Chương 211 : Câm Miệng! Cậu Không Xứng Gọi Tên Tôi!
Theo chỉ thị của Ngô Thế Huân, Aimee đưa cậu vào thang máy chuyên dụng dành cho khách quý, đây là lần đầu tiên cô ấy được hưởng cơ hội đối xử như vậy, nhưng là do Độ Khánh Thù ban tặng, trong lòng tràn đầy nghi vấn, vừa rồi trong điện thoại bác sỹ Ngô nói mơ hồ, chỉ cường điệu một trọng điểm, chính là phải chăm sóc thật tốt vị Độ thiếu gia này, cậu ấy là khách quý của tổng giám đốc.
Sau khi cô đưa Độ Khánh Thù lên tầng sáu mươi tám khu vực làm việc riêng của tổng giám đốc trở lại, trong lúc vô tình mở báo ra, tròng mắt kinh ngạc cũng muốn rớt ra! Người con trai này quá lợi hại!
Đối với người không biết chút gì - Khánh Thù với tâm tình vui vẻ đi ra thang máy, Aimee nói đây là tầng làm việc riêng của tổng giám đốc, người khác không thể tùy ý bước vào, cậu nhìn bốn phía xung quanh, ở đây lắp đặt thiết bị với phong cách khiêm tốn lộ ra xa hoa, giống như bản thân a Nhân vậy, quả thật rất phù hợp với tính cách của anh.
Thật lớn! Một tầng này là của anh, thật sự đầy đủ khí thế, cậu xách theo hộp giữ ấm tìm kiếm xem phòng làm việc của tổng giám đốc rốt cuộc là ở đâu, đột nhiên nghe được phía sau lưng có người gọi cậu, giọng nói rất quen thuộc.
“Độ thiếu gia?!” Phác Xán Liệt mới từ trong kẽ nứt của băng tìm được đường sống trong chỗ chết, bị sợ đến mức nhịp tim còn chưa khôi phục, đang chuẩn bị đi phòng trà tìm một ly cà phê an ủi, kết quả liếc mắt nhìn thấy Độ Khánh Thù mang theo một cái túi lớn mò mẫm ở đó, trong nháy mắt tim liền nhấc lên, ông cậu nhỏ của tôi! Đây rốt cuộc là tình huống gì? Sao cậu lại lên được tới đây? Phía dưới không có ai cản cậu lại sao? Cũng không có ai gọi điện thoại thông báo một tiếng, làm việc như thế nào vậy!
Càng khiến cho anh không thể giải thích được vì sao chính là, tình huống trước mắt như vậy mà cậu còn rêu rao chạy đến công ty, không muốn sống hay sao chứ!
“Phác Xán Liệt, phòng làm việc của A Nhân ở đâu? Nơi đây thật lớn.” Độ Khánh Thù vui vẻ nhìn anh, đôi mắt đen trong suốt như nước, vô tội mà đơn thuần.
Phác Xán Liệt có một kích động muốn khóc, nhìn dáng vẻ ông cậu này không giống như là cố ý giả bộ? Chẳng lẽ trong chuyện này có ẩn tình gì sao? Nhưng lúc này cảm xúc cậu chủ nóng nảy khác thường, anh rất lo lắng. Độ thiếu gia vào sẽ không chịu nổi, dù sao thì cậu chính là ngọn nguồn của mọi chuyện.
“Ông cậu, sao hôm nay lại dám ra cửa?” Gương mặt anh sầu lo.
“Vì sao tôi lại không dám ra cửa?” Độ Khánh Thù bị anh ta làm cho không hiểu vì sao, hoàn toàn không hiểu ý của anh ta là gì, tự động lý giải thành anh ta động kinh, ngay sau đó nói: “Tôi muốn gặp a Nhân, cậu dẫn tôi đi.”
⊙﹏⊙ Trên trán Phác Xán Liệt đổ mồ hôi như thác, ông cậu nhỏ, đây là muốn lấy mạng của tôi sao? Mang ông cậu đi gặp cậu chủ, đoán chừng tôi sẽ bị chặt đầu, thay vì như vậy còn không bằng thừa dịp bi kịch chưa xảy ra cứ để cho cậu rời khỏi nơi này trước.
“Khụ… Cậu chủ không có ở đây, anh nên đi về trước đi.” Anh cảm giác mình đang nói dối với ý tốt.
Độ Khánh Thù hoài nghi nhìn anh ta, không tin tưởng lắm lời anh ta nói, từ lúc bắt đầu thấy cậu thần kinh người này đã bắt đầu không bình thường như vậy rồi, rõ ràng là trợn mắt bịa đặt! Cậu mà tin tưởng anh ta mới là lạ!
“Hừ! Anh cho rằng tôi là đứa trẻ ba tuổi à? Dễ bị lừa gạt như vậy!” Cậu liếc anh ta một cái, dừng một chút, chớp chớp đôi mắt trong veo, “Chẳng lẽ a Nhân xảy ra chuyện gì?”
Phác Xán Liệt rất muốn gật đầu, không sai! Tâm tình cậu chủ vô cùng không tốt, có thể so sánh với sự tức giận của con sư tử đực, càng giống như Sa tăng đến từ địa ngục, cả phòng làm việc đã bị kết một lớp băng thật dày, đi vào cũng có cảm giác bản thân đang ở chỗ kẽ nứt tảng băng đó, không cẩn thận sẽ vạn kiếp bất phục *, chết không có chỗ chôn!
(*) Vạn kiếp bất phục: muôn đời muôn kiếp không trở lại được.
“Thật ra thì không phải vậy…” Anh hơi nhức đầu vò đầu bứt tai, mặc dù giờ phút này cảm kích Độ thiếu gia vẫn chưa biết chuyện gì, giống như không phải do anh nói cho cậu biết cái gì, ngộ nhỡ vượt quyền, sẽ bị đánh chết.
“Rốt cuộc là có phải hay không? Sao hôm nay anh lắp ba lắp bắp vậy? Làm người khác khó chịu vì thèm, phiền chết!” Độ Khánh Thù trợn mắt giận dữ nhìn anh ta, không hề để ý đến phản ứng của anh ta, tự lo đi về phía trước, gấp đến mức Phác Xán Liệt vội vàng đi theo, nhỏ giọng nói: “Ông cậu à, cầu anh, hôm nay thật sự không được, cậu chủ, cậu ấy… tâm tình không tốt.”
“Ơ kìa! Không có việc gì đâu! Tôi sẽ xử lý.” Đuôi mắt Độ Khánh Thù nhìn thấy năm chữ to “Văn phòng Tổng giám đốc”, vui sướng chạy tới, lúc đang chuẩn bị đẩy cửa vào thì bị Phác Xán Liệt kéo lại.
Lúc hai người đang đứng ngoài cửa người kéo ta lôi, bên trong truyền đến âm thanh lạnh lùng uy nghiêm, “Lăn vào đây!”
Giọng nói dời núi lấp biển dọa hai người ngưng động tác, trong lòng Độ Khánh Thù hiện lên chút nghi hoặc, sao a Nhân tức giận ghê vậy? So với việc cậu thản nhiên, Phác Xán Liệt lại sợ đến mức chân cũng mềm nhũn, run run rẩy rẩy đẩy cửa ra.
Khi bóng dáng Độ Khánh Thù cùng Phác Xán Liệt xuất hiện trước mắt Kim Chung Nhân thì nét mặt ba người khác nhau, khí áp thấp bên trong căn phòng đủ để khiến cho người ta thở không nổi.
“Cậu đưa cậu ấy tới?” Giọng nói của Kim Chung Nhân giống như từ đầm băng ngàn năm ở địa ngục, lạnh thấu xương.
Phác Xán Liệt vội vàng xua tay, “Không phải. Cậu chủ, tôi thề, tôi còn chưa sống đủ, là Độ thiếu gia tự mình tới, tôi cũng vừa mới gặp cậu ấy ở trên hành lang.”
“A Nhân, em…” Độ Khánh Thù hơi kỳ quái sao anh lại cáu kỉnh như vậy, khi đang chuẩn bị nói chuyện, lại tiếp xúc với ánh mắt lạnh lẽo, cảm thấy cả người cũng bắt đầu rùng mình, cảm giác giống như lần đầu tiên nhìn thấy anh vậy, khiến cho người ta không tự chủ được mà sợ hãi.
“Cút!” Kim Chung Nhân nhẹ nhàng phun ra một chữ, lại bao hàm lực uy hiếp, giống như một trận mưa đá đập tới, không hề lưu tình.
Phác Xán Liệt đứng ở một bên vội vàng ra hiệu cho Độ Khánh Thù, ý bảo cậu đi ra ngoài cùng mình, nhưng người nào đó vốn không có ý định rời đi, đứng đằng kia không động đậy chút nào, đứa bé đáng thương, chắc bị dọa đến sợ.
Vì lý do an toàn, anh từ từ rút lui trước, muốn giải quyết từ đầu đến cuối chuyện giữa hai vợ chồng, đóng cửa lại mà giải quyết cho tốt, ôi… A di đà Phật, Độ thiếu gia, bản thân tự cầu phúc đi!
“A Nhân, anh làm sao vậy?” Độ Khánh Thù xách theo hộp giữ ấm định tiến lên, kết quả bị ánh mắt lạnh như băng của anh làm cho khiếp sợ đứng tại chỗ, hai chân không tự chủ bị đóng lại trên mặt đất, vẻ mặt khó hiểu, rốt cuộc A Nhân làm sao đây? Tại sao bây giờ anh xem như xa lạ thế? Hoàn toàn không cưng chiều cậu giống như bình thường, là người yêu của cậu, nếu không phải biết anh là con độc nhất, cậu còn muốn hoài nghi có phải anh có anh em song sinh, còn bản thân mình chỉ đi nhầm văn phòng mà thôi.
“Câm miệng! Cậu không xứng gọi tên tôi!” Trong tròng mắt đen của Kim Chung Nhân bắn ra ý lạnh khiếp người, khiến tình cảm vui sướng của Độ Khánh Thù khi nhìn thấy anh bị tưới lạnh thấu tim.
“Em…” Độ Khánh Thù bị dáng vẻ của anh dọa sợ đến mức bờ môi run rẩy, ngập ngừng nói nhưng không biết mở miệng như thế nào, không trách được vẻ mặt xoắn xuýt quái gở của Phác Xán Liệt; trách không được khi anh ta nghĩ tất cả biện pháp ngăn cản mình tới tìm anh; không trách được mà nói tâm tình của anh không tốt.
Thì ra anh ta không bị động kinh, cũng không lừa gạt mình, chỉ có điều cậu không nghĩ ra đến tột cùng là vì cái gì? Tại sao sau khi từ Cairo trở về anh lại thay đổi thành thế này? Tại sao anh lại hung dữ quát mình như vậy?
Uất ức trong lòng chồng chất, toàn bộ tích ở trong lồng ngực cậu, mang theo tiếng “Không xứng với”, tất cả tràn vào trong đôi mắt, nước mắt uất ức giống như sợi trân châu bị cắt đứt cuộn trào mênh mông.
“Không cho phép khóc! Nhìn bộ dạng nhu nhược đáng thương này của cậu, chắc hẳn mỗi lần đều như vậy nên bắt được trái tim đàn ông hả? Hoa lê đái vũ, mơ tưởng hão huyền quyến rũ đàn ông?” Kim Chung Nhân đứng lên đi về phía cậu, ngón tay thô lỗ nắm lấy cằm của cậu, khóe miệng thốt ra châm chọc lạnh lẽo, mỗi một chữ đều giống như đinh đóng vào trong lòng Độ Khánh Thù.
“Anh nói oan em.” Mắt to ngập nước của Độ Khánh Thù dâng lên một màn hơi nước, trong lòng tràn đầy bi thương.
Kim Chung Nhân cười như ác ma chuyển thế, tăng thêm sức lực trong tay, “Oan uổng cậu? Cậu dám nói tôi oan uổng cậu! Bản thân làm gì tối hôm qua chẳng lẽ đã quên nhanh như vậy?”
Trong nháy mắt trong lòng Độ Khánh Thù xẹt qua dự cảm xấu, hồi tưởng từ khi mình từ cửa bước ra đến nơi này, dọc theo đường đi ngược lại bị vài ánh mắt khác thường của vài người, lúc đó cậu vẫn không biết có chuyện gì, chỉ coi mọi người có lòng hiếu kỳ nặng, chỉ nhìn đôi mắt cậu mà thôi, liên tưởng đến lời nói của Phác Xán Liệt cùng biểu hiện lúc này của a Nhân, cậu không khỏi hoài nghi rốt cuộc tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì.
“Anh đã đồng ý sẽ tin tưởng em, cho dù có hiểu lầm cũng sẽ nói ra, anh không thể… đối với em như vậy.” Cậu ngăn nước mắt, dáng vẻ điềm đạm đáng yêu.
Nụ cười lạnh trên khóe môi Kim Chung Nhân từ từ lan ra, trong tròng mắt đen đầy tia máu không thấy chút tình ý, lạnh lùng đến mức khiến người ta sợ hãi, nhìn dáng vẻ Độ Khánh Thù như đang nhìn người xa lạ.
Đột nhiên, anh lui về phía sau hai bước, cầm một phần tờ báo từ trên bàn vung lên trước mặt Độ Khánh Thù, “Tin tưởng cậu? Cậu muốn tôi lấy cái gì tin tưởng cậu?” Anh nói từng câu từng chữ, đau đớn thoáng hiện nhanh không thể quan sát trong một vùng đỏ thẫm, trời mới biết tối hôm qua anh trôi qua được như thế nào? Cả một đêm không ngủ, đứng bên cửa sổ hút thuốc cả đêm, nhìn bóng đêm nhiều màu sắc kia, anh có một kích động muốn hủy diệt.
Khi tia sáng mặt trời đầu tiên lúc sáng sớm dâng lên từ trên đường chân trời thì anh mới trở lại ghế dựa, đống tàn thuốc như một núi nhỏ tỏ rõ trong lòng anh có bao nhiêu lo lắng hấp tấp, một âm thanh nói cho anh biết phải tin tưởng nai con, nhưng một âm thanh khác lại đang phản bác quan điểm của mình, tin tưởng? Lấy cái gì để tin tưởng? Coi như nai con về nhà lúc khuya, nhưng hơn nửa đêm sao Diệp Thành Huân lại chạy đến phòng của cậu? Còn nghe điện thoại giúp cậu?
Có quá nhiều chuyện không thể giải thích được, anh cũng không thể thuyết phục bản thân, rút từng điếu từng điếu thuốc ra, chỉ có như vậy, mới có thể hóa giải phiền não trong lòng anh, vốn định đợi đến trời sáng, muốn nai con sẽ giải thích hợp lý cho anh một chút. Liền phân phó thư ký pha cho anh một ly cà phê, làm trơn nhuần cổ họng đã khàn, mở báo buổi sáng, tít trang đầu kia đập vào mắt khiến mắt anh trợn trắng rồi.
Trên giường lớn ở khách sạn, hai người nam ôm nhau ngủ, mặc dù đắp chăn, nhưng trên chăn có một khoảng không có gì che đậy! Rất rõ ràng, hai người đều không một mảnh vải che thân, hơn nữa tư thế ngủ thân mật khiến cho người ta buộc lòng phải suy nghĩ về phương diện kia, tựa đề càng không rõ ràng công bố anh bị đội nón xanh!
Người con trai của Kim thiếu Độ Khánh Thù vs anh trai Diệp Thành Huân, tình yêu cấm kỵ trần trụi!
Bên trong đưa tin tường tận lại càng khó coi, anh đã hoàn toàn trở thành chuyện cười của cả thành phố C! Phản bội cao giọng khiến cho anh không thể tiếp tục chịu đựng, thêm căn cứ trong điện thoại tối qua chứng thực, đau đớn trong lòng anh từng chút từng chút lan tỏa ra, người con trai này được anh cưng chiều trong tâm khảm lại có thể thừa dịp anh không ở nhà đâm cho anh một đao trí mạng, quả thật so với khoét tim anh còn khó chịu hơn, anh yêu cậu như vậy, coi cậu là duy nhất của mình, cũng là người duy nhất mang lại ấm áp cho anh, để cho anh muốn kết liền cành cùng cậu.
Nhưng hôm nay, hành động việc làm của cậu giống như mạnh mẽ tát anh một cái, khiến cho anh trở thành đối tượng nhạo báng của mọi người.
Chính bởi vì để ý, tim của anh mới có thể đau đớn như vậy, đây là một cảm giác chưa từng có, năm đó khi mẹ rời đi, anh chỉ đau lòng. Mà bây giờ, lại là một nỗi đau không cách nào nói rõ, liên tiếp xé rách lòng anh, khiến cho anh trở nên vô cùng luống cuống, nỗi tức giận được giấu đi, giống như bất kỳ lúc nào cũng có thể bùng nổ.
Nai con, sao em nỡ thừa dịp lúc anh ra nước ngoài tới phòng khách sạn cùng người đàn ông khác? Em có nghĩ tới khi anh biết rồi sẽ nghĩ như thế nào? Mở miệng một tiếng anh trai, lời thề son sắt nói giữa hai người chỉ có tình thân, chỉ còn lại tình thân con mẹ nó lại đi khách sạn! Chỉ còn lại thân tình con mẹ nó cởi hết đồ ngủ chung? Chỉ còn lại thân tình liền nói tình yêu bị cấm kỵ?
Lúc làm điều này, em coi anh là cái gì?
Mặc dù tờ báo tuy nhẹ, nhưng bị anh vung mạnh như vậy, cảm giác đau đớn tại vùng da bị ma sát vẫn rõ ràng như vậy, Độ Khánh Thù lảo đảo thiếu chút nữa đứng không vững, hộp tiện lợi xách trong tay “Bịch” một tiếng rơi trên mặt đất, âm thanh kia giống như búa sắt đánh vào trong lòng anh, nỗi đau không cách nào nói ra lan tràn không tiếng động.
Cậu cầm tờ báo lên liếc mắt nhìn, chỉ liếc mắt một cái, cả người cậu liền ngây dại, không dám tin trợn to hai mắt, đây là chuyện xảy ra tối hôm qua? Sao cậu lại cùng anh trai ôm ấp nằm dưới một cái mền, hơn nữa… thân không có gì?
Còn có tiêu đề cùng nội dung bài báo dài khiến cho cậu kinh hãi, không trách được a Nhân lại tức giận như vậy, thì ra bởi vì chuyện này? Thật buồn cười, ngay chính bản thân cậu một chút ấn tượng cũng không có, chẳng lẽ khách sạn này là nơi tối hôm qua cậu đi đón anh trai, ý là cậu bị anh trai tính toán sao? Tại sao anh ấy lại muốn làm vậy? Tại sao lại làm như vậy đối với cậu? Dù sao bọn họ cũng là anh em sống chung nhà vài chục năm!
Sao sự việc lại diễn biến thành như vậy? Cậu không hiểu, thật sự không hiểu, cuộc sống của mình lại trắc trở như vậy, nhấp nhô như vậy sao? Thật vất vả mới có được hạnh phúc lại bị vặn đứt như thế.
Kim Chung Nhân nhìn dáng vẻ của cậu, trong lòng nổi lên mối phiền não không hiểu nổi, sắc mặt lạnh lùng, châm chọc bên môi từ từ lan rộng, có mấy lời không tự chủ được cứ thốt ra rồi: “Cậu cứ ti tiện như vậy? Đã ở trên giường của tôi lâu như vậy, khi anh ta vừa về cậu liền quản không được trái tim của mình à? Thừa dịp lúc tôi đi công tác liền chạy ra ngoài thuê phòng cùng anh ta? Lại còn truyền đi ảnh chụp như vậy? Muốn cho tôi đội nón xanh? Anh ta tốt hơn tôi sao, anh ta có thể thỏa mãn cậu hơn tôi sao? Khiến cho cậu lưu luyến đến mức phải chụp hình lại? Vậy có muốn tôi chụp giúp cậu một bộ?”
Độ Khánh Thù ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn về phía anh, không thể tin anh lại có thể nói ra lời này, giống như một con dao găm sắc bén không chút lưu tình cắm vào trái tim cậu, đau đến mức tứ chi bách hài * của cậu đều tê dại, máu toàn thân giống như đã đông lại, ngay cả hô hấp cũng đã ngưng trệ, trừ đau ra, cậu không còn cảm giác gì.
(*) tứ chi bách hài: tứ chi = hai tay hai chân, bách hài = trăm xương
Nước mắt uất ức theo khóe mắt từng giọt lại từng giọt chảy xuống, cứng nhắc không ngừng lắc đầu, “Em không có, thật sự em không có…”
Cậu không có, cậu đã sớm không còn bất kỳ tình cảm gì với anh trai, toàn tâm toàn ý thích người đàn ông tên là Kim Chung Nhân này, nhưng khả năng anh tin tưởng cậu không nhiều như cậu tưởng tượng, chẳng lẽ cậu lớn lên thật sự giống như người con trai lẳng lơ sao? Thấy một yêu một? Chân đứng hai thuyền?
Tính ra, hai người đã ở chung với nhau được hơn nửa năm rồi, chẳng lẽ anh không hiểu rõ bản tính của mình sao?
Mặc dù cậu không biết rốt cuộc ảnh chụp này là chuyện gì, nhưng cậu có thể xác định tối hôm qua mình không xảy ra quan hệ với anh trai, là người từng trải cậu hiểu biết rõ triệu chứng sau khi xảy ra sự việc này, cho nên cậu có thể khẳng định sự trong sạch của mình, chẳng qua bị cởi quần áo chụp ảnh chung với người đàn ông khác… Là một nam sinh có quan niệm truyền thống trong nội tâm, cậu quả thật không thể tiếp thu, anh trai, anh vẫn coi em là em trai sao? Anh làm như vậy, khiến cho em quá thất vọng, hóa ra, anh không hy vọng em hạnh phúc như vậy.
Đáy mắt thâm sâu nhiễm lên một tầng bi thương không tan được, khiến người ta thống khổ hơn khi bị chính anh trai mình bán đứng, ông trời quả nhiên không muốn thấy cậu, không muốn cậu gặp chuyện tốt, thỉnh thoảng lại cho một dao, khiến cho cậu máu tươi giàn giụa, nhớ kỹ cả đời.
“Không có? Nếu không có thì hình này là sao? Cậu cho rằng tôi là kẻ ngu hay ngu ngốc? Cậu câu kết làm bậy với người tình cũ ở sau lưng tôi, còn bò lên giường, cậu có biết làm thương tổn người khác bao nhiêu không?” Giọng nói Kim Chung Nhân lạnh lẽo thấu xương, nhìn về phía người gây sự Độ Khánh Thù.
Cậu vô tội trợn to hai mắt, trong nháy mắt, nước mắt nóng bỏng trong hốc mắt lại tràn ra, “Tối hôm qua em bị gài bẫy, em tuyệt đối không biết…”
Cậu chưa kịp nói xong, Kim Chung Nhân liền rống to một tiếng, “Đủ rồi! Tôi không muốn nghe nói láo thêm! Một lần lại một lần, cậu không cảm thấy buồn nôn sao?”
Đột nhiên, khóe môi anh tách ra thoáng hiện nụ cười lạnh yếu đuối tự giễu, “Nai con, cậu đã từng nghĩ tới chưa, Kim Chung Nhân tôi cũng có trái tim?”
“A Nhân…” Độ Khánh Thù nức nở mở miệng, bả vai run run, sao cậu có thể cho rằng anh không có trái tim, anh đối tốt với cậu, cưng chiều cậu đều là hạnh phúc cậu chưa bao giờ từng trải nghiệm, cậu sẽ nhớ kỹ cả đời.
Hôm nay cậu tới đây tuyệt đối không muốn gây gổ với anh, cậu cố ý làm hộp cơm tình yêu đưa tới đây, muốn anh ăn cơm thật ngon, chút ý bảo dưỡng dạ dày, hơn nữa còn chuẩn bị nói cho anh biết tin tức mình đang mang thai bé cưng, xem ra… Cậu đã mất đi tư cách nói lời này rồi, tình yêu, quả nhiên không phải do một người định đoạt.
“Câm miệng! Cậu, không, xứng, gọi, tên, tôi!” Kim Chung Nhân tiến lên một bước giữ thật chặt cẳm của cậu, sức lực lớn đến mức khiến cậu có cảm giác xương đã hơi đau đớn rồi, nhưng cậu chỉ lộ ra một nụ cười đau khổ, thân thể đau đớn sao so được với nỗi đau trong lòng?
Cậu biết anh không thể nào tin tưởng mình, anh là một người đàn ông có ham muốn giữ lấy mãnh liệt như vậy, sao chịu được người con trai của mình nằm chung giường với một người đàn ông khác, còn bị cởi quần áo, ngay cả không làm gì, cũng không thể tha thứ.
Cậu an ủi bản thân không thể khóc, coi như rời khỏi nơi đây, cũng phải tự nhiên mà rời đi, nhưng vì cái gì mà lòng của cậu đau như vậy? Nội tâm giống như bị kim châm, cả người mềm nhũn vô lực, chỉ muốn tìm một chỗ yên tĩnh mà dừng lại.
“Vậy em không quấy rầy anh…” Lúc Độ Khánh Thù nói câu này, không nhịn được mà lệ rơi đầy mặt, xoay người, ép bản thân không được khóc, nhưng nước mắt vẫn không tự chủ được mà rơi xuống, một giọt, hai giọt, ba giọt…
Cậu cảm giác hai chân trống rỗng giống như giẫm trên bông vậy, mỗi một bước phải cố hết sức, thật vất vả mới rời khỏi phòng làm việc khiến cho người ta hít thở không thông, cậu cũng không nhịn được nữa, mặc cho nước mắt từng giọt từng giọt rơi không ngừng, nhỏ giọng nức nở.
Mà sau khi cậu đi ra ngoài, bên trong phòng Kim Chung Nhân cũng khổ sở đến cau mày, một quyền đấm trên kính cửa sổ, mặc cho bột thủy tinh cắm vào trong lòng bàn tay cùng mu bàn tay, máu tươi cứ ồ ồ chảy ra, theo ngón tay anh rơi trên sàn nhà, nhìn mà thấy ghê.
Nhưng dường như anh không có chút cảm giác nào, có lẽ, đau đến cực hạn chính là như vậy thôi.
Phác Xán Liệt ở xa nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt của Độ Khánh Thù, trong lòng không khỏi thở dài một hơi, xem ra, lúc này cậu chủ đã tức giận tới cực điểm rồi, hoàn toàn không nể tình, mặc dù anh không biết rốt cuộc ở bên trong hai người đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn dáng vẻ đau lòng như vậy của Độ thiếu gia, anh cũng đoán được tám, chín gần mười rồi. ╮(╯▽╰)╭
“Độ thiếu gia, tôi đưa cậu xuống dưới.” Anh còn có chút không đành lòng.
Độ Khánh Thù đã không có cách nào lên tiếng, hai mắt đẫm lệ lắc đầu, trực tiếp đi về phía thang máy vừa rồi cậu đi lên, trở về đường cũ, lúc đi qua phòng khách, kéo tới không ít ánh nhìn chăm chú của công nhân viên, nhưng cậu không để ý chút nào, dù sao thanh danh của cậu đã đủ thối, còn có quan hệ gì chứ?
Một đường rời khỏi tòa nhà tập đoàn Kim thị tư, tinh thần cậu vẫn hoảng hốt, thế giới ở trước mắt cậu bỗng trở nên hỗn độn, không phân biệt ra Đông Tây Nam Bắc, không biết đi bao lâu rồi, cậu mơ mơ màng màng băng ngang qua đường, hoàn toàn không ngờ tới có một chiếc xe đột nhiên lao qua, cậu sững sờ xoay người ——
Không đợi cậu kịp phản ứng, liền cảm giác mình bị thứ gì đó quẹt qua, đặt mông trên đất, trong nháy mắt bụng truyền đến một cơn đau thắt lại, khiến cho suy nghĩ của cậu trở nên mờ ảo, trong lòng tự giễu thầm nghĩ: chẳng lẽ cậu phải chết? Đau quá, đau quá....
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro