rồi cậu phát hiện ra một điều rất thú vị. Mặc dù trận đấu nhìn thì có vẻ rất hay, nhưng từ khu vực dự bị nơi cậu đang đứng, thoáng thấy một vài chuyển động nhỏ rất khó phát hiện. Tân sinh Alpha này đang từng bước lên kế hoạch để thua lần thử thách này.

Tuy phát hiện này có vẻ hơi kỳ quái, Lộ Cảnh Ninh mặc dù không hiểu nhưng cũng không có hứng thú lắm chỉ ngẩng đầu lên lười biếng ngáp một cái. Có chút mệt. Hiện tại thời gian không còn sớm, cậu chỉ muốn trở về kí túc xá đánh một giấc .

Văn Tinh Trần không ngoài dự kiến mà thua cuộc, khi ra khỏi sân đấu, gương mặt trước sau như một vẫn lạnh nhạt thờ ơ, dường như sự thất vọng nặng nề của sinh viên năm nhất không liên quan gì đến anh.

Khi đi ngang qua khi chuẩn bị để rời khỏi sân thi đấu, anh chợt nghe thấy một giọng nói giễu cợt vang lên : "Người anh em đánh thật vất vả."

Trong một góc không có quá nhiều ánh sáng của khu chuẩn bị, anh ngẩng đầu nhìn lại, mới phát hiện có một người đang đứng dựa vào tường, khuôn mặt vênh váo đến cực điểm, cười tủm tỉm nhìn về phía anh.

Văn Tinh Trần hiển nhiên không nghĩ tới lại gặp được Omega ở chỗ này, không bị mê hoặc bởi bề ngoài của đối phương, trái lại anh khẽ nhíu mày trong lòng không khỏi có chút nghi ngờ. Ngay khi nhìn thấy lông mày nhăn lại Lộ Cảnh Ninh ít nhiều cũng đoán được tâm tư của anh, cảm thấy có chút buồn bực, tức khắc ngoài cười nhưng trong không cười bổ sung một câu : " A , không đúng, phải nói diễn đến vô cùng vất vả."

Văn Tinh Trần rốt cuộc cũng cẩn thận nhìn cậu, trong đôi mắt sâu thẳm tựa hồ có một tia sắc lạnh, ý tứ hàm xúc không rõ. Ánh mắt này nếu là rơi vào những người khác quả thực là uy hiếp mười phần nhưng Lộ Cảnh Ninh lại làm như không thấy gì, lười nhác dựa vào tường, bắt gặp ánh mắt của anh liền nở nụ cười. Quả thực đúng là khiêu khích người khác. Từ trước đến nay cậu vẫn luôn là người sợ thiên hạ chưa đủ loạn.

Văn Tinh Trần thanh âm trầm thấp mang theo chút từ tính: "Cậu nhìn ra?"

Lộ Cảnh Ninh nhướng mày : "Xin tôi đừng nói ra ngoài ?"

" Không cần thiết." Văn Tinh Trần bỗng nhiên cười khẽ , giọng điệu có chút trêu chọc : "Thật bất ngờ , không nghĩ tới rằng đánh một trận xong lại thu hút nhiều sự chú ý như vậy."

Lộ Cảnh Ninh : " ??? "

Lời nói này có phải hơi có vấn đề hay không vậy? Như thế nào đột nhiên giống như biến thành cậu đang có âm mưu gì đó với gia hoả này.

Sau khi cân nhắc, Lộ Cảnh Ninh đang định chế nhạo, lại thấy Văn Tinh Trần đã xoay người đi, chỉ để lại một câu : "Khiêu chiến thi đấu cố lên " hàm ý không rõ, bóng lưng cao gầy lộ ra vẻ bĩnh tĩnh lãnh đạm.

Nếu không phải vừa rồi châm chọc cậu trong đôi mắt kia lộ ra một tia tà khí u ám, e rằng bản thân đã bị dáng vẻ không dính khỏi lửa trần gian lừa cho mất lý trí. Quan trọng nhất chính là cậu - Lộ Cảnh Ninh vậy mà lại ăn thiệt thòi từ miệng người khác.

Cậu chuẩn bị cất bước đuổi theo thì một người đàn ông trung niên mặc đồ nhân viên đi đến thúc giục : " X9879 , sao còn chưa đi lên ?" Nội tâm Lộ Cảnh Ninh : " ...Đệt ".

Nam nhân trung niên mới vừa vào cửa đụng phải cậu, vừa nhìn thấy bộ dạng của Lộ Cảnh Ninh thì sửng sốt, đột nhiên không thúc giục nữa : "Bạn nhỏ, hiện tại em có thể đổi ý bỏ thi đấu ... "

Lộ Cảnh Ninh khó khăn mà khống chế vẻ mặt xem thường, không kiên nhẫn trả lời: " Em không thay đổi ý định, không bỏ thi đấu, cứ lên đi", nói xong liền lấy ba lô trên vai ném sang một bên, cũng không thèm đi bậc thang cứ thế mà chống tay ở trên mặt đất hơi dùng sức liền nhẹ nhàng xoay người nhảy lên đài thi đấu .

Lúc này tất cả mọi người mới khôi phục tinh thần sau thất bại của Văn Tinh Trần, không hề chớp mắt mà nhìn chăm chăm lối vào mong chờ người khiêu chiến tiếp theo. Ai ngờ rằng không thấy bóng dáng người nọ đâu, lại bị bộ dáng phóng túng quá mức của đối phương làm cho kinh ngạc.

Phản ứng đầu tiên, mẹ nó, thoạt nhìn lại là một vị cao thủ.

Phản ứng thứ hai, người này hình như có hơi mảnh mai.

Sau đó, hình như đẹp quá rồi.

Cuối cùng, cao thủ này ....????

Vậy mà lại là một Omega?!!!!

Tiến hoan hô chói tai nhức óc tức khắc không đến hai giây liền lâm vào một mảnh yên lặng quỷ dị, ở một góc khác lại có một giọng nói khí lực mười phần như quỷ khóc sói gào mà kêu lên : " A a a a a Lộ Cảnh Ninh cậu mẹ nó cuối cùng cũng đến !!! Tôi phải sinh khỉ con cho cậu !!! " . Trong sự im lặng như thế này, hò hét như vậy có vẻ đặc biệt đột vang dội rõ ràng.

Tất cả mọi người theo bản năng hướng về phía cái người mới gào, chỉ thấy một thân ảnh cường tráng đang kích động mà vặn vẹo cái eo của mình, vẻ mặt chờ mong cùng ngưỡng mộ. Mọi người yên lặng mà nhớ kĩ gương mặt dũng cảm này, lòng tràn đầy ghét bỏ mà thu hồi tầm mắt .

Chết tiệt, một Alpha nói muốn sinh con cho một Omega ? Năm nay rốt cuộc Học viện Quân Đội Hoàng Gia tuyển người quái dị gì vậy? Nhưng mà... Nếu như Omega sinh khỉ con cho bọn họ, bọn họ chấp nhận !!!

Trong sân, Lộ Cảnh Ninh cũng nghe được Vu Kình Thương nói gì, không khỏi xấu hổ đứng ngây người, dùng thái độ thờ ơ lạnh nhạt " Tôi không biết người này là ai " mặt vô biểu tình mà đứng đó, một cái liếc mắt cũng không thèm nhìn bên kia nửa con mắt.

Đứng trước mặt cậu là người vừa rồi " đánh bại" Văn Tinh Trần. Sinh viên năm ba tên là Trạm Xã, phản ứng cùng những người khác giống nhau như đút, một lúc sau, mới có chút không xác định mà hỏi : "Cậu là ... Omega ?".

Lộ Cảnh Ninh biết anh ta muốn nói cái gì, đơn giản hoạt động gân cốt, cười như không cười mà nhìn anh ta, hỏi lại: "Chẳng lẽ nhìn tôi giống Alpha lắm sao?"

Trạm Xã bị cậu làm cho nghẹn lại : "Không, tôi không có ý đó."

Lộ Cảnh Ninh tiếp tục cười : " Hay là, anh biết tôi là Omega nên có chút thương hương tiếc ngọc, cứ thế mà đầu hàng ?"

Trạm Xã : " Đương nhiên không ... "

Lộ Cảnh Ninh đưa hai tay về phía trước xoa nắn, tiếng khớp xương răng rắc vang lên, cậu lười biếng nhướng mi : " Vậy này cũng không phải kia cũng không phải nhiều lời như thế làm cái gì, còn muốn đánh nữa không?"

Vừa nói cậu vừa xoay sang nhìn trọng tài : "Có thể bắt đầu rồi chứ ?"

Trọng tài cũng là một sinh viên năm ba, đang phát ngốc mà nhìn cậu, bỗng nhiên đụng phải tầm mắt của đối phương, trên mặt không biết vì sao mà đỏ lên, hoang mang rối loạn mà tuyên bố nói : "Thi đấu bắt đầu —!".

Ngay khi vừa dứt lời, đồng hồ đối chiến cũng bắt đầu đếm ngược .

Trạm Xã như cũ có chút ngây người. Anh ta cũng không phải là chưa từng đánh nhau với Omega. Lớp học của bọn họ cũng có Omega, ngày thường đi học trong quá trình huấn luyện nhiều ít cũng sẽ bàn luận với nhau.

Nhưng hôm nay anh ta đến đây với thân phận đàn anh để tôi luyện cho đám tân sinh, thậm chí để thu hẹp khoảng cách giữa học sinh mới và cũ, nhà trường đã quy định việc sử dụng pheromone bị cấm trong quá trình thi đấu. Làm một học sinh năm ba, bản thân anh ta vẫn chiếm ưu thế tuyệt đối.

Mấy trận trước đối mặt với một số tân sinh Alpha thì không sao, hiện tại muốn anh ta đánh nhau với một Omega trước mặt mọi người thật đúng là sợ không cẩn thận không kiểm soát được sức mạnh, làm bị thương người ta. Trạm Xã  do dự đứng yên, Lộ Cảnh Ninh lại không có nửa điểm gánh nặng trong lòng.

Hoạt động xong gân cốt , khoé miệng của cậu hơi cong lên : "Đàn anh nếu anh không ra tay tôi liền không khách khí !" Nói xong cũng không đợi Trạm Xã đáp lại, dưới chân vừa di chuyển trong nháy mắt đã tới gần trước mặt anh ta.

Trạm Xã nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ đột nhiên phóng đại trước mắt, còn chưa kịp cảm nhận được hơi thở vuốt ve làn da, lập tức cảm thấy trời đất quay cuồng, trong phút chốc mất thăng bằng.

Giây tiếp theo, toàn bộ cơ thể đã hoàn toàn ngã xuống, anh ta chưa kịp phản ứng thì khung cảnh trước mắt đã biến thành những dây đèn trên đinh sân đấu. Sau lưng lại truyền đến một trận đau đớn, toàn bộ hội trường hoàn toàn im lặng. Bị đánh bại trong nháy mắt, làm Trạm Xã có chút bối rối .

Không có một âm thanh nào phát ra, trọng tài sững người vài giây mới định thần lại, tuyên bố kết quả : " Lộ , Lộ Cảnh Ninh giành chiến thắng ! " Chỉ mất chưa đầy mười giây trong đó còn có vài giây do trọng tài sững sờ. Trạm Xã nhìn thời gian tạm dừng, trong đầu đều là dấu chấm hỏi.

Chuyện gì vừa xảy ra? Sao anh ta không hề biết được mà bị ném ra ngoài? Trước một giây còn phiền não như thế nào mà động thủ với đối phương , giây tiếp theo cứ như vậy ... Thua? Trạm Xã nằm tại chỗ không thể hồi phục lại tinh thần .

Cứ thế mà bại dưới tay một Omega kì lạ làm anh ta có chút tiếp thu không nổi. Lúc này, trước mặt anh ta đột nhiên xuất hiện một gương mặt tươi cười, hai người hai mắt nhìn nhau .

Lộ Cảnh Ninh cả người treo trên lan can đài thi đấu cúi đầu cười tủm tỉm cúi đầu nhìn hắn : "Đàn anh đắc tội rồi."

Sau hai phút im lặng, hội trường đột nhiên bùng nổ, hoàn toàn sôi trào .

"Đm, tôi vừa nằm mơ sao? Tôi đang nhìn thấy gì ?! "

" Omega kia rốt cuộc là sao lại thế này? Tốc độ kia động tác kia , quả thực A quá!"

" Sao lại thế này? Là giả đúng không? Có phải cố tình thua cuộc  không?"

" Mặc dù vừa rồi Trạm Xã không có động tĩnh gì, nhưng ... Tôi cảm giác cho dù có di chuyển cũng không thể thay đổi được kết quả?"

"Quá nhanh! Động tác đó thực sự quá nhanh! Lần đầu tiên tôi thấy chiêu thức chiến đấu lưu loát dứt khoát như vậy đó!"

"Tam quan của tôi đang bị đả kích! Có phải tất cả Omega của Học viện Quân Đội Hoàng Gia đều là quái vật không?"

....

Ngay tại sân thi đấu cứ thế thay nhau vang lên tiếng thảo luận, không biết ai bỗng nhiên phát ra tiếng thở dài cảm khái một câu, thể hiện hoàn toàn tiếng lòng của mọi người : "Omega này, quả thực là A quá đi!"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro