CHÁP 13: NGỤY CA CA

Lễ cưới của MC Trác Thành cùng diễn viên Mạnh Tử Nghĩa được tổ chức long trọng tại một nhà thờ lớn nhất thành phố Bắc Kinh, chú rể hôm nay cực kì đẹp trai, phụ rể cũng cực kì đẹp trai. Tiêu Chiến đứng một mép trên sân khấu, nhìn cậu bạn thởu nhỏ của mình hạnh phúc đến khóc ôm cô dâu trong lòng cũng rươm rướp nước. "Thành Thành a, chúc cậu hạnh phúc". Tuy cả hai nhân vật chính đều là nhân vật nổi tiếng, nhưng để đảm bảo sự riêng tư, phần làm lễ chỉ mời gia đình hai bên cùng bạn bè thân thiết.

Từ lúc bắt đầu bước vào lễ đường Tiêu Chiến đã nhìn thấy Vương Nhất Bác, ngồi cùng cậu là Hạ Vân, còn có cả một người đàn ông trung niên, anh đoán đó chắc là Chú Vương đi. Vương Nhất Bác mỉm cười với anh, Hạ Vân nhẹ nhàng quàng tay qua cánh tay cậu cũng gật đầu chào anh, Chú Vương bên cạnh chỉ nhìn cô dâu xinh đẹp cười hiền lành gật đầu hạnh phúc. Mẹ của Mạnh Tử Nghĩa là chị ruột của ba Vương Nhất Bác, sau khi kết hôn đã theo chồng đến Thượng Hải sinh sống, không lâu sau thì sinh cô. Đến năm cô 12 tuổi tức là Vương Nhất Bác 10 tuổi, ba cô mất sau một lần làm nhiệm vụ cho tổ chức. Ba Vương Nhất Bác liền đón mẹ con cô về Vương gia để tiện chăm sóc, kể từ đó cũng xem cô như con gái mình, hôm nay nhìn thấy cô hạnh phúc như vậy, không tránh khỏi xúc động. Các nghi thức kết hôn cũng nhanh chóng kết thúc, cô dâu chú rể được đưa ra xe trở về khách sạn để chuẩn bị cho phần tiệc tối nay. Họ hàng cũng lục tục theo ra xe trở về khách sạn, thay đồ dạ hội chuẩn bị đón khách.

Lúc bấy giờ Vương Nhất Bác cũng tách ra khỏi cánh tay Hạ Vân, tiến lại gần chỗ Tiêu Chiến đang đứng. Cậu nhẹ nhàng cười với anh, rồi dắt tay anh tiến về phía xe nhà mình.

- Nhất Bác, anh cũng đi xe tới đây.

- Chiến ca, em dẫn anh đến giới thiệu với ba em.

- Nhất Bác, Hạ Vân...

- Không sao, cậu ấy có người đưa về, anh yên tâm.

Chả là hôm nay Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến cùng tách nhau ra. Vương Nhất Bác là về Vương gia cùng tham gia đội đưa dâu, Tiêu Chiến phụ trách làm phù rể cùng Trách Thành đến đón. Không biết thế nào mà khi anh cùng đoàn đón dâu đến cửa đã thấy Hạ Vân ở đó, còn rất vô tình quấn lấy tay cậu, dính với nhau đến tận lễ đường. Vương Nhất Bác dĩ nhiên biết Tiêu Chiến sẽ không ghen với Hạ Vân, nhưng thân là chồng, xác định rõ ràng với mọi người xung quanh là trách nhiệm của cậu. Lợi dụng cơ hội hôm nay, cậu nhất quyết sẽ giới thiệu anh với Vương ba. Vương Nhất Bác nửa lôi nửa kéo Tiêu Chiến bước lại gần vị trí Vương ba đang đợi xe, chưa kịp lên tiếng đã thấy anh lễ phép lên tiếng:

- Chú Vương, chào chú.

Vương Nhất Thiên nhìn chàng thanh niên trước mặt, từ lúc bước vào lễ đường ông đã nhìn thấy anh rồi, thật sự có chút quen mắt nhưng nhất thời không rõ là đã gặp ở đâu. Nay lại nghe anh gọi một tiếng chú Vương, có chút gợi nhớ lại chuyện năm xưa, chưa lập tức phản ứng đã nghe con trai mình nhanh nhảu giới thiệu.

- Ba, giới thiệu với ba, đây là Tiêu Chiến, anh ấy là Trưởng Phòng quan hệ khách hàng của Nhất Chiến, cũng là bạn thân của Thành ca.

- Tiêu Chiến? _ Vương Nhất Thiên lẩm nhẩm cái tên này, tuy gương mặt có vẻ khá giống, nhưng cái tên này tuyệt đối không phải. Ông già chứ chưa lú lẫn, cậu bé kia rõ ràng là họ Ngụy. Vương Nhất Thiên cẩn thận nhìn Tiêu Chiến một lần nữa, có lẻ người giống người mà thôi. Cũng không làm con trai khó xử, gật đầu với anh.

- Chào cậu Tiêu.

- Chú Vương, chú không nhận ra cháu ạ?

- ..._ Vương Nhất Thiên lắc đầu không trả lời, chàng trai này đúng là rất giống, nhưng tên thì lại không phải.

- Tiêu Chiến, anh quen ba em sao? _ Vương Nhất Bác thấy anh hỏi như vậy dường như vui mừng, nếu anh quen với ba cậu thì quá tốt rồi, có lẻ chuyện của anh và cậu sẽ dễ dàng hơn.

- Chú Vương, cháu là Ngụy Anh đây. _ Tiêu Chiến thấy thái độ của Vương Nhất Thiên như vậy phần nào cũng hiểu ra nguyên nhân. Khi đó anh có chạy đến nhà họ Vương muốn tạm biệt Vương Nhất Bác nhưng lại không gặp ai ở nhà, gia đinh trong nhà bảo rằng cả nhà họ đã đến Thượng Hải thăm bà con, đoán chừng cũng một tuần mới về. Thế nên dù Chú Vương có nhận ra anh thì chắc chắn cũng bị cái tên làm cho bác bỏ.

- Ngụy Anh? Không phải Nhất Bác bảo cậu tên Tiêu Chiến sao? _ Vương Nhất Thiên mặt đầy nghi hoặc nhìn cậu con trai nhà mình, lại nhìn thấy một bộ mặt ngây ngốc của cậu liền hiểu ra. Hẳn là đứa con này cũng mới vừa biết đi.

- Vâng, cháu đúng là tên Tiêu Chiến, nhưng mà cháu cũng chính là Tiểu Anh đây. Chú Vương, chuyện kể ra thì dài dòng lắm, chúng ta lên xe rồi cháu sẽ từ từ kể được không ạ?

Thế là cả nhà ba người bước lên xe, Vương Nhất Bác bị đẩy lên ghế phó lái, còn Vương ba thì lôi Tiêu Chiến ngồi vào ghế sau. Năm đó sau khi trở về từ Thượng Hải ông có nghe nói gia đình anh chị Ngụy gặp phải tai nạn đều không qua khỏi, con trai hai người mất tích không rõ tung tích. Khi ấy ông cũng cho người tìm kiếm ròng rã ba tháng trời nhưng không có chút manh mối nào nên mới từ bỏ. Ba Vương cùng anh chị Ngụy vốn là đồng hương ở Lạc Dương, sau này vô tình lại là hàng xóm nên càng trở nên thân thiết. Ngụy Anh lúc nhỏ đã ngoan ngoãn lại hiểu chuyện, thường xuyên giúp ông chăm nom cho Vương Nhất Bác nên ông cũng rất ưng lòng. Gía mà cậu thiếu niên kia có thể cùng con trai ông lớn lên, có lẻ con trai ông cũng không trở nên khó bảo như bây giờ. Vương Nhất Thiên nghe Tiêu Chiến kể lại chuyện cha mẹ ruột của mình, lại kể về chuyện mình bị mất trí nhớ bao lâu, sau đó nhận tổ quy tông như thế nào, kể một lèo đến tận của khách sạn vẫn chưa hết chuyện. Vương Nhất Bác ngồi phía trước âm thầm nghe chuyện của anh, hóa ra Trưởng Phòng Tiêu nhà mình lại là chủ tịch tập đoàn Tiêu Thị. Hóa ra anh cũng chính là Ngụy Anh.

Vương ba bước xuống xe trước, theo trợ lý nhanh chóng lên phòng mình, hôm nay vất vả như vậy, tối nay còn phải đón khách, ông cũng cần nghỉ ngơi một chút lấy lại tinh thần.

- Tiểu Anh, Nhất Bác, hai đứa cũng nghỉ ngơi tí đi. Chiều còn phải tiếp khách.

Tiêu Chiến vâng dạ chào chú Vương rồi cũng bước xuống xe, vốn định chạy sang bộ phận lễ tân hỏi một chút bãi tiệc xem có được sắp xếp ổn thỏa chưa thì bị Vương Nhất Bác phía sau nắm tay lôi đi.

- Vương Nhất Bác, em buông anh ra. Đây là chỗ lễ cưới đó, người nhà em sẽ thấy.

- Tiêu Chiến, anh là Ngụy Anh?

- Vương Nhất Bác, em nhẹ chút, nhẹ chút, anh đau đó. Em chậm chút, đi chậm chút, anh chạy theo không kịp. Nhất Bác à, em nhẹ nhàng chút được không hả. Tiểu Bác a~.

Tiêu Chiến cứ luyên thuyên hết than đau tay rồi lại bảo mình đi không kịp, Vương Nhất Bác bảo trì im lặng một đường kéo thẳng anh lên phòng mình. Cánh cửa vừa đóng lại, cậu đã trấn anh lên đó hung hăng đặt lên môi anh một nụ hôn. Đến khi tỉnh táo lại thì đã hoàn toàn nằm trên giường, hai thân thể lõa lồ quấn chặt lấy nhau. Vương Nhất Bác cầm lấy bàn tay anh, nhẹ nhàng đưa lên miệng mình, hôn một cái.

- Tiêu Chiến, anh là Ngụy Anh? Ngay từ đầu gặp nhau anh đã nhận ra em rồi có phải không?

- Nhất Bác, xin lỗi, không phải anh cố ý muốn giấu em. Nhưng lần đầu tiên gặp lại em anh cũng không biết đó là em. Khi đó anh vẫn còn bị mất trí nhớ, em nói xem, có phải chúng ta thật sự rất có duyên không?

- Tiêu Chiến, những năm qua anh đã phải chịu vất vả rồi, em lại chẳng thể ở bên cạnh anh. Em xin lỗi. _ Tiêu Chiến dùng hay tay bưng lấy khuôn mặt cậu bạn nhỏ, ép cậu nhìn vào mắt mình. Đôi mắt sáng trong ngày thường bây giờ vì anh mà vươn một tầng âm sâu đau xót.

- Nhất Bác, em không có lỗi gì ở đây cả. Những năm tháng đó anh cũng không hề nhớ gì cả, với lại, anh cũng không hề cảm thấy đau khổ. Mọi chuyện cũng đã qua rồi. Thật đấy.

- Nhưng em đã nói em sẽ mãi ở bên cạnh anh. Em đã nói sẽ mãi bảo vệ anh.

- Nhất Bác, không phải chúng ta đang ở bên nhau đấy sao. Em đã nói sẽ mãi bám dính lấy anh, em không được thất hứa đâu đó.

Hai người lại cùng nhau trao nụ hôn ngọt ngào rồi ôm nhau tiến vào mộng đẹp. Trong giấc mộng, có cậu bé 8 tuổi cực kỳ bám người, ngày nào đi học về cũng đòi ca ca mua kẹo cho, lại còn đòi ca ca cõng.

- Ngụy ca ca, Tiểu Bác mỏi chân quá. _ Bé trai tám tuổi hai má phúng phính chu chu môi giả vờ nhăn nhó, chớp chớp mắt nhìn vị ca ca trước mặt.

- Tiểu Bác, em lại lười biếng có phải không? Ca ca không cõng em đâu.

- Ngụy ca ca, Tiểu Bác mệt, Ngụy ca ca không thương Tiểu Bác sao.

- _ Nhéo hai cái má bánh bao của cậu_ Tiểu Bác à, nhưng ca ca đói lắm, không cõng Tiểu Bác nổi đâu.

- _ Chìa que kẹo đang ngậm trong miệng cho anh_ Đây, Tiểu Bác cho ca ca, Ngụy ca ca, ăn kẹo rồi sẽ không đói nữa. Ngụy ca ca cõng Tiểu Bác có được không~

- Được rồi, được rồi. Em ăn kẹo đi, ca ca không ăn kẹo đâu. _ Ngồi xuống trước mặt cậu_ Nào, đi thôi.

- Ngụy ca ca, ca ca là tốt nhất, sau này Tiểu Bác sẽ mãi ở bên cạnh ca ca, sau này lớn lên Tiểu Bác sẽ bảo vệ ca ca.

- Được, Tiểu Bác là băng keo siêu dính người.

- Tiểu Bác sẽ mãi dính chặt lấy ca ca.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro