Chương 14

Vương Thanh Phong liếc mắt nhìn cái ót hồng hồng của Tiêu Tỏa , đầu tiên nghĩ đến chính là quần áo có vấn đề, quay đầu liền nói với chủ cửa hàng: "Bà chủ, quần áo của bà ở đây có vi khuẩn."

"Gì cơ?" Bà chủ nghe không hiểu.

"Quần áo của bà có vi khuẩn." Vương Thanh Phong nhắc lại một lần.

Bà chủ hỏi: "Vì sao lại nói là vi khuẩn?"

Vương Thanh Phong nghĩ nghĩ, nói: "Chính là đồ bẩn."

Bà chủ nhanh chóng cãi lại: "Nói bậy, quần áo nhà tôi vô cùng sạch sẽ đấy."

"Vậy tại sao tam oa tử nhà tôi đây lại bị dị ứng?"

"Dị ứng cái gì, đó là rôm."

"Gì?"

"Rôm!" Bà chủ như đinh đóng cột mà nói.

Rôm?

Mọc rôm?

Quan tâm sẽ bị loạn, Tiêu Chiến lúc này mới kịp phản ứng, là rôm, đúng là rôm, cậu còn tưởng bị côn trùng đốt hay cái gì khác, doạ cậu nhảy dựng.

Vương Thanh Phong giờ cũng mới nhận ra điều này, hỏi: "Sao lại mọc rôm thế?"

Bà chủ nói: "Nóng, phơi nắng, không có việc gì, thoa ít phấn rôm là khỏi."

Vương Thanh Phong thở phào nhẹ nhõm một hơi, ngược lại nói: "Vậy bộ quần áo kia bà giảm cho chúng tôi một mao tiền."

"Gì hả?"

"Hai khối bốn."

"Đã nói là hai khối năm rồi."

"Con nhà tôi mọc rôm rồi."

Chủ cửa hàng giả vờ giận mà nhìn Vương Thanh Phong: "Ôi, điều này cũng trách ta sao, nhóc con, bà đây thấy rồi mà, mi đây là muốn ép giá, rồi rồi rồi, hai khối bốn thì hai khối bốn, mặc thoải mái lần sau lại tới mua."

Vương Thanh Phong lập tức cười, nói: "Yên tâm bà chủ, người như bà đảm bảo buôn bán phát đạt, lần sau khẳng định tới chỗ bà mua!"

Cuối cùng bằng Vương Thanh Phong "mặt dày mày dạn", bằng hai khối bốn mua được bộ quần áo cho Tiêu Tỏa , dư lại một mao tiền, mua hai cái bánh bao thịt lớn cho Tiêu Tỏa .

Tiêu Tỏa mỗi tay một cái, ngoan ngoãn ngồi trong ngực Tiêu Chiến , đưa một cái bánh bao lớn để tới miệng Tiêu Chiến, nói: "Ba ba, ba cũng ăn."

Tiêu Chiến cắn một cái nói: "Ăn ngon."

Vương Thanh Phong thấy đi qua nói: "Tam oa tử, cho chú một miếng nữa."

Tiêu Tỏa lấy tay nhỏ bé cầm chặt bánh bao thịt, xoay người sang một bên, phòng bị Vương Thanh Phong nói: "Không cho."

Thật keo kiệt!

Vương Thanh Phong run rẩy khoé miệng một chút.

Tiêu Chiến cười rộ lên.

Đi ra khỏi phố bán quần áo, vào một hiệu thuốc mua phấn rôm, về Vương gia, nhờ Vương mẫu đang ở nhà đun hộ một bồn nước ấm, tắm rửa cho Tiêu Tỏa , ót, cổ, bả vai, sau lưng bôi một tầng phấn rôm, toàn thân trắng trắng, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, đáng yêu cực kỳ.

"Ba ba, con như vậy cũng xinh đẹp sao?" Tiêu Tỏa hỏi.

Thật tự kỷ!

Tiêu Tỏa bất đắc dĩ mà nói: "Xinh đẹp, rất xinh đẹp, nhưng mà, con phải trần truồng ngồi trước quạt không được động."

Tiêu Tỏa nghiêng đầu nhỏ hỏi: "Vì sao ạ?"

"Bởi vì rôm phơi nắng sẽ mọc lại, bộ đồ mới đang giặt sạch, buổi chiều phơi nắng xong rồi mới mặc được."

"Nhưng mà con muốn cùng ba đi bán kem cây."

"Không cho con bán."

"Con muốn đi cùng ba ba."

"Không cho đi, con ở đây với ông Vương ." Ông Vương chỉ Vương phụ.

"Con muốn đi theo ba ba."

"Không cho!" Tiêu Chiến nghiêm mặt.

Tiêu Tỏa không có cách, tức giận mà quay mặt sang hướng khác, "Hừ" một tiếng.

Tiêu Chiến cũng không để ý tới bé, kem cây làm xong, liền cùng Vương Thanh Phong ôm ra đường cái bán, bởi vì có nhân khí hai ngày trước tích luỹ, cho nên Tiêu Chiến , Vương Thanh Phong không cần thét to, đã có công nhân tự mình tới mua. Tiêu Chiến , Vương Thanh Phong nhanh chóng lấy tiền tìm kem, để ý phát hiện mọi người đều nhìn phía sau Tiêu Chiến , Vương Thanh Phong.

Tiêu Chiến , Vương Thanh Phong nghi hoặc mà quay đầu lại, quay đầu lại liền thấy được Tiêu Tỏa .

Tiêu Tỏa không cởi trần nữa, mà mặc quần áo, quần áo cũ, nhưng là ngắn tay, quần mặc ngược, còn đi giày da của người lớn, là giày da! Ót, cổ là một tầng phấn rôm trắng trắng, nhìn thấy Tiêu Chiến khuôn mặt nhỏ nhắn nở rộ nụ cười, trong thanh âm mang theo vui sướng, gọi: "Ba ba! Ba ba!"

Tiêu Chiến : "..."

Vương Thanh Phong: "..."

"Ba ba!"

"Ai cho con lại đây?" Sắc mặt Tiêu Chiến nghiêm túc.

Nụ cười nhỏ của Tiêu Tỏa trong nháy mắt ngưng lại, tay nhỏ bé che miệng, ánh mắt nháy mắt ngập nước, không dám nhìn Tiêu Chiến , thanh âm bé tí như ruồi, nói: "Muốn tìm ba ba."

"Cái gì?" Tiêu Chiến đi qua hỏi.

"Con muốn tìm ba ba." Tiêu Tỏa nói.

Tiêu Chiến nghe rõ, sau đó cẩn thận xem xét Tiêu Tỏa , hỏi: "Quần áo ai mặc cho."

Tiêu Tỏa nói: "Con tự mặc."

"Giày da của ai?"

"Con cũng tự đi." Dù sao giày cũ cũng không thấy, nhìn thấy cửa nhà có một đôi giày liền đi.

"Của tiểu thúc tớ." Vương Thanh Phong tiếp một câu.

"Tiểu thúc cậu?" Tiêu Chiến hỏi.

"Ừ, có khả năng mấy ngày này tiểu thúc sẽ về, nên ba tớ mới giúp thúc đánh giày da đó."

Tiêu Chiến hoảng sợ, tuy rằng chưa từng thấy tiểu thúc của Vương Thanh Phong, nhưng từ miệng Vương Thanh Phong biết được tiểu thúc Vương Thanh Phong là một người vừa có chí lớn lại có điểm cao ngạo, vả lại phòng tiểu thúc Vương Thanh Phong cho tới bây giờ đều không dính một hạt bụi, chỉnh chỉnh tề tề, ngẫu nhiên nghe Vương phụ Vương mẫu đề cập, cảm giác tiểu thúc Vương Thanh Phong là một người đã khó chơi lại sạch sẽ, ra vẻ không quá thích trẻ con, nếu biết Tiêu Tỏa đi giày da của y, phòng chừng sẽ không đi đôi đấy nữa.

"Không sao, tiểu thúc tớ sẽ không biết đâu." Vương Thanh Phong cười nói.

"Vậy cũng không thể đi vào rồi chạy tới đây đâu."

Tiêu Chiến nhanh chóng ôm Tiêu Tỏa lên, giày da cởi ra, đối mặt với Tiêu Tỏa , vừa lúc kem đã bán xong, cậu ôm Tiêu Tỏa về lại Vương gia, nghiêm khắc phê bình hành vi của Tiêu Tỏa , không được sự cho phép đã mặc đồ người khác giày của người khác, lấy đồ của người khác là sai, mà một đứa trẻ chạy loạn trên đường, vạn nhất bị bắt cóc thì làm sao?

Tiêu Tỏa bị mắng cúi đầu.

Tiêu Chiến hỏi: "Biết sai chỗ nào chưa?"

Tiêu Tỏa gật đầu.

Tiêu Chiến hỏi: "Sai ở đâu?"

Tiêu Tỏa đáp: "Đi giày của người khác, lại không nghe ba ba nói."

"Lần sau như thế nào?"

"Không lấy đồ người khác, nghe ba ba nói."

Tiêu Chiến ngồi xổm bên người Tiêu Tỏa, cởi quần áo trên người Tiêu Tỏa ra, để Tiêu Tỏa ngồi ở chỗ mát, cậu đi xem giày da của tiểu thúc Vương Thanh Phong một chút, sau đó mới để giày da bên cạnh giường ở phòng phía tây, cuối cùng ngồi cùng Tiêu Tỏa , dỗ dỗ Tiêu Tỏa , chỉ trong chốc lát Tiêu Tỏa lại vui vẻ.

Thời tiết nóng buổi chiều biến mất, Tiêu Chiến ôm Tiêu Tỏa , cùng Vương Thanh Phong ra chợ mua nguyên liệu làm kem, bắt đầu công tác cho ngày mai, làm hoàn tất mọi thứ xong, đã chạng vạng.

Tiêu Chiến cưỡi xe đạp của Vương Thanh Phong, mang Tiêu Tỏa về nhà.

Tiêu Tỏa mặc đồ mới đi giày mới, ngồi phía trước, hai cái chân ngắn vui vẻ mang vung vảy, gọi "Ba ba!"

"Ơi?"

"Con mặc đồ mới nè."

"Ừ."

"Bộ đồ mới nhìn đẹp quá đi."

"Ừ."

"Con mặc đồ mới cũng dễ nhìn quá đi."

"..."

Trở về đến nhà, hoàng hôn đã tắt.

Tiêu đại oa, Tiêu nhị oa vừa mới chơi đùa về, thấy Tiêu Tỏa mặc đồ mới, ánh mắt lập tức liền thẳng.

"Tam oa tử, mi lấy đâu ra đồ mới?" Tiêu đại oa hỏi.

"Ba ba của em mua cho em!" Tiêu Tỏa vẻ mặt kiêu ngạo mà trả lời.

"Bao nhiêu tiền?"

"Hai khối bốn mao tiền."

Tiêu đại oa không cao hứng mà nói: "Hai khối bốn mao tiền? Ba ba của mi lấy đâu ra tiền?"

"Tiền bán lúa mạch." Lời này là Tiêu Chiến dặn Tiêu Tỏa nói.

Quả nhiên.

Tiêu Tả Thành, Tiêu Hữu Thành sau khi nghe được, hai người đều cười, hoàn toàn không tìm tới Tiêu Chiến vì chuyện này, mở miệng gọi đại oa, nhị oa ăn cơm.

Tiêu đại oa thở phì phì mà nói với Hứa Phàm: "Lúa mạch bán hết không để ăn, đói chết mi!"

"Đói chết mi!" Tiêu Tỏa phản bác.

"Mi lặp lại lần nữa."

"Đói chết mi!"

Tiêu đại oa lập tức giơ một bàn tay lên.

Tiêu Tỏa ánh mắt rất nhanh trừng lên, doạ: "Anh đánh em, em sẽ cắn anh!"

"Mi dám cắn tao?"

"Em cắn khóc anh!"

"Đại oa, có ăn cơm không!" Tiêu Tả Thành rống một tiếng.

"Mi chờ đấy!" Tiêu đại oa hung hăng trừng mắt nhìn Tiêu Tỏa một cái, chạy về phía nhà ngói.

"Anh cũng chờ!" Tiêu Tỏa thở phì phì dậm chân, xoay người chạy vào nhà tranh cạnh chuồng heo, nhìn thấy Tiêu Chiến đang mở cửa sổ, hỏi: "Ba ba, ba đang làm gì thế?"

Tiêu Chiến đáp: "Mở cửa số thông khí đó."

"Thông khí làm gì ạ?"

"Thông khí để rôm của con nhanh bay đi hết."

Vì để Tiêu Tỏa không mọc lại rôm, Tiêu Chiến chẳng những mà của sổ, kéo giường ra phía cửa, còn đem hết cả cửa gỗ mở ra.

Tuy rằng cậu và Tiêu Tỏa ở nhà tranh, so ra kém sạch sẽ, mát mẻ như nhà ngói, nhưng may là bốn phía xung quanh nhà tranh là cây hoè rậm rạp, sau nhà tranh có cái ao nhỏ, cửa sổ vừa mở ra, một cơn gió mát tới xoa đi khô nóng mùa hạ.

"Oa! Thật mát quá đi!" Tiêu Tỏa nằm trên giường vui vẻ nói.

"Mát mẻ không?" Tiêu Chiến hỏi.

"Dạ."

"Ót còn ngứa không?'

"Không ngứa, đã sớm hết ngứa rồi ạ."

Tiêu Chiến vươn tay sờ sờ ót Tiêu Tỏa , cảm giác những điểm nhỏ mẩn len, so với ban ngày đỡ hơn nhiều, phỏng chừng không theo cậu chạy ngược chạy xuôi, rất nhanh sẽ khỏi, vì thế nói: " Tiêu Tỏa này, hai ngày nữa ông bà trở về, còn đi theo ông bà, được không?"

Tiêu Tỏa lập tức đáp: "Không cần, con muốn đi theo ba ba."

"Ba ba phải đi kiếm tiền."

"Con cùng ba ba đi kiếm tiền."

"Hôm nay con mọc rôm."

"Ngày mai con không mọc rôm nữa."

"..."

Trước kia Tiêu Chiến thiếu tiếp xúc với trẻ con, cảm thấy trẻ nhỏ cái gì cũng không hiểu, hiện tại mới phát hiện trẻ con kỳ thật hiểu, bọn nhỏ có cách riêng của chính mình để nhận biết thế giới, chân thành, đơn thuần, thuần tuý, nhóm người lớn vĩnh viễn không biết câu tiếp theo của chúng là kinh hỉ hay khiến người khác không nói lên lời.

Dù sao đối với Tiêu Tỏa là không cách nào ăn khớp, cậu chịu phục.

"Ba ba, nhìn trăng kia, thật to nha." Tiêu Tỏa đột nhiên chỉ vào mặt trăng nói.

Tiêu Chiến nhìn trăng, bỗng nhiên nhớ thế kỉ hai mươi mốt, nói: " Tiêu Tỏa , ba ba dạy con một bài thơ, được không?"

"Dạ."

"Đọc theo ba, sàng tiền minh nguyệt quang*"

"Sàng tiền minh nguyệt quang."

"Nghi thị địa thượng sương."

"Nghi hệ... địa thượng...cọc."

Tiêu Chiến sửa đúng Tiêu Tỏa , nói: "Thị sương."

Hứa Phàm đọc theo: "Hệ cọc."

"Sương!"

"Cọc!"

(Cái này Tiêu Tỏa đọc ngọng do phát âm khá giống nhau.

Nguyên bản: 疑是地上霜 ( shì dìshàng shuāng)

Trong lòng Tiêu Chiến nhớ về thế kỷ hai mốt, nháy mắt bị Tiêu Tỏa đánh nát, chuyên tâm mà dạy Tiêu Tỏa : "Nhìn miệng ba - sương."

"Sương."

Tiêu Chiến thở phào nhẹ nhõm một hơi, nói: "Đúng, đọc tiếp nào, cử đầu vọng minh nguyệt."

"Cử đầu vọng minh nguyệt."

"Đê đầu tư cố hương."

"Đê đầu tư cố hương."

Tiêu Chiến nhẹ giọng giải thích: "Đây là một bài thơ nổi tiếng của một nhà thơ cổ, thi nhân gọi Lý Bạch, ông tại nơi khác nhìn ánh trăng, liền nhớ nhà."

"Con không nhớ nhà."

"... Nhưng con vẫn phải học thơ, ba dạy con đọc ba lần, rồi con tự mình đọc xem."

"Dạ."

Ánh trăng như nước, rải lên lá cây xum xoe của cây hoè, như nước suối, gió mát thổi qua, đi vào trong căn nhà tranh, trong nhà tranh lấp loé ánh đèn, đầu Tiêu Tỏa để trên cánh tay Tiêu Chiến mà bi bô đọc: "Sàng tiền minh nguyệt quang/ Nghi hệ địa thượng cọc, sương/ Cử đầu vọng minh nguyệt/ Đê đầu tư cố hương."

"Được, đọc tạm ổn, ngày mai lại đọc, ngủ đi."

"Ba ba ôm con ngủ."

"Trời nóng."

"Con không nóng, rất mát mẻ."

"Ba nóng."

"..."

Chỉ trong chốc lát, Tiêu Chiến đã ngủ.

Tiêu Chiến sờ sờ khuôn mặt Tiêu Tỏa nhỏ nhắn, không đổ mồ hôi, cũng không quá nóng liền an tâm ngủ, ngủ thẳng đến khi cái đồng hồ lớn trong nhà chính kêu "reng reng reng reng" bốn tiến, rạng sáng bốn giờ, cậu mơ hồ mà đứng lên, đóng cửa gỗ cửa sổ nhà tranh, sau đó tiếp tục ngủ, lần thứ hai tỉnh lại, là bị một trận gõ cửa dồn dập đánh thức.

" Tiêu Chiến ! Tiêu Chiến ! Mau dậy đi! Có chuyện rồi."

Tiêu Chiến mãnh liệt đứng dậy.

Tiêu Tỏa cũng tỉnh theo.

*Chú thích: Đây là bài thơ rất nổi tiếng của Lý Bạch.

Tĩnh dạ tứ

Sàng tiền minh nguyệt quang,

Nghi thị địa thượng sương.

Cử đầu vọng minh nguyệt,

Đê đầu tư cố hương.

Dịch nghĩa

Trăn trở trong đêm vắng

Trước giường trăng sáng soi

Ngỡ sương phủ mặt đất

Ngẩng đầu nhìn trăng sáng

Cúi đầu nhớ quê xưa.

Dịch thơ

Đầu giường ánh trăng rọi,

Ngỡ mặt đất phủ sương.

Ngẩng đầu nhìn trăng sáng,

Cúi đầu nhớ cố hương

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: