Chương 23: Đối Đầu

Sáng hôm sau, đại điện Tô Gia lại một lần nữa chật kín các trưởng lão, không chỉ của Tô Gia mà còn có đại diện từ Tạ Gia và Mộ Gia – những người còn sót lại sau cuộc thanh trừng của Xương Hà. Đại gia trưởng, với vẻ mặt uy nghiêm, ngồi ở vị trí cao nhất. Tô Xương Hà đứng bên cạnh, ánh mắt hắn lạnh lùng quét qua từng gương mặt. Bên cạnh hắn là Tô Mộ Vũ, khuôn mặt dù còn chút tái nhợt nhưng ánh mắt kiên định không hề dao động.

"Sự việc ám sát Đại gia trưởng lâm thời Tô Xương Hà đêm qua là một tội ác tày trời!"

Một trưởng lão Tô Gia lớn tiếng.

"Chúng ta phải tìm ra kẻ chủ mưu và trừng trị thích đáng!"

"Đích đến của mũi tên là Gia chủ Tô Xương Hà,"

Đại gia trưởng chậm rãi nói, giọng ông ta vang vọng khắp đại điện.

"Nhưng kẻ trúng độc lại là thủ lĩnh Thù Ảnh Tô Mộ Vũ. Và theo như báo cáo, mũi tên đó tẩm độc của Mộ Gia, ám khí cũng là của Mộ Gia."

Ông ta liếc nhìn đại diện Mộ Gia.Đại diện Mộ Gia vội vàng quỳ xuống, mặt cắt không còn giọt máu.

"Tuyệt đối không phải Mộ Gia! Chúng tôi bị giá họa!"

"Giá họa?"

Tô Xương Hà nhếch mép cười khẩy.

"Trong Ám Hà, không có thứ gì gọi là giá họa. Chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu. Kẻ yếu thì bị đổ tội, kẻ mạnh thì có thể dùng mọi thủ đoạn."

Hắn liếc nhìn Đại gia trưởng, ẩn chứa một sự thách thức.

"Sự việc này cho thấy, Ám Hà đang có một kẻ phản đồ ẩn sâu bên trong, kẻ muốn chia rẽ Ám Hà để hưởng lợi."

"Vậy theo ý Đại gia trưởng lâm thời, kẻ đó là ai?"

Một trưởng lão Tạ Gia lên tiếng, ánh mắt thăm dò.Tô Xương Hà không trả lời trực tiếp. Hắn quay sang Mộ Vũ, ánh mắt dịu dàng hơn.

"Mộ Vũ, ngươi đã nói có điều muốn bẩm báo về kẻ ám sát đêm qua"

Tô Mộ Vũ tiến lên một bước, đối mặt với tất cả.

"Mộ Vũ trúng độc, nhưng vẫn còn chút tỉnh táo. Kẻ ám sát đó, thân pháp không phải của Mộ Gia. Hắn là một sát thủ của Ám Hà, nhưng lại dùng độc của Mộ Gia, và cố tình để lại ám khí để hướng sự chú ý về phía Mộ Gia. Đây là một mưu kế thâm độc, muốn gây chiến giữa các gia tộc, làm suy yếu Ám Hà."

"Ngươi chỉ là một thủ lĩnh Thù Ảnh, dựa vào đâu mà có thể đưa ra kết luận đó?"

Đại gia trưởng lên tiếng, giọng ông ta trầm xuống, mang theo uy quyền.

"Mộ Vũ dựa vào giác quan của một sát thủ. Và dựa vào lời dặn của Huynh."

Tô Mộ Vũ nói, ánh mắt cậu kiên định nhìn Tô Xương Hà.

"Trong Ám Hà, không có gì là ngẫu nhiên. Mọi chi tiết đều có mục đích. Kẻ đó muốn chúng ta nghi ngờ Mộ Gia, để che giấu thân phận thật của hắn. Hắn sợ Huynh sẽ tìm ra hắn"

Lời nói của Tô Mộ Vũ khiến đại điện xôn xao. Đại gia trưởng nhìn Tô Xương Hà, ánh mắt sắc bén.

"Vậy theo ngươi, kẻ đó là ai?"

Tô Xương Hà bước đến, đứng cạnh Mộ Vũ. Hắn đặt tay lên vai cậu, một cử chỉ công khai thể hiện sự bảo hộ.

"Kẻ đó, không ai khác, chính là kẻ đã sắp đặt mọi chuyện từ ban đầu, từ vụ ám sát Đại gia trưởng, cho đến vụ phục kích Mộ Vũ, và giờ là vụ ám sát ta. Hắn muốn ta và Mộ Gia, Tạ Gia đấu đá lẫn nhau. Và kẻ có thể làm được điều đó, kẻ có quyền lực và tầm nhìn bao quát cả Ám Hà, không nhiều."

Xương Hà dừng lại, ánh mắt hắn sắc lạnh như kiếm, thẳng thừng nhìn về phía Đại gia trưởng

"Người đó," Xương Hà nói, giọng hắn vang vọng khắp đại điện

"chính là kẻ đã ngồi yên hưởng lợi từ mọi cuộc chiến. Kẻ đó là..."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro