CHÁP 11: VỊ HÔN THÊ CỦA CHỒNG ANH
Hôm nay là buổi tiệc kỉ niệm 7 năm thành lập Nhất Chiến, như thường lệ, người đại diện phát biểu vẫn là Trưởng phòng quan hệ khách hàng – Tiêu Chiến. Hôm nay Tiêu Chiến trong bộ lễ phục đen rất bắt mắt, tóc mái không vuốt ngược lên để lộ vần trán cao lãnh nữa mà tùy ý chải sang 2 bên, che đi bớt hàng chân mày sắc lạnh. Nhìn anh đứng dưới ánh đèn sân khấu, khom lưng phát biểu khai mạc trước micro chỉ như một cậu sinh viên phát biểu trong buổi lễ tốt nghiệp của mình, chẳng ai nghĩ anh vậy mà đã bước sang tuổi 34. Nhất Chiến tuy không phải là một công ty quá lớn, nhưng cũng nằm trong top các công ty hàng đầu, lại thêm nhiều năm nay quan hệ rất tốt với chính phủ, thường xuyên nhận được gói thầu đảm bảo an ninh mạng của quốc gia khiến cho địa thế càng không thể kinh thường. Các công ty nhỏ hơn cũng như các tập đoàn cùng quy mô đều muốn tạo cơ hội hợp tác. Vị Vương Tổng nào đó nhất quyết không chịu ra mặt, nghe nói gần đây có một lần xuất hiện là vào buổi tiệc đại hội cổ đông hàng năm, nhưng cũng là chớp nhoáng cùng với Tiêu Trưởng phòng, sau đó cả hai ngừơi nhanh chóng rời đi. Tuy là vậy, nhưng buổi tiệc đó cũng chỉ có các cổ đông của Nhất Chiến mới được tham gia, cũng rất ít người thấy mặt cậu. Vương Nhất Bác lặng lẽ đứng ở một bên, vận bộ vest ghi xám, tóc đen chải ngược, tay đung đưa ly rượu, mắt vẫn luôn dõi theo thân ảnh cao gầy đang cười cười nói nói với đám người ngoài kia. Nhìn anh nở nụ cười thương mại, cung kính đưa ly cụng với các vị trưởng bối trong ngành, lại vui vẻ cụng ly xã giao với các đối tác của công ty, nhìn đến say mê. Vương Nhất Bác vẫn không thể nào hiểu nổi, tại sao Tiêu Chiến lại chọn chức vụ Trưởng phòng quan hệ này, không phải chuyên ngành của anh là thiết kế hay sao. Đã có lần thấy anh về nhà trong trạng thái mệt mỏi cả ngừoi đều là mùi rượu, Vương Nhất Bác hỏi anh có muốn chuyển sang bộ phận khác hay không, anh nghiêm túc trả lời. "Nhất Bác, anh không muốn chuyển. Anh muốn làm Trưởng phòng quan hệ khách hàng của Nhất Chiến a"
Tiêu Chiến vừa chào hỏi khách mời vừa đưa mắt tìm kiếm vị chủ nhân thực sự của buổi tiệc, vừa hay bạn nhỏ cũng đang nhìn mình, ánh mắt hai người giao nhau, Tiêu Chiến nheo mắt cười với cậu một cái, lắc lắc ly rượu trên tay ý bảo chúc mừng sau đó đưa tay uống một hơi cạn, lại đưa ly rượu rỗng lên nhìn cậu. Vương Nhất Bác nở nụ cười ôn nhu với anh, cũng đưa ly rượu lên môi, một hơi uống cạn, ánh mắt cưng chiều nhìn lại anh. Bữa tiệc đã bắt đầu, nên không ai bận chú ý đến cử chỉ nhỏ này của Tiêu Chiến, lại càng không có ai đi quan tâm ánh mắt của một nhân vật không rõ là ai như Vương Nhất Bác. Duy chỉ có một người vẫn luôn nhìn chằm chằm cậu, ban đầu là vui vẻ, sau đó lại ganh tỵ, sau đó nữa là kinh ngạc. Vương Nhất Bác lại có thể ôn nhu cười với người khác, lại còn ánh mắt muôn vàng sủng nịnh kia.
Cô gái này mặc một chiếc đầm dạ hội sẻ tà khoét ngực, khoe những gì cần khoe, che che hở hở khiến đàn ông nhìn thấy đều không thể dời mắt. Tay cầm ly rượu, tay cầm ví, cô gái duy chuyển nhẹ nhàng thướt tha đến trước mặt Vương Nhất Bác, vừa vẹn che đi tầm mắt của ai kia. Vương Nhất Bác nhận ra người đối diện, bước lên trước một bước, cười cười với cô.
- Anh Nhất Bác, đã lâu không gặp.
- Hạ Vân, cậu về nước khi nào thế?
Hạ Vân đưa ly rượu trên tay cụng vào ly của cậu, duyên dáng nhấp một ngụm, hình ảnh thập phần khiêu gợi. Cô nheo mắt cười cười, sau đó dùng một tay quàng vào tay cậu, đầu hơi nghiêng vào vai cậu. Vương Nhất Bác lùi ra sau một bước để tránh sự tiếp xúc thân mật này, nhưng ở phía Tiêu Chiến anh lại thấy như là hai người đang dựa sát vào nhau.
Hạ Vân là bạn thanh mai trúc mã với Vương Nhất Bác, bằng tuổi cậu, nhưng vẫn hay gọi cậu là anh, Vương Nhất Bác cảm thấy con gái bằng tuổi gọi mình là anh cũng không có gì quá đặc biệt nên không tiện sửa, mãi thành quen. Hạ Vân nhận ra sự tránh né của Vương Nhất Bác nhưng vẫn bỏ qua, một mực ôm lấy tay cậu biểu môi tỏ vẻ hờn dỗi.
- Anh Nhất Bác, người ta đi có hai năm mà anh đã xa lạ như vậy. Có phải luôn coi em là người ngoài hay không?
- Hạ Vân, cậu đừng nghĩ lung tung, cũng không phải cậu không hiểu tính mình.
- Được, em không nghĩ lung tung. Em nói cho anh biết, lần này em về, là ba em cùng với bác Vương gọi em về đấy.
- Ba mình, ba mình gọi cậu về là có ý gì?
- Anh Nhất Bác, không phải là anh không rõ, chúng ta là gì đó nhé.
- Hạ Vân, cậu...
Vương Nhất Bác còn chưa kịp nói hết câu đã thấy có người bước đến, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm mình, sau đó nhìn xuống cánh tay, nơi cô gái kia đang ôm rất chặc. Nhìn biểu tình của anh cậu âm thầm cười trong lòng, trước giờ toàn là cậu phải đổ giấm, nay tới lượt anh rồi nha, thật hiếm khi. Vương Nhất Bác cố nén cười, như có như không nhìn người đang đi lại, lại nhỏ giọng nói với Hạ Vân.
- Mình giới thiệu với cậu một người.
Hạ Vân cũng đưa mắt theo ánh nhìn của Vương Nhất Bác, chẳng phải người này lúc nãy cười với cậu đây sao, lại còn dám sang đây chào hỏi. Hạ Vân siết càng chặt cánh tay cậu hơn, như thể muốn khẳng định với người vừa bước tới họ là quan hệ như thế nào. Người bước tới nheo mắt nhìn cô, gật đầu thầm khen ngợi: cũng là một mỹ nhân, sau đó đưa ly rượu hướng Vương Nhất Bác hỏi
- Vương Tổng, không giới thiệu một chút sao?
Vương Nhất Bác còn đang hưởng thụ bình dấm Trùng Khánh đổ chưa kịp trả lời thì Hạ Vân đã nhanh nhẹn đáp trả
- Xin chào, cậu đây là...
- Tiêu Chiến. Xin hỏi, tiểu thư xưng hô thế nào?
- Hạ Vân, con gái của tập đoàn Hạ Thị, (cô ngập ngừng giây lát, tay càng siết chặt tay cậu hơn) vị hôn thuê của anh Nhất Bác.
Hạ Vân biết Vương Nhất Bác luôn dấu thân phận của mình, lại chưa xác định được nhân vật trước mặt đây là ai nên chỉ có thể gọi cậu là anh Nhất Bác. Hạ Vân dĩ nhiên không biết Tiêu Chiến là Trưởng phòng quan hệ khách hàng mới nhận chức, vì khi cô ra nước ngoài chức vụ này vẫn là do anh họ cô đảm nhiệm, lúc nãy cô cũng vào sau khi khai tiệc, nên tuyệt nhiên không nhận ra anh. Chỉ là vừa nãy ở xa không nhìn rõ, lại gần thấy rõ nhan sắc thịnh thế của nhân vật này, lòng cô càng thêm lo lắng. Tiêu Chiến vừa nghe sáu chữ "vị hôn thê của Nhất Bác" đã cười suýt nữa là phun rượu vào người cô, ho sặc sụa. Vương Nhất Bác thấy thế thì vội bước lại gần anh, đưa tay vổ vổ lưng anh, lại cưng chiều đưa sang cho anh ly nước lọc, anh cũng rất thuận tay mà nhận lấy, uống một ngụm lại trả về tay Vương Nhất Bác. Cả một quá trình đều rất tự nhiên và thuần thục, như thể hai người họ đều đã làm qua hành động này không biết bao nhiêu lần. Hạ Vân trợn tròn mắt kinh ngạc, từ bao giờ Vương Thiếu cao lãnh ngạo kiều lại biết chăm sóc người khác như vậy. Còn chưa hết ngạc nhiên đã nghe Tiêu Chiến đang bình phục lại hơi thở lên tiếng
- Nhất Bác, cô ta nói cô ta là gì?
- Chiến ca, anh không sao chứ? Anh đừng giận. Chuyện không phải như anh nghĩ đâu. Để em giới thiệu một chút, đây là Hạ Vân, là bạn từ thuở nhỏ của em. Cô ấy mới từ nước ngoài trở về nên tới đây thăm em. Hạ Vân, đây là..
- Là Thanh mai trúc mã sao?
- Không phải, không phải là ý đó mà Chiến ca.
Tiêu Chiến không chào hỏi gì mà dứt khoát rời đi, vừa nãy bị sặc, vài giợt rượu bị rơi lên áo cần phải vào nhà vệ sinh chỉnh trang một chút. Vương Nhất Bác thấy anh không nói gì đã bỏ đi thì đổ mồ hôi lạnh, lon ton chạy theo thỏ xù lông nhà mình, bỏ mặc Hạ Vân đứng đó ngơ ngác nhìn cục diện trước mặt.
- Chiến ca, anh đừng hiểu nhầm..
- Hiểu nhầm, anh hiểu nhầm chuyện gì?
- Không phải như cậu ấy nói đâu
- Vậy em nói xem, không phải là không phải chuyện gì?
- Chiến ca, anh nghe em có được không.
- Nhất Bác, cô ấy nói cô ấy là vị hôn thuê của chồng anh.
Không thể nhìn nổi khuôn mặt lo lắng cùng sợ hãi của Vương Nhất Bác, anh bật cười thành tiếng, hai bàn tay bưng hai má cậu lay lay. Giọng điệu và thái độ của anh khi nói ra câu ấy không có chút nào giận dỗi hay tức giận, chỉ là vô cùng hài lòng với thái độ của người trước mặt. Anh hiểu cậu, anh cũng biết tình yêu mà cậu dành cho anh, cũng biết được những năm qua cậu chưa từng thân mật với bất cứ ai, chỉ là vị hôn thê này, có phải là người năm xưa đã bắt máy của Nhất Bác khi anh gọi tới hay không? Nếu quả thật là cô ta, thì anh cần phải đề phòng rồi. Dù anh tin tưởng Nhất Bác của anh, nhưng lòng người là vô cùng khó dò, cũng giống như tối hôm nay, nếu anh thật sự tin những gì mình nhìn thấy, nghe thấy, có phải là đã thành công tác hợp cho người ta rồi hay không?. Tiêu Chiến nhếch môi cười khẽ, nụ cười không còn nhu hòa hiền lành mà là nụ cười của Tiêu ác ma. Vương Nhất Bác dĩ nhiên không thể nhìn thấy nụ cười này, bởi lúc này cậu đang thở phào nhẹ nhỏm ôm người thương vào lòng, sự việc vừa rồi quả thật đáng sợ chết cậu mà.
Hai người sau đó vui vui vẻ vẻ bước ra khỏi nhà vệ sinh như chưa hề xảy ra chuyện gì, chỉ là vui vẻ quá nên không biết được trông nhà vệ sinh còn một phòng vẫn luôn khóa cửa, mà người trong này từ nãy đến giờ, một câu cũng không nghe sót.
Sau hôm gặp nhau ở buổi tiệc, Hạ Vân vẫn giữ nguyên thái độ không có gì khác biệt tìm đến Nhất Chiến, còn dõng dạc tuyên bố với lễ tân rằng mình là vị hôn thê của Vương Tổng khiến Hoàng Ngân một trận cả kinh. Người này biết Vương Nhất Bác là Vương Tổng, lại còn có hình chụp cùng, lại còn tự tin đến như vậy, nhưng Boss nhà mình có vị hôn thê từ khi nào vậy nhỉ? Hoàng Ngân không biết xử lý thể nào cho phải thì đã thấy Tiêu Chiến vui vẻ bước lại gần, anh không trực tiếp bước đến thang máy mà ghé qua phía cô, chào hỏi
- Hoàng Ngân, sáng hảo.
- Chiến ca, sáng hảo ạ.
- (Làm như vô tình nhìn người bên cạnh) A, Không phải là vị hôn thê của Nhất Bác đây sao, xin chào.
Hoàng Ngân nghe Tiêu Chiến gọi Vương Tổng là Nhất Bác cũng không còn thấy lạ nữa, thời gian gần đây hai vị này vẫn luôn thân thiết với nhau như thế, Vương Tổng cũng vui vẻ mà gọi người này một tiếng Chiến ca. Lại nói nếu hai người đã thân thiết như vậy, chắc hẳn Tiêu Chiến biết mặt vị hôn thê của Vương Tổng cũng không có gì lạ đi, xem ra là thật rồi.
- Chiến ca, anh biết vị này?
- Biết, đương nhiên biết. (quay sang nhìn Hạ Vân), Hạ Vân, em đến tìm Nhất Bác phải không? Nhưng em ấy vừa có cuộc hẹn nên đã đi rồi, em không liên lạc với Nhất Bác trước à.
- Dĩ nhiên em biết, em là muốn lên văn phòng anh ấy đợi._ Hạ Vân biết Tiêu Chiến, trong lòng vô cùng căm ghét, nhưng nếu anh ta đã chủ động hòa nhã như vậy, cô cũng không nên tự mình phá mặt mình đi.
- Nhất Bác không nói với em hôm nay sẽ không vào văn phòng sao? A, cậu ấy thật là, sao lại để người đẹp chờ mình như vậy. Hai là vầy đi, anh mời em đi uống nước được chứ, xem như anh thay cậu ấy bồi tội với em có được không?
- Không cần. Vậy tôi về trước. Cáo từ.
Nói rồi Hạ Vân bực tức bước đi. Hừ, anh nghĩ anh là ai chứ mà mời được tôi uống nước, lại nói thay mặt anh Nhất Bác bồi tội tôi, anh xứng sao.
Tiêu Chiến bên này thấyngười bực tức rời đi lại nở nụ cười ý bảo không sao đâu với Hoàng Ngân. Hẹn trướcvới Vương Nhất Bác ư, chẳng phải mấy ngày này cô ta gọi điện đến Vương Nhất Bácđều không nghe, lại còn đưa điện thoại sang cho anh sợ anh hiểu nhầm. Hôm nayVương Nhất Bác cũng không có cuộc hẹn nào cả, chỉ là lúc xe vừa tới sảnh, TiêuChiến loáng thoáng thấy bóng dáng Hạ Vân ở đấy nên lấy cớ nhờ Vương Nhất Bác đimua trà sữa cho mình đuổi cậu đi một lúc mà thôi. Hạ Vân rời đi một lúc, VươngNhất Bác cũng từ của chính bước vào, trên tay còn cầm thêm ly trà sữa nhãn hiệuanh thích. Mặc kệ ánh mắt ngạc nhiên của Hoàng Ngân, trực tiếp đưa ly đến trướcmặt Tiêu Chiến sau đó cả hai cùng sóng bước về phía thang máy chuyên dụng.Hoàng Ngân trong đầu vang lên tiếng nổ lớn, chẳng phải Trưởng phòng Tiêu nóiVương Tổng có hẹn quan trọng đến chiều lận sao, quan trọng đến mức không thể bồivị hôn thê là chuyện đi mua trà sữa hiệu Starbuck cho Tiêu Trưởng Phòng?
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro