Chap 18 : Chị chọn ai...?

"Có chuyện gì sao? Trông bà có vẻ gấp gáp?" Thùy Trang tròn mắt nhìn Diệp Anh thắc mắc. Có lẽ chị vẫn chưa hòa toàn đoán được ý tứ hôm nay của cô

"Có một chuyện tôi cần thổ lộ với bà, nếu không nói ra, trái tim sẽ nổ tung mất..." Hơi thở có phần gấp gáp, nhanh bước vào phòng sau khi được mời mọc.

"Thùy Trang, có lẽ tôi yêu bà mất rồi!"

Sau khi cánh cửa ấy đóng lại, ánh sáng hi vọng duy nhất trong tim em chợt tắt. Không biết thời gian hai người đó bên trong đã trôi qua bao lâu... nhưng đối với kẻ chờ cửa như em thì chẳng khác gì cả thế kỉ.

Lan Ngọc thẫn thờ dựa vào bức tường lạnh băng trên hành lang trống vắng, đôi mắt nặng trĩu hờ hững nhìn vô định. Trên tay vẫn nắm chặt bịp thuốc hạ sốt với vài dụng cụ y tế cơ bản. Có lẽ chu đáo nhưng lại chẳng đúng lúc mất rồi.

Một tích tắc lúc ấy, trôi qua với em dài hơn việc hằng đêm em mong nhớ nàng! Cũng chẳng đủ sức để bỏ chạy khỏi nơi ấy, chỉ vô thức co ro ngồi khụy góc tường âm thầm gặm nhấm từng phút giây trôi qua.

*Cạch*

30 phút sau tay nắm cửa lặng lẽ phát ra tiếng động, đối với không gian tĩnh mịch bên ngoài thì nó cũng đủ làm kẻ đang điên tình kia phải sực tỉnh.

"Được rồi bà về nhé!" Giọng nói trẻ con đặc biệt của chị len lỏi vào thính giác người kia, vô thức giật mình nhìn về phía cánh cửa.

"Được rồi không cần tiễn! Tôi về đây" Diệp Anh bước ra, với vẻ bình thản. Nụ cười vẫn đọng trên môi chị nhìn thật giống kẻ chiến thắng nhỉ?

Lan Ngọc sững người nhìn ngắm đối phương một lúc, tiếp nhận ánh mắt rồi cũng chỉ dám gượng cười. Người kia sau khi ra khỏi phòng, bó hoa cũng không còn trên tay, nụ cười tự tin vẫn còn đó. Có chút vội vàng rời đi chóng vánh, khi Diệp Anh nhìn thấy em cũng chỉ gật đầu lấy lệ rồi quay đi thật nhanh.

Có chút tò mò, chút buồn tủi. Có lẽ lời cũng nghe rồi, hoa cũng nhận rồi, kết quả cũng biết. Người cười như thế chẳng khác nào đang đắc ý với ta.

Cảm thấy bản thân có chút thừa thải, cũng chẳng còn cần thiết phải thăm hỏi, chắc hẳn đối phương còn bận hoan hỉ với đóa hoa đỏ sắc hương tình trong kia, thời gian cho mình nhìn đâu cũng chẳng thấy. Lan Ngọc cứ thế nhọc nhằn quay lưng rời đi. Ở đây chút nữa có lẽ tim em cũng sẽ nổ ra như người chị tên Diệp kia than thở mất.

Chợt một bàn tay mềm mại của ai đó bao phủ lấy cổ tay em, ghì lại rất lâu. Mềm mại và quen thuộc, nhưng lại nóng bỏng kì lạ.

"Ngọc, em định đi đâu?" Là Thùy Trang, bàn tay ấm nóng của chị giữ chặt lấy cổ tay em lưu luyến. Giọng nói có phần khàn hơn vì cơn ốm sốt đang oanh tạc.

"Có thể nói chuyện với chị một chút được không? Một chút thôi sẽ không làm phiền em quá lâu..." Nghe đi nghe lại đều giống lời khẩn cầu, Lan Ngọc em có chết cũng chẳng tin lời đề nghị ấy từ miệng chị nhắc tới.

"Một chút thôi, đi mà" Bị khàn vì bệnh nhưng sao nghe qua tai lại tan chảy như đường mật. Tại sao chị phải làm điều vô nghĩa như thế khi đã có trốn thương nhớ chứ?

Một chút mủi lòng, không lỡ, lại bị dụ hoặc quay lại nhìn chị, từ bỏ mọi quyết tâm mà lí trí đề ra. Cứ thế để con tim chiếm hữu nghe giọng ngọt ngào đường mật liền vô thức theo người vào phòng.

Trong căn phòng ấy, mọi nội thất vẫn thật giống nhau, nhưng phòng chị hôm nay khác rồi. Một đóa hoa hồng đỏ rực rỡ đặt ngay ngắn trên góc bàn. Người tặng còn tình tứ để một tấm thiệp hình trái tim đỏ hồng kẹp lưng hoa. Càng nhìn càng chán ghét, mủi lòng rồi ghen tuông. Em bày rõ vẻ khó chịu khi đối diện với chị.

Thùy Trang sau khi kéo người ta vào phòng lại chẳng biết nói gì, bao lời soạn thảo trong đêm đều tan thành mây khói. Cứ tròn mắt nhìn em, rồi lại bối rối nghịch bàn tay đến đỏ tấy. Mím chặt môi nhìn em trông như trẻ con bị bắt tội. Thấy trên tay em là bịch thuốc hạ sốt đã bất chợt có tia cười vụt sáng qua tim.

Lan Ngọc chán ghét bó hoa kia, chán ghét cảnh ngộ hiện tại, nên cũng chẳng muốn lán lại quá lâu. Chỉ sợ rằng lòng không kiềm được mà nói những lời sai trái với chị. Quyết tâm lạnh mặt, không thêm một lời, lần nữa quay đi

Thùy Trang thấy em trở mặt lạnh lùng bỏ đi, lại hấp tấp bám chặt vào cánh tay cô nhóc. Hai má nóng hổi kề nhẹ lên cánh tay lạnh lạnh của em, tủi lòng không giấu được hết trên khuôn mặt.

"Ngọc đừng né tránh chị nữa được không?" Thùy Trang với đôi mắt long lanh ngất lệ, cô nắm chặt lấy cánh tay em như chú mèo nhỏ van xin em ở lại. Đã quá sức chịu đựng của chị rồi, Thùy Trang không muốn khoảng cách của cả hai phải xa cách thêm nữa. Cũng muốn biết rõ lí do vì sao em đột nhiên lại thay đổi.

Đối đáp chị chỉ là mảng im lặng, cánh tay lành lạnh vẫn không giằng kéo, ảm đạm không lỡ mà cùng chị dây dưa. Mái tóc đen tuyền che nấp gò má, chị chẳng thấy được cảm xúc của em.

"Chị đã làm gì có lỗi với em sao Ngọc? Sao tự nhiên lại trở lên xa lạ với chị?" Không phải trách móc, mà lại là hối lỗi đáng thương. Là người mau nước mắt, Thùy Trang sớm đã đọng ít sương mai trên gò má. Chị bối rối không biết bản thân đã làm gì sai để đến cớ sự ngày hôm nay. Chẳng hiểu vì sao một người ấm áp với chị lại trở nên lạnh lùng vô cảm.

"Chị không làm gì có lỗi với em hết..." Không nhịn được trước nước mắt của Thùy Trang, Lan Ngọc có phần run rẩy hơn nhẫn nhịn bác bỏ lỗi lầm của đối phương

"Nếu không tại sao vẫn cứ luôn né tránh chị?" Đang khóc dở lại tiến lên đứng trước nhìn thẳng vào em, đôi mắt long lanh ngây ngô thắc mắc.

"Không phải tại chị, vậy thì nguyên nhân do đâu?"

"Không thể nói!" Ngoan cố né tránh giải thích. Mắt quay đi, cố ý lơ là ánh mặt của chị

"Không được, sao lại không nói? Chúng ta sẽ cùng giải quyết chị hứa đó" Nhón chân lên bằng em, mắt vẫn còn vài giọt lệ, nghiêm nghị hứa hẹn

"..."

Càng không nói cô bạn tóc hồng kia chờ đợi đến ê cả chân vì kiễng, mặt mày lại mếu máo sắp khóc thêm rồi. Người gì đâu mà còn lì hơn cả mình nữa, bản thân chị không cam lòng.

"Đừng đứng thế nữa sẽ đau chân đấy..." Ánh mắt trở lại dịu dàng hơn, sót lòng khi thấy đối phương vẫn mãi cố bướng bỉnh giữ một tư thế khó khăn. Tay định đưa ra đỡ eo người kia nhưng suy nghĩ cẩn trọng lại liền rụt rè rút trở lại thân mình

"Không, nếu không nói sẽ đứng như thế mãi, cũng sẽ không cho em về!" Nhận được cơ bám víu, liền nổi tính trẻ con ăn vạ.

"Tránh ra cho em về!"

"Đừng đi mà! Sao em lại luôn né tránh chị, có phải đã chán ghét người ta rồi không?" Liên tục than hỏi mong chờ nghe được câu trả lời

"BỞI Vì EM THÍCH CHỊ...đi ra em còn về phòng" Không nhịn được liền buộc miệng thổ lộ, mắt nhắm tịt cả vào nhau không dám hé mở. Tay cua quạng tìm đường về. Tránh nhiều lời với người trước mắt, trạng thái chân vắt lên cổ chạy cũng không kịp.

Nhưng chỉ mới cầm sờ được đến lấy tay nắm cửa đã bị lôi trở lại...

~Nếu đã có người khác xin chị đừng nói thương tôi~

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro