Chap 6
Tôi = Tiêu Chiến
.
.
.
.
_________
_Tôi nhìn họ xuyên qua đám đông cười đùa vui vẻ, giống như một cặp đôi được đất trời định sẵn. Cho dù đã sớm đoán được cảnh tượng này nhưng khi tận mắt nhìn thấy tôi vẫn như cũ giống như bị người ta nặng nề tát một cái ,trái tim nhảy lên liên hồi ,dây leo bất an gắt gao quấn lấy ,lại không ngừng siết chặt, đau đến mức tim tôi như muốn nổ tung ra, trong đầu tôi như chia thành hai mảnh gân xanh trên trán từng chút một hiện lên nhưng tôi không làm gì cả chỉ đứng đây nhìn họ nắm tay nhìn họ mỉm cười chào hỏi mọi người. Tôi thấy có người đi về phía Nhất Bác vỗ bả vai anh ấy chỉ chỉ về phía tôi. Nhất Bác nghiêng đầu nhìn qua, tôi không mặc vest sang trọng cũng đã rất gầy lâu lắm rồi tôi không dám nhìn vào gương sợ nhìn thấy xương gò má mình đang dần lộ ra rồi nhìn thấy gương mặt mình dần hóp lại. Tôi biết anh ấy đã nhìn thấy tôi, bởi vì sắc mặt anh ấy thoáng cái đã thay đổi rất khó coi.
_ Cách đám đông náo nhiệt chúng tôi cứ từ xa nhìn nhau như vậy, tôi chỉ lặng lẽ nhìn anh ấy không cười cũng không khóc nhìn thấy anh ấy thay đổi sắc mặt tránh khỏi tay Hải Quỳnh ,muốn bước đến chỗ tôi, cách một đám người bước chân anh ấy có vẻ gian nan ,tôi lại đột nhiên cười với anh ấy sau đó xoay người rời khỏi nơi này. .
.
.
___
_ Về đến nhà tôi đi thẳng đến gian phòng cũ trước đây trong đầu loạn thành một đoàn dây dưa lẫn nhau, có thế nào cũng không gỡ được. Dây leo ở trái tim càng cuốn càng chặt như thể một giây sau sẽ nổ tung lồng ngực
_ Cuối cùng tôi không giữ nổi bình tĩnh tôi quét mọi thứ trên bàn làm việc xuống âm thanh hỗn độn vang vọng khắp nhà..... Không đủ...... những cuốn sách đặt trên kệ bị tôi điên cuồng xé rách,giấy vụn bay rải rác trên mặt đất giống như một trận tuyết trái mùa.....Vẫn không đủ.... tôi kéo đổ kệ bày đồ trang trí nhỏ, đập vỡ những đồ thủ công mỹ nghệ Nhất Bác đi công tác mua về cho tôi, dục vọng phá hoại đan xen với tức giận, xúc động tình cảm như đang giễu võ dương oai trong đầu tôi ,sao phô trương thanh thế và sức mạnh để khoe khoang hoặc đe dọa. Mặt đất là một mớ hỗn độn đến lộn xộn giống như cuộc sống tan vỡ của tôi...
_ Lúc tôi lấy lại tinh thần trên tay đã cầm một cây kéo mà Kiên Quả cũng gào dưới chân tôi ,tiếng chó kêu sắc bén lại dồn dập ,thấy tôi rũ mắt nhìn nó, nó chợt an tĩnh lại, há miệng lè lưỡi như đang cười ngây ngô. Kéo trong tay tôi rơi xuống đất Kiên Quả vội vàng nhào về phía tôi vừa chạy vừa kêu. Tôi đờ đẩn ôm nó vào lòng, nó liền dùng chiếc đầu xù xì lông ra sức cọ cọ tôi ,thân thể nho nhỏ nhưng ấm áp, tôi ôm nó đột nhiên rơi nước mắt tất cả xúc động rút đi ,phá hoại không mang lại cho tôi hài lòng mà chỉ để lại trong tim tôi một lỗ đen sâu không đáy tra tấn như vậy.
_ Lúc Nhất Bác về nhà tôi đã dọn dẹp xong phòng ,anh ấy muốn nói chuyện với tôi .Tôi ngồi trên ghế sofa mỉm cười nhìn anh ấy ,tôi biết anh ấy muốn giải thích nhưng không biết làm thế nào mở miệng ,tôi ở cạnh anh ấy 4 năm cùng anh ấy trải qua nhiều thứ ,Nhất Bác không giỏi ăn nói nhưng trật tự rõ ràng, tất cả lời nói phát ra từ miệng anh ấy đều lạnh như băng, là tôi từng chút từng chút một dạy anh ấy làm sao để đối phó với khách hàng khó chịu, làm sao để tiếp chuyện bạn học cũ ,anh ấy hiện tại đã thành thạo những trường hợp giải thích thế này chỉ là khi xuất hiện trên người tôi người này lại tích chữ như vàng. Trước kia tôi cảm thấy anh ấy có là dạng gì tôi cũng yêu hiện tại nghĩ lại có lẽ cũng chỉ vì không có gì để nói cùng tôi mà thôi.
_ Tôi cười mở miệng chặn tất cả lời anh ấy muốn nói :
TC_" Không sao, em biết Hải Quỳnh vừa về nước không có bạn bè gì...anh muốn giúp chị ta nên dẫn chị ta đi dự tiệc "
_Sắc mặt Nhất Bác thay đổi :
NB_" Ừm "
TC_" Không sao "
_Tôi nhìn anh ấy âm thanh dịu dàng :
TC_" Em không ngại "
_ Nhất Bác nhìn tôi không nói lời nào, bốn mắt nhìn nhau ,tôi vẫn luôn nhẹ nhàng nhìn anh ấy. Hơn nửa ngày sau cuối cùng anh ấy cũng rời tầm mắt ,lại bỗng nhiên ôm lấy tôi, ôm rất chặt giống như muốn khảm tôi vào thân thể của anh ấy làm tôi có chút không thở nổi, hơi thở ấm áp nam tính rơi vào tai tôi
_Gọi đầy thân mật :
NB_" Chiến Chiến...Em gầy rồi "
_ Tôi chỉ cười không đáp, mùi đàm hương trộn lẫn hương hoa hồng vây quanh tôi, cứng rắn khắc chế cảm giác buồn nôn của mình.
.
.
.
____
_ Sáng hôm sau thức dậy tôi vẫn tiễn anh ấy đi làm như bình thường, vốn tưởng rằng anh ấy muốn đi. Nhất Bác lại đột nhiên dừng bước ở phòng khách
NB_" Chiến Chiến "_anh ấy dịu dàng nói
NB_" Anh quên thắt cà vạt "
_ Tôi có chút bất đắc dĩ lên lầu tiện tay chọn một cái đưa cho, anh ấy không nhận cúi đầu nói :
NB_" Chiến Chiến giúp anh "
_ Tôi nghe lời thắc giúp anh ấy, Nhất Bác cúi đầu ngoan ngoãn chờ tôi.
TC_" Xong rồi "
_ Thắt xong ,thắt lưng bỗng nhiên bị người ta kéo lại ,tôi lao về phía trước dính vào thân thể người đối diện, tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy
TC_" Nhất B- "
_ Mọi lời nói đều bị chặn trở về ,trên môi một mảnh ấm áp. Nhất Bác bóp eo tôi hôn tôi, rất hung dữ nhưng công thành cướp đất, giống như thú dữ xé rách lớp ngụy trang mang theo dục vọng hung ác, lúc tách ra đuôi mắt người kia mờ nhạt xuất hiện một màu đỏ mỏng, tôi chỉ nhìn anh ấy không nói gì, Nhất Bác lại hôn lên trán tôi khóe môi khẽ nhếch
NB_" Anh đi đây Chiến Chiến "
_ Tôi mĩm cười nói " Tạm biệt "
.
.
__________________
Flop quá bà con ơi 😤
⭐
⭐
⭐
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro