Quá khứ
Khi Đình Phong chỉ là một người chiến sĩ 22 tuổi đầy nhiệt huyết và tài năng. Một chiến dịch quân sự lớn đã diễn ra, và đội quân của chàng giành chiến thắng vang dội. Tuy nhiên, cái giá phải trả rất đắt: nhiều binh sĩ hy sinh, và vùng biên giới bị tàn phá nặng nề.
Trong cuộc rút lui, đoàn quân của Đình Phong đi ngang qua một ngôi làng nhỏ gần biên giới, nơi bị ảnh hưởng nặng nề bởi cuộc chiến. Những ngôi nhà bị cháy rụi, khói lửa còn vương vấn khắp nơi, và tiếng khóc than của người dân vang lên khắp không gian. Đình Phong quyết định dừng lại để giúp đỡ và bảo vệ ngôi làng này.
Trong lúc đang hỗ trợ người dân dọn dẹp và an ủi họ, Đình Phong nghe thấy tiếng khóc thổn thức từ một góc làng. Chàng đi theo âm thanh ấy và phát hiện một cô gái trẻ đang quỳ bên xác một người thân, nước mắt lăn dài trên má. Đó là Ngọc Lan, khi ấy còn rất trẻ, có lẽ chỉ mới cập kê 15 tuổi xuân, đôi mắt đỏ hoe vì khóc nhưng vẫn ánh lên sự mạnh mẽ và quyết tâm.
Trái tim Đình Phong như thắt lại trước cảnh tượng đau thương ấy. Chàng tiến lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng và nói, giọng đầy cảm thông:
- Tiểu thư, tôi rất tiếc vì những mất mát mà nàng phải chịu đựng. Tôi là Đình Phong, binh sĩ của triều đình. Chúng tôi đến đây để giúp đỡ và bảo vệ dân làng.
Ngọc Lan ngước lên nhìn chàng, đôi mắt ngấn lệ nhưng ánh lên sự kiên cường:
“Em là Ngọc Lan. Cuộc chiến đã cướp đi người thân của em, nhưng em sẽ không gục ngã. Em muốn làm gì đó để giúp đỡ dân làng và những người còn lại.”
Từ khoảnh khắc đó, giữa khung cảnh hoang tàn và đau thương, họ bắt đầu hợp sức cùng nhau giúp đỡ người dân trong làng. Ngọc Lan không chỉ hỗ trợ việc cứu trợ mà còn dùng tài năng “cầm kỳ thi họa” của mình để xoa dịu nỗi đau của mọi người, chơi những bản nhạc buồn nhưng đầy hy vọng, giúp người dân tìm lại niềm tin vào tương lai.
Đình Phong, qua những ngày tháng khó khăn ấy, càng cảm phục và trân trọng sự mạnh mẽ, kiên cường của Ngọc Lan. Hình ảnh nàng trong những ngày đen tối ấy, với đôi mắt đầy nước nhưng không hề khuất phục, đã in sâu vào trái tim chàng, trở thành một kỷ niệm đau thương nhưng đẹp đẽ, mãi mãi không thể quên. Và nay, dưới tán cây cổ thụ, số phận đã đưa đẩy họ gặp lại nhau, tiếp nối câu chuyện tình yêu đã bắt đầu từ trong bi kịch và nước mắt.
Đó là chuyện đã 8 năm về trước. Sau khi rời khỏi ngôi làng nhỏ đầy đau thương, Đình Phong đành phải tạm biệt Ngọc Lan, cất giữ ngăn nắp những đoạn tình cảm còn dang dở vào sâu trong tim. Dù cuộc chiến tiếp tục kéo dài và chàng phải đối mặt với vô số nhiệm vụ và thử thách, hình bóng của nàng vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí chàng như một ngọn lửa âm ỉ, chưa bao giờ tắt.
Ngọc Lan, trong những năm tháng ấy, có lẽ đã quên đi chàng tướng quân trẻ tuổi đã từng giúp đỡ và chia sẻ nỗi đau cùng nàng. Cuộc sống của nàng vẫn tiếp tục, với những niềm vui và nỗi buồn mới, như dòng sông cứ mãi trôi về phía trước. Nhưng đối với Đình Phong, ký ức về nàng vẫn mãi là một phần không thể thiếu, một nỗi niềm khắc khoải luôn trăn trở.
Trong suốt 8 năm, Đình Phong nhiều lần tưởng tượng lại khoảnh khắc họ gặp nhau, ánh mắt ngấn lệ nhưng kiên cường của nàng, những bản nhạc buồn nàng đã chơi để an ủi người dân. Mỗi khi chàng nhắm mắt, những hình ảnh đó lại hiện lên rõ ràng như mới hôm qua. Chàng luôn tự hỏi liệu nàng có còn nhớ đến mình, có còn nhớ đến những khoảnh khắc họ đã cùng nhau trải qua hay không.
Nhưng cuộc đời vẫn không ngừng thay đổi, và chàng phải tiếp tục hành trình của mình. Dù trái tim luôn chất chứa hình bóng Ngọc Lan, Đình Phong vẫn không ngừng cống hiến cho đất nước, bảo vệ biên cương và người dân. Tuy nhiên, sự khát khao được gặp lại nàng, được biết nàng vẫn bình an và hạnh phúc, luôn là động lực âm thầm giúp chàng vượt qua mọi thử thách.
Và rồi, định mệnh đã đưa họ gặp lại nhau dưới tán cây cổ thụ ấy, như một phép màu kỳ diệu...
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro