22
Nishimura Niki sau khi cảm nhận được mùi hương đó thì luôn đến làm phiền Park Sunghoon. Bất kể là thời gian, địa điểm. Hắn cứ bám lấy Sunghoon gặng hỏi. Điển hình như sáng nay, Sunghoon vừa chỉnh trang phục xong đã bị Niki đến mè nheo.
-Sunghoon, đừng có giấu riêng một mình nữa. Chia sẻ cho tao miếng đi
Bọn hắn tuy là anh em lâu năm nhưng sở thích, khẩu vị đương nhiên là khác nhau. Nội chuyện giường chiếu là đã khác rồi, nên tất nhiên sẽ không động vào bạn tình của ai. Sunghoon không ngờ, chỉ với một mùi hương của Sunoo đã khiến cho bọn hắn chao đảo như vậy.
-Cả mày và Heeseung đều dùng chung rồi thì chia sẻ cho tao với
Park Sunghoon ung dung chỉnh cổ áo, không để ý con người đang mè nheo kia. Nishimura giở thói bám người làm anh nhức đầu lên tiếng
-Park Jongseong cũng dùng nữa...
Niki nghe xong liền á khẩu, như sét đánh ngang tai. Cái tên mặt cọc kia cũng thay đổi gu sang y tá sao? Ba người này rốt cuộc bị gì vậy? Mãi đứng suy nghĩ nên không chú ý rằng Sunghoon đã rời khỏi nhà từ lúc nào. Đến lúc định thần lại thì anh đã lên xe để đi đến bệnh viện rồi. Cơ mà Niki đâu có chịu thua, quyết tâm bám theo để đạt được kết quả. Sau khi cảm nhận được mùi hương kia thì hắn thật sự đã bị lung lay rồi.
Hai chiếc xe dí lấy nhau như Niki dí lấy Sunghoon. Chiếc xe đậu dưới tầng hầm, Niki nhanh chóng bám lấy anh một lần nữa. Sunghoon đã quá quen với chuyện này. Nishimura là vậy, khi nào cần nghiêm túc thì sẽ nghiêm túc. Lúc nào cần đáng yêu thì sẽ đáng yêu. Giống như bây giờ vậy.
Người trong bệnh viện được một phen cả kinh trước trạng thái hiện giờ của Nishimura Niki. Có người còn giật mình đến mức làm rơi hồ sơ. Theo tục lệ thường ngày, cô y tá kia sẽ luôn dọn dẹp phòng của Sunghoon và chuẩn bị cà phê sáng cho anh, hôm nay cũng như vậy. Lúc vừa mở cửa ra, Niki đã nhanh chóng đi đến chỗ của y tá. Kéo cô vào lòng làm cho cô giật mình, tay cũng chạm lên bờ ngực săn chắc, khuôn mặt đỏ như trái cà chua. Niki cuối sát vào cổ cô để cảm nhận mùi hương mà hắn thèm khát...nhưng lại 'không có gì hết'.
Hắn thu lại biểu cảm trên khuôn mặt, người cô ta lại không có mùi hương ngọt dịu kia, đến mùi nước hoa cũng không giống. Hắn không cam tâm mà đẩy cô ta ra. Cô y tá được lúc nãy kéo vào lòng chưa kịp tận hưởng thì đã bị đẩy, loạng choạng sắp té may mà vịn được vào cạnh bàn. Cô ta định lên tiếng thì Niki đã nhanh hơn một bước, không đếm xỉa tới cô mà hỏi thẳng Park Sunghoon.
-Mùi hương khi đó là của cậu bé kia?
Cô y tá có chút nhíu mày lại, sắc mặt thay đổi, không lẽ lúc nãy hắn nhận lầm người? Sunghoon khẽ nhếch môi, ra hiệu cho cô ta rời khỏi phòng làm cô có chút không đành lòng nhưng cũng nhanh chóng rời đi. Cánh cửa đóng lại, bộ dạng đáng yêu lúc nãy của Niki đã biến mất rồi. Park Sunghoon thầm cười, ngước lên nhìn Niki.
-Tao đã từng hỏi mày. Nếu một ngày mày có cảm giác với Omega thì sẽ như thế nào?
Niki đơ người, cau mày nhìn Sunghoon.
-Ý mày là...mùi hương đó là của Omega và...là của cậu bé kia?
Không trả lời Niki, anh chỉ nhún vai cầm ly cà phê lên uống. Niki như không muốn tin vào thái độ của Park Sunghoon. Nếu đúng như vậy, thì cả ba người bọn họ đều đã phải lòng một Omega chỉ nhờ vào mùi hương kia.
-Mày đừng lừa tao. Chúng ta ghét Omega như vậy, không đời nào lại có cảm giác với Omega!!
-Đó là trước kia, giờ đã khác. Không phải chính bản thân mày cũng sinh ra một loại cảm giác đặc biệt khi cảm nhận được mùi hương ấy sao?
Nishimura là không tin vào lời nói của Sunghoon, anh không muốn bản thân lại đi có tình cảm với một Omega, đặc biệt lại còn là Omega nam. Không nói một tiếng liền đẩy cánh cửa bước ra ngoài. Hẳn là hắn đang tức giận lắm.
Bóng dáng người kia đi khuất, căn phòng chỉ còn lại mình Sunghoon. Tối hôm qua anh đã có được kết quả kiểm tra của Sunoo. Đúng như lời Jongseong nói, cậu là một Omega đặc biệt. Đó là lí do tại sao bọn hắn đều có cảm giác giống nhau mỗi khi nhìn thấy cậu. Nếu theo phán đoán của Jongseong thì những tên còn lại sẽ đều như vậy.
Chính anh cũng đã xác nhận được khi Niki cùng Jungwon ngửi được mùi hương của cậu. Cảm giác y hệt anh, không có chút khác biệt. Kim Sunoo sinh ra là thuộc quyền sở hữu của bọn hắn, cậu chính là định mệnh của Lục Tổng.
.
.
.
.
Nishimura Niki khó chịu trong người, phóng xe chạy nhanh trên đường cao tốc. Mặc kệ là đèn đỏ hay không, hắn vẫn không chú ý mà tăng tốc. Người đi đường chỉ dám chửi thầm trong bụng. Bản thân hắn không tin chuyện này, hắn là muốn kiểm chứng. Chạy xe nhanh đến chỗ ở của Im Yuna. Anh quyết tâm lần này phải làm đến nơi đến chốn, anh không muốn sinh ra một loại cảm giác nào với Omega, anh là không muốn.
Im Yuna đang ngủ thì bị tiếng chuông cửa phá, sáng sớm mới trở về nhà nên chưa ngủ được bao nhiêu. Mắt nhắm mắt mở ra mở cửa thì bị thân ảnh to lớn kia xông vào bế thẳng vào phòng ngủ. Niki thả cô xuống giường, Yuna vừa bình tĩnh lại thì đã bị anh hôn ngấu nghiến. Đôi mắt mở to khi bị hôn bất ngờ nhưng nhanh chóng nhắm lại hưởng thụ khi biết đó là ai.
Tay không yên phận mà xoa nắn bầu ngực của Im Yuna. Cô nàng cũng rất phối hợp, choàng tay qua cổ mà áp người mình vào thân thể của ai kia. Niki được đà đẩy Im Yuna nằm xuống còn mình đè lên người cô ta. Im Yuna cất giọng nhõng nhẽo nói.
-Niki...anh sáng sớm lại động dục như vậy...liền chạy đến tìm em...nói xem, có phải anh muốn em...
Trong đầu Niki lúc này không suy nghĩ được gì, cơn tức chưa nguôi ngoai. Anh là không cảm nhận được mùi hương đặc trưng trên người Im Yuna nữa. Nói đúng hơn là cô ta khiến cho anh chán ghét vô cùng. Anh nghiến răng, chống tay ngồi dậy.
-Chết tiệt....
Nishimura đột nhiên ngừng lại mà rời khỏi người ả ta làm ả ta hụt hẫng. Nhanh chóng ôm lấy khuôn ngực săn chắc kia, tựa đầu nói:
-Niki, anh làm sao thế?
Không thèm trả lời ả, Niki giật tay Yuna ra mà đứng dậy rời khỏi phòng. Im Yuna lần đầu tiên thấy anh ra tay mạnh với mình cũng nhíu mày bước theo sau.
-Niki? Niki?...
Nishimura không chú ý đến người đang gọi mình, bước thẳng ra ngoài không quay đầu nhìn. Im Yuna vì thế mà tức giận, tay bấu chặt vào nhau đến mức chảy máu. Ánh mắt hiện lên tia căm phẫn, không lẽ Niki đã thay đổi giống như Jongseong? Lại là do Kim Sunoo.
Ngồi trong xe, Niki vò đầu bức tóc. Không lẽ anh lại nảy sinh tình cảm với một Omega? Thật thảm hại, môi nhếch lên nụ cười quyến rũ. Không ngờ đến Park Jongseong lẫn Lee Heeseung cũng như vậy, thú vị. Hắn là chấp nhận sự thay đổi của bản thân rồi sao? Liền lấy điện thoại ra, gọi cho Park Sunghoon.
.
.
.
.
Mặt trời đã lên cao, ánh sáng chiếu vào căn phòng của Sunoo. Thân ảnh cậu cuộn tròn trong chăn đột nhiên thức giấc, cọ quậy vài cái rồi bật dậy. Tìm kiếm người đã ở bên cạnh mình tối hôm qua thì đã không thấy, trong lòng có chút mất mát nhỏ. Tiếng gõ cửa vang lên, giọng của chị Yunjin, chị ấy về rồi.
-Sunoo, em dậy chưa? Mau ra ăn sáng đi, trễ rồi đó
-V...vâng. Em ra liền
Sunoo nhanh chóng leo xuống giường, xỏ đôi dép bông đi vệ sinh cá nhân. Xong xuôi liền đi ra phòng ăn, cậu thấy Yunjin đã ngồi sẵn ở bàn. Cô hôm nay lại làm món cậu thích. Cầm lấy mấy miếng bánh bỏ vào miệng nhai làm Yunjin bật cười.
-Nhóc con nhà em bị bỏ đói sao?
-Ứm ừi (đúng rồi)
Yunjin không nói gì nữa mà bắt đầu ăn sáng. Sau khi ăn xong cả hai liền thay đồ đi ra ngoài. Tiết trời cũng khá se se lạnh. Sunoo chủ quan chỉ mặc một chiếc áo thun khiến thân thể cậu không ngừng run lên. Yunjin thầm chửi cậu là đồ ngốc, cũng may là cô có đem theo cho cậu một chiếc áo khoác nếu không cậu đã bị lạnh chết rồi.
Đứng trước một trung tâm mỹ thuật, Sunoo ngơ ngác hỏi cô:
-Chị Yunjin, sao chúng ta lại đến đây?
-Là cho em đó
-Cho em???
Trên mặt cậu hiện lên ba dấu chấm hỏi to đùng. Yunjin lại thầm chửi cậu đúng là đồ chậm tiêu. Nhờ sự tận tâm tư vấn của nhân viên, Yunjin đã đăng ký cho Sunoo một khoá học thiết kế. Tuy không chuyên sâu như ở trường Đại học nhưng cũng sẽ giúp cậu một phần nào. Sunoo ban đầu không chịu, nhưng Yunjin nhất quyết muốn như vậy nên cậu chỉ đành nghe lời.
Vừa bước ra khỏi cửa, cậu đã nhận được cuộc gọi từ Sunghoon. Sau vụ việc tối qua cậu đã quyết định không tắt thông báo điện thoại nữa.
-........
-Em đang ở ngoài cùng chị Yunjin
-........
-Vâng, em biết rồi. Em sẽ chú ý
-........
-Sao ạ? Tối mai sao? Vâng em biết rồi
Nói xong cúp máy, Yunjin liền hỏi cậu.
-Tối mai có chuyện gì sao?
-Em không biết, Sunghoon bảo tối mai sẽ dẫn em đến một nơi. Anh ấy gọi điện báo cho em trước
Yunjin ậm ừ rồi tiếp tục cuộc dạo chơi của họ. Sunoo không ngờ được nơi này lại tấp nập như vậy. Ở đây, dù trời sáng hay tối muộn thì dòng người vẫn đông đúc đi qua đi lại. Ahn Yunjin mặc dù không thích ra ngoài, kể cả Sunoo cũng vậy. Nhưng cô luôn muốn nhìn thấy dáng vẻ tò mò của cậu, nó rất đáng yêu. Sunoo xứng đáng được nhận sự yêu thương và quan tâm. Sau lần mẹ cậu tìm đến, cô cũng lò mò đoán ra được lí do cậu bị bỏ rơi. Có lẽ vì cậu là Omega nên họ mới đối xử với cậu như vậy.
Ở cái xã hội này, phần lớn chiếm bởi Beta, Alpha chỉ là số lượng vừa phải, phần hiếm nhất vẫn là Omega, đặc biệt là Omega nam. Omega trong mắt xã hội này chỉ là công cụ sinh con, là công cụ để phát dục, hành hạ, không có tiếng nói trong xã hội. Cô rất lo sợ, nếu để người nào đó phát hiện ra cậu là Omega thì cậu sẽ bị tổn thương mất. Nhưng may mắn là cậu lại có chất xúc tác với ba con người quyền lực nhất xã hội này. Sunoo à, vẫn có người thương em vô điều kiện. Chị không biết em đã nhận ra chưa? Nhưng họ thật sự đã xuất hiện rồi.
-Sunoo
Một giọng nói ấm áp từ phía sau gọi tên cậu, Sunoo cùng Yunjin theo phản xạ quay đầu lại nhìn. Là Lee Heeseung và Park Jongseong.
Cả hai trong bộ vest đi đến chỗ cậu. Sunoo nhận ra bộ đồ trên người Jongseong, thì ra anh không về nhà mà đến thẳng công ty. Hai người bọn họ sau khi giải quyết xong chuyện liền cùng nhau lên xe đến công ty của Jongseong, ở bên kia vẫn còn có Sim Jaeyun cùng Yang Jungwon phụ trách. Không ngờ lại nhìn thấy thân ảnh quen thuộc đang đi trên vỉa hè nên nhanh chóng bảo tài xế tấp xe vào vệ đường. Park Jongseong chưa hiểu chuyện gì, đến khi nhìn theo hướng chỉ của Heeseung thì thấy cậu. Sunoo nở nụ cười vui vẻ nói:
-Sao hai anh lại ở đây?
Ahn Yunjin nhìn thấy hai người họ cũng động mở lời.
-Lee Tổng, Park Tổng
Cả hai chỉ gật đầu với cô, mở giọng yêu chiều với cậu nói:
-Đang đi dạo sao?
-Dạ
-Trời cũng dần lạnh rồi, ra ngoài trùm kín một tí. Bị cảm rồi ai chăm em?
-Chị Yunjin sẽ chăm
Cậu đáp lại Park Jongseong khiến cho Yunjin cũng phải thở hắt vì sợ bị hai con người kia ghen oan.
Giọng tỏ ra giận dỗi một xíu làm cho Lee Heeseung cùng Park Jongseong mỉm cười. Người đi đường dần nhận ra hai con người quyền lực này. Có một số còn lấy điện thoại ra chụp ảnh, càng lúc càng đông nên họ không thể ở lại lâu. Nhanh chóng kéo cậu vào xe đi chuyển đến nơi khác.
Xe dừng lại trước một nhà hàng Âu, lựa chọn một phòng VIP rồi dẫn cậu vào. Dự tính là đến công ty nhưng nhìn thấy cậu thì lại đổi địa điểm. Ahn Yunjin là không muốn ăn cẩu lương nên ngỏ ý muốn về lúc trên xe, nhưng Sunoo không đồng ý. Đối với họ không sao cả, miễn Sunoo thích là được.
Cả cậu lẫn Yunjin chưa bao giờ được ăn đồ Âu nên đa số món ăn toàn được Lee Heeseung gọi. Đồ ăn được mang lên, mắt Sunoo ngay lập tức sáng rực. Jongseong lấy dĩa steak cắt ra rồi đưa đến trước mặt cậu. Sunoo không chần chừ mà cho liền vào miệng. Mùi vị này khiến cho cậu thích thú, không chú ý đến ai trong căn phòng mà chỉ nhai liên tục. Lee Heeseung cũng tiện tay gắp cho cậu rất nhiều món trên bàn và cũng được Sunoo tiêu thụ rất nhanh chóng.
-Sunoo à, không ai dành ăn với em đâu nên ăn chậm thôi - Yunjin ngồi kế bên nói.
Hai người kia thì khỏi phải bàn, gọi đồ ăn ra cho có lệ chứ việc chính thì vẫn là ngắm con cáo nhỏ kia ăn. Nhìn cậu ăn thôi họ cũng đã no lắm rồi.
Xong bữa liền chở cậu về nhà. Trước khi đi không quên đặt lên trán cậu mỗi người một nụ hôn. Ahn Yunjin đứng bên cạnh khóc ròng trong lòng. Đợi chị đây kiếm được người yêu thì chị sẽ trả lại em gấp 10 lần.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro