^ Chương 16 - Nước ô mai mát lạnh ^

Lên lớp 11, mọi người được chia vào các lớp mới.

An Nhiên vào lớp thực nghiệm như dự đoán, Sam Sam cũng giống như cô, hai người lại tiếp tục làm bạn cùng bàn. Còn Hứa Giảo thì vào lớp tự nhiên phổ thông, Tống Thư Giao vào lớp thực nghiệm Xã Hội.

Nhằm tăng cường sự đoàn kết cho tập thể mới, nhà trường đặc biệt tổ chức một cuộc thi bóng rổ giao hữu cho các lớp.

Trận đấu sẽ bốc thăm để quyết định đội đấu. Chiều này trùng hợp là trận đấu của lớp 17 thực nghiệm tự nhiên của An Nhiên và lớp 13 tự nhiên phổ thông của Hứa Giảo.

Dù đã cuối tháng 8 nhưng thời tiết cũng cực kỳ oi bức. Nắng nóng như thiêu đốt, bầu trời không một gợn mây, cỏ dại bên đường đã héo vàng úa, lá trên cây héo khô. Thỉnh thoảng một cơn gió thổi qua, nhưng cũng không mát mẻ bao nhiêu.

Nhưng điều ngạc nhiên là khung cảnh hôm nay vô cùng náo nhiệt. Rất nhiều bạn nữ đã tụ tập đông đủ từ sớm xung quanh, tìm một chỗ ngồi ổn định rồi ngồi xuống cầm ô che hoặc cầm quạt che, thì thầm đôi ba câu tám chuyện. Nhiều bạn nữ cầm nước suối trên tay, xem ra họ đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.

An Nhiên cũng không ngoại lệ, cô đã gọi trước ở căng tin một thùng nước ô mai lớn, nhờ phục vụ mang đến để cạnh sân bóng rổ. Cô là bí thư trong lớp mới nên được phân công công việc hậu cần.

Sau đó cô kiểm tra thuốc chấn thương cần thiết cho cuộc thi. Sau khi mọi thứ đã sẵn sàng, cô đứng thẳng dậy, lau mồ hôi, nhìn xung quanh và chợt nhận ra sao lại có nhiều khán giả đến thế?

Trước đây lớp cô thi đấu với lớp khác cũng không thấy có nhiều người xung quanh đến thế, nhiều nhất cũng chỉ là học sinh của hai lớp thi đấu.

Lúc này Sam Sam đi tới, cô một tay che dù một tay cầm quạt. Cô đến chỗ An Nhiên đưa quạt quạt cho hai người rồi thở dài nói : 'Wow, không khí bùng nổ ghê ha'.

'Ờ, không biết sao hôm nay nhiều người đến xem thế, là vì thời tiết đẹp hả ta ?' – An Nhiên cũng hỏi.

'Thời tiết đẹp ? Cậu thử hỏi giun đất xem nó có đồng ý với cậu không ?' 'E rằng phần lớn họ đến đây để xem Hứa Giảo đó'.

'Hứa Giảo ?'.

'Đúng vậy đó, cậu ấy nổi tiếng ở trường mà cậu không biết sao ?'.

An Nhiên thực sự không biết hoặc cũng có thể cô không quan tâm đến nam nữ nổi tiếng gì ở trường hết.

'Mình còn tưởng họ có hứng thú với bóng rổ chứ'.

'Khụ khụ, con gái đi xem bóng rổ thì ai xem bóng chứ, đều là đi xem mặt hết đó'.

'Vậy nếu họ xem mặt ...' – An Nhiên ngập ngừng hỏi. 'Vậy sao lại đến nhìn Hứa Giảo chứ ?'.

'...'.

Đúng lúc họ đang nói thì Hứa Giảo cùng đồng đội của cậu đi ra sân.

'Wow, đẹp trai quá đi mất !' – Sam Sam đưa mắt chăm chú nhìn Hứa Giảo.

Cậu ấy cũng đã thay đồng phục lớp mình, là đồng phục màu đen. Chiếc áo cộc tay để lộ cánh tay săn chắc của cậu. Đồng phục thi đấu vừa vặn với cơ thể, không quá rộng cũng không quá chật, giúp cậu ấy nhìn cao hơn và có vóc dáng cân đối.

'Hi~' – An Nhiên cười vẫy tay chào cậu.

Hôm nay đúng là Hứa Giảo có cảm giác khác hơn lúc mặc đồng phục thường ngày, cô muốn khen cậu một câu xem như cổ vũ cậu.

Thế là cô nghĩ đi nghĩ lại một hồi rồi chỉ tay vào bộ đồ cậu ấy nói : 'Cậu mặc cái này ... trông rất phong độ đó'.

Hứa Giảo nghe xong có chút khó hiểu : '...'.

Cậu không nói gì mà chỉ khẽ gật gật đầu xem như đáp lại.

An Nhiên nhún vai nghĩ thầm : 'Thôi bỏ đi, cậu ta vốn không phải phải nhiệt tình'.

Sau khi Hứa Giảo đi xa thì Sam Sam mới khoác vai An Nhiên nói : 'Phong độ ? Người già các cậu đây đều thích khen người khác như vậy hả ?'

'Từ này thì sao chứ ?'

'Bình thường nếu không có gì để khen gì mới khen tinh thần phong độ của người ta đó'.

Lúc này tuyển thủ lớp họ cũng đã thay đồng phục rồi ra sân. Đồng phục lớp 17 màu xanh đậm, các bạn nam mập và ốm, dáng người cũng không quá cao, đồng phục không vừa với người nên có chút không hợp.

Sam Sam nhìn thấy họ thì mỉm cười vẫy tay : 'Hôm nay các cậu thật phong độ đó nha'.

An Nhiên : '...'

Sau khi tuyển thủ hai đội ra sân, trọng tài ném bóng lên và trận đấu bắt đầu.

An Nhiên ngồi xem, dù không hiểu gì về bóng rổ nhưng vẫn nhìn rõ rằng đội của Hứa Giảo nhỉnh hơn một chút, đặc biệt là Hứa Giảo, cậu ấy là chủ lực của đội.

Hứa Giảo mặc đồng phục đen và mái tóc đen trong cậu có vẻ điềm tĩnh hơn nhưng vẫn có khí chất trẻ trung năng động.

Nhưng có lẽ vì đây là một trận đấu giao hữu nên cậu ấy cũng không cố gắng hết sức, cậu có lơ đi vài chỗ vì cũng không nhất thiết phải làm cho điểm đối thủ quá khó coi.

Mặt khác về phía đám đông xung quanh, với sự cuồng nhiệt chưa từng có hò hét cổ vũ cho lớp 13, nhiều bạn nữ còn gọi tên Hứa Giảo cổ vũ nữa.

Không để đội mình chùn bước, các bạn nữ lớp cô cũng cố gắng cổ vũ cho lớp mình. Cô ngồi hàng đầu cũng hét theo họ : 'Lớp 17 cố lên ! Lớp 17 cố lên !'.

Cô mới hét hai câu thì đúng lúc Hứa Giảo chạy đến nhặt bóng, cậu ngẩng đầu lên nhìn cô. Nghe giọng cô cậu ấy cau mày rồi quay lại sân.

An Nhiên ngừng lại một lát, cậu ấy không vui hả ta ? Nhưng cô ngồi ở đây thì sao có thể cổ vũ cho lớp 13, hoặc hét Hứa Giảo cố lên lại càng kỳ cục hơn nữa.

Thế là cô lại bắt đầu hét lớn : 'Lớp 17 cố lên !'. Sau đó cô nói thầm trong long : 'Hứa Giảo cố lên'.

Hiệp 1 kết thúc nhanh chóng. Trong lúc giải lao An Nhiên hào hứng mở nắp thùng nói với các bạn đây là nước ô mai mát lạnh cô mua ở căng tin. Vì các bạn chạy nhiều trên sân cô sợ họ bị say nắng nên đã đặc biệt chuẩn bị. Mặt sân nóng hầm hập, các tuyển thủ ướt đẫm mồ hôi sau khi chạy trên sân quá lâu, cảm giác ngột ngạt khó tả, nước suối không còn giải tỏa được cơn nóng của họ.

An Nhiên cầm một cái ly rồi múc lần lượt cho họ. Ai cũng tấm tắc khen ngợi.

'Ngon ghê !'.

'Quá mát !'.

'Bí thư lớp mình chu đáo ghê !'.

...

An Nhiên vui vẻ cười, cô vui vì sự chuẩn bị của mình được mọi người thích.

'Này, cậu xem đằng sau kìa, thấy gì không ? Các bạn nữ kia quả nhiên là mang nước đến cho Hứa Giảo' – Sam Sam vỗ vỗ vai An Nhiên nói.

An Nhiên nhìn thấy rồi, quả nhiên xung quanh chỗ Hứa Giảo ngồi có rất nhiều bạn nữ, nhưng cậu chỉ uống nước của đồng đội đưa, còn lại thì không quan tâm.

'Cậu ta không cần thì có thể tặng cho các bạn nam lớp mình mà' – An Nhiên lẩm bẩm nhìn các bạn nữ kia vẫn còn lưu luyến không muốn rời đi.

'Hahahahahaha' – Sam Sam vỗ vai cô cười không ngừng.

An Nhiên quay đầu nhìn ngơ ngác.

'Này, cậu đang đùa đó hả' – Sam Sam nói.

'...'

'Cậu làm khó họ quá rồi'.

'... Các bạn nam lớp mình cũng rất xuất sắc mà'.

'Vậy cho cậu cậu nhận không?'.

Mặc dù cô không có tình cảm đặc biệt gì với các bạn nam nhưng cô không chịu được việc họ bị coi thường nên cô liền đáp: 'Đương nhiên là mình rất vui rồi'.

Ngay khi cô cất lời thì cảm giác một cơn gió lướt qua cô. Cô nhìn lại, là Hứa Giảo. Trên vai cậu khoác một cái khăn, không biết cậu qua đây từ lúc nào nữa.

An Nhiên nhìn thấy thì kêu cậu: 'Hứa Giảo, cậu muốn uống một ly nước ô mai không?'.

Hứa Giảo liếc nhìn cô rồi từ chối: 'Không cần'.

Sau đó không nhìn lại mà đi luôn.

An Nhiên sững sờ, tâm trạng không tốt sao? Điểm số lớp họ rõ ràng đã vượt xa rồi mà. Cô đặt thìa xuống, lòng tốt bị từ chối nên có chút không vui.

'An Nhiên, cậu quen Hứa Giảo hả?' – Lúc này một bạn nữ lớp cậu ấy tên là Ngô Mộng Du đi tới hỏi.

'À, trước đây tụi mình học chung lớp' – An nhiên không nói quen cậu từ bé, chỉ trả lời đơn giản một câu như vậy.

'Vậy cậu biết bạn gái hiện tại của cậu ấy làn ai không?'.

'Hả? Cậu ta? Không phải đó chứ ...' – An Nhiên nghĩ đi nghĩ lại, dường như không nhìn thấy cô gái nào gần gũi với Hứa Giảo cả.

Sau đó cô đột nhiên nhận ra điều gì đó và hỏi : 'Lẽ nào cậu ...'.

'À không phải đâu, bạn của mình muốn biết nên nhờ mình hỏi giúp' – Mộng Du cười rồi xua tay bỏ đi.

Hiệp 2 nhanh chóng bắt đầu.

An Nhiên ngồi trên xem như thường lệ, xem một hồi cô nhận ra Hứa Giảo có chút khác lạ. Cậu nhanh nhẹn và hoạt bát hơn hiệp 1 rất nhiều, tấn công nhiều hơn và không có vẻ nhân nhượng gì nữa, cậu không cho đội 17 cơ hội nào.

Điểm số dường như cách nhau ngày càng xa. Lớp 17 cố hết sức giảm sự chênh lệch nhưng không thể làm gì được.

Hai mươi phút sau, lối chơi tích cực này đã khiến cho Hứa Giảo ướt hết cả tóc. Tóc bết lại trên trán, mồ hôi chảy xuống đuôi tóc. Áo trên người cũng ướt đẫm, dính sát vào ngực, lộ ra những đường cơ quyến rũ khó hiểu. Giữa trận có nghỉ một chút nên Hứa Giảo vén áo lên lau mồ hôi như thói quen. Tay cậu chạm vào vạt áo nhưng chỉ vén mép lên một chút thôi, hoàn toàn không để lộ chút gì ...

Các bạn nữ xung quanh hồi hộp phấn khích chờ đợi phúc lợi. Lúc này một bạn nữ trên khán đài hét lên : 'AAAAAAAAAAA'.

Hứa Giảo ngừng lại buông mép áo ra. Lúc này trận đấu lại tiếp tục.

Lúc này, sân bóng rổ dường như chỉ còn là chiến trường của một mình Hứa Giảo, cậu ta mạnh mẽ, nhanh nhẹn, đổ mồ hôi hột, với lợi thế áp đảo trở thành người chói sáng nhất trên sân. Tiếng hò reo trên khán đài tiếp tục hết đợt này sang đợt khác.

'Wow wow wow, đẹp trai xỉu luôn !' – Sam Sam ngồi bên cạnh không nhịn được mà khen ngợi.

'Rốt cuộc cậu từ đâu đến vậy ?' – An Nhiên bất mãn nhìn cô.

An Nhiên quay qua sân nhìn chằm chằm Hứa Giảo hồi lâu, thật ra thì cũng có thể hiểu tại sao lại có nhiều bạn nữ đến xem cậu ấy đến thế. Thật ra thì hình như cũng có chút hơn người.

Nhưng nghĩ lại tính khí thất thường của cậu ta thì, thôi bỏ đi ...

Kết quả cuối cùng của trận đấu là 89 :43, lớp 17 thua tan nát.

An Nhiên an ủi các bạn rồi ở lại dọn dẹp, sau đó mang thung nước ô mai trả lại căng tin.

Trên đường đi cô tình cờ gặp Hứa Giảo và bạn cậu ấy đang mua đồ. Nhìn thấy cô Hứa Giảo đi ra, chủ động lấy chiếc thùng trên tay vô rồi cau mày hỏi : 'Đám con trai lớp cậu không giúp cậu mang đi ?'

'Họ chơi bóng xong nên mệt chút ...'.

Hứa Giảo có vẻ không hài lòng lắm nhưng cũng không nói gì nữa, cậu thay cô cầm chiếc thùng đi về phía căng tin.

'Cậu mang đi giúp tôi hả ?' – An Nhiên đi phía sau hỏi. Sao người này hôm này lại tốt đột xuất thế nhỉ ?

'Ờ, tình cờ tôi cũng đi căng tin'.

'Cậu đi làm gì ? Giờ mà ăn tối thì hơi sớm?'.

An Nhiên nhìn điện thoại, mới 4 rưỡi chiều mà, giờ đồ ăn chắc chưa chuẩn bị xong đâu, chỉ có đồ ăn vặt thôi.

Hứa Giảo không trả lời, đột nhiên lại hỏi : 'Sao hôm nay cậu không nói tôi cố lên?'.

'Cậu lợi hại thế rồi thì còn cần tôi cổ vũ làm gì ?'.

Hai người đến căng tin, An Nhiên mang thùng vô trả rồi chuẩn bị đi về. Đột nhiên Hứa Giảo gọi cô : 'Này, mua nước ô mai cho tôi đi'.

'Hả ?'

'Hôm nay tôi chưa uống miếng nào'.

'...Tôi đưa cậu uống cậu có uống đâu'.

'Tôi không muốn giống người khác'.

'Vậy ở đây thì có khác gì đâu ?'

'Có khác'. 'Một mình tôi uống một ly, xem như bồi thường cho tôi đi'.

Dù An Nhiên không biết tại sao cô phải bồi thường cho cậu nhưng vì muốn duy trì mối quan hệ tốt đẹp nên cô không tranh cãi với cậu, chỉ lấy thẻ ra rồi mua cho cậu một ly.

Hứa Giảo nhận lấy rồi nhấp một ngụm, tỏ vẻ khá hài lòng.

'Giờ cậu thấy khá hơn chưa ?'

'Cũng được đó'.

An Nhiên nhìn cậu chằm chằm rồi mới chợt nhận ra : 'À, tôi biết vì sao mấy bạn nữ kia đưa nước mà cậu không uống rồi !'.

Hứa Giảo sững sờ một lúc rồi nhìn cô : '... Cậu biết vì sao?'.

'Vì cậu muốn uống nước ô mai chứ gì !'.

'...'

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro