1. Iridaceae

... Ở một vùng biển xa xôi nọ, đột nhiên vào một ngày kia một hòn đảo kỳ lạ xuất hiện sau một đêm mưa giông bão tố. Người dân ở làng chài ngay vùng biển đó kể rằng, đêm ấy chẳng có gì ngoài tiếng gió thét gào cùng tiếng sấm giật rền vang  như muốn lấn át đi cả tiếng sóng dữ cuộn trào. Những ánh chớp chói sáng liên tục đánh thẳng lên mặt biển giận dữ. Cả đời đi biển, trải qua bao nhiêu kinh nghiệm, dù là những những ngư dân lành nghề nhất cũng không thể đoán trước được sẽ có một cơn bão bất ngờ và dữ dội như vậy . Nó không hề có chút dấu hiệu nào báo trước, chỉ đột nhiên xuất hiện, rồi cuồn cuộn phẫn nộ cuốn đi hết mọi thứ.

Người dân làng chài nói rằng, họ chưa bao giờ nhìn thấy một cơn bão lớn đến như vậy bao giờ. Cơn bão ấy in hằn vào trong ký ức của bao thế hệ người dân làng chài. Họ nói đó chính là sự phẫn nộ của thần linh. Vị thần của biển cả đã nổi giận, ngài đang trừng phạt họ.

Nhưng rồi, sau cơn bão tưởng chừng như muốn cuốn bay tất thảy mọi thứ, hòn đảo ấy không biết từ đâu lại xuất hiện trên mặt biển. Nó hiện diện ở đó như thể trước giờ nó vẫn luôn ở đó vậy. Nhưng những ngư dân chắc chắn rằng, hòn đảo đó trước giờ chưa từng ở đó. Nó chỉ mới xuất hiện sau trận bão chưa từng có kia.  Là trừng phạt hay món quà của thần linh? Không ai biết cả.

Có điều, đó không phải là điều kì lạ duy nhất họ nhìn thấy.

Người cá vốn dĩ  là những câu chuyện truyền thuyết mà dân biển vẫn hay kể cho nhau nghe, họ kể về những sinh vật đẹp đẽ  mang gương mặt vô cùng xinh đẹp cùng lời nói có thể mê hoặc con người. Cứ nghĩ đó chỉ là những lời truyền miệng không có chứng cứ, thế nhưng lần đó họ chính mắt thấy rất nhiều người cá bơi quanh hòn đảo nổi kì lạ kia.

Người cá to lớn nhất đứng ở trung tâm, đuôi cá với vảy xanh lấp lánh dưới ánh nắng ban mai. Có lẽ đó là Hải vương. Ngài cầm đinh ba bằng vàng ròng uy nghiêm bơi đưa cây đinh ba lên cao. Nó tỏa ra ánh sáng còn chói lóa hơn cả mặt trời, vùng sáng ấy bọc quanh hòn đảo ấy rồi vụt tắt.

Sau luồng ánh sáng ấy, hòn đảo vốn có thể nhìn rõ từ đất liền bị che phủ bởi một màn sương trắng dày đặc.

Những ngư dân can đảm nhất cố gắng tiếp cận nó chưa từng có ai trở ra được. Vùng sương mù đấy cứ nhìn thì bình thường khiến ai cũng dễ mất cảnh giác, nhưng cứ bước vào liền không thể trở ra được nữa. Họ nói rằng trong màn sương đó là phép thuật mê hoặc tâm trí của người cá, chỉ cần đi vào liền mất hết phương hướng, tự lạc đường trong ảo ảnh của bản thân rồi phát điên mà chết.

Tàu nhỏ đã không thể tiếp cận, những tàu lớn hơn lại càng không thể. Những cọc đá ngầm vốn trước kia không ở đó nay xuất hiện vô số như hàng phòng vệ bất khả xâm phạm, chúng đâm ngang dọc đủ mọi hướng không theo quy luật nào cả, chỉ cần tàu lớn đi vào chắc chắn sẽ bị những cọc gỗ kia đâm xuyên, không thể tiến thêm dù chỉ một bước, kết cục sẽ không tránh khỏi việc đắm tàu.

Và rồi cứ thế nhiều năm trôi qua, hòn đảo của Hải vương vẫn bất khả xâm phạm với nhiều điều kỳ bí chưa thể nào giải đáp được...

Ratio gấp lại cuốn sách rồi thở dài thườn thượt, hiếm khi anh mới để lộ ra vẻ chán chường mệt mỏi như vậy. Dù sao nếu so với cuộc sống có thể coi như luôn luôn suôn sẻ của anh mà nói, trước giờ chẳng mấy khi có chuyện khiến anh đem phiền não khắc rõ lên mặt như vậy. Dù sao thì Ratio cũng tự thấy rằng, nếu mọi khó khăn khúc mắc xảy ra trong ngày nếu như anh không thể giải quyết được trong thời hạn ngắn nhất, thì chắc chắn là do bản thân anh chưa đủ tốt.

Với một người cầu toàn như Ratio mà nói, anh cảm thấy chuyện này quả thật có hơi ngoài tầm kiểm soát của anh.

Ratio tựa lưng lên lan can, anh cứ như vậy, có chút lười biếng mặc kệ gió biển thổi tung mái tóc mái tóc của mình rồi đưa đôi mắt nhìn về mặt biển xa xăm vô định. Đã nửa tháng trôi qua, nhưng con tàu này vẫn chưa đến được nơi cần đến.

Gần đây Ratio cảm thấy khó chịu vô cùng, là một người ưa sạch sẽ đến phát điên, việc đi biển dài ngày như thế này quả thật là cực hình. Anh-không-thể-tắm. Nghĩ tới đây thôi anh đã cảm thấy muốn phát điên đến nơi.

Mặc dù khó chịu muốn điên lên nhưng anh vẫn cố gắng để kiểm soát việc muốn đi tắm. Dẫu sao chuyến đi này còn chưa chắc có thể lên đất liền trong một sớm một chiều, việc tiết kiệm nước ngọt luôn phải ưu tiên hàng đầu. Dù sao thì vẫn nên đặt lợi ít nhóm lên trên lợi ích của bản thân trước tiên. Dù sao nơi này cũng không phải nơi anh có thể tùy tiện muốn làm gì thì làm. 

Cũng chẳng biết khi nào mới có thể tới nơi nữa, chuyến hải trình này mang tên Iridaceae do nhà vua đích thân đặt tên, con tàu mà nơi Ratio đang đứng cũng đang mang trên mình cái tên Iridaceae. Vượt qua đại dương theo hải đồ được tổng hợp từ nhiều văn kiện bao năm qua, vị trí chính xác được đánh một dấu đỏ bắt mắt ngay chính giữa. 

Đó là điểm cuối, là mục đích của con tàu này. Hòn đảo của Hải Vương.

"Chúng ta tới rồi, tôi thấy được nó rồi."

Người nào đó đứng phía trên đài quan sát nhìn qua kính viễn vọng hào hứng nói lớn. Sau suốt quãng đường vô định dài ngày, tinh thần mọi người vốn đã sa sút đi nhiều. Nhưng sau thông tin cuối cùng cũng đã gần hòn đảo đó gần hơn bao giờ hết, mọi người trên thuyền khôi phục tinh thần, trở nên phấn khởi hào hứng hơn bao giờ hết. Dẫu sao đây chính là mục đích chính của bọn họ kia mà.

Đi tìm kho báu của Hải vương cất giấu trên hòn đảo sương mù.

Ratio vẫn tựa mình bên lan can ở một góc khuất người nhất, anh không có quá nhiều cảm xúc về chuyện đã sắp đến nơi cần đến. Dù sao thì nếu cứ đúng lộ trình, họ chắc chắn sẽ đến nơi cần đến mà thôi. 

Anh nhìn khắp boong tàu một lượt, đầy những thuyền viên vui vẻ trò chuyện về kế hoạch bọn họ chuẩn bị cho ngày hôm nay. Họ đều rất phấn khởi với chuyện liệu có thể tìm được kho báu gì ở nơi đó. Nhàm chán. Dù sao thì mục đích anh lên con tàu này khác với những kẻ ở đây nên anh cũng chẳng nhã hứng tham gia vào mấy cuộc trò chuyện của nhàm chán kia.

Ratio thầm ngẫm nghĩ, câu chuyện về hòn đảo Hải vương đã lưu truyền nhiều năm nay. Có nhiều giả thuyết về nguyên nhân cũng như thứ gì được cất giấu trên hòn đảo ấy, liệu chăng chỉ là ngọc ngà châu báu? Hay còn có lời đồn cho rằng trên đó Hải vương cất giấu thuốc trường sinh.

Không có gì là chắc chắn cả, thế nhưng ai nấy cũng đều mang tâm thế thử và sai. Họ đến đây với lý tưởng muốn tiến gần thêm một bước tới những bí mật kia dù là có phải đánh đổi cả mạng sống của bản thân.

Nhà vua của Đế quốc cũng là một kẻ tham vọng. Nhưng ông ta không thể tự mình dấn thân vào chuyến đi sinh tử này. Thay vào đó ông ta đã huy động những thợ thủ công lành nghề nhất để tạo ra con tàu tốt nhất, chắc chắn nhất này. Ông ta đưa ra thông báo để tìm kiếm những người có kĩ năng hàng hải tốt nhất. Không phân biệt xuất thân, quý tộc hay thường dân, ngư dân đánh cá hay thậm chí là bọn cướp biển, chỉ cần thật sự có can đảm để lên chuyến hải trình này thì đều được chấp nhận.

Chỉ cần có thể đến được hòn đảo kia và lấy được chiến lợi phẩm từ nơi đó trở về. Vinh hoa phú quý cả đời sau là điều không thể bàn cãi. Một cuộc sống giàu sang vinh hiển được hứa hẹn như vậy, mấy ai mà chẳng động lòng. Chỉ là có gan mà dám bước lên chuyến đi không rõ sống chết này hay không mà thôi.

Nhiều người cảm thấy Nhà vua quá liều lĩnh khi chấp nhận của bọn cướp biển trơ tráo dễ dàng lật lọng đó. Nhưng ngài có lý do để đánh cược. Dù sao trước kia cũng chưa từng có ngoại lệ trở về từ vùng biển chết chóc kia, mà nếu thật sự may mắn đến lấy được món báu vật quý giá Hải vương, thật sự bọn chúng có thể động tay tới món báu vật đó sao?

Nhà vua luôn chừa đường lui cho bản thân, ông ta có thể là minh quân trong mắt người dân, nhưng đối với lợi ích, ông ta cũng sẵn sàng trở thành một là bạo quân không từ thủ đoạn. 

Phàm là điều gì Nhà vua đã muốn đạt được, còn kẻ nào dám ngu ngốc động tay tới hay sao?

Ngoài ra thì trên thuyền vẫn có một số học giả của giáo viện đi theo cùng, bên ngoài họ cho người ta thấy rằng họ đi chuyến này với mục đích chính là để nghiên cứu về hòn đảo kỳ lạ kia, dù sao thì đó cũng chỉ là bề nổi mà thôi. Nguyên nhân sâu xa hơn mà nói đó chính là người cá.

Người cá luôn là sự tồn tại huyền ảo mà con người nào cũng muốn nhìn thấy một lần. Đám người của giáo viện lại toàn những kẻ tham vọng đầy mình. Chúng không chỉ muốn được một lần nhìn thấy những sinh vật huyền bí kia, thứ mà chúng nhắm đến đó là những mẫu thử nghiệm quý giá mà có thể may mắn lấy được. 

Ratio có thể coi như là một học giả đi cùng đoàn người của giáo viện, nhưng anh vẫn luôn chịu đựng sự khó chịu khi phải đi cùng đám người tự cho là hơn người kia. Anh cho rằng đám người kia đều là một lũ có tư duy bại hoại. Suốt ngày lấy lý do nghiên cứu để làm ra những chuyện chẳng thể nào chấp nhận nổi.

Có lẽ cũng vì vậy mà Ratio mang một suy nghĩ khác với đám người  ở giáo viện về những sinh vật gọi là người cá kia.

Nếu đám học giả điên cuồng ở giáo viện coi người cá cũng chỉ là loài "động vật" không hơn không kém, Ratio cảm thấy họ là một tồn tại khác tương tự như con người. Với anh mà nói, người cá hẳn cũng sẽ có suy nghĩ, tiếng nói riêng như con người, có những tập quán sinh hoạt riêng, chẳng qua đặc điểm cơ thể có điểm khác biệt để thích nghi với môi trường sống mà thôi. Một sinh vật có khả năng tư duy suy nghĩ thì đã chẳng thể nào dùng khái niệm "động vật" như đám người kia quy chụp.

Nghĩ đến đây, Ratio thầm cười khẩy, có lẽ đám người điên cuồng kia chỉ muốn có một lý do bẩn thỉu đó để có thể đường hoàng phanh thây những người cá kia nếu thật sự may mắn có cơ hội lấy được những mẫu vật quý giá như lời bọn chúng nói mà thôi.

Ratio thầm nghĩ, nếu đám người ở giáo viện thật sự có trong tay người cá, thì người cá đó quả thật thảm rồi, kiểu gì cũng sẽ bị mổ xẻ phanh thây không khác gì con vật, mổ xẻ xong thì sẽ bị vứt bỏ một cách thảm hại.

Còn với bản thân anh sao? Ratio tự hỏi liệu nếu bản thân có thể gặp những sinh vật kia, liệu anh sẽ làm gì đây. Biết không chừng bản thân anh sẽ làm bạn với người cá nhỉ? Nghĩ tới đây anh lại bật cười, đúng là những suy nghĩ viển vông mà. Đến giờ còn chưa biết người cá có thể hiểu được ngôn ngữ của con người không. Làm bạn sao? Đúng là những suy nghĩ điên rồ.

Ratio lơ đãng nhìn quanh những con người trên boong. Đủ mọi thành phần hỗn tạp, kẻ giàu có, người nghèo hèn, bọn cướp biển da dẻ đen sạm do quanh năm bôn ba nơi biển lớn. Anh có một bí mật không thể nói ra ở đây. Anh chính là con của Nhà vua là trưởng hoàng tử của Đế quốc.

Dù sao thì không phải ai cũng dành lòng tôn kính, kính trọng với những thành viên hoàng gia cả. Nhất là khi ở trên con tàu với đủ các thể loại thành phần này. Nhưng Ratio cũng chẳng việc gì phải nói ra, thật may chẳng mấy người biết mặt của những thành viên hoàng gia, lấy thân phận là một người bình thường không cần nhận lại những ánh nhìn soi xét của người khác có khi lại tốt.

Mà chuyến đi này vốn dĩ  cũng chính là anh tự mạo hiểm cố tình đi mà thôi. Nhà vua chắn chắc không thể nào đồng ý chấp nhận để đứa con lớn nhất của ông ta tham gia chuyến đi nguy hiểm như vậy. Mà vậy thì đã sao, anh cũng đã ở trên con tàu này rồi. 

Nghĩ đến những tháng ngày bị bao bọc bởi 4 lớp tường thành. Một cảm giác ngột ngạt khó chịu lại bao trùm lấy anh.

Ratio tự thấy mình là một kẻ tham vọng. Anh muốn đi thật nhiều nơi để học hỏi thêm nhiều thứ. Sách của giáo viện chỉ do đám học giả phiến diện viết nên. Chưa đủ, Ratio thật sự muốn đến tận nơi nhìn trực tiếp, nhìn thấy bằng chính mắt anh. Tri thức mà chính anh tự đạt được như thế mới là những thứ quý giá vô cùng.

Sau 2 giờ đồng hồ con tàu Iridaceae cuối cùng cũng tiếp cận hải phận của vùng sương mù thuộc hòn đảo Hải vương. Từ thuyền họ vẫn có thể thấp thoáng thấy được vô số cọc đá nhọn đâm tua tủa mọi hướng mang cảm giác đe doạ lạnh lẽo tràn đầy nguy hiểm. Đó là một lời cảnh báo rằng nơi này không phải là nơi họ thuộc về, tốt nhất nên quay đầu trước khi qua muộn.

Dẫu biết bên kia vùng sương là hiểm nguy. Nhưng trong lòng tất cả đều không thể nào che giấu nổi sự phấn khích trong ánh mắt và nụ cười. Những người trên con tàu này đều là những kẻ tham vọng, những kẻ liều mạng chẳng màn sống chết.

Giờ đây họ đang đứng gần hơn với kho báu đó hơn ai khác. Nếu may mắn có khi sẽ thu lại được tiền tài danh vọng sử dụng cả đời không hết. Vậy có gì còn cần phải e ngại?

Thuyền thả neo cách không xa lắm vùng sương mù, một người đàn ông cao lớn gương mặt uy nghiêm bước đến giữa boong, giọng ông ta rất vang, rõ ràng là thứ uy áp được mài dũa sắt béng bởi tháng năm. Mọi người tập trung theo tiếng gọi của ông ta.

Thuyền trưởng, một lão già đời dày kinh nghiệm nhiều năm bôn ba trên biển. Ông ta khi trước vốn là chỉ huy của một hạm đội Hải quân, chinh chiến suốt bao nhiêu năm trên biển, coi khơi xa là nhà, vài năm trở lại đây mới quyết định nghỉ hưu an dưỡng tuổi già.

Nhưng sau lời triệu gọi của Nhà vua, ý chí sục sôi những ngày trẻ của lão ta lại được dâng cao. Ông ta mặc kệ lời khuyên ngăn của gia đình, quyết tâm lên đường để bắt đầu chuyến hải trình đến vùng biển xa xôi này với ý chí sục sôi.

Nhìn bề ngoài có ai nghĩ người đàn ông phong độ kia tuổi chắc chỉ mới qua hơn năm mươi, nhưng thật ra, ông ta năm nay cũng đã ngoài 70. Đến Ratio còn muốn học hỏi phương pháp tập luyện từ chỗ ông ta.

Ông ta thành thạo phân công từng chuyện một, những chiếc thuyền nhỏ được đưa xuống, lần này đi chỉ là thám thính, vì vậy chỉ đưa xuống 3 thuyền, mỗi thuyền bao gồm 2 người. Trên mỗi cái thuyền đều buộc một sợi dây cố định vào đuôi thêm một cái chuông nhỏ, chỉ cần gặp chuyện bất trắc thì người trên thuyền sẽ rung chuông.

Mọi phân công đều được phân định rõ ràng, đúng là người có kinh nghiệm có khác. Mọi khâu đều được hoàn thành một cách trôi chảy. Những người được chỉ định đều lần lượt xuống tàu.

Ratio nhìn 3 chiếc thuyền con chầm chậm khuất dần sau màn sương bí ẩn đấy. Không hiểu sao lòng anh cũng cảm thấy nôn nao khó tả. Chẳng biết phía bên kia là thứ gì chờ đợi, là báu vật hay là hiểm nguy trùng trùng. Chuyện này hẳn phải chứng kiến tận mắt mới có thể biết được.

Chuyến đi nhỏ này chỉ với hai mục đích, thứ nhất, ước chừng độ rộng của vùng sương, thứ hai, xác nhận chuyện thật sự có chuyện có bùa mê khiến con người ta không tìm được đường về hay không.

Đã một giờ trôi qua, vẫn chẳng có động tĩnh gì cả, những chiếc chuông trên dây thừng nhẹ nhàng đong đưa theo gió phát ra những âm thanh leng keng lạnh lẽo. Ratio cảm thấy có chút chán chường, anh không hào hứng với mấy chuyện thám hiểm này lắm, dù sao đây cũng đâu phải mục đích chính anh ở đây.

Trong những giờ phút chờ đợi đầy bất an này, vốn cứ nghĩ sẽ là bầu không khí u ám lạnh lẽo, những không ngờ những người còn lại trên boong trông lại rất thoải mái. Họ vẫn đang bàn luận về những suy đoán liệu có gì bên trên hòn đảo. Rồi cả những dự định nếu thật sự được hưởng thứ vinh hoa phú quý mà nhà vua hứa hẹn.

Toàn là những ảo tưởng tươi đẹp.

Còn vô số thứ mà họ hào hứng nói cho nhau nghe. Ratio tự hỏi, sau cuộc hành trình này, anh sẽ làm gì đây nhỉ? Chắc vẫn là những ngày nhàm chán ở giáo viện đọc sách mà thôi. Con của vua thì sao chứ? Anh không hào hứng với việc trở thành vua cho lắm và cha anh cũng thấy điều đó.

Với Nhà vua mà nói, dù anh là một đứa con tài giỏi nhất, thông thạo nhiều thứ nhất nhưng nếu một kẻ đến vị trí quân vương cũng không cần, tự từ bỏ đi quyền tranh đấu để trở thành một vị vua, thì đứa con đó ông ta cũng coi như không có.

Vì vậy mấy năm nay Nhà vua đều đặc biệt chú tâm bồi dưỡng đứa con thứ, ngài cũng không mấy để tâm tới Ratio nữa, từ sau khi anh bày tỏ ý nghĩ không muốn trở thành vua đã như vậy rồi. Có khi chuyện anh trốn đi theo Hải trình Iridaceae Quốc vương còn chưa chắc đã biết.

Ratio không muốn phủ nhận, nhưng dù sao đi nữa, anh vẫn thật sự luôn muốn nhận sự chú ý của cha mình. Anh muốn được công nhận. Anh muốn cho cha mình thấy dù không thể trở thành vua nhưng anh vẫn có thể khiến cho ngài tự hào bằng một cách nào đó khác.

Đột nhiên, một rồi, hai, rồi cả ba chiếc chuông reo vang không ngừng, âm thanh chói tai này báo hiệu điều không may đã xảy ra với ba chiếc thuyền đã rời đi kia.

"Có kéo về được không?"

"Không, nó bị kẹt rồi!"

Một số người hợp sức kéo những chiếc thuyền về, nhưng chẳng mảy may di chuyển. Bãi đá đã khiến mọi nỗ lực của họ thành vô ích, dường như kéo hướng nào cũng sẽ mắc phải những cọc đá nhiều vô kể kia.

Đành vậy, chắc là chỉ có phép màu mới cứu được những người kia mà thôi.

Thuyền trưởng rất hiểu lòng người. Hơn ai hết, ông ta hiểu rằng, một thất bại dù cho có nhỏ nhất cũng có thể khiến con người ta nản lòng. Ông ta không để ý chí của tất cả trùng xuống, khéo léo lớn giọng hơn nhanh chóng đứng ra để chỉ đạo mọi thứ.

"Dù sao đây cũng chỉ mới bắt đầu mà thôi, không thể lúc nào cũng có thể suôn sẻ ngay từ đầu. Dù cho kế hoạch lần này có thất bại, nhưng chúng ta không được phéo nản lòng, chúng ta hãy chuẩn bị phương án tiếp theo nào. Ai có ý kiến nào muốn góp ý đều có thể nói với tôi."

Một cuộc họp nhanh chóng được tổ chức trên boong tàu, mọi người đều nghiêm túc và suy nghĩ đưa ra ý kiến của bản thân. Bầu không khí căng thẳng đến tột độ. Dẫu sao họ cũng đã chứng kiến được sự nguy hiểm trong lời đồn ở vùng biển nguy hiểm này.

"Ơ kìa? Có phải bọn họ không? Bọn họ trở về rồi!!!"

Bầu không khí đang căng thẳng bị tiếng người nào đó cắt ngang, tất cả đồng thời đều nhìn về phía màn sương. Từ trong sương, hai chiếc thuyền chậm chậm bơi về thuyền chính. Dù đi ba còn hai, nhưng số lượng người vẫn như vậy, vẫn chưa mất một ai cả, thậm chí còn có một "hành khách" bất ngờ được đoàn người trở về mang theo.

Tất thảy đều vô cùng hân hoan với chuyện tốt này. Lần đầu tiên có người đi vào và trở ra một cách toàn vẹn, họ dĩ nhiên đều có lý do ăn mừng. Mà thậm chí, bọn họ còn đưa về một người cá!

Trên boong truyền tới một hồi xôn xao. Đám người của giáo viện bắt đầu lớn tiếng bàn bạc về những phương án sử dụng người cá kia. Ratio khinh thường nhìn đám người đó, càng nhìn càng thấy chán ghét, anh quay mặt đi, chăm chú nhìn người cá bị bắt về kia.

Các thuyền viên đều an toàn trở về tàu, người cá bị bọc trong lưới cũng được kéo lên theo. Đám người thô bạo ném người cá lên boong tàu. Mà dường như tên người cá kia cũng chẳng mảy may hoảng sợ. Trên môi hắn nở một nụ cười bí hiểm, hắn từ từ gỡ tấm lưới khiến hắn khó chịu từ nãy đến giờ.

Quả đúng thật như mô tả cũng như những truyền thuyết. Người cá dù cho ở giới tính nào cũng đều mang vẻ đẹp mê hồn. Người cá kia có mái tóc vàng, dù tóc ướt sũng bởi nước nhưng vẫn không thể nào giấu đi vẻ đẹp tự nhiên vốn có của bản thân.

Ratio từ từ cẩn trọng phân tích vẻ ngoài của người cá, mang cá trên cổ vẫn đều đều mấp máy để hô hấp. Bàn tay với những móng vuốt nhọn hoắt, giữa những ngón tay là một lớp màn mỏng. Đuôi cá với lớp vảy xanh óng ánh dưới ánh sáng mặt trời.

Mà điều khiến Ratio chú ý đó là đôi mắt mang vẻ đẹp mê hoặc đó của người cá. Gương mặt của người cá vốn thanh tú xinh đẹp, thêm đôi mắt ấy lại càng khiến nó trông càng mị hoặc. Lần đầu tiên anh thấy một đôi mắt nào đẹp như vậy.

Ratio nhìn sang đám học sĩ đang bàn tán về người cá. Bọn họ hào hứng đến nỗi Ratio cảm thấy bọn họ nói chuyện mà nước bọt rơi vãi lung tung. Nghe cuộc hội thoại đó anh thầm nghĩ quả nhiên là bản thân không bao giờ có thể hòa nhập được với đám mang danh học giả tri thức nhưng thật ra là bọn biến thái mang toàn những ý nghĩa kinh tởm nhân danh học thuật kia.

Có lẽ trong mắt bọn chúng người cá kia cũng chẳng qua là một con cá kỳ lạ và bọn chúng chỉ muốn mổ xẻ phanh thay con cá đó ra ngay lập tức vậy. Những cái nhìn ghê tởm của bọn chúng đến nỗi anh cũng chẳng tài nào chấp nhận được.

Ratio cũng muốn nhìn thấy người cá là thật, nhưng nếu là "nhân danh học thuật" như đám học sĩ kia thì anh xin kiếu. Nhưng chuyện ai sẽ xử lý người cá, anh không phải là người quyết định. Ratio nhìn sang vị thuyền trưởng già uy nghiêm kia, nhưng không thể soi được bất kì điều gì từ đôi mắt thâm trầm của ông ta.

"Tao muốn lấy hết đống trang sức trên người tên nhãi kia."

"Mày chỉ nghĩ có thế thôi sao, nó là người cá đấy, nếu bán được tiền mày xài có khi cả đời không hết đấy."

"Haha, thì lấy hết đống đồ kia rồi bán nó đi cũng đâu muộn."

Hai tên đấy có lẽ là cướp biển, cả hai thoải mái bàn về những ý đồ của bản thân mà không hề e ngại ai đó sẽ nghe được. Nhưng Ratio biết, bọn ô hợp này đang có ý định sẽ bắt người cá kia đi và chuồng trước. Dẫu sao món báu vật kia vẫn quá mạo hiểm, người cá đâu đâu phải ai có hồng phúc được chiêm ngưỡng tận mắt?

Giữa lợi ích may rủi và lợi ích liền tay, ai lại chẳng muốn chớp lấy thời cơ để đạt được lợi ích đó ngay chứ?

Hẳn là trong nay mai bọn chúng sẽ thực hiện kế hoạch, chỉ là không chắc bọn chúng có làm được hay không mà thôi. Nhà vua dĩ nhiên nghĩ ra kế sách để đối phó với đám chỉ mưu cầu lợi ích này. Xung quanh đám này dĩ nhiên không ích người thuộc cảnh binh, chỉ cần đám cướp biển này dám động thủ, thì bọn họ cũng liền có lý do để ra tay triệt hạ đám cướp không có phép tắt này.

Nên là với đám này mà nói, bọn chúng chẳng phải mối nguy cho lắm. Con tàu 50 người, nhưng mà còn chưa tới 7 tên cướp biển. Ratio không tin đám này có thể làm được gì với nhân số ít ỏi đó.

Ratio lại nhìn về phía người cá, không hiểu là vô tình hay hữu ý mà ánh mắt của cả hai chạm nhau. Cả hai có chút sững sờ, nhưng rồi đột nhiên người cá không hiểu sao lại nhìn anh rồi nở một nụ cười mang vài phần thiện ý. Chẳng hiểu sao nhưng anh lại nghĩ nó chính là "thiện ý" của người cá. Một nụ cười thanh thuần xinh đẹp không hề có ý đe dọa nào cả.

Cả hai cứ cứ nhìn nhau một hồi lâu như vậy, có lẽ trong một phút giây nào đó, anh lại bị vẻ đẹp mê hoặc mất rồi. Là bùa mê của người cá sao? Nhưng làm sao mà anh trúng phải thứ đó được chứ? Dù sao hai người cũng cách nhau một khoảng xa như vậy.

Nhưng rồi người cá quay mặt đi, nụ cười vốn đầy thiện ý kia biến mất trên gương mặt hắn. Dù Ratio chỉ nhìn được một bên sườn mặt của người cá, nhưng anh vẫn cảm nhận được ánh nhìn lạnh lẽo đến rợn người.

Người cá chỉ tay về phía biển xanh, một tiếng huýt sáo chói tai đến mức ai cũng phải bịt chặt hai tai lại. Tất cả đều không thể nhận thức được chuyện gì xảy ra, đến khi nhận ra thân tàu không ngừng rung lên từng hồi. Mặt trời bị che khuất đi bởi một cái gì đó rất lớn, đến khi họ nhận ra, một cơn sóng thần đang ào ào nhắm thẳng con tàu mà dội xuống.

Khoảnh khắc này họ nhận ra nguyên nhân không đơn giản mà người cá kia lại đột nhiên để họ bắt một cách dễ dàng như vậy.

Chỉ có một lý do có thể lý giải chuyện này mà thôi. Người cá muốn tiêu diệt hết tất cả những người ở đây. Một lần và mãi mãi.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro