Chap 4: Crush "cảm ơn"

"Mọi người làm gì mà cười nói vui dữ" Tiếng vọng xuống từ cầu thang gây chú ý mọi người dưới nhà.

"Ồ nhắc tào tháo tào tháo tới!"

Trang Pháp xuất hiện từ cầu thang lò dò đi xuống. Mặt mộc căng bóng cùng với cái nhăn mày ngái ngủ, trông vô cùng đáng yêu.

"Dậy rồi đó hả? Xuống ăn sáng đi em" Hồng Ngọc vội thúc dục đứa nhỏ ăn uống cho lại sức.

"Ôi trời em không nghĩ mình dậy muộn thế đâu. Hôm qua mệt quá chẳng ngủ được liền giở bài của team ra điều chỉnh. Mở mắt ra đã nghe thấy tiếng cười của bà Nga rồi" Trang Pháp có vẻ đã dần trở lại với trạng thái năng lượng vốn có của chị

"Tiếng cười chữa lành đó bà. Nghe cái khỏi ốm liền." Quỳnh Nga vui vẻ đáp lời chị khi nhìn thấy người kia đã có dáng vẻ tốt hơn sau trận ốm sốt.

"Đúng đó chị, nhìn không ai biết ốm luôn á!" Lynk Lee nhanh chóng thêm lời.

"Nói mới nhớ nha em bé ơi. Cảm ơn em hôm qua nha" Trang Pháp như sực nhớ chuyện bát cháo hôm qua. Liền chạy sang ôm em bé mà chị đoán là người mang cháo tới.

Và dĩ nhiên đó không phải em, Ninh Dương Lan Ngọc. Trang Pháp nghĩ người đó là Huyền Baby liền chạy qua đỡ má cô bé còn ngơ ngác kia. Rối rít cảm ơn với nụ cười ngọt ngào tượng trưng của chị. Lúc đầu mọi người có vẻ bất ngờ nhưng sau đó cũng coi như việc tự phát của chị là bình thường. Trừ một kẻ đen mặt ngồi im lặng chứng kiến tất cả mà không phát ra một tiếng động nào như vô hình.

"Ôi chị đã rất xúc động đó em bé ơi"

"Hả em hả" Ngây ngốc không hiểu chuyện gì xảy ra.

"Em xin phép về bên nhà trước ạ!" Trong lúc mọi người còn vui vẻ để ý cặp đôi trước mặt, Ngọc đã vội xin phép về trước. Gương mặt em tối sầm lại và tỏ ra vô cùng khó chịu. Rất khác với em mọi khi, Lynk Lee là người ngồi gần em nhất, cũng là người duy nhất để ý được nét mặt của em. Cô không hiểu em bị làm sao, nhưng có chút sợ khi thấy thái độ bất thường của cô nhóc.

"Em sao thế Ngọc?" Vội chạy theo hỏi han

"Em không sao đâu ạ chỉ là tự nhiên thấy hơi mệt một chút" Mặt không sắc viện vài lí do trả lời người chị chung đội rồi mau chóng bỏ đi. Em thật sự có sao, chỗ đau nhất là trong tim này. Cũng hiểu rằng chị không thật sự biết đó là ai nhưng khi thấy chị cưng chiều cô gái khác bản thân lại thấy đau lòng. Tự mình nhút nhát rồi cũng tự bản thân gặm nhấm vết thương.

Nghỉ ngơi đến buổi chiều, tâm trạng có vẻ như vẫn chưa nguôi đi phần nào. Khi cả nhóm phải tập luyện em vẫn cố bày ra bộ dạng thoải mái nhất. Có lẽ rằng bản thân không muốn làm trở ngại hay nhận được sự lo lắng của bất kì ai, sợ rằng bản thân sẽ làm cản trở đến các thành viên trong đội.

Cứ vậy giấu đi nỗi buồn vào đôi mắt, tích cực tham gia buổi tập luôn cùng các chị lớn như chưa có chuyện gì xảy ra.

Khi bắt đầu ghi hình tập luyện, là lúc mọi người hăng hái nhất. Cùng đưa ra ý kiến đóng góp, cùng hết mình và tỏa sáng với bản sắc riêng của mình.

Cả đội mải mê ham học trong những nốt nhạc mà chẳng hề để tâm đến rằng đã có hai bóng dáng loi nhoi hóng hớt đứng xem ngoài cửa từ bao giờ. Ngọc là người đầu tiên phát hiện ra hai người ngoài cửa. Đó là chị đẹp Quỳnh Nga và người thương Trang Pháp. Hai người như hai đứa trẻ hiếu động, tay bận rộn cầm túi lớn nhỏ đồ ăn, miệng cừ hì hì chờ đợi. Như chỉ cần máy cắt cảnh liền chạy òa vào chia quà.

"Nghỉ giải lao!" Tiếng đạo diễn quay phim một lúc sau vang lên.

"Aaa chào mọi người ạ" Hai người ngoài cửa chạy vào đồng thanh chào hỏi. Mặt tươi tắn mỉm cười phấn khởi

"Trời chào các em nhé" Chị đẹp Hồng Nhung mỉm cười phúc hậu chào đón mấy đứa trẻ. Hầu hết đội Nếu Anh Đi đều dễ mến, vui vẻ chào đón khánh ghé thăm.

Nhưng có vẻ Lan Ngọc thì không thế, chẳng hiểu sao bản thân lại lơ chị sang một bên như người lạ. Vui vẻ cười đùa với hầu hết mọi người trong phòng. Chỉ cần cảm giác chị chuẩn bị tiếp cận liền khéo léo né tránh như kẻ lịch sự lạnh lùng. Em không hiểu mình lấy đâu ra tư cách giận dỗi với chị, nhưng cứ nghĩ đến việc sáng nay ôm ấp của chị lại như kẻ cáu bẩn. Biết cư xử thế là sai nhưng vẫn không thể dặn lòng thay đổi được.

''Bọn em có mang chút bánh kẹo sang mời mọi người ạ.'' Quỳnh Nga mau chóng chìa đồ ăn trong tay ra mời mọc các chị đẹp 

''Quý hóa quá!'' 

"Ngọc, em ăn cái này..." Trang Pháp cầm gói bánh xinh xắn quay sang mở lời với em nhưng chưa kịp nói hết người kia đã lơ đãng bỏ đi

"Dạ em đi make lại nha các chị" Ngọc giả lơ như chưa nghe thấy nhanh nhảu xin phép rồi rời đi ngay sau đó

Cứ vậy mà đi, nhìn qua cũng biết là lời từ chối khéo léo...

"Bé ơi, bé đang buồn chuyện gì sao?" Giọng nói vừa ngọt ngào như mật, vừa ru dương như lời ru. Không gian yên ả cũng vì giọng nói ấy mà rúng động.

Lan Ngọc ngồi lặng yên bên hồ bơi lớn của khu nhà. Gương mặt sầu tư của kẻ đơn độc. U buồn đôi mắt long lanh cùng mài lá liệu tuyệt đẹp. Chẳng biết chị đã thấy từ bao giờ mà đến.

"Dạ?" Giật mình thoát ra khỏi mộng tưởng. Ngọc hướng mắt nhìn về người phía trước. Nơi cô gái có nụ cười khả ái mà em đã mơ về hàng vạn lần.

"Cho em nè" Mỉm cười, nhẹ nhàng đưa em cốc nước cam mát lạnh.

"Cho em ạ?" Ngọc vẫn còn ngơ ngác vói tình cảnh trước mặt

"Ừm cho em" Gật đầu không vội nhưng lại ấm áp và chắc chắn.

Đón lấy cốc nước từ chị, bàn tay chị mát lạnh như xoa dịu con tim mệt mỏi của em.

"Hôm nay em có vẻ mệt mỏi..." Chị lặng lẽ ngồi cạnh em hỏi chuyện.

"E..em không có ạ." Lan Ngọc bối rối ngập ngừng trả lời chị. Con tim như muốn nổ tung vì người bên cạnh.

"Trông em hôm nay thật lạ."

"Chị hỏi thật Ngọc nha?" Tiếp tục là người chủ động tâm sự

"D...dạ được ạ." Rụt rè sau bao lâu tĩnh lặng suy nghĩ

"Chị có đang làm gì khiến Ngọc bận lòng không thích không?" Chị nhẹ nhàng thủ thỉ, đôi mắt long lanh vẻ rất tò mò.

Không thích sao, chỉ nhìn thấy chị thôi trái tim đã tan chảy, thì sao lại không thích chứ. Ý chị là có phải đang ghét chị không sao. Ôi nếu có thể thỏa lòng em sẽ hét lớn bày tỏ rằng mình yêu chị thế nào. Chỉ là sáng nay ghen tị nhỏ mọn mới bày tỏ ghét bỏ.

"Không có ạ" Đã dứt khoát hơn.

"Vậy sao từ đầu đến giờ bé toàn né chị thế. Không phải ghét thì là cách bày tỏ yêu thương của em sao?" Chị cười rộ với vài ý đùa khiến cuộc nói chuyện thoái mái hơn.

"Có lẽ là vậy..."

"Thật không?"

"..."

"Có gì đừng né chị nữa nhé. Chị có làm em buồn thì nói với chị. Chị không muốn bị ghét đâu huhu." Như hiểu ý đứa nhỏ, giả mếu xin xỏ. Chị chẳng muốn để bị ai ghét cả, muốn cùng mọi người hòa đồng vui chơi

"Dạ...được ạ"

Chị có phải cô bạn gái quốc dân với hàng vạn người mong ước có được không? Sao có thể vừa dịu dàng, tích cực, chu đáo lại vừa đáng yêu đến như vậy. Người ngoài tiếp xúc không có cảm giác với chị thì chắc chắn không có trái tim

"Hứa với chị nha, móc tay nè"

"Thôi ạ trẻ con lắm..."

"Nha nha?"

"Dạ được ạ, em hứa"

~Mẫu người yêu quốc dân~


Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro