day 40: thứ năm
J.WY
Thật rõ ràng. Ngay giây phút mà Yunho và Yeosang quay trở lại, Wooyoung biết đã có gì đó xảy ra giữa cả hai. Mặt họ ửng hồng, Yeosang ôm chặt lấy tay Yunho dù trông anh có vẻ đã đi được rồi. Vì lý do nào đó, hình ảnh này khiến cậu nghiến răng. Wooyoung đã dành cả đêm nhìn San âu yếm Yeosang, chăn chùm kín cả hai để giữ cho Yeosang được ấm. Tất nhiên, San có vẻ hơi quá thoải mái khi ở gần với anh.
Giờ, Wooyoung nhìn Yeosang bám chặt lấy Yunho, liên tục liếc sang phía Jongho, đang ngồi cạnh anh.
Chắc chắn có gì đó khác...
"Này Yeosang." Wooyoung gọi từ phía sau, cả ba đồng loạt quay lại nhìn. Ánh nhìn của Yeosang có gì đó... hơi lạ. Cứ như thể anh đang quan sát Wooyoung với ý định nào đó. "Muốn đi lấy thêm nước với em không?"
Yeosang gật đầu, nhanh chóng đứng dậy. Đi được nửa đường, anh đứng lại, lấy tay ấn mạnh vào ngực mình.
"Có chuyện gì thế?" Jongho hỏi, nhìn Yeosang, lo lắng vươn tay ra.
"Anh hơi tức ngực xíu thôi." Yeosang đáp, đứng thẳng dậy. "Không sao đâu."
"Anh chắc chứ?" Wooyoung hỏi, không muốn ép đối phương quá. Kể cả khi đang đứng, trông Yeosang vẫn có vẻ hơi khó thở.
Người lớn hơn gật đầu, cười nhẹ. "Ừ. Đi thôi."
Bước đi của Yeosang không vững khi anh tiến đến gần Wooyoung, người nhỏ hơn đưa khuỷu tay ra để đối phương bám lấy. Cậu có hơi bất ngờ khi thấy Yeosang không hề do dự, vòng tay qua tay của Wooyoung.
"Nhớ đi cẩn thận nhé." Yunho nói khi cả hai bắt đầu đi sâu vào trong rừng, Wooyoung nhận ra mình đang cau mày.
Cả hai thong thả bước đi, Wooyoung dẫn đường đến dòng sông, tay cầm hai cái xô rỗng. Cậu nhìn Yeosang, nhận ra đối phương nhìn mình nãy giờ.
"Có con quái vật nào khác trên người em à?" Wooyoung hỏi, không rõ tại sao Yeosang lại nhìn mình chăm chú đến thế. Tất nhiên là cậu không để tâm, nhưng mà...
"Không, anh chỉ... đang cố tìm hiểu một số thứ." Yeosang đáp, giật mình khi có đàn chim bay qua. "Thật lạ khi ở với tất cả mọi người."
Wooyoung khúc khích. "Hi vọng nó mang ý tốt."
Yeosang vội gật đầu. "Ừ. Chỉ là anh chưa bao giờ cảm thấy... chắc chắn như thế này với bất kỳ ai khác."
"Chắc chắn kiểu như nào?" Wooyoung hỏi, khúc khích khi thấy Yeosang bám vào tay mình khi nghe tiếng cành cây gãy. Người nhỏ hơn nhìn quanh để xem nơi nào phát ra tiếng động, nhưng ở khoảng cách này, gần như không thể trông thấy gì cả. Cậu đoán là con thú nào đó.
"Từ những gì anh thu thập được, có lẽ là yêu." Yeosang đáp, làm Wooyoung ngạc nhiên.
Yêu? Kiểu như tình bạn? Hay là...
"Chỉ là anh không biết yêu cảm thấy như thế nào, nên anh không chắc nó có đúng hay không."
Lại một tiếng gãy nữa khiến Wooyoung nhìn xuống. Trên đường họ đi không hề có cành cây hay gì hết. Nó hẳn phải có thú hoang quanh đây.
"Chà, chính xác anh cảm thấy thế nào?" Wooyoung hỏi, vẫn tập trung vào xung quanh.
Môi Yeosang mím lại vài giây trước khi nói. "Thì, khi anh ở với tất cả mọi người, anh thực sự cảm thấy... an toàn và... hạnh phúc? Đôi khi ngực anh thắt lại và nó gần như khiến anh phát bệnh." Yeosang giải thích. "Nhưng theo cách tích cực." Anh nhanh chóng nói thêm.
"Vậy khi anh ở với tụi em, anh cảm thấy thoải mái." Wooyoung cố gắng giúp Yeosang lý giải được cảm xúc mình. Bị nhốt quá lâu, Wooyoung không biết liệu kiến thức về tình cảm của Yeosang chỉ bằng một đứa trẻ hay không. Vẫn cố gắng tìm hiểu mọi thứ nhưng không có bất kỳ tài liệu nào về trải nghiệm để tham khảo.
Yeosang gật đầu. "Ừ, nhưng cũng... lo lắng nữa. Nó là kiểu-ah"
Nhanh chóng túm lấy Yeosang trước khi anh ngã quỵ, Wooyoung cố hết sức để giúp người lớn hơn có thể đứng thẳng được và dựa vào cậu.
"Xin lỗi, chân anh..."
"Không sao." Wooyoung đáp, quay vội sang trái khi nghe thêm vài tiếng sột soạt. "Vụ lấy nước để sau, giờ chúng ta nên quay trở lại trại."
"Em chắc không?" Yeosang hỏi. "Anh có thể đợi ở đây nếu em vẫn muốn tới sông."
Wooyoung lắc đầu, bắt gặp một cái bóng di chuyển ở xa. Cậu xoay người lại và cả hai bắt đầu chậm rãi trở về. Wooyoung cứ liên tục nhìn lại phía sau, để ý từng tiếng động mình nghe cũng như việc âm thanh đó gần họ đến mức nào.
Yeosang đột nhiên ngừng di chuyển, Wooyoung tìm hiểu xem liệu có điều gì không ổn không, và phát hiện mặt Yeosang trở nên nhợt nhạt.
"Có chuyện gì sao?" Wooyoung hỏi, giờ nhìn xung quanh.
"Có ai đó ở quanh đây." Yeosang đáp, mắt nhìn chằm chằm về phía trước. "Những con quái vật của họ đang ở trước chúng ta."
Wooyoung nhướn mày. "Những con quái vật của họ?"
"Đôi khi những con quái vật có thể tách ra khỏi vật chủ. Và trở lại." Yeosang đáp, mắt vẫn không rời khỏi con quái vật vô hình. "Nhưng những người này hẳn phải rất gần đây nếu lũ quái vật ở sát chúng ta đến mức này."
Wooyoung cảm thấy căng thẳng, cố gắng giúp Yeosang tiếp tục di chuyển. Họ di chuyển một cách chậm chạp, Wooyoung chỉ hi vọng sẽ không có gì xấu sẽ xảy ra. Họ có thể trở về, dọn trại và tìm nơi khác.
••• ••• •••
P.SH
Nếu nói Seonghwa bất ngờ khi Yunho thổ lộ rằng mình đã hôn Yeosang thì đã là nói nhẹ đi. Trong khi họ đang dọn dẹp, Jongho đã nhắc đến một số câu hỏi kỳ lạ của Yeosang gần đây, và nó khiến Yunho thừa nhận rằng đã hôn Yeosang một hoặc hai lần.
Trong thâm tâm Seonghwa có gì đó sôi sục, nhưng nó đã bị bỏ qua khi anh suy nghĩ kỹ đến việc tại sao Yeosang đột ngột tò mò về tình yêu. Cũng không lạ bởi Yeosang đã bị nhốt gần như suốt cuộc đời. Cậu chưa gần gũi với ai đến mức này.
"Seonghwa." Một giọng nói thân thuộc vang lên, khiến Seonghwa quay lại. Wooyoung và Yeosang đang đến, người nhỏ hơn cố giữ Yeosang.
"Chuyến đi thế nào?" Seonghwa hỏi, nhướn mày khi thấy đôi mắt hoảng loạn của Wooyoung.
"Có ai đó quanh đây." Wooyoung khẽ nói. "Em nghĩ họ bám theo tụi em trong rừng, Yeosang đã nhìn thấy những con quái vật mới thuộc về họ."
"Có phải Tân thế giới không?" Mingi hỏi, chen vào cả ba và đỡ lấy Yeosang.
"Em không biết, nhưng em không muốn ở lại đây tìm hiểu đâu." Wooyoung đáp, đã bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Seonghwa báo cả nhóm cùng làm, sự hoang tưởng* lan ra nhanh chóng. Seonghwa cảnh giác từng giây một, để ý từng chuyển động, nếu không, mạng sống của họ sẽ bị đe dọa. Phần lớn thời gian họ làm trong im lặng, Seonghwa sợ rằng bất cứ âm thanh nào cũng có thể để lộ vị trí của cả nhóm.
Ném đống đồ vào xe, Seonghwa giật mình khi nghe tiếng một đàn chim bay ra từ những tán cây.
"Chúng đang đến gần." Yeosnag nói, giọng cậu khẽ vang lên từ sau xe.
Nhìn những thành viên khác, Seonghwa cảm thấy nhẹ nhóm khi thấy họ gần như đã dọn xong mọi thứ. Giúp Hongjoong đặt chiếc ghế gập cuối cùng vào xe, Seonghwa đóng cửa và cả hai nhảy vào xe.
Không thể tin được họ lại rời đi. Mãi họ mới ổn định và cảm thấy thoải mái hơn đôi chút.
Thở dài, Seonghwa quay đầu sang khi thấy vai mình nặng lên. Mắt Yeosang nhắm nghiền và trông có vẻ như cậu đã ngủ. Da Yeosang lạnh như băng nhưng điều thực sự khiến Seonghwa lo lắng là má cậu trông như bị cứa bởi một con dao sắc, máu bắt đầu chảy ra từ vết thương.
------------------
Paranoid: (Rối loạn nhân cách) hoang tưởng
Rối loạn nhân cách hoang tưởng được đặc trưng bởi một hình thái lan rộng của sự không tin tưởng và sự nghi ngờ không có lý do đối với người khác liên quan đến việc giải thích động cơ của họ như là có ác ý.
- MSD Manual - Phiên bản dành cho chuyên gia -
- Paranoid nằm trong nhóm A: gồm Nhân cách hoang tưởng (Paranoid Personal Disorder); Nhân cách bán phân liệt (Schizoid PD); Nhân cách phân liệt (Schizotypal PD)
- Bệnh nhân bị rối loạn nhân cách hoang tưởng nghi ngờ rằng những người khác đang có kế hoạch khai thác, đánh lừa hoặc làm hại họ. Họ cảm thấy rằng họ có thể bị tấn công bất cứ lúc nào và không có lý do. Mặc dù có ít hoặc không có bằng chứng, nhưng họ vẫn dai dẳng duy trì những nghi ngờ và suy nghĩ của họ.
Thông thường, những bệnh nhân này nghĩ rằng những người khác có nhiều ý định làm tổn thương họ. Họ luôn cảnh giác với những lời phỉ báng tiềm tàng, sự coi thường, những mối đe dọa, và sự không trung thành và tìm kiếm những ý nghĩa ẩn trong nhận xét và hành động. Họ xem xét kỹ lưỡng những người khác để tìm kiếm bằng chứng ủng hộ những nghi ngờ của họ
!!! Lưu ý: Ở đây mình nghĩ tác giả chỉ sử dụng từ Paranoid với ý rằng cả nhóm đang cảm thấy lo lắng, cảm giác như có người sẽ tấn công, làm hại họ dù cho không có bằng chứng cụ thể. (Tức là chỉ sử dụng từ này để ám chỉ các triệu chứng - sự hoang tưởng bị hại dù không thể chứng minh, chứ không nên hiểu theo ý nói rằng Seonghwa - hoặc tất cả các thành viên, mắc rối loạn nhân cách hoang tưởng.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro