Nhân dịp hôm nay là chap kết thúc câu chuyện xoay quanh cuộc đời của chàng idol Bright
Thì Au có một món quà dành tặng cho các vị để ngắm chút để tịnh tâm bước vào câu chuyện sau để không sầu mà xỉu
• và đây là nhan sắc của anh ta trong truyện và lần đầu tôi vẽ trên máy =}
Xả ảnh tí rồi hóng drama nào
___________________________
" Ổn không mày "
" Không "
" Nay thẳng thắn hẳn ra nhờ? Mày bị đập đầu vô đâu đấy "
Volkath đang vỗ đầu Bright bóp bóp vì nghĩ cậu bị va đập vào đâu đó khi tự nhiên nay nói chuyện thẳng thắn ra phết
Cỡ 2 tuần trước thì Lauriel có gọi về cho thầy Edras về việc nó cứ im im chẳng ngó ngàng gì tới công việc nữa
Thậm chí nó còn chẳng gọi hay gửi tin gì về cho hắn
Thế mà
Hôm nay chẳng hiểu sao nó lại gọi hắn ra tận đây để nói chuyện tâm sự tuổi hồng gì đó bắt buộc phải tới nữa chứ, giờ tới rồi mới biết nó đang buồn bực bởi cái mặt bí xị như đưa đám ở kia thì sao mà hắn ko nhìn ra được
Cái thằng ranh lúc nào cũng ra vẻ ổn áp rồi tự buồn rồi tự an ủi như một thằng tự kỉ không bằng
Bây giờ nó nói thẳng mặt ra luôn rồi này
" Được đó đệ của anh có khác! Rồi sao mày buồn, nói đi để tao múc nó dùm cho "
" Không cần, chuyện tình cảm thất bại thôi "
Cậu trầm mặt hất tay Volkath ra rồi tỏ vẻ lạnh nhạt, nhưng cái tay của hắn thì cứ mãi quấy rối cậu đến phát cáu sắp hết chịu nổi rồi này!
" À! Mày tỏ tình thằng bạn cũ đúng không?! Mày cứ suốt ngày lãi nhãi về chuyện thằng đấy suốt như thiếu nữ si tình ấy, mày nghĩ hồi đó người ta tin mày là con trai à ku? Với khi xưa khác bây giờ khác, ai mà biết được thằng đấy thẳng thì sao? Mày đừng có ép người ta nữa không lại bị nói ra nói vào thì mất danh dự lắm "
Hắn nói rất chi là thực tế và hợp lí luôn
Thời buổi bây giờ là thời đại hai mặt
Ở ngoài thì tốt bên trong thì xấu và ngược lại
Ai mà biết người nào ra người nào mà đoán
" Tao khuyên mày nên bỏ cái nghề này đi mà về quê sống với tao và thầy, ở chung cho vui chứ suốt ngày tao phải chạy hàng nghìn cây tới đây chỉ để tầm phào với mày thì có ngày tao chẳng còn tiền đổ xăng nữa đâu
Dù là nhiều tiền nhưng mày vẫn còn đầy tài năng khác mà, ngoan ngoãn về nhà với thầy đi "
" ... "
Thấy cậu chỉ trầm ngâm không hé môi, hắn cũng chỉ biết nhún vai coi như mấy lời đạo lí mình nói ra cũng chỉ là gió bụi, bởi cái thằng này nó có bao giờ làm theo ý người khác đâu...
" Em đồng ý "
" Gì... "
Hắn trợn mắt bất ngờ đến cứng họng
Bright thì cười khẽ một cái mới bắt đầu luyên thuyên:
" Anh nói cũng đúng! Người ta bây giờ đã đổi khác rồi thì sao em ép người ta được cứ coi như mình đơn phương mù quáng thôi, em cũng mệt lắm rồi chỉ là cảm thấy mất đi nhiều bạn bè người thân ở đây em cảm thấy khá tiếc nuối, nhưng nếu về quê sống em sẽ có thể bình thản sống như một người bình thường, làm ăn rồi lập gia đình... Cuộc sống bình yên đến thế làm sao em từ chối đây? "
" ... "
" Mày định bỏ cuộc à? Có phải mày không vậy "
Hắn nhướng mày hỏi với giọng khá hiếu kì
Cậu chỉ biết cười trừ mà đáp:
" Em nghĩ thông rồi "
Chỉ vỏn vẹn vài từ ngắn ngủi đến thế...
Hôm nay cậu vẫn mang đôi hoa tai kì quặc đó
Nhìn nó cứ đung đưa cùng đôi đồng tử vàng óng láo liên kia... Hắn lại thấy cậu đã thực sự buông bỏ mọi thứ
Hắn thở dài
Nhẹ xoa đầu cậu mà hạ giọng động viên vài câu:
" Cố lên đi nhóc con, chẳng đường tiếp theo vẫn còn dài lắm "
" Vâng... "
Buông bỏ thật rồi...
Không
Cậu vẫn chưa bỏ cuộc dễ dàng như vậy
Đây chỉ mới là đoạn đầu của con đường đầy gai tiếp theo mà thôi
_______________________________
Thời khắc quyết định đã đến
Trên các diễn đàn của thành phố Athanor
Hiện giờ đã nghẹt cứng
Họ đang trong đợi điều gì ở đây?
" xem ai là kẻ bị tống cổ ra khỏi showbiz... Bọn họ đến đây chỉ có vậy"
Liliana lên tiếng với một sắc thái khá nghiêm nghị
" Tôi đang rất lo đấy... "
Natalya mím môi nói với cô, sắc mặt đã thay đổi rõ rệt
" ... "
Ba vị quản lí đương kiếm giám khảo quyền lực không còn ai khác chính là ba chị đại trong làng âm nhạc Athanor Liliana, Natalya và Lauriel
Tam đại mỹ nhân đã góp mặt đầy đủ với cùng một sắc thái duy nhất... Uy nghiêm và cũng có phần hồi hộp
Lauriel ngồi điềm đạm bên khán đài cao ngút mà tay lại không ngừng siết chặt lấy nhau
Cô đang rất lo sợ...
Trong khoảng không gian bao la chỉ toàn là người thế này...
Nó sẽ là một sức ép lớn với một một Bright đang trong thời kì nhạy cảm
Với xã hội
Cô cắn tay ngẫm nghĩ rất nhiều... Vì tình hình hiện tại cô chẳng thể hỗ trợ Bright được gì cả
Nhưng...
Cô vẫn trấn an bản thân mình lại mà điều hòa khí tức của mình
Với câu nói bất hủ của thằng nhóc con đó
' Em luôn là người chiến thắng! Em đã nói câu này bao nhiêu lần rồi nhỉ?'
Ha...
" Thằng nhãi này... Chị tin nhóc đó"
____________________________
Bên phía dưới tầng thứ hai bên trên khán đài
Đó là hàng ghế ngồi của các gương mặt lớn khác ngoài tam đại mỹ nhân
Chính là các Idol lừng lẫy trên mạng xã hội và worl cup
Trong đó đương nhiên nổi bật nhất vẫn là bộ ba Moonlight, Sunshine và Cure Cure
Các chàng trai lãng tử đã tập hợp đông đủ, tạo nên mỹ cảnh phải gọi là ngàn năm có một trong thời đại máy ảnh
Trong đó cũng không thể thiếu sự góp mặt đáng yêu của các nàng thơ xinh đẹp với giọng ca ngọt ngào
Hiện tại quảng trường đã chiếm hết toàn bộ khu phố lớn nhất thuộc Athanor
Phải nói đây là sự kiện có quy mô lớn nhất lịch sử điện ảnh
Ai nấy cũng đều háo hức chờ đón kết quả của cuộc thi đấu căng kèo căng sức nhất giới Showbiz
Công chúa hay hoàng tử?
Ánh nhìn của họ đều đồng loạt hướng thẳng về phía sân khấu lớn ngậm tràn những ánh đèn nhấp nháy nổi bật
Một bênh là hình ảnh của nàng công chúa Brilli
Một bênh lại là hình ảnh của chàng hoàng tử Bright
Thành chiến song sinh đã sắp đến hồi kết của nó
Và họ ở đây để chờ đợi điều gì?
Đương nhiên là xem kẻ nào là kẻ thua cuộc
Xem kẻ nào sẽ phải ra đi trong sự thất bại ~
" Cuộc thi này thật quá đáng... "
Violet là người không nhịn được mà buông lời trước
Hai nhóm nhạc còn lại cũng chỉ biết liếc nhìn cô một cái... Rồi lại im ắng chẳng buồn hé môi nửa câu
" Các anh có vẻ bình thản khi nhìn cậu ta đứng trên bàn cân này nhỉ? "
Cô liếc mắt nhìn qua
Họ biết cô đang ám chỉ điều gì
" Cậu ta rất tự tin mà? Tôi tin cậu ta sẽ làm được thôi... Nhưng với cái tính ngạo mạn đó thì tôi không chắc "
Thorne là người đáp lại cô đầu tiên với một giọng mỉa mai
" Tôi không ngờ anh có thể nói ra những lời đó khi đang nói về một thần tượng khác đấy "
Violet cũng không nhượng bộ mà thẳng thắn đáp trả lại
Hai bên sỉ vả nhau chẳng ai chịu ai
Kẻ trung lập hiện tại còn ai khác ngoài Sunshine...
Ba người họ...
Đã không thể làm gì cả
Arg...
" Làm ơn Thôi đi! "
Cả hai bên đều đồng loạt ngừng lại
Bởi tiếng nói nghiêm trọng của Laville
Lần đầu tiên họ được diện kiến một Laville không hề cười nói như này...
Cậu ta nghiến răng mà lẩm bẩm mọi thứ...
" Anh ấy sẽ thắng... Mọi thứ anh ấy phải cam chịu... Nên được đền đáp bởi vinh quang! Anh ấy là vô địch! Anh ấy luôn là kẻ chiến thắng "
Từng câu từng chữ cậu nói ra
Nó tựa như nàng dao đang cứa vào tim của Violet vậy
Cô cắn chặt môi lại, che đi khuôn mặt mình vì cảm xúc đã thực sự dâng trào khi con số trên màn ảnh lớn giữa quảng trường đã bắt đầy chạy
Từng con số một dàn dần được chạy nhanh với một cảm xúc nghẹt thở
Cô cất giọng sụt sùi, ngập ngừng từng câu chữ gấp gáp... Sợ rằng chẳng ai hiểu được nó là gì
" Là...m ơn.... C..ậu ấy.... Là.. Người... Đưa... Tôi đến... Âm nhạc... Xin hãy... Tha thứ cho sinh linh đáng thương.... Xin ngài đừng... đ..ưa... Cậu.. Ấy đi "
Con xin người
...
Lorion?
Anh có còn tình thương của một con người ko hả !?
" ... "
Tôi không còn thích em nữa...
Tôi sẽ là tên khốn nạn khi dám nói ra câu đó trước mặt em nhỉ?
' Chúng ta sẽ lại như xưa đúng không? '
Tôi thấy được...
Sâu trong đôi mắt rạng rỡ đó là một nổi buồn chất chứa nhiều đắng cay gian khổ...
Tôi biết em ấy yêu tôi đến thế nào
Mọi hành động của em ấy, những thân phận của em ấy đều khác nhau... Nhưng chúng đều chỉ là một sự ngọt ngào khó tả
Đến bây giờ tôi mới nhận ra... Khi ở cùng em ấy tôi mới có thể trải nghiệm được sự thoải mái và nhẹ nhõm
Nhưng xã hội này lại ko cho phép tôi yêu em.. Bright
Tôi nói tôi ghét em
Nhưng đó là do tôi chỉ muốn biện hộ cho cái thất bại của mình...
Em sẽ không hề biết
Tôi đã lưu luyến nụ hôn ngày hôm đó như thế nào
Cảm giác đó làm tôi chỉ muốn chiếm lấy một mình... Chỉ một mình thôi
Nhưng nếu chúng ta đến với nhau thì tôi sẽ vì nhìn em đau khổ mà tự dằn vặt mình đến chết mất
Tôi vẫn chưa hỏi em vì sao lại rời bỏ tôi vào ngày định mệnh đó... Tôi đã thực sự rất hận kẻ thất hứa như em
Nhưng tôi lại nghĩ mình...
Làm gì có quyền nói với em những lời oan nghiệt như vậy... Khi tôi cũng là một tên khốn nạn ?
Lựa chọn duy nhất của tôi bây giờ....
Chỉ có thể đứng với danh nghĩa là một người bạn để thầm lặng bảo vệ em
Nếu có cơ hội
Tôi vẫn sẽ chọn đơn phương em một làn nữa...
Bởi vì...
Tôi cũng đã từng là một người rất yêu em
Xin lỗi em một lần nữa
Bright
" KẾT QUẢ ĐÃ ĐƯỢC ĐỊNH ĐOẠT!!!"
!!!
" NGƯỜI CHIẾN THẮNG TRONG CUỘC THI ĐẤU LẦN NÀY CHÍNH LÀ!!! "
" Tớ tin cậu! Bright "
" Anh luôn là người chiến thắng mà! Mau làm đúng lời hứa đó đi! "
" Cầu xin cậu đấy... Hãy chiến thắng đi "
" ....... Bright....... "
Nhóc sẽ là người chiến thắng.... Đúng chứ
Con số đã dần hiện ra ngay trước mắt
Tất cả đều đang hướng về cậu
" Vươn tới chiến thắng đi.... Bright "
Kết quả
" NGƯỜI CHIẾN THẮNG KHÔNG CÒN AI KHÁC CHÍNH LÀ!!! "
" BRILLI !!! "
" Tỉ số hơn nhau 1 lượt bình chọn duy nhất!!! Xin chúc mừng cô Brilli!!! "
....
" Kh-không thể nào... "
Violet trố mắt cứng đờ, đôi tay run rẫy chỉ biết che đi khuôn miệng của mình nhằm không hét lên...
Những tràn tung hô chói tai vang lên dữ dội
Không khí ồn áo nào nhiệt hiện tại... Đã thành công làm một số lượng lớn người ở đây thật sự suy sụp
Họ chẳng thể tin mình vừa nghe thấy gì nữa
Ác mộng thôi...
Làm ơn hãy nói đây chỉ là sự nhầm lẫn đi!!!
...
Lauriel im bặt, cơ thể cô chẳng hề phản ứng... Tựa như một bức tượng vô tri vô giác
Đột ngột thay
Dòng nước trong veo lấp lánh bên đôi má của cô đã nói lên tất cả
Chẳng thể tin nổi những biểu hiện của những gương mặt đình đám ở đây.... Lại tiêu cực đến vậy
Họ đang cố cầu xin gì chứ?
Mọi chuyện đã kết thúc rồi
Kẻ bị trục xuất khỏi showbiz
Là Bright
Dù các người có khóc thành sông đi nữa
Cũng chẳng thể thay đổi sự thật đâu
Kẻ thất bại
Vẫn là kẻ thất bại
_________________________
...
[ Kết quả không như mong đợi nhỉ?]
Giọng của Volkath từ loa điện thoại vang lên bên tai
Bright đứng bên cánh rừng rậm rạp với chiếc áo khoác che kín đi gương mặt thờ thẫn chẳng còn sức sống
Cậu khẽ khàn bật cười thành tiếng
" chỉ với một lượt bình chọn vào phút cuối mà đã trở thành kẻ thua cuộc... Thầy có thất vọng về em ko nhỉ "
[ Tao còn phải cảm ơn cái lượt bình chọn đó đấy! Mục đích của tao là đem mày đi mà... ]
" Em xin lỗi "
Câu nói của Volkath bỗng dưng bị cắt ngang bởi một câu xin lỗi vô nghĩa
Hắn nhăn mày định càm ràm
Nhưng chợt cổ họng nghẹn cứng... Không tài nào nói được lời nào tiếp theo... Với câu nói bất ngờ của Bright
" Em sẽ tự mình giải quyết mọi thứ... Nhớ chăm sóc thầy đường hoàng vào nhé... Anh trai "
[ Mày đang nói gì vậ-! ]
Rụp--!
Cậu khẽ khàn ngắt máy
Chẳng buồn mà xóa thẳng mọi số liên lạc của tất cả có trong danh bạ của mình...
Đến khi màn hình sáng đã chỉ còn mỗi một trắng xóa
Cậu mới thở hắt một hơi mà dần bước sâu vào cánh rừng tối
Một mình
________________________
Chẳng hư không gì mà cậu đi vào rừng làm gì
Cậu chỉ là muốn xử cái tên Rion gì gì đó rồi mới an tâm về quê sống ẩn mà thôi
Nhưng nếu có bị gi*t...
Thì bọn chúng cũng sẽ không có manh mối gì để làm hại mọi người
Chỉ mong là vậy
Cậu giương mắt nhìn lại xung quanh
Cảnh rừng vẫn một hào quang man rợ khiến người khác lạnh người
Đôi ngươi hoàng kim sáng rọi hướng thẳng về phía bóng đen ở đằng xa đang từng bước tiến lại gần mình
Cậu liếc mắt nhìn lấy, rồi cười nhạt mà nói:
" Là cậu sao Rion? Cuối cùng tớ cũng gặp được cậu rồi này ~ "
Cậu chạy tới ôm chằm lấy bóng người nọ, quấn quýt như một chú mèo con
Bóng người nọ cũng dần dần đưa tay xoa đầu cậu, giọng nói khàn đặc cất lên:
" tớ nhớ cậu lắm Bright... Giờ chúng ta có thể về nhà rồi chứ? "
" nhà? "
" Tớ đang thực hiện lời hứa năm xưa đấy? Chắc chắn cậu sẽ rất thích nó cho xem ~ "
Người đó nắm chặt lấy tay cậu mà thì thào:
" Chúng ta đi thôi "
Vút--!
" ... "
" Cậu nhanh tay thật nhỉ? "
Lưỡi dao sắc chợt lóe sáng, đường máu dài nhỏ xuống nền đất khô khan với đôi mắt hoàng kim xinh đẹp mang một nét sắc sảo còn bén hơn cả lưỡi dao trên tay cậu ta
Bóng người kia thấy cậu động thủ thì không khỏi khựng người
Nhưng đương nhiên
1 con sói vẫn không thể một thân đánh lại một bầy
Click--
Đám người mặc áo đen từ trong cánh rừng bước ra hướng thẳng từng nòng súng vào người cậu
Bright vẫn là trừng mắt nhìn tên trước mặt, khi hắn cũng đã không ngần ngại chĩa súng vào đầu cậu lúc nào không hay
Cậu tự biết thân mình đã sập bẫy
Từ từ buông lỏng nắm tay mà hạ dao xuống mà lùi về sau
Thấy cậu cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn
Bọn chúng đã nhanh chóng đi đến khống chế cậu lại bằng một chiếc còng tay tựa như đang bắt giữ tội nhân
Cậu tặc lưỡi một tiếng, coi như cậu sơ xuất bị dính bẫy của bọn chúng đi... Nhưng sao chúng vẫn chưa bắn?
" không bắn? "
Cậu hạ giọng khinh rẻ nói với tên bên cạnh
Chỉ kịp nghe hắn nói:
" Ông chủ có lệnh đưa thiếu gia về nhà, nếu cậu có mệnh hệ gì chúng tôi sẽ không sống được hôm mai "
Cậu cười khinh ra tiếng
Cứ như cậu đang phải nghe chuyện hài vậy
Thiếu gia? Sao không nói là bắt tù nhân về để hành hạ tới chết đi có khi còn dễ lọt tai hơn
" Thiếu gia xin hãy ngủ một chút "
" Các người lại muốn g-! Ặc-!!! "
Cơn đau từ sau gáy dần dần chiếm gọn tâm trí cậu đến phát điếng, cậu chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi tầm nhìn đã dần dần tối đen chẳng còn minh mẫn
Đến phút cuối...
Thất bại vẫn đeo bám cậu ư...
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro