Chương 2

Một lần, nó thức dậy từ rất sớm. Bước ra ban công, nó đã nhìn thấy tên vệ sĩ đang tập thể dục, hít xà đơn. Nó nhíu mày dòm ngó kỹ xem hắn ta có thân hình lực lưỡng như nó không? Chưa biết tuổi đời, tuổi nghề của hắn được bao nhiêu nhưng xem ra hắn ta hơn nó nhiều về khoảng này. Thằng Phúc thấy rõ từng múi cơ bụng khi hắn hít lên, cũng nhìn thấy rõ cơ lưng cuồn cuộn, đôi bắp tay săn chắc và to khỏe cùng với đôi chân nhanh nhẹn.

Cặp ngực thì miễn chê, khe ngực rõ ràng, vòng ngực đều đặn, 2 đầu vú hồng hào, cộng với sợi dây chuyền thẻ bài, và cái đầu đinh kia thì quả thật y như là một tay xã hội đen khét tiếng. Mãi lo săm soi, thằng Phúc giật mình khi cái đầu đinh kia ngước lên. Hắn đã nhìn thấy nó, hắn gật đầu chào, môi nở nụ cười tươi. Đáp lại, thằng Phúc liếc mắt nhìn qua chỗ khác, giả bộ như không nhìn thấy nhưng trong lòng thật ra là đang rất ganh tị.

Nó không cho phép hắn ta hơn nó, vì thế những định kiến trong đầu nó lại càng kinh khủng hơn. Nó lại càng hậm hực và quyết tâm tống tiễn tên này đi. Hoặc cùng lắm là làm cho hắn không xen vào chuyện đời tư của mình nữa. Nó bỏ vào phòng.

Lần khác, tranh thủ tên này đi công việc. Nó dùng chìa khóa dự phòng lẻn vào phòng hắn ta rồi bắt đầu săm soi, tìm kiếm. Phòng rất ngăn nắp và sạch sẽ, quần áo xếp ngay ngắn, chu đáo. Chăn mền tươm tất, bàn ghế gọn gàng. Nó đảo mắt nhìn quanh, thấy chẳng có gì để lục, chỉ duy còn cái ví tiền mà hắn để quên trên bàn. Mở ra xem, vừa ngay tầm mắt nó là tấm ảnh của một gia đình hạnh phúc với đứa con nít dễ thương chừng 2 3 tuổi và người phụ nữ nhỏ nhắn, xinh xắn.

Ngay phía sau là tên vệ sĩ đáng ghét mà nó đang thầm nguyền rủa kia. Nó bĩu môi ra vẻ chế nhạo rồi bắt đầu xem các giầy tờ khác. Vệ sĩ của nó tên Nguyễn Minh Đông, sinh năm 1980, lớn hơn nó những 9 tuổi, quê Nha Trang, làm vệ sĩ đã được 4 năm. Nó nghĩ thầm: “Tên này chắc khó chịu lắm, nhìn vẻ mặt là biết rồi, để hắn ở đây lâu chắc mình cũng tàn đời luôn!”. Nghĩ xong, nó cất hết tất cả vào rồi nhanh chóng chuồn ra ngoài.

Buổi tối thứ 7 cuối tuần, quán bar thật ồn ào, náo nhiệt. Hôm nay thằng Hoàng cáo bệnh nên vắng mặt, chỉ có thằng Phúc đi một mình. Nó lại kéo theo cả con Phương, con nhỏ mà nó vừa quen được 1 tháng nay. Con Phương không dám uống nhiều, mà thằng Phúc thí cứ nốc tới bến. Tên vệ sĩ vẫn đứng sát bên nó. Nó mặc kệ, cứ “dzô”, “dzô”…rồi lắc lư điên cuồng theo nhạc.

Tàn cuộc, con Phương xin phép về trước. Thằng Phúc vẫn còn tỉnh táo để có thể chạy xe được. Nó cũng chẳng thèm để ý đến tên vệ sĩ nữa. Đi đến đường Nguyễn Văn Trỗi, nó quẹo vào con hẻm nhỏ. Bất chợt 1 chiếc Sport đen lao lên chặn đầu xe nó lại. Trên xe là 3 người đán ông hung tợn mà nó lờ mờ nhận ra có 1 người quen.

Nó nhảy xuống, quát:

“Tụi bây là thằng chó nào mà chận đầu tao. Đánh chết mẹ hết cả đám à!”

“Mày cứ thử coi cái miệng của mày có sắc như dao của tụi tao không?”

Thằng Phúc nhận ra mình đang nguy hiểm, chúng nó có hung khí, lại những 3 người. Có cả cái tên bị đánh ở quán bar hôm trước. Thằng Phúc lùi lại, 3 tên kia cứ tiến đến. Thằng Phúc nghĩ chắc mình không bỏ mạng thì cũng bầm dập nên nó đang cố nghĩ cách để bỏ chạy. Chưa suy nghĩ được điều gì, một chiếc xe máy khác trờ tới, người đàn ông trên xe lao xuống, xông vào đám côn đồ kia. Cả 4 người ẩu đả một lúc thì 2 tên trong đám bị hạ đo ván. Tên còn lại vung con dao lên định lia thằng Phúc thì 1 cánh tay đã chìa ra đỡ cho nó nhát chém. Nó nghe rõ 1 tiếng “roạt”, và máu bắt đầu tuôn ra. Nó nghe tiếng la thất thanh:

“Phúc, chạy đi em!”

Nó hoảng quá, chạy được 1 đoạn thì dừng lại. Nó quay qua thì thấy cả 3 tên kia đang tìm đường tháo chạy, còn người đàn ông thì ôm cánh tay đầy máu nằm vật ra đường. Không biết làm gì, nó chạy lại đỡ người ta dậy, miệng lắp bắp:

“Anh, anh…….anh….có sao….sao….?”

Nó nhận ra, đó chính là tên vệ sĩ mà nó vẫn hằng ngày đay nghiến. Nhưng giờ đây, trước mắt nó, mọi việc chuyển theo chiều hướng khác, nó khâm phục, lẫn hoang mang. Nó xem như nó vừa được một anh hùng cứu sống, nhưng nó sợ anh ta sẽ chết. Nó đỡ anh ta dậy, áo và tay dính đầy máu. Mặt nó tái đi, không nói nên tiếng. Mãi một lúc sau, nó mới la lên được vài câu: “Ai giúp với, có người bị chém!”. Tiếng kêu thất thanh của nó xé tan màn đêm yên tĩnh đã chìm vào giấc ngủ.

Đông lim dim mở mắt, thấy mình đang nằm trên giường bệnh. Ngó qua bên cạnh, thấy Phúc đang chống tay lên trán, lâu lâu lại gục xuống. Giật mình tỉnh giấc, vừa thấy Đông đã tỉnh, nó hỏi dồn:

“Anh có sao không, anh đỡ chưa, còn đau không anh…….Anh tỉnh hẳn chưa, muốn ăn uống gì không?”

“Sao tôi lại ở đây vậy cậu Phúc?”. Đông khò khè.

“Tối qua em bị giang hồ xử, anh đỡ cho em nhát chém, máu ra nhiều quá nên anh xỉu. Người ta đưa vào bệnh viện”
À!”

Chưa kịp nói gì, Đông tiếp:

“Thôi cậu về thay quần áo, nghỉ ngơi đi. Tôi khỏe mà, không sao đâu”

“Anh có chắc đã khỏe chưa, anh muốn ăn uống gì không?”

"Thôi cảm ơn cậu, không sao đâu”

Thằng Phúc yên tâm, đi ra đến cửa. Nó quay lại thì thấy Đông đang nhìn nó, nó tiến lại gần, nắm lấy tay Đông, cái nắm tay đầy ấm áp và tình nghĩa:

“Em cảm ơn anh đã cứu em, cũng xin lỗi vì thời gian qua đã không đối xử tốt với anh”

Đông cũng nắm lấy tay nó, mỉm cười:

“Không sao đâu cậu, người ta nói hoạn nạn thì biết bạn bè mà, cứ xem nhau như anh em trong nhà vậy nhé”

Thằng Phúc đã trở nên thân thiết hơn với Đông. Ra nhà vào ngõ, chạm mặt nhau, nó đều chào hỏi thân thiết như anh em trong nhà. Còn dậy sớm để tập thể dục với Đông nữa. Một sáng cuối tuần, khi Đông đang hít xà đơn. Nó từ trong nhà chạy ra:

“Anh chỉ em hít xà với anh!”

“À, được thôi cậu. Nhìn tôi nhé, lên hít, xuống thở, nhớ là banh rộng tay và khép chân vào sẽ dễ hơn. Cậu làm thử đi”

Thằng Phúc nhảy lên, nó cũng đã quen với việc tập thể hình nhưng hít xà thì nó chịu thua. Vừa hít được 5 cái, nó tuột tay, té xuống. Đông nhào đến giữ nó lại, chẳng biết làm sao mà 2 anh em té nhào ra sân. Đông nằm đè lên người nó, ngực chạm ngực, hông chạm hông. Không biết phải vô tình hay cố ý mà cả 2 người đều không mặc quần sịp, nên 2 cái “của qúy” cũng có dịp cọ sát nhau. Cả 2 chẳng ai nói gì, chỉ nhìn nhau chằm chằm. Mãi một lúc sau, thằng Phúc đẩy Đông ra, cười tít mắt:

“Haha, xin lỗi anh. Em yếu mà hay ra gió lắm”

“Không sao. Em…..à cậu tập từ từ là quen. Anh……tôi hồi đó cũng ốm nhom, được vậy là nhờ chăm tập đó”. Đông vui vẻ.

“Anh cứ xưng hô anh em, anh cũng lớn hơn em mà. Gọi cậu với tôi nghe xa xôi quá anh à.”

Đông vò đầu bứt tai, bối rối:

“Nếu cậu…..à không…..Em cho phép”

Thằng Phúc lắc đầu, cười hề hề. Cả 2 anh em ngừng chuyện tập tành, ngồi tám chuyện với nhau.

“Anh quê ở đâu anh?”. Nó đã biết nhưng giả bộ hỏi

“Anh ở Nha Trang. Anh vào Tphcm từ năm 1999. Mẹ anh mất sớm, chỉ còn ba anh ở quê. Học xong lớp 12 là anh vào đây thi đại học, anh đậu đại học Kiến trúc nhưng không có điều kiện để học nên anh chỉ học có 2 năm rồi nghỉ”

“Vậy sao anh lại làm vệ sĩ hả anh?”

“Anh có ông chú làm ở công ty Long Hải. Thấy anh tướng tá cao to, nên kêu anh đi thi tuyển, ai ngờ anh đậu, nên làm luôn đến giờ đấy em à!”

“Vậy anh có gia đình chưa?”

"Anh lập gia đình năm 2006. Đến năm 2008 thì có cháu trai đầu lòng. Giờ nó được 2 tuổi rồi”. Ánh mắt anh sáng hẳn lên khi tâm sự về gia đình mình.

“Anh giống em đó. Em cũng mất mẹ từ sớm, ba cũng ít quan tâm nên em đôi khi cũng hư hỏng. Nhưng em không nghiện ngập, hút sách gì đâu. Chỉ cùng lắm là đi bar, nhậu nhẹt thôi” Thằng Phúc gãi đầu

“Không sao, nhưng điều độ em nhé. Nhiều quá cũng không tốt”
“Dạ”.

Cả 2 anh em vẫn ngồi nói chuyện đến gần sáng. Mặt trời đã bắt đầu ló dạng qua những hàng cây, ánh nắng của buổi bình minh xuyên qua những đám mây còn mê ngủ. Phía chân trời, sớm mai đang chào đón một ngày mới yên bình và thanh thản

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro