2. Bị Lão Đại Bú Lồn Kêu Dâm.
VietNam ngồi trong bồn tắm, làn nước ấm vỗ nhẹ quanh cơ thể cô. Nhưng không một giây nào cô thực sự thư giãn. Tất cả những phòng vệ, những lớp giấu giếm suốt ba năm bỗng chốc trở nên vô dụng. Cô cảm nhận rõ sự yếu đuối của bản thân, thứ mà cô luôn che giấu với cả thế giới — và bây giờ, đứng trước hắn, không gì có thể giấu được nữa.
Hắn đứng bên cạnh, tay khẽ chuẩn bị khăn, nhấc nhẹ bình xà phòng, ánh mắt dừng trên từng chi tiết nhỏ: vai cô run, tay co khẽ, sống lưng hơi căng. Hắn không quát mắng, không thúc ép, nhưng từng cử chỉ đều khiến cô cảm thấy bị theo dõi, bị trêu chọc đến tận cùng.
"Cô luôn gồng mình thế này sao... suốt ba năm?"
Hắn trêu đùa, giọng bình thản nhưng sắc bén, đủ khiến cô đỏ mặt, tim đập nhanh. VietNam cố gồng mình, ép giọng "cậu" thật mạnh, nhưng biết rằng giờ đây cô không còn đường lui, không còn quyền kiểm soát.
"Ta nghĩ cô khá vụng về... nhưng thật ra lại rất... thú vị khi cô run rẩy thế này."
VietNam cúi đầu, không trả lời. Cô nghe tiếng nước chảy, nhịp thở của bản thân, và giọng trêu chọc tinh tế của hắn vang trong phòng. Mỗi hành động nhỏ của hắn — nghiêng bình xà phòng, hất nước nhẹ, ánh mắt dò xét — vừa khiến cô bối rối, vừa khiến cô cảm nhận rõ áp lực mà hắn tạo ra.
Cô biết khoảnh khắc này sẽ thay đổi tất cả. Từng câu nói, từng ánh mắt, từng cử chỉ đều đang dạy cô phải đối diện chính mình, học cách chịu đựng, học cách quan sát, học cách chấp nhận sự thật rằng cô không còn quyền kiểm soát.
VietNam lặng im, ngậm chặt môi, tim vừa sợ vừa hồi hộp. Cô biết rằng mọi thứ sắp tới sẽ còn khắc nghiệt hơn nhiều, nhưng đồng thời, cô cũng nhận ra: áp lực này, ánh mắt trêu chọc này, chính là bước chuẩn bị để cô trải qua những điều cô đã né tránh suốt ba năm.
"Không chịu cởi áo à?"
America bước tới,giọng nói không vui khi thấy VietNam trong bồn vẫn khư khư giữ mảnh vải băng ngực. Nước ấm thấm ướt miếng vải trắng,lộ ra hai điểm nhỏ bên trong. America đảo mắt nhưng lại nghĩ mình là chủ,chẳng việc gì phải sợ. Hắn bây giờ chỉ vắt tạm cái khăn tắm ngang hông,mạnh tay kéo VietNam xồ vào lòng mình.
"A.."
Ôi cái giọng gái ngọt lịm đó làm hắn phát điên lên mất. Lão đại vén tóc dài VietNam sang bên vai cô,nút thắt miếng vải ở sau lưng. Bàn tay lão đại thô ráp chạm vào da khiến cô run rẩy. VietNam ngước mắt lên nhìn hắn như xin tha thứ.
Đôi mắt vốn luôn trầm ổn,bình tĩnh xưa giờ bỗng nhoè nước. VietNam không muốn lão đại tháo băng nhưng không thể phản kháng. Chỉ có thể không cam tâm cắn môi,cảm nhận dải ép ngực dần bị nới lỏng. Trơn tuột khỏi người cô,America híp mắt ngắm nghía tấm nén rồi vứt bừa nó sang bên.
Hắn ép người cô ngồi trong bồn đối diện hắn,hai bầu ngực quá đầy đặn,núm ti hồng hào căng nẩy sau khi thoát khỏi sức ép. Dù hồi nãy đã thấy vếu VietNam to thế nào,giờ lại bất ngờ hơn.Lão đại nhanh chóng thoát khỏi cơn bồi hồi,mắt thấy cô mặt đã đỏ bừng liền thích thú.
"Ngực đẹp vậy...Sau này đừng quấn nữa nhé."
"Hic.."
"Sau này ta ngày nào cũng muốn bú vú ngươi tới lúc mà nó phun sữa."
Một tràng lời nói dâm tục không thể tả,VietNam định che ngực. Lão đại đọc vị được cô nên một tay đã có thể chụp lấy hai tay cô,để tay quàng qua cổ. America dùng mười ngón tay chạm vào bầu sữa mềm mại,giống như tuyết. Ngón tay tinh nghịch chà xát hạt đậu nhỏ khiến VietNam như có điện giật,lỡ miệng rên ư a hai tiếng.
"Ức..-"
"Rên cũng hay thật. Rên nữa đi,VietNam."
America rướn đầu tới trước vòng một lớn,há miệng ngậm điểm nhỏ nhô lên của VietNam.
"Á...Huhu...Lạ quá.."
Xưa nay,VietNam vẫn chỉ là một thiếu nữ ngoan ngoãn,chưa hiểu tình dục một chút gì. Bị hắn bú mút quanh gò nhỏ làm cô có cảm giác khoan khoái không tả. Ngửa đầu ưỡn ngực cho hắn liếm vú sâu hơn.
"Ôi ôi...Lão đại —Em khó chịu...hức hức.."
Lão đại càng bú càng hăng,thỉnh thoảng còn dùng răng cạ lên đầu ti nhạy cảm khiến VietNam ré lên. Mỗi lần hắn niết ngực là VietNam lại phát dâm. Tự nhiên thấy bên dưới ngứa ngáy,khó chịu vô cùng. Bên đùi non cư nhiên cọ cọ vào nhau giải toả,nhưng cô vẫn rất nóng. Mong muốn lão đại giảm ngứa giúp mình.
"Lão đại....Em ngứa quá.."
VietNam nũng nịu với hắn. Cô từ lâu đã biết hắn có tình cảm với mình,hắn luôn nghĩ bản thân bị ái nam ái nữ nên không nói cho cô. America thấy người dưới thân uốn éo quằn quại như con rắn,vú lớn áp lên khối cơ thể săn chắc,nhiều sẹo của hắn. Lão đại kêu VietNam úp mặt vào tường,chổng mông lên. Em thơ nghe lời hắn ngay. Dù sao cũng chẳng bị giết,may lúc còn sống thì phải làm theo lời hắn.
"Khe bím này khít vậy à?"
Hắn quan sát cô khoe cái bím non dâm đãng ra liền không tự chủ nghĩ bậy.
Muốn được ủ cặc trong đó thật.
Chắc là sẽ sướng lắm.
America dùng tay cạ hột le nhỏ VietNam. Cô giật bắn mình ,lỗ lồn dâm túa nước. Hắn điêu luyện gảy hạt nhỏ,cô chỉ có thể thít chặt lồn xinh mình lại,sợ hắn sẽ dùng ngón tay mà chịch cô. Khác hoàn toàn với VietNam nghĩ. Hắn mở miệng,cái lưỡi dài lướt qua âm vật nhỏ bé. VietNam rùng mình,cam chịu cho hắn dùng lấy tay banh rộng âm đạo mình. Lưỡi dài càn quét bên trong quyết liệt,liếm cho cái bím nhỏ hồng nộm phấn này phun dâm.
"Huhu...Anh ơi..S-sướng em.."
"Dâm quá VietNam. Thả lỏng ra nào."
Lưỡi hắn không ngừng luân động bên tròn vách thịt non mềm,bú liếm nước dâm thoả thích sướng vô cùng. VietNam bị liếm lồn chỉ biết kêu to. Vừa khóc vừa xin lão đại đừng mút nữa,em sắp bị địt bằng lưỡi sướng tới chết rồi.
Nước khoái VietNam bắn ra từng đợt. America nuốt trọn rồi húp nốt số nước còn dư. Lần đầu được nếm thử vị lồn gián điệp làm hắn thích thú kinh khủng. Người này giờ chỉ muốn đè VietNam ra thao cho long trời lở đất,trừng phạt em nhỏ làm nội gián cho cảnh sát 3 năm.
Mà lão đại không muốn VietNam sợ. Thấy cô mệt lả liền ôm vào lòng tắm rửa sạch sẽ,tiện tắm cho cả bản thân. Vừa tắm vừa tuốt con cặc đã sưng đau của mình,không nhịn được mà thở dài chán chường. Thôi thì em nhỏ vẫn quan trọng hơn,sau này em ngoan thì xin chịch lúc nào chả được.
Nghĩ vậy lão đại hết buồn hẳn,mặc cho cô cái váy ngủ rồi ôm mỹ nhân lên chiếc giường lớn. Mùi thơm thoang thoảng của VietNam khiến hắn mê chết. America đặt một nụ hôn lên môi VietNam,thì thầm:
"Ngủ ngoan,bé yêu."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro