Đây mà là nguyên soái sao?

       Dù khu vực đó đã hoàn thành khảo sát, nhưng Đình Phong vẫn kiên quyết dẫn đám cấp dưới của mình rà soát lại ngôi làng thêm một lần nữa. Đám binh sĩ dưới trướng không khỏi ngạc nhiên và thắc mắc, vì họ đã hoàn thành nhiệm vụ và mọi thứ đều ổn định. Nhưng có điều gì đó trong thái độ và ánh mắt của nguyên soái khiến họ không dám hỏi thêm.

        Ngược lại, tâm trạng của Đình Phong dường như thay đổi hoàn toàn. Khuôn mặt lạnh băng, nghiêm nghị thường ngày giờ đây lại rạng rỡ hơn, ánh mắt như luôn tìm kiếm một điều gì đó trong từng góc khuất của ngôi làng. Các binh sĩ nhận thấy rằng từ khi họ quay lại ngôi làng này, nguyên soái của họ trở nên nhẹ nhàng hơn, đôi lúc còn mỉm cười, điều mà họ hiếm khi thấy.

       Một người lính trẻ, không nén nổi tò mò, ghé sát tai đồng đội mình thì thầm:
        -   Nguyên soái hôm nay khác thường quá. Ngươi có để ý không, cứ như là ngài đang tìm kiếm điều gì đó trong ngôi làng này?

        Đồng đội của anh ta gật đầu, cũng cảm thấy bất ngờ trước sự thay đổi của Đình Phong:

       -    Đúng vậy, ta cũng thấy thế. Nhưng dù sao đi nữa, ngài vẫn luôn biết mình đang làm gì. Chúng ta cứ tuân theo mệnh lệnh thôi.

       Đình Phong, trong lòng không ngừng hồi hộp và hy vọng, cứ đi qua từng con đường, từng căn nhà, ánh mắt luôn dõi theo tìm kiếm hình bóng thân quen. Chàng biết rằng cơ hội gặp lại Ngọc Lan không phải dễ dàng, nhưng trái tim chàng vẫn kiên định và khát khao.

         Và rồi, trong một khoảnh khắc, ánh mắt chàng dừng lại. Đình Phong bỗng thấy Ngọc Lan từ xa, đứng dưới tán cây cổ thụ nơi họ từng gặp nhau lần đầu. Trái tim chàng đập rộn ràng, mọi âm thanh xung quanh dường như tan biến, chỉ còn lại hình ảnh nàng trong tâm trí chàng.

         Chàng bước nhanh đến, không màng đến ánh mắt tò mò của các binh sĩ. Khi đứng trước mặt nàng, Đình Phong khẽ gọi: “Ngọc Lan?”

         Ngọc Lan quay lại, đôi mắt tròn xoe nhìn chàng. Thời gian như ngừng lại trong khoảnh khắc đó, giữa bối cảnh ngôi làng yên bình, hai người gặp lại nhau, như một định mệnh không thể tránh khỏi.

         Đám binh sĩ không giấu nổi sự ngạc nhiên và tò mò. Họ nhanh chóng tìm một góc khuất, rướn người nhìn ra để có thể quan sát rõ hơn. Một số người thậm chí còn thì thầm với nhau, đoán xem nữ nhân này là ai mà có thể khiến nguyên soái của họ đích thân đến tận nơi.

          Khi một binh sĩ trẻ tuổi vừa nhìn thấy dung mạo của Ngọc Lan, anh ta không thể giấu nổi sự ngỡ ngàng. Đôi mắt anh ta trố ra, miệng lắp bắp:

       -  N-nữ nhân này... c-có thật sao??

       Đôi mắt anh ta không thể rời khỏi Ngọc Lan, Đôi mắt của nàng Ngọc Lan như hai viên ngọc trai đen tuyền, lấp lánh trong ánh sáng dịu dàng của hoàng hôn. Chúng sâu thẳm như đại dương, ẩn chứa những bí mật ngọt ngào và vô tận, thu hút bất kỳ ai dám nhìn vào. Khi nàng cười, đôi mắt ấy như hai vì sao sáng rực trên bầu trời đêm, tỏa ra sự ấm áp và rạng rỡ, làm xao xuyến lòng người.

        Ánh nhìn của nàng tựa như dòng suối mát chảy qua sa mạc khô cằn, mang đến cảm giác tươi mới và sống động. Mỗi khi nàng khẽ chớp mi, đôi mắt ấy như những cánh bướm vờn trong gió, nhẹ nhàng và tinh khôi. Đôi mắt Ngọc Lan không chỉ là cửa sổ tâm hồn, mà còn là một kho báu vô giá, chứa đựng sự dịu dàng, thông minh, và một chút bí ẩn, khiến ai gặp cũng phải đắm say và lưu luyến.

        Một binh sĩ khác, giọng không giấu nổi sự kinh ngạc, thì thầm:

       -    Thật sự là cô ấy đẹp như tiên nữ vậy... Không ngờ nguyên soái lại quen biết một nữ nhân như thế này.

        Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía Đình Phong và Ngọc Lan, trong lòng tràn ngập sự thán phục và tò mò. Họ tự hỏi mối quan hệ giữa hai người này là gì, và vì sao nguyên soái của họ lại có tâm trạng vui vẻ như vậy khi gặp nàng.

         Ngọc Lan, vẫn chưa hết bất ngờ trước sự xuất hiện của Đình Phong, khẽ cúi đầu chào chàng. Đình Phong mỉm cười, ánh mắt dịu dàng và tràn đầy yêu thương:

       -   Ngọc Lan, thật may mắn khi lại được gặp nàng ở đây. Nàng vẫn khỏe chứ?

       Ngọc Lan khẽ gật đầu, đôi mắt ánh lên sự xúc động:
  
      -   Đình Phong, thiếp vẫn khỏe. Còn ngài? Thật không ngờ chúng ta lại có thể gặp nhau lần nữa.

       Trong khoảnh khắc ấy, dưới tán cây cổ thụ, giữa những ánh mắt tò mò và thán phục của đám binh sĩ, một câu chuyện tình yêu đẹp đẽ và đầy cảm xúc được tái ngộ, như ánh lửa sáng rực trong sương mù, chiếu rọi và sưởi ấm trái tim của hai con người đã từng gắn bó trong những ngày tháng khó khăn.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro