Chương 2: 3A-3E=1 (2)
Tôi đang đứng trước cửa nhà, đôi chân bất giác khựng lại. Tôi do dự không biết có nên bước vào hay không, hay viện cớ sang nhà Chiyuko ngủ nhờ. Không thể, nếu tôi tránh lần này lần khác sẽ gặp, tôi nên nói sớm hơn một chút. Không sao, can đảm lên...
-Con chào mẹ.
-Về rồi hả con? - Mẹ tôi từ trong vọng ra - Thi tốt chứ?
-Dạ, con bình thường. Mà mẹ ơi, mẹ có rảnh không ạ?
-Mẹ rất rảnh. Có chuyện gì vậy?
-Chuyện của con. Mẹ hứa là sau khi nghe xong, mẹ vẫn sẽ bình thường nhé?
Mẹ tôi khẽ nhăn mày, giọng hơi đặc lại:
-Được rồi, ngồi xuống đi. Có chuyện gì?
-Chuyện là...Đêm hôm qua con đã thức trắng để học Vật Lí, thế nên sáng nay con rất buồn ngủ. Đến giờ thi toán, con không để ý nên đã...đã bỏ một trang ạ. Con xin lỗi mẹ...
Nói xong, tôi nhắm mắt lại, chờ đợi một cái tát trời giáng từ bà ấy. Nhưng, không, tôi không bị ăn đòn ngay lúc đó. Bà ấy đứng phắt dậy, bước ra khỏi phòng, để lại một câu:
-Mày có bị đần không thế?
Tôi tròn mắt, cú gằm xuống. Bà ấy bước vào bếp và nấu cơm, như chưa từng có gì xảy ra.
Tôi vừa nghe thấy gì vậy? Đần độn, tôi là một đứa đần độn. Tôi là một đứa tệ hại. Việc lật trang giấy thôi cũng không làm được. Tôi là một đứa đần độn...Tôi lên phòng, cố gắng bước thật khẽ để không gây ra tiếng động nào. Mắt tôi mờ dần và cay cay...
Nếu vết thương chỉ làm tôi đau nhiều nhất vài ngày, thì chữ "đần" lại quanh quẩn trong tôi ít nhất 1 tuần. Cũng đúng thôi. Đây là hình phạt cho sự cẩu thả của tôi. Đáng lẽ tôi không nên làm như vậy. Sao lúc đó tôi không nghĩ cẩn thận hơn một chút? Sao tôi không xem đề trước khi làm? Tại sao...tôi lại ngu ngốc như vậy?
Đến ngày thông báo kết quả thi, tôi không dám nhấc chân lên đi xem bảng điểm. Tôi sợ rằng mình sẽ sợ hãi đến phát điên. Tôi có thể nghe thấy tiếng ồn ào, la hét đến nhức tai ngoài kia hòa lẫn với những tiếng nức nở khó ai hiểu được. Trong lớp, ngoài tôi ra thì không còn ai cả.
Bỗng có ai bước vào, đến chỗ tôi và đặt một tờ giấy xuống bàn. Là Asano.
-Chào buổi sáng, hội trưởng.
-Chào cậu. Đoán xem đây là giấy gì nào?
Giấy...Trong lòng tôi đang cuộn lên cảm giác bất an. Nếu chỉ chuyển sang lớp C hay lớp D bình thường, giáo viên sẽ đơn thuần thông báo cho cá nhân học sinh và phụ huynh. Nếu còn đưa cả giấy thì không đơn giản như vậy...
-Sao im thế?
-Ừm...từ giờ tớ là học sinh lớp E phải không?
-Cậu đâu đủ trình để vào lớp E.
Cậu ta lật tờ giấy lên. Nó làm tôi sững người trong khoảnh khắc.
-Chúc mừng nhé! Dù cậu đã bỏ cả nửa tờ toán thì cậu vẫn xếp thứ 11 và được một tấm vé vào lớp A. Giáo viên đang bận họp nên ông già kêu tôi đưa tận tay cho cậu. Vừa lòng rồi chứ? Cậu có chấp nhận lời mời này kh...
Một cảm giác vỡ òa ập đến với tôi quá bất ngờ, tôi bất chợt ôm chầm lấy Asano, cho cậu ta một phen giật mình.
-A...xin lỗi cậu. Tớ hơi quá khích.
-Không sao...Đây là lần đầu tớ gặp người gan như cậu đấy.
-Xin lỗi mà!
- Vậy cậu đừng xách bản mặt u ám đấy lên phòng họp giùm tớ, thấy nó tớ hết muốn nói rồi.
-Dạ, vâng, vâng, em xin hứa thưa hội trưởng!
-Mặt sau của đề toán dễ hơn mặt trước.
-Hả?
-Nếu cậu làm hết thì điểm của cậu sẽ hơn của tớ. Thật ghen tỵ.
-Nhưng cuối cùng cậu vẫn hơn mà. Cái cậu đạt được mới là quyết định còn lí do ngoài tác dụng biện minh ra thì chẳng thay đổi được gì.
-Có vẻ cậu cùng quan điểm với tớ đấy.
-Cậu còn tờ nữa kìa?
-À đúng rồi. Tớ phải mang đi ngay bây giờ.
-Cũng là giấy mời vào lớp A phải không?
-Mấy ai giỏi được như cậu - Asano cao giọng - Hài hòa gớm nhỉ? Lớp A một cái, lớp E một cái.
-Ý cậu là...đây là giấy xuống lớp E?
-Phải.
-Ai vậy?
-Nagisa Shiota, tên giống nữ thật.
-Nagisa?
-Có chuyện gì sao?
-Không có gì.
-Gặp cậu ở phòng họp.
-Nữa hả?
"Nagisa...cũng đúng thôi. Chắc cậu ta buồn lắm"
Asano rời lớp chưa được nửa bước thì...
-EREN!!! Ồ, chào Asano!!
Mấy cô bạn lớp tôi hét lên, xông thẳng vào phòng như đánh trận. Trong đó tôi nghe rõ giọng Chiyuko nhất.
-CẬU ĐỨNG THỨ 11 KÌA, CHẠY RA MÀ XEM!!! THẾ MÀ LO SỐT VÓ. TỚ ĐỨNG THỨ 37 ĐÂY NÀY CÒN CHƯA NÓI GÌ NHÉ!!! - Chiyuko nói như phun ra lửa.
-Chúc mừng nhé, Eren! Bồ tuyệt lắm đấy.
-Tớ ghen tỵ thật nha!
-Cảm ơn các cậu! Và tớ còn được vào lớp A đó~ Tôi giở giọng khiêu khích.
-Ố ồ...Ngưỡng mộ thật.
-Eren Fushuo! Cậu biết kháy người khác từ khi nào vậy hả? Tớ sẽ không tha cho cậu!
Với cơn thịnh nộ của mình, Chiyuko đuổi tôi từ tầng hai xuống tận phòng chức năng mà vẫn không tha...Sau một hồi, chúng tôi đều bỏ cuộc, chân như nhão thành nước, chẳng còn sức lực mà lên lớp nữa.
-Mỏi thật đấy! - Tôi thở dốc.
-Ha...ha...mà hòa chung với sự vui vẻ của cậu thì...một học sinh từ lớp D đã bị chuyển xuống lớp E. Tớ thấy Asano vào lớp và thông báo cho cậu ấy. Một cô gái với tóc xanh xõa ngang vai màu nước biển, da trắng trẻo, đôi mắt sâu hút, nói chung là xinh xẻo lắm. Tội nghiệp thật, trong lớp đấy ai cũng bàn tán về cô ấy, còn tỏ vẻ kì thị ra mặt nữa. Nếu tớ không làm tốt, chắc chắn tớ cũng không hơn gì cậu ấy...
-Nhưng cậu đã làm tốt, và cậu nên tự hào vì điều đó. Hơn nữa...cô gái xinh xẻo đó là nam nhi nha, tên cậu ấy là Nagisa Shiota. Asano bảo tớ vậy.
-Hả? Không đời nào! Cậu ấy không có chút gì giống con trai cả.
-Thật khó chấp nhận, nhưng đó là sự thật.
-Tớ còn định rủ cậu với mấy bạn nữa đi làm quen và mua sắm cùng cậu ấy mà...
Mấy ai biết rằng, sau đó, tôi đã bị Asano mắng một trận và cuộc họp phải dừng một lúc chỉ để chờ tôi thở! Nếu có cái hố ở đó chắc chắn tôi sẽ không do dự mà nhảy xuống.
Tôi không ngờ rằng, sau kì thi, hàng tá các cuộc họp liên tục diễn ra. Trong khi mọi người được nghỉ ngơi thì tôi phải đến trường và làm đủ các công việc Asano giao. Thật bất công mà!
-Sao cậu lại xếp hoa giả tứ tung thế này?
-Tứ tung? Tớ nghĩ nó đẹp mà?
-Lại còn sơn mỗi chỗ một màu...Trông như rạp xiếc ấy.
-Thật rắc rối - Asano càu nhàu.
Sau bao nhiêu vất vả, buổi lễ cũng đã thành công tốt đẹp. Cũng qua đó, Asano và tôi thân hơn chút, tôi nghĩ vậy. Tôi có thể gọi cậu ta bằng tên không ngần ngại; Asano cũng vậy, hơn thế nữa, cậu ấy đồng ý về chung với tôi và Chiyuko.
Kì nghỉ hè mau chóng qua đi, thoắt cái tôi đã là học sinh năm cuối. Suốt kì nghỉ tôi và Chiyuko đã rủ Gakushu đi chơi rất nhiều, nhưng cậu ấy hầu như từ chối cả vì bận học tập. Hội trưởng chăm chỉ thật!
Tôi đặt chân đến cánh cổng trường cao trung Kunugigaoka quen thuộc, bước đi đầy tự tin vào lớp cùng Chiyuko.
-Gặp sau nhé Gakushu!
Và tôi chọn ngay một chỗ kế Chiyuko.
-Ôi Eren...em không thuộc về nơi này! - Chiyuko nhại lại chính xác giọng nhân vật trong phim tối qua.
-Tại sao?
-Cậu lớp A mà Eren. Quên rồi hả? - Các bạn quay sang nhắc tôi, cười rúc rích.
-Lớp A? À, ừ, tớ quên thật, chào các cậu. Đừng cười tớ nữa! - Tôi xấu hổ, nhanh chân chạy ra khỏi lớp.
-Ủa, Gakushu? Cậu không vào lớp à?
-Sao lại đi ra rồi? Cậu học lớp B mà ta?
-Sao cậu không nhắc tớ? Cả Chiyuko nữa! Mấy cậu ác thật.
Tôi đang tận hưởng cuộc sống bình thường của một học sinh cấp hai, đến nỗi quên khuấy mất các nhân vật chính của bộ truyện này. Có sao đâu chứ? Làm nhân vật không tên không tuổi đỡ bị cuốn vào một đống rắc rối. Tôi mong những ngày tháng vui vẻ này sẽ kéo dài mãi mãi, mong rằng tôi sẽ đồng hành cùng Chiyuko và Gakushu đến hết năm sơ trung. Nhưng mà...
Ai có thể biết được tương lai.
-Tớ xin lỗi. Tớ đã làm đủ mọi cách có thể. Nhưng lão già đó nói chỉ những học sinh thuộc top 10 mới có đặc quyền đó. Ngay cả tớ và Chiyuko cũng không đủ để đảm bảo cho cậu. Tớ thành thật xin lỗi.
================================================
Nhớ vote cho mình nhé UwU
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro