C59 - Đừng làm y thất vọng
Sau khi Lâm Thanh Vũ được tấn chức là ngự y ngũ phẩm, mỗi ngày đều sẽ cùng Chử Chính Đức đến thỉnh mạch cho hoàng đế. Y có thể tự do ra vào tẩm cung hoàng đế, mà Đông Cung thì ngược lại, y tới gần một chút là sẽ bị thị vệ đang trực chú ý. Nhưng chỉ cần y và Thẩm Hoài Thức cùng ở trong cung, thì sẽ luôn có cơ hội chạm mặt.
Chử Chính Đức tuổi lớn, làm việc khó tránh khỏi có lúc lực bất tòng tâm. Ông ta đã nhiều ngày nhiễm phong hàn, xin nghỉ ở nhà dưỡng bệnh, ngự y hầu hạ hoàng đế tạm thời chỉ có một mình Lâm Thanh Vũ.
Đêm hôm đó, bệnh đau đầu hoàng đế lại tái phát, Lâm Thanh Vũ vừa lúc trực, bị thỉnh tới tẩm cung hoàng đế ngay trong đêm.
Tối nay được hoàng đế thị tẩm chính là thiếu niên Lâm Thanh Vũ đã gặp lần trước. Nói là thị tẩm, nhưng thật ra thân thể hoàng đế ốm yếu không làm được gì, chỉ gọi người tới ủ ấm giường, châm trà mà thôi.
Lâm Thanh Vũ thi châm cho hoàng đế, cơn đau đầu của hoàng đế giảm bớt, mở mắt ra liền nhìn thấy Lâm Thanh Vũ và nam sủng của mình cùng đứng bên long sàng. Nam sủng hai mắt đỏ hoe, nhỏ giọng gọi "Bệ hạ". Lâm Thanh Vũ lại ung dung trấn định: "Trời sắp sang thu, dương khí giảm dần, âm khí tăng lên, phương thuốc của Hoàng Thượng cũng nên ứng theo âm dương mà thay đổi cho phù hợp. Thần về Thái Y Viện viết cho Hoàng Thượng một phương thuốc mới."
Hoàng đế nhìn y, cũng không biết cọng dây thần kinh nào bị chập: "Nơi này của trẫm có giấy bút, ngươi viết ở đây đi, viết xong đưa trẫm nhìn thử."
Lâm Thanh Vũ dừng một chút, nói: "Vâng."
Hoàng đế được nam sủng nâng ngồi dậy, thấy mỹ nhân mặc quan phục chấp bút viết chữ dưới ánh nến, hàng mi dài dày rậm như cánh bướm, mặc dù khí chất thanh lãnh, nhưng cũng khó ngăn được phong tình giữa đuôi lông mày và khóe mắt. Đặc biệt là nốt ruồi dưới mắt kia, khiến hoàng đế nhìn mà tâm ngứa khó nhịn.
Nhưng cũng chỉ là tâm ngứa. Ông ta già rồi, lại bị bệnh lâu như vậy, hậu cung đã lâu không có người mới. Đợi thân thể tốt hơn một chút, có thể đưa nhiều mỹ nhân đến ngắm cho dịu mắt. Đáng tiếc hiện tại ông ta có lòng nhưng lực không đủ, sau khi Lâm Thanh Vũ viết xong phương thuốc, liền để y lui xuống.
Lâm Thanh Vũ đi theo Tiết Anh ra tẩm điện, quay đầu nhìn long trướng vàng rực, trong mắt ẩn chứa hàn ý nghiêm nghị.
Xem ra, dù hoàng đế không tứ hôn cho Cố Phù Châu, thì sớm hay muộn có một ngày y xuống tay với ông ta.
Tiêu Tranh nghe nói hoàng đế phát bệnh, vì biểu hiếu tâm, nên đến luôn vào ban đêm, vừa lúc gặp phải Lâm Thanh Vũ từ tẩm cung đi ra. Lâm Thanh Vũ nhìn hắn một cái, sau đó ánh mắt dừng trên người Thẩm Hoài Thức ở phía sau.
Thẩm Hoài Thức cũng nhìn lại y, thì nghe Tiêu Tranh lạnh lùng nói: "Nhìn đủ chưa."
Thẩm Hoài Thức vội vàng thu hồi tầm mắt: "Thuộc hạ không dám."
Tiêu Tranh nhếch môi cười: "Có gì mà không dám. Tiểu Thanh Vũ sinh ra đã có một khuôn mặt khiến nam nhân điên cuồng, ngươi có cơ hội nhìn thì nên nhìn nhiều một chút, nói không chừng sau này không có cơ hội nhìn nữa đâu." Dứt lời, hừ lạnh phất tay áo đi theo Tiết Anh vào điện.
Một thái giám khác xách theo đèn lồng đi tới: "Lâm thái y, ta đưa ngài về Thái Y Viện."
Thẩm Hoài Thức chỉ có thể canh chừng ở bên ngoài. Khi Lâm Thanh Vũ lướt thoáng qua hắn, thấp giọng nói: "Tìm thời gian tới phủ gặp ta."
Thẩm Hoài Thức cả kinh, theo bản năng mà nhìn về phía tẩm điện, rồi sau đó thấp giọng mà "Ừm" một tiếng.
Thẩm Hoài Thức không để Lâm Thanh Vũ chờ lâu, vào buổi đêm ba ngày sau, hắn xuất quỷ nhập thần xuất hiện trong phủ Lâm Thanh Vũ. Lâm Thanh Vũ đang phối thuốc trước bàn, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Thẩm Hoài Thức đứng trước cửa sổ: "Lâm thái y."
Lâm Thanh Vũ mở cửa: "Vào đi."
Thẩm Hoài Thức có chút khẩn trương: "Ta không thể ở lại lâu, nếu bị điện hạ phát hiện ra ta và ngươi còn qua lại...... Lâm thái y, ngươi tìm ta có chuyện gì sao?"
Lâm Thanh Vũ nói: "Người ngươi muốn tìm, ta đã giúp ngươi tìm được rồi."
Thẩm Hoài Thức ngẩn ra, kích động nói: "Ngươi nói, chủ nhân khối ngọc bài kia?"
Lâm Thanh Vũ nhẹ gật đầu: "Ra đi."
Một tiếng động vang lên, cửa ám các thư phòng chậm rãi mở ra, Chu Vĩnh Tân bước ra: "Thiếu chủ."
Mắt Thẩm Hoài Thức mở to, khó tin nói: "Chu đại ca?!"
Chuyện Chu Vĩnh Tân là nội ứng, người trong Thiên Ngục Môn biết cũng không nhiều, Thẩm Hoài Thức là một trong số đó. Sau khi Thẩm Hoài Thức gia nhập Thiên Cơ Doanh, cũng từng đi tìm Chu Vĩnh Tân, không ngờ thứ tìm được chính là tin hắn đã chết.
"Chu đại ca, không phải ngươi......" Gặp lại cố nhân, dù là người sắt đá hốc mắt cũng sẽ đỏ lên, "Đúng thật là huynh, huynh không chết?"
So với Thẩm Hoài Thức, thì Chu Vĩnh Tân có vẻ trấn định hơn nhiều, con ngươi trầm xuống nói: "Ta đúng thật là chưa chết, chưa báo được huyết hải thâm thù năm xưa, sao ta có thể chết!"
"Báo thù?" Trong mắt Thẩm Hoài Thức mờ mịt, "Diệt Thiên Ngục Môn là Xích Nha Tông, ba năm trước đã bị Thiên Cơ Doanh tiêu diệt, còn là đích thân Thái Tử điện hạ ra lệnh."
"Thái Tử? Ha ——" Chu Vĩnh Tân cười dữ tợn nói, "Xích Nha Tông chỉ là một tà tông giang hồ hèn mọn, làm sao có thể diệt nanh vuốt của thiên tử chỉ trong một đêm! Thiếu chủ, ngươi chưa từng nghi ngờ sao?"
"Là Thiên Ngục Môn có phản đồ của Xích Nha Tông, nên Thiên Ngục Môn mới......"
Chu Vĩnh Tân ngắt lời hắn: "Xích Nha Tông đã sớm được triều đình bí mật chiêu mộ, trận chiến sinh tử kia, cũng là triều đình cố ý sắp đặt. Không phải Thiên Ngục Môn có phản đồ, mà là triều đình phản bội Thiên Ngục Môn. Còn những khuôn mặt dưới mặt nạ của Xích Nha Tông, là người của Thiên Cơ Doanh!"
Huyết sắc trên mặt Thẩm Hoài Thức rút hết: "Triều đình......? Thiên Ngục Môn từ trước đến nay trung thành tận tâm với triều đình, sao triều đình lại......"
Lâm Thanh Vũ mở miệng nói: "Thiên Ngục Môn trung thành tận tâm với triều đình, hay là trung thành với Thái Tử. Nếu ngươi là Hoàng Thượng, ngươi cảm thấy Hoàng Thượng có thể nhẫn nhịn sao?"
Trong mắt Thẩm Hoài Thức còn lại tia hi vọng cuối cùng, lẩm bẩm nói: "Đó chính là Hoàng Thượng, là Hoàng Thượng ông ta muốn giết chúng ta?"
"Đúng, Hoàng Thượng muốn động đến chúng ta. Nhưng tên nhi tử giỏi giang kia của ông ta biết rõ thánh ý, trước khi ông ta động thủ đã ra tay xử lý chúng ta trước, lấy được thánh tâm, cũng lấy được ví trị Thái Tử hắn thương nhớ ngày đêm!"
Thẩm Hoài Thức cảm thấy toàn thân đau đớn, cơ hồ đứng thẳng cũng không được. Mùi thuốc thanh đạm đánh úp lại, cánh tay hắn được đỡ lấy, vừa ngước mắt, góc nghiêng Lâm Thanh Vũ xuất hiện trong tầm nhìn.
"Không thể nào." Thẩm Hoài Thức nắm lấy cánh tay Lâm Thanh Vũ, "Điện hạ sẽ không làm như vậy, Lâm thái y......"
"Rất ngạc nhiên?" Lâm Thanh Vũ thấp giọng nói, "Ngươi cảm thấy, chuyện này không phải chuyện mà Tiêu Tranh có thể làm ra?"
Thẩm Hoài Thức lắc đầu: "Chứng cứ, ta cần chứng cứ."
Chu Vĩnh Tân móc ra nửa cái mặt nạ từ trong áo vải thô, ném lên trên bàn. "Đây là mặt nạ sau khi Thiên Ngục Môn bị diệt, ta tìm được trên người một thích khách của Thiên Cơ Doanh."
Mặt nạ mặt mũi hung tợn, chỉ Xích Nha Tông mới có, phía trên dính vết máu cũ không biết là người phương nào. Thẩm Hoài Thức như bị đau hai mắt, trong mắt dường như sắp chảy ra máu.
"Hoài Thức, ngươi nhìn ta."
Thẩm Hoài Thức sửng sốt, lâu lắm rồi hắn không nghe thấy xưng hô này, hắn nhớ tới phụ thân huynh trưởng của mình. Trước đây, bọn họ cũng gọi hắn như vậy.
Đôi mắt Lâm Thanh Vũ có một loại lực câu hồn nhiếp ảnh: "Chuyện năm đó, không phải ngươi cũng có rất nhiều hoài nghi sao. Vì sao Thiên Ngục Môn thực lực hùng hậu lại bị một môn phái giang hồ tiêu diệt, vì sao Tiêu Tranh lại xuất hiện vào thời khắc mấu chốt đó, lại vừa lúc cứu ngươi? Sau khi Thiên Ngục Môn bị diệt, Tiêu Tranh có phải nên đối xử với ngươi rất tốt, tốt đến mức ngươi hẹn thề một lòng, ỷ lại say mê, cho đến khi Bắc Cảnh Vương cầu hôn Tĩnh Thuần công chúa?"
"Ngươi, còn không rõ hay sao."
Trong thư phòng yên tĩnh như chết. Một trận gió thổi qua, thổi vào cửa sổ vang lên tiếng lạch cạch, Thẩm Hoài Thức như bừng tỉnh trong đại mộng, đột nhiên đẩy Lâm Thanh Vũ ra, xoay người muốn rời đi.
Lâm Thanh Vũ lạnh giọng nói: "Ngươi muốn đi đâu, đi tìm Tiêu Tranh để chất vấn? Ngươi cho rằng ngươi là ai, một kẻ bị hắn hại cả nhà, vẫn bán mạng cho hắn, còn có thể cởi y phục cho hắn phát tiết, hắn dựa vào cái gì nói thật cho ngươi? Hắn có thể lừa ngươi một lần, chẳng lẽ không thể lừa lần thứ hai, ngươi muốn nghe được gì từ miệng hắn?"
Thẩm Hoài Thức đứng tại chỗ, đôi tay run rẩy nắm thành quyền.
"Nếu ta là ngươi, nhất định sẽ không cho hắn có cơ hội giảo biện." Lâm Thanh Vũ chậm rãi nói, "Ngươi nói ta luôn xem thường ngươi, là bởi vì ta ghét kẻ tiện."
Thẩm Hoài Thức nhảy ra khỏi cửa sổ, chớp mắt đã không thấy bóng dáng.
Chuyện nên làm, Lâm Thanh Vũ đều đã làm. Kế tiếp, bọn họ chỉ có thể chờ đợi.
Cho dù Tiêu Tranh coi thường Thẩm Hoài Thức đến mức nào nhưng vẫn cực kỳ tín nhiệm hắn, nếu Thẩm Hoài Thức muốn hành thích Tiêu Tranh sau đó toàn thân mà lui có rất nhiều cách. Có thể nhân lúc Tiêu Tranh ngủ say ra tay, trực tiếp chém một kiếm lên cổ hắn; hoặc là khi Tiêu Tranh xem sớ, từ phía sau bịt miệng hắn, mạnh mẽ thít chặt cổ; còn nếu vô dụng thì có thể tới tìm y lấy thuốc độc, hạ trong nước trà Đông Cung —— y sẽ chọn cho Tiêu Tranh một loại độc thích hợp nhất.
Lâm Thanh Vũ chỉ tưởng tượng cảnh đó thôi, tâm tình liền trở nên vô cùng thoải mái.
Thẩm Hoài Thức...... Cũng đừng làm cho y thất vọng.
Lại qua một buổi trực tối. Hồ Cát đến khám bệnh trở về, nhìn thấy Lâm Thanh Vũ đang nghịch một cái bình, tò mò ngó mắt nhìn hỏi: "Lâm thái y, đây là gì thế?"
"Kim Tàm Cổ."
Hồ Cát nhìn thấy con trùng nhỏ nhiều chân màu vàng bên trong bình, vội vàng cách ra xa: "Sao ngươi lại nuôi cái này."
Lâm Thanh Vũ đậy nắp lên, nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Cánh nó có thể làm thuốc."
Hồ Cát cười gượng: "Ra là vậy."
"Vừa rồi ngươi đến Tư Lễ Giám?" Lâm Thanh Vũ hỏi, "Có thăm hỏi được tin tức gì không?"
"Tin tức?" Hồ Cát suy nghĩ, "À, ta nghe thái giám đưa hoa đến Đông Cung nói, hai ngày này Thái Tử điện hạ hỉ nộ vô thường, tính tình hung bạo, hình như là bởi vì thị vệ thường đi theo hắn đột nhiên mất tích."
Nằm trong dự đoán. Thẩm Hoài Thức dù mù quáng đến đâu, nhưng muốn hoàn toàn tiếp thu chuyện này cần phải có thời gian. Nhưng không biết, hắn suy nghĩ hai ngày, đến tột cùng nghĩ ra được gì rồi.
Trong《 Hoài không biết quân 》, sau khi Thẩm Hoài Thức biết được chân tướng còn đặt kiếm lên cổ Tiêu Tranh. Hiện giờ "Chân tướng" mà hắn biết được thậm chí còn tàn nhẫn hơn, có phải hành động làm ra càng cảnh đẹp ý vui hơn hay không.
Đêm đó, trong cung yên tĩnh lạ thường. Tới nửa đêm, thái y ở Thái Y Viện đang trực đều ngủ gật.
Dưới bóng đêm, một cung nữ lảo đảo chạy vào Thái Y Viện, phá vỡ sự yên tĩnh. Nàng cơ hồ sắp khóc nói: "Truyền thái y! Đông Cung truyền thái y!"
Tất cả mọi người bị bừng tỉnh, ồn ào đứng dậy, duy độc Lâm Thanh Vũ vẫn ngồi như cũ, hai mày nhẹ nhàng nhếch lên.
—— sao còn truyền thái y. Chẳng lẽ, Tiêu Tranh còn có thể cứu?
Mọi người đều biết thân thể Thái Tử điện hạ luôn khoẻ mạnh, nửa đêm gấp gáp chiêu thái y, nhất định là đã bị bệnh nguy cấp. Cung nữ hoảng loạn như thế, hẳn là bệnh không nhẹ.
Hồ Cát là thái y của chủ quản Đông Cung, giờ này không dám chậm trễ chút nào, đeo rương y lên định đi. Lâm Thanh Vũ gọi lại hắn: "Hồ thái y."
Hồ Cát vội la lên: "Lâm thái y có việc sao?"
Lâm Thanh Vũ chần chờ một lát, nói: "Không có gì, đi đi."
Ngoài Hồ Cát, thái y lục tục đi không ít. Lâm Thanh Vũ là ngự y đích thân hoàng đế chỉ định, y phải ở lại Thái Y Viện đợi lệnh của hoàng đế.
Đám người Hồ Cát vừa đi là đi qua đêm, thẳng đến hừng đông còn chưa về. Đông Cung suốt đêm đèn đuốc sáng trưng, chỉ thấy người đi vào, mà không thấy người ra. Đông Cung giống như bị phong tỏa, Lâm Thanh Vũ không nhận được bất luận tin tức gì.
Giờ Thìn, Lâm Thanh Vũ kết thúc ca trực, nỗi lòng ngưng trọng ra cung. Vừa đến cửa cung, liền nghe thấy có người gọi mình: "Lâm thái y."
Cố Phù Châu mặc quan phục võ quan, giờ này ở cửa cung, hẳn là đi thượng triều.
Lâm Thanh Vũ bước nhanh đến trước mặt hắn: "Tướng quân."
Cố Phù Châu biểu tình mệt mỏi, tựa hồ còn chưa tỉnh ngủ: "Trực cả đêm đói bụng rồi đúng không, ta chuẩn bị cho ngươi chút đồ ăn, đợi lát nữa hâm nóng rồi ăn trên xe ngựa."
Lâm Thanh Vũ tiếp nhận đồ ăn Cố Phù Châu đưa: "Tướng quân có tâm."
Thấy sắc mặt Lâm Thanh Vũ không tốt, chút buồn ngủ còn sót lại của Cố Phù Châu liền biến mất, đè thấp giọng hỏi: "Sao vậy? Thẩm Hoài Thức có động tĩnh gì sao?"
"Thẩm Hoài Thức động thủ. Nhưng ta cho rằng hắn vẫn còn do dự, nếu không bằng thân thủ của hắn, thì sao không thể khiến Tiêu Tranh một kích mất mạng." Lâm Thanh Vũ nheo mắt ẩn nhẫn, gắt gao ôm hộp đồ ăn Cố Phù Châu đưa mình vào trong ngực, "Nếu Tiêu Tranh may mắn nhặt về một mạng......"
Cố Phù Châu trầm tư một lát, mày giãn ra cười nói: "Chưa nói đến việc Tiêu Tranh sống hay chết còn chưa xác định, cho dù hắn may mắn được cứu sống, thì ta lại tận lực giúp ngươi nghĩ cách tốt hơn là được." Cố Phù Châu nâng tay, bàn tay to rộng đặt lên đầu Lâm Thanh Vũ, "Đừng lo, không có gì nghiêm trọng cả. Mau về ngủ đi, nhớ ăn chút đồ trước, hạ triều xong ta sẽ đến bên ngươi."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro