"Mợ cả ơi, mợ hai với mợ ba về rồi kìa", thằng Trung chạy vào, hớt hải la lớn.
"Kìa mợ, mợ ba về rồi kìa mợ"
Con Nhị còn mừng hơn cả lúc ba má đi chợ về nữa. Nó biết mợ cả nãy giờ rất khó ở, nó đấm lưng cho mợ mà cũng bị mợ chửi tới chửi lui. Nó chỉ mong sao cho mợ ba nhanh nhanh về để nó có thể thoát kỏi cái cảnh khổ ải trần gian này.
Thùy Trang đánh ánh nhìn ra cổng, hai con người ấy vẫn còn đang vô tư ngây thơ nắm tay nhau vào nhà. Hạ Anh mặt mày hớn hở, còn Lan Ngọc thì nhìn mợ hai với đôi mắt trìu mến. Thùy Trang đập cây quạt xuống bàn, đã đi chơi không xin phép thì cô không nói, đằng này về mà còn cười đùa tí tởn.
"Ơ chị cả"
Hạ Anh nhìn thấy Thùy Trang đã đứng đón trước sảnh, cô mỉm cười rồi cúi đầu chào.
"Dạ thưa chị, em mới về"
Lan Ngọc khoanh tay lại như mọi khi, nàng lễ phép cúi lạy chị cả theo thường lệ. Nhưng nói lạy như vậy chứ nàng cũng teo người khi nhìn thấy đôi mắt sắc lạnh của chị cả đang hướng về phía mình. Không cần chị cả hỏi thì nàng tự biết mình đã phạm phải lỗi gì.
"Đi đâu ?"
Thùy Trang lạnh lùng hỏi, cái giọng cô bình thường đã cao chót vót, ngọt ngào như đường nhưng giờ đây lại trầm xuống đến lạ.
"Dạ...."
Hạ Anh cũng vì chất giọng ấy của chị cả mà có đôi chút lo lắng, trước giờ chị cả nào có tức giận vì mấy vụ này đâu.
"Ngọc, Hạ Anh"
Không nhận được câu trả lời đàng hoàng từ hai con nhóc trước mặt, Thùy Trang chỉ còn cách lớn tiếng.
"Dạ thưa, em cùng chị hai ra chợ để ăn ạ"
Hạ Anh không dám nói thì Lan Ngọc chỉ còn cách đứng ra giải vây, nàng bước lên một bước, cúi đầu trước cơn giận của chị cả để hứng mũi chịu sào thay cho chị hai.
Thùy Trang liếc nàng chỉ với nửa con mắt.
"Bộ nhà thiết ăn lắm hay sao mà phải ra chợ ăn ?"
"Rồi hai đứa đi mà không xin phép chị ?"
Bị nói trúng tim đen, cả Hạ Anh và Lan Ngọc chỉ còn nước im miệng. Hạ Anh bình thường rất chợ búa, nhưng cô cũng biết phép tắc, chị cả mắng thì phải im lặng nghe để sửa lỗi, mà cái lỗi này cô bị mắng còn nhiều hơn số lần chị cả nhìn Lan Ngọc trong một ngày, bị mắng hoài nhưng nhưng cô nào có chịu sửa.
"Ngọc, chị nói như thế nào ?"
Nghe chị cả nhắc đến tên mình, Lan Ngọc thu vai lại, nàng lí nhí trả lời:
"Thưa...chị dặn em không được ăn ở chợ ạ"
"Biết mà còn cố tình"
Thùy Trang lắc đầu ngán ngẫm, cô đang rất điên đầu với hai con bé vợ này.
"Rồi sao nữa ?"
Càn lúc lời nói của Thùy Trang càng nghiêm hơn, Lan Ngọc điếng người, nàng lắp bắp tiếp tục:
"Dạ thưa, chị nói nếu còn ăn hàng ở chợ thì sẽ bị...."
Thùy Trang đột nhiên nhướng mày lên làm Lan Ngọc không thể nói tiếp được.
"Bị sao ?"
Lan Ngọc thật sự sợ tới mức rớt tim ra ngoài, nàng không hiểu chị cả làm gì mà lại hỏi nhiều vậy, chị ấy đã hỏi nhiều mà còn hung dữ nữa làm nàng sợ muốn xỉu ngay tại chỗ.
"Thưa...bị chị đánh cho nát đít ra", Lan Ngọc ngây ngô trả lời.
Thùy Trang gật đầu, xem như em ba đã trả lời đúng, mà cô có làm thật hay không thì có trời mới biết.
"Ngọc đi vào phòng, còn Hạ Anh thì...."
"Hi hi chị cả, bữa nay trời đẹp quá trời chị hen"
Hạ Anh đột nhiên nhào tới ôm tay chị cả, lắc lư đung đưa qua lại.
Thùy Trang nhìn xuống thì thấy Hạ Anh đang chu môi phồng má để lấy lòng mình, cô thở dài ngao ngán. Dâu nhỏ nhà người ta bị chửi một lần đã sợ, nhưng dâu nhỏ nhà này bị chửi liên tục mà cứ như nước đổ đầu vịt, đã vậy lại rất hay giở thói mè nheo nước mắt khiến Thùy Trang thật bó tay hết sức.
"Chị cả, trời ơi, để em kể chị nghe cái này nghen. Hồi này em đi đường thấy con bò nhìn con trâu á chị, ngộ ghê ha chị ?"
Hạ Anh cười nhưng Thùy Trang lại không cười một chút nào.
"Lần sau đừng có dụ dỗ người khác kiểu đó"
Thùy Trang dứt khoát gạt tay Hạ Anh ra, cũng không quên ném cho mợ hai một cái nhìn không mấy thiện cảm.
"Cái bà già này"
Hạ Anh trề môi, nhân cợ hội Thùy Trang đưa Lan Ngọc vào phòng, cô khoanh tay chửi thầm một tiếng.
Còn về Lan Ngọc, Thùy Trang đã dẫn nàng về phòng, không phải là phòng của nàng mà là phòng của cô. Thùy Trang nói là phòng của Lan Ngọc ngột ngạt chật chội, với lại cô không quen ở phòng của người lạ, nên kéo nàng về phòng của minhg cho tiện, như thế lại vẹn cho cả đôi đường.
"Ngọc, nhìn chị", Thùy Trang nghiêm giọng.
Lan Ngọc nãy giờ đứng khoanh tay trước mặt chị cả, nàng cúi đầu xuống, một ánh nhìn còn không dám ngước lên. Nàng sợ bắt gặp cái nét hung dữ trên gương mặt của Thùy Trang, vì dù gì từ khi về nhà chồng cho đến nay, chị cả chưa bao giờ nổi nóng với nàng vì bất kỳ việc gì cả.
Lan Ngọc có nghe đám giai nhân trong nhà mách lai rằng mợ cả một khi nổi nóng là vô cùng đáng sợ. Thùy Trang giận không giống ông ả, cô mỗi khi giận thì chỉ im lặng. Lan Ngọc nghe thế thôi thì đã kinh hồn bạt vía. Giờ đây nàng nghĩ liệu có khi nào chị cả sẽ nhẫn tâm đánh nàng nát đít thật không ?
"Ngọc !", Thùy Trang kiên nhẫn nhắc lại.
Lần này Lan Ngọc đã khôn ra, nàng không muốn cãi lại lời chị cả thêm một lần nào nữa, không khéo là tấm thân vàng ngọc này của nàng cũng theo gió mà trôi đi mất tăm.
"Dạ thưa, chị cho gọi em"
Giọng Lan Ngọc ấm êm như chứa hàng tấn vải mềm quấn quanh Thùy Trang, kèm theo dáng vẻ sợ sệt của nàng càng khiến cô không nỡ trách mắng.
"Em ăn cái gì ở ngoài chợ hả Ngọc ?"
Lan Ngọc rụt rè đáp:
"Thưa chị, em cùng chị hai đi ăn...xoài"
Chữ 'xoài' Lan Ngọc cố tình nói thật nhỏ như sợ Thùy Trang sẽ nghe thấy. Nhưng nàng đâu cần phải sợ, chị cả đã làm gì nàng đâu.
"Ăn cái gì, nói lớn lên"
Tiếng chị cả quát lớn khiến Lan Ngọc ứa nước mắt.
Cuối cùng, nàng cũng đã vứt bỏ hêt sự ngượng ngùng gia giáo mà trả lời chị cả bằng cái giọng lớn hết mức có thể:
"Dạ ăn xoài"
Thùy Trang bật cười, cô hỏi như thế mà cũng khiến Lan Ngọc sợ.
"Có biết sức khỏe em đang không tốt không ?"
"Thưa, em biết ạ"
Tay Thùy Trang chống cằm, cô bắt chéo chân rồi thong thả tiếp lời:
"Biết sao lại không lo cho bản thân ? Chị đã dặn em không được ăn những thứ bậy bạ đó rồi mà"
Lan Ngọc biết mình đã khiến chị cả thất vọng, nàng khụt khịt mũi, nước mắt nãy giờ cố gắng kìm lắm mới không chảy ra. Nàng bấu chặt tay vào gấu áo, cắn răng trả lời:
"Dạ thưa, em có tội lớn, mong chị cả phạt nặng ạ"
Thùy Trang chăm chú nhìn Lan Ngọc, dường như nàng đã bị có lễ giáo ở đoàn ca kĩ buộc quá chặt rồi. Cô thừa biết Lan Ngọc sợ đòn rơi, nhưng vì quy tác trong nhà, sai là phải bị phạt. Nhưng ngặt nỗi, Thùy Trang chẳng dám đánh phạt Lan Ngọc, em ba như một sợi tơ mềm mại liễu yếu đào tơ, cô nào có thể tùy tiện được.
"Lấy chổi lông gà ra đây !"
Lòng nghĩ không muốn đánh nhưng miệng lại nói khác, Thùy Trang thật là dối lòng mình hết sức.
Nghe đến cái tên 'chổi lông gà', Lan Ngọc lập tức nhìn chị cả, đôi mắt nàng đã sớm ngập trong hơi nước, bay giờ nàng sắp chịu phạt, hai hàng nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống từng giọt.
"Thưa chị...."
Lan Ngọc nhún nhường, cố gắng thương lượng để không bị chị cả phạt.
"Nhanh đi Ngọc"
Nhưng thứ nàng nhận lại từ Thùy Trang chỉ là câu nói lạnh lùng như mùa đông giá rét.
"Thưa, em xin nghe ạ"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro