Công dụng của Alpha


Xong xuôi, Jaemin bẻ ống tiêm, nhàn nhã bình luận:

"Lần đầu tớ thấy có Alpha phát cuồng mà nghe lời tới vậy đó."

Renjun luống cuống nhìn người đang lả đi trong lòng mình, hơi nhíu mày.

"Lúc nãy tớ nói thế nào cậu ấy cũng không chịu buông ra."

"Cậu có ra lệnh cho nó buông cậu ra không?"

"Tớ... Tớ đã thể hiện. Tớ đã cố đẩy cậu ấy ra."

Jaemin không đáp lại, chỉ khẽ cười.

Đầu của Jeno gục mạnh xuống một cái làm Renjun hoảng hồn vội vàng đỡ lấy. Tư thế hơi kỳ cục. Hai nơi thầm kín áp sát vào nhau và mặt Renjun đỏ bừng khi nhận ra hơi nóng hầm hập kia vẫn chưa tan. Nhưng Jeno đã thực sự ngất xỉu, hơi thở đều đều và bình lặng hơn. Đến lúc này cậu mới dám thở mạnh. Jaemin đứng nhìn cậu chật vật, cuối cùng cũng tiến lại xách thằng bạn mình lên, gương mặt tràn đầy ghét bỏ:

"Ew, coi nó kinh chưa này." Cậu ta lại nhìn Renjun, thở dài một cái. "Thực ra nhìn lại thì chẳng biết ai mới là người trông thảm hơn nữa."

Renjun luống cuống nhìn xuống mình. Cổ áo bị kéo dãn, cậu hơi cúi xuống là thấy những vệt máu hòa nước bọt đỏ hồng khắp nơi. Trên áo, trên má, trên cổ... khắp nơi đều dính dớp khó chịu. Nếu được soi gương ngay lúc này, cậu sẽ còn thấy những vệt đỏ thẫm đang dần lên màu trả khắp cổ, xương quai xanh. Nơi nào đó sau gáy vẫn còn râm ran ngứa.

Jaemin kéo Jeno ra, và đặt thằng bạn nằm dài dưới sàn. Renjun nhíu mày phản đối.

"Sàn lạnh."

"Cậu cảm thấy nó còn cần nóng ấm thêm tí nữa à?" Jaemin ghét bỏ dùng chân gạt gạt thằng bạn, xếp nó nằm ngay ngắn hơn. "Đừng động vào nó. Thuốc tiêm kiềm chế hoocmon của nó thôi còn nó ngất bởi phải chịu quá nhiều kích thích mạnh. Đừng di chuyển nó nhiều kẻo thành tổn thương đầu đấy."

Renjun vội vàng rụt tay. Chợt, một mùi hương kỳ lạ lan đến khiến Renjun nhảy dựng lên.

"Ôi nồi canh của tôi."

Cậu chống tay và muốn bật dậy nhưng lập tức phải ngồi sụp xuống. Chân cậu tê nhức và cảm giác bủn rủn không rõ ràng khiến Renjun không thể đứng lên hẳn hoi ngay được. Jaemin chép miệng và bước ra ngoài.

"Để tớ."

Jaemin vào bếp và tắt nồi canh. Bên trong đã cháy xèo xèo và bắt đầu tỏa ra mùi khét. Renjun lê chân, túm lấy cái chăn mỏng và đắp ngang bụng Jeno, sau đó chậm chạp bước ra ngoài. Jaemin đang thử cho thêm nước và đảo những thứ trong nồi lên xem sao. Cậu dựa vào tấm chắn ở cửa phòng bếp và nhìn Jaemin đang loanh quanh trong đó.

"Chắc là vẫn còn chữa được nhỉ."

"Ừ. Có mấy miếng thịt mới cháy một chút thôi. Vẫn chữa được."

"Vậy tớ..." Renjun định kiếm cớ quay đi.

"Đã có lúc tớ rất ghen tị với Beta các cậu. Ví dụ như lúc này. Khắp nhà toàn mùi kích dục còn cậu thì chỉ ngửi thấy mùi một nồi canh suýt hỏng."

Renjun không chắc các Alpha khác có nghĩ vậy không. Cậu không đáp lại. Jaemin lại nói tiếp.

"Lúc nãy nguy hiểm thật đấy nhỉ. Renjunie có sợ không?"

Renjun đã định trở về tắm và thay quần áo. Những vệt máu với nước bọt trên cơ thể đã bắt đầu khô đi, cổ áo ẩm ướt dính vào da. Cảm giác hoang đường phóng túng vừa rồi khiến cậu bỗng đỏ mặt.

"Ừ, nguy hiểm thật."

"Thực ra điều tớ quan tâm là cậu có sợ không." Jaemin vẫn không quay lại, cậu ta bận rộn bỏ mấy miếng thịt cháy đen trong nồi, lựa chọn những thứ vẫn còn cứu được. "Omega kia đến nhà chắc chắn không phải là trùng hợp. Cậu cũng cảm thấy điều đó đúng không?"

"Lúc đầu thì tớ không nhận ra, sau đó thì... ừ, cậu ta quá mức ung dung, như thể sự kích động của Jeno cũng nằm trong kế hoạch."

"Phải." Jaemin đảo đảo lại những nguyên liệu còn lại trong nồi canh, bỏ đi những miếng hỏng, nêm lại gia vị và bắc lên bếp lần nữa. "Renjun này. Jeno đã bị hạ thuốc thì phải. Trước khi Omega đó đến."

"Cái gì?" Renjun quay lại, dường như không thể tin được những gì mình vừa nghe.

"Ừ. Lúc đó nó đã nhắn với tớ là thấy không ổn rồi. Miếng dán, thuốc xịt, vòng kiềm chế đều không có tác dụng gì cả. Nó đã trở về sớm và trốn trong phòng cả tiếng, thử đủ mọi cách nhưng vẫn không được. Điều duy nhất nó làm được là kiềm chế bản thân, nói cậu tránh xa nó ra, nhỉ. Cậu thấy nó giỏi không?"

Renjun kéo kéo lại cổ áo của mình, chưa rõ câu chuyện này rồi sẽ đi về đâu. Jaemin không đợi lời khen của cậu và nói tiếp.

"Alpha chúng tớ cũng có lúc yếu ớt và bị tổn thương vậy đấy."

Jaemin quay lại, nhìn chàng trai đứng dựa vào cửa.

"Ừ. Tớ biết."

"Dĩ nhiên là cậu biết mà. Nam hay nữ, Omega hay Alpha, Beta gì đó, cuộc đời của tất cả chúng ta đâu chỉ xoay quanh chuyện tình dục." Jaemin gõ nhẹ lên nồi canh được nấu lại lần nữa. "Chúng ta còn vô số thứ phải quan tâm, ví dụ như nồi canh suýt cháy này chẳng hạn."

"Thực ra cậu muốn nói gì?"

"Nói gì nhỉ. Chắc là tớ muốn hỏi thực ra cậu cũng không ghét Jeno làm tất cả những chuyện vừa rồi với cậu phải không? Nếu từ chối, hãy từ chối mạnh mẽ hơn, còn nếu được, hãy ban cho Jeno chút hy vọng nhé."

"Cậu biết có những người dù muốn từ chối mà vẫn cho người ta hy vọng kia mà."

"Không phải cậu. Cậu đã tính đến chuyện chuyển đi khỏi đây rồi mà."

"Cái gì cậu cũng biết đấy nhỉ."

Jaemin nhún vai không đáp. Renjun cắn môi.

"Tớ đi tắm đây. Nồi canh giao lại cho cậu đấy."

Renjun bước qua phòng của Jeno, chần chừ một chút rồi rẽ vào. Vệt máu mũi trên gương mặt cậu ấy vẫn đỏ rực, bị quẹt lung tung.

Cái này có ảnh hưởng đến đường thở của cậu ấy không nhỉ? Renjun thầm nghĩ. Cậu rút vài tờ khăn ướt và tỉ mỉ lau gương mặt của Jeno. Làn da Jeno rất trắng, cái mũi cao, lông mi dài, đôi môi mỏng, mái tóc mềm mại.

Nếu cậu ấy không phải Alpha, cậu có xa lánh một gương mặt thế này không nhỉ. Không. Đúng kiểu cậu thích đấy chứ. Nhưng nếu gặp được một Omega vừa ý, biết đâu...

Dù sao lực hút giữa hai thanh nam châm trái dấu luôn vô cùng mạnh mẽ. Một kẻ không mang dấu như cậu nên tránh xa ngay từ đầu, tránh khỏi những tổn thương có thể xảy ra.

Bàn tay cậu chạm vào má Jeno, cậu cúi xuống, khe khẽ thì thầm.

"Xin lỗi Jeno. Tớ thực sự không có lòng tin rằng sẽ giữ được cậu mãi mãi."

Cậu nhẹ nhàng bước ra ngoài.

...

Lúc Donghyuck trở về nhà, căn nhà đã tràn đầy mùi đồ ăn ấm áp. Cậu vui vẻ chạy vào bếp, thấy Jaemin đang trộn ít đồ ăn kèm.

"Ồ, Jaemin đại nhân, ngài thân chinh về đây nấu cơm, vỗ về con dân đấy à?"

Jaemin mỉm cười, ngẩng lên nhìn Donghyuck nhưng trong một thoáng nụ cười của cậu cứng lại, đôi mày nhăn chặt.

"Hôm nay Donghyuck đi đâu về đó?"

Donghyuck vươn tay định nhón một miếng thịt chiên xù trên đĩa, bị Jaemin lườm liền khựng lại.

"Ồ. Hôm nay tớ đã đi xin việc đó. Chị chủ còn cho tớ làm thử luôn, học pha chế mấy món đồ đơn giản..."

Chợt bàn tay vươn ra nắm lấy bàn tay ăn vụng của Donghyuck và lật nó lên.

"Cậu bị thương này."

Trên ngón tay cậu dán một miếng băng cá nhân, bên trên còn in hình một bông hoa nhỏ, giống như được vẽ lên bằng bút bi.

Donghyuck nhìn miếng băng cá nhân và cười ngượng ngùng.

"A, tớ lỡ tay quơ phải con dao cắt chanh."

"Cậu sơ cứu chưa?"

Đôi lông mày Jaemin nhíu chặt. Trên miếng băng cá nhân còn mùi rất nhẹ của Omega. Mùi ngọt ngọt khiến trái tim Jaemin gầm gừ cảnh báo. Donghyuck lại chẳng nhận ra điều gì, đôi mắt mơ màng như nhớ lại điều gì đó.

"Chưa, tớ mới rửa qua thôi. Cũng không nặng lắm."

Jaemin dứt khoác bóc luôn miếng băng cá nhân đó ra khiến Donghyuck rít lên một tiếng khe khẽ.

"Vết thương có vẻ sâu đấy chứ."

Một vết rạch dài, chéo xuống ngón tay trỏ, miệng vết thương còn rớm máu. Jaemin nâng bàn tay cậu lên, hà hơi vào đó và hỏi nhỏ.

"Cậu biết Alpha có công dụng gì không?"

Donghyuck hơi rụt tay lại nhưng không được. Jaemin nắm chắc lấy bàn tay cậu, đôi mắt ngước nhìn lên, bên trong có chút u ám không thể nói thành lời.

"Nước bọt của Alpha có thể giúp vết thương lành nhanh hơn đấy."

Và cậu ta cúi xuống, ngậm ngón tay Donghyuck vào miệng.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #lickasign