Chương 2
Nghiên Thiên Tuyết đặt mạnh chiếc khăn lau bàn xuống. Sáng sớm, không khí trong nhà đã căng thẳng.
“Tại sao phải trở về? Không phải chúng ta đã từng nói sẽ để thằng bé sống ở đây, không về nơi đó nữa sao? Còn việc học của thằng bé thì sao? Bây giờ anh lại quyết định như vậy?” Giọng Thiên Tuyết chất chứa sự bực dọc và khó hiểu.
Nghiêm Trung uống xong tách trà, đặt cốc xuống bàn một cách bình thản, tiếng sứ chạm nhẹ vào mặt gỗ.
"Công việc của anh phải chuyển công tác về Trung Quốc một thời gian khá lâu. Anh cũng đã chọn được trường tốt cho thằng bé rồi, phương hướng dạy học rất tốt, em không cần phải lo.”
Ông dừng lại một thoáng, nhìn thẳng vào người phụ nữ trước mặt: "Em dạy tiếng Trung cho thằng bé. Khoảng bốn tháng nữa ta sẽ về.”
Nói đoạn, ông cầm lấy áo khoác và cặp táp, chuẩn bị ra khỏi nhà. "Anh đi làm đây, em nói chuyện với thằng bé đi.”
Nghiên Thiên Tuyết nhìn theo bóng lưng Nghiêm Trung, giọng nói lọt thỏm giữa không gian: “Cha con gì mà một năm nói chuyện với nhau không đến nổi được năm câu…” Nghiên Thiên Tuyết thở dài, giọng nhỏ dần như một lời than vãn với chính mình. "… Như chị và anh ấy ngày trước nhỉ."
Cô quay lưng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi nắng sớm đang rọi vào.
'Thật sự phải trở về đó sao? Hình như cũng đã qua mười hai năm…
Mười hai năm rời khỏi nơi đó.
Chị à! Em có nên để Tiểu Nghiêm quay về… Hay không…?'
Đến tối, khi ánh đèn đường đã thay thế ánh hoàng hôn, Nghiêm Hạo Tường mới bước vào nhà.
“Dì, Tiểu Nghiêm đi học về!” Giọng cậu bé trong trẻo vang lên.
Nghiên Thiên Tuyết đang trong bếp chuẩn bị bữa tối, nghe tiếng cậu liền cười, quay ra nhìn. “Ây chà, tiểu bảo bối của dì về rồi đấy à. Vào tắm rửa đi con, rồi ra ăn trái cây trước. Cơm có lẽ hơi lâu một chút.”
“Vâng.” Nghiêm Hạo Tường ngoan ngoãn trả lời.
“Là quýt và dưa hấu thơm mát của bé nhỏ nào thích đấy nha!” Nghiên Thiên Tuyết nói vọng lên lầu.
Hạo Tường vui mừng, sau khi tắm xong liền hớn hở chạy xuống. Cậu mở tủ lạnh ra, mắt sáng rỡ nhìn vào hộp trái cây đầy màu sắc. “Oa! Cảm ơn dì!”
Một lát sau, bữa tối được dọn ra bàn. Nghiêm Hạo Tường nhìn bàn ăn chỉ có hai người, nghiêng đầu thắc mắc hỏi: “Không đợi ba về sao dì? Còn dì Viên với chị Diên Ngọc nữa ạ?”
Nghiên Thiên Tuyết lấy bát cơm cho cậu, giọng điệu lạnh nhạt: “Ba con thì làm luôn ca đêm. Còn hai mẹ con nhà đó đi ăn chơi đâu đó rồi. Không cần phải đợi họ.”
Nghe ba không về, Nghiêm Hạo Tường có vẻ hơi buồn. Dù đây không phải là lần đầu tiên Nghiêm Trung vắng mặt, bởi vì từ trước đến nay, hầu hết các bữa ăn cậu chỉ ăn cùng dì. Khoảng cách giữa cậu và ba vô cùng xa. Mỗi lần thấy ba chăm lo cho chị Diên Ngọc, cậu lại thấy hụt hẫng và buồn tủi. Bản thân cũng muốn nói chuyện, muốn tâm sự với ba, nhưng dường như lại có một bức tường vô hình ngăn cách.
Dùng bữa được một lúc, Nghiên Thiên Tuyết mới chậm rãi nhắc đến chuyện buổi sáng. “Từ tuần sau con sắp xếp thời gian lại đi. Dành ra một chút thời gian, dì sẽ dạy con học tiếng Trung.”
“Hả… dạ? Sao lại phải học tiếng Trung ạ?” Cậu ngước nhìn dì.
“Ba con phải chuyển công tác nên chúng ta sẽ cùng về Trung Quốc một thời gian khá dài. Ba con cũng đã chuẩn bị chỗ học cho con rồi. Khoảng bốn tháng sau sẽ đi.”
“Dạ, con sẽ sắp xếp.” Nghiêm Hạo Tường ngoan ngoãn đáp lời.
“Con không thắc mắc thêm gì sao?” Nghiên Thiên Tuyết ngạc nhiên.
“Con không có ý kiến đâu ạ.” Cậu cúi đầu, tiếp tục ăn.
“Thôi được. Con ăn xong đi, rồi lên phòng học, cũng trễ rồi.”
Cậu “dạ” một tiếng rồi nhanh chóng ăn hết phần của mình. Sau khi dọn dẹp xong, cậu trở lên phòng, đóng cửa lại.
Trong vòng bốn tháng, Nghiêm Hạo Tường học tiếng Trung phổ thông cùng Nghiên Thiên Tuyết. So với việc hiểu và nói thành thạo, cậu xem như là đã tạm ổn.
Vào đêm trước ngày chuẩn bị về Trung Quốc, tiếng cãi vã vọng ra từ phòng Nghiêm Diên Ngọc.
“Mẹ à, không phải nhà mình giàu sao? Cần gì phải nhận cái dự án đó rồi về Trung Quốc chứ? Bạn bè con đều ở đây hết rồi, về đó được gì?” Nghiêm Diên Ngọc bực bội.
Lương Gia Viên không quan tâm, bà đang bận sắp xếp vali, giọng lạnh nhạt: “Mẹ không quan tâm là ở Canada hay ở Trung Quốc, mẹ chỉ cần biết chúng ta sống không phải lo gì.”
Bà dừng lại, đi ra khỏi phòng, trước khi khuất dạng, bà quay lại nhìn con gái, nở một nụ cười khó hiểu:
“Và hơn hết, tất cả tài sản nhanh chóng chuyển hết cho con, dưới tên con, thuộc quyền sở hữu của con. Thế là đủ với mẹ rồi.”
Nhìn Lương Gia Viên vừa rời đi, Nghiêm Diên Ngọc lẩm bẩm một mình, giọng đầy vẻ khinh miệt: “Thế bao năm mẹ cũng chỉ vì tài sản chứ mẹ yêu thương gì ông ta.”
-----------------------------------
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ và mong được góp ý !!
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro