CHÁP 20: CẬU CHỦ GIANG GIA

Vương Nhất Bác chính là bị thái độ cung kính cùng hai chữ "Cô gia" kia làm cho sợ hãi. Thế quái nào mà băng đảng nước ngoài này lại cung kính với hắn, hai chữ "Cô gia" kia là có ý gì? Lại là cô tiểu thư của vị đại ca nước nào nhắm trúng hắn đây. Tuy rất khó chịu với hai chữ cô gia kia, nhưng Vương Nhất Bác biết đám người này hôm nay đến đây chắc không phải là để đánh nhau giành địa bàn, tâm tình thả lỏng một chút, nhưng vẫn đề phòng nhìn người đối diện.

- Vương thiếu gia, xin lỗi đã làm cậu kinh sợ rồi. Tôi là Trịnh Phồn Tinh, là thuộc hạ của cậu chủ. Cậu chủ nói có món quà muốn tặng cho cậu. Mời cậu đi theo chúng tôi.

- Cậu chủ? _ Vương Nhất Bác nghi ngờ hỏi. Không phải là vị tiểu thư nào mà lại là vị công tử nào. Vương Nhất Bác nhếch miệng cười, mời tới tặng quà, hẳn là áp giải cậu đi. Nghĩ là như vậy, nhưng cậu cũng đáp ứng đi theo phía sau người tên Trịnh Phồn Tinh này, nhìn cậu ta có vẻ sẽ không làm hại cậu.

Trịnh Phồn Tinh đưa Vương Nhất Bác quay trở về xe của mình, lần này cả hai cùng ngồi ghế sau, tên tài xế thấy hai người đã yên vị thì liền nhấn ga rời đi. Tiếp sau đó cũng có mấy chiếc xe nữa cùng nối đuôi rời đi, cả đoàn xe cứ thế chạy thẳng đến căn biệt thự nằm độc lập giữa sườn đồi. Vương Nhất Bác nhìn cảnh vật sung quanh, cậu khẽ liếc sang gương mặt cậu con trai bên cạnh. Chắc không phải cậu chủ mà cậu ta nhắc đến là người Giang gia chứ, nếu quả thật như vậy thì khó đối phó rồi. Giang gia đứng đầu hắc đạo hai châu Á và Âu ai mà không biết, chỉ có điều chủ yếu người nhà họ Giang đều định cư nước ngoài, trước nay chưa từng nghe nói trở về nước, hôm nay vậy mà muốn đưa cậu về biệt thự của Giang gia. Vương Nhất Bác trong lòng âm thầm tính toán, dù có hủy cả Long Đảng, dù có chết cậu cũng sẽ không phụ Tiêu Chiến. Nhìn thấy biểu tình rối rắm của Vương Nhất Bác, Trịnh Phồn Tinh cố nén ý cười, không thể không quay sang cậu chọc ghẹo một câu.

- Âyzô, Vương Thiếu mà cũng có biểu tình như vậy sao? Qủa thật là rất có khí thế trinh liệt nha.

Vương Nhất Bác chỉ liếc cậu ta một cái, gương mặt lạnh lùng không lên tiếng. Trịnh Phồn Tinh thấy vẻ mặt này lại càng muốn treo ghẹo.

- Có phải Vương Thiếu đây đã có người trong lòng rồi hay không? Tôi nói này, cậu chủ nhà tôi quả thật là rất ưu tú đó. Vừa đẹp trai soái khí lại vừa thông minh tài giỏi đảm bảo cậu nhìn thấy liền sẽ bị hớp hồn ngay, đến khi đó có lẻ còn sẽ quên ngay người trong lòng cậu là ai đó chứ.

- Tôi đã kết hôn rồi. _ Vương Nhất Bác không muốn nghe cái tên kia ba hoa về cậu chủ nhà mình nên một câu kết thúc cuộc trò chuyện. Trong mắt cậu, chỉ có Tiêu Chiến mới là đẹp trai soái khí, thông minh tài giỏi, đáng yêu vô cùng mà thôi.

Rất nhanh đoàn xe đã đến cổng chính Giang gia, hai tên cận nhìn thấy Trịnh Phồn Tinh dẫn đầu đoàn xe thì cung kính chào hỏi sau đó mở rộng cửa cho đoàn xe tiến vào. Biệt thự của gia tộc bậc nhất Châu Á – Âu có khác, tuy gia chủ không có mặt nhưng vẫn được tỉ mỉ chăm sóc, rất đẹp. Chiếc xe băng qua vườn hoa và đài phun nước, chạy thẳng vào nhà chính.

Vương Nhất Bác theo sau Trịnh Phồn Tinh bước vào, bên cạnh là Qúach Thừa đã được mấy tên áo đen cho tự do đến bên cạnh cậu. Vừa đi cậu ta vừa ghé bên tay Vương Nhất Bác không ngừng cảm thán, quên mất hoàn cảnh hiện tại là như thế nào, cứ luyên thuyên nào là khen vườn đẹp rồi lại là khen nhà đẹp. Vương Nhất Bác vẫn một mực im lặng, suy nghĩ tìm cách làm sao để đảm bảo an toàn cho cậu cùng Qúach Thừa trốn thoát. Băng qua sảnh chính rộng lớn, lúc này Trịnh Phồn Tinh mới đưa tay mời Vương Nhất Bác ngồi vào ghế. Bộ bàn ghế này rất to, rất đồ sộ, hoa văn được trạm trỗ vô cùng tinh tế chứ không phải lại trạm long trạm hổ như trong phim giang hồ. Vương Nhất Bác không vội ngồi, cậu đưa mắt nhìn sang phía đối diện, không mấy bất ngờ khi người đang ngồi đó là Hạ Trí Bằng. Giang gia bao bọc Hạ Thị điều này Vương Nhất Bác biết, Hạ Trí Bằng sau hôm đó trốn sang nước ngoài Vương Nhất Bác cũng đoán được là hắn đi đâu. Chỉ có điều cậu không nghĩ người của Giang gia nhanh như vậy đã tìm thấy cậu, thật không hổ là băng đảng lớn nhất Á-Âu mà.

Bên này, Hạ Trí Bằng nhìn thấy Vương Nhất Bác từ nhà chính bước vào ánh mắt hằng lên tia thù hận, chỉ muốn trực tiếp lao vào đâm cho cậu vài nhát. Là cậu hại Hạ Thị phá sản, hại nhà ông nhà tan cửa nát, vợ chết, con gái mất tích. Cậu nhất định phải chết. Nhưng chưa kịp vui mừng lão đã cả kinh, Trịnh Phồn Tinh như vậy mà lại cung kính với cậu, mời cậu ngồi lại còn đích thân dâng trà. Chuyện này là như thế nào. Theo như lão điều tra, Vương Nhất Bác này đúng là Vương Thiếu của Vương Thị, là lão đại của Long Đảng, nhưng một Vương Thị nhỏ nhoi sao có thể so với Tiêu gia đồ sộ, một Long Đảng trong nước làm sao có thể so sánh với Giang gia vững chải. Nhưng, thái độ cung kính này của Trịnh Phồn Tinh là sao, từ bao giờ Giang gia có qua lại với Vương Thị vậy. Chưa hết kinh sợ thì Hạ Trí Bằng triệt để sụp đổ khi nghe Trịnh Phồn Tinh nói Vương Nhất Bác.

- Cô gia, ngài hẳn là nhận ra người này đi. Đây là món quà cậu chủ đã căn dặn tặng cho cậu. Xử trí thế nào là quyền của cậu.

Vương Nhất Bác nhíu mày, biết cậu ra tay với Hạ Thị, chắc hẳn là biết vì sao cậu lại ra tay với Hạ Thị đi, vậy mà vẫn muốn giúp cậu, vậy là có ý gì. Như nghĩ ra điều gì đó, sắc mặt Vương Nhất Bác trắng bệch. Tiêu Chiến!

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro