[83.84.85] Bạc Vụ
[83] Bạc Vụ
***
Quý Vũ Thời từ Ninh thành điều tới Giang thành chấp hành nhiệm vụ cấp A, mất tích suốt một tháng, sau khi toàn bộ tiểu đội bình an quay về, cậu lại là người về cuối cùng, người nhà vẫn luôn lo lắng cùng chịu không ít áp lực. Nghe cậu thành công trở về, người Quý gia thực sự gấp gáp, Quý Mân Việt tự mình lái xe từ Ninh thành tới đón Quý Vũ Thời.
Quý Vũ Thời mở cửa sau ném đồ của mình vào trong, sau đó mới ngồi vào ghế phó lái cạnh anh trai mình: "Anh."
Quý Mân Việt trước đó đã gọi điện tới, thấy cậu thì câu đầu tiên là: "Em gầy quá!"
Điểm này cực kỳ giống với thế giới bong bóng, dáng dấp của Quý Mân Việt khá mập mạp nên đặc biệt quan tâm người khác có gầy hay không.
Quý Vũ Thời bình tĩnh nói: "Hi vọng là một lúc nào đó gặp anh, em cũng có thể nói ra lời cảm thán như vậy."
Đã thề rằng phải vận động vô số lần nhưng vẫn luôn thất bại vì lười, lồng ngực Quý Mân Việt nghèn nghẹn bốc lên vị tanh ngọt, suýt chút nữa đã phun máu: ".... bạn học Tiểu Quý, em có thể có chút tình thân được không vậy?"
"Đương nhiên là được." Quý Vũ Thời thực nghe lời: "Anh, cám ơn đã tới đón em."
Em trai vẫn là em trai ân oán rõ ràng.
Xem ra một tháng mất tích không hề tạo thành bóng ma tâm lý.
Quý Mân Việt có chút thỏa mãn, điều khiển xe chạy ra ngoài: "Vừa nãy không phải nói sẽ xuống ngay à? Sao lại lâu như vậy?"
Quý Vũ Thời nghẹn một chút, sau đó vẫn nói thật: "Nói vài câu với Tống đội."
Quý Mân Việt nghe vậy thì nhíu mày: "Sao, anh ta vẫn còn thành kiến với em à? Bình thường có thành kiến cũng thôi đi, bây giờ làm nhiệm vụ xong rồi mà vẫn còn muốn khó dễ em? Tới tận lúc phải đi rồi mà vẫn kéo lại nửa ngày không chịu thả. Anh thấy, sau này bọn họ có thiếu người cũng đừng mong điều em tới hỗ trợ, xem đi, nhiệm vụ này hỗn loạn như thế nào chứ...."
Cửa sổ xe nâng lên.
Xe rời khỏi phân bộ Giang thành.
Kèm theo âm thanh tức giận bất bình của Quý Mân Việt, tòa kiến trúc khổng lồ màu trắng bạc trong kính chiếu hậu ngày càng nhỏ, ngày càng xa.
Quý Vũ Thời dựa đầu vào lưng ghế, khí lạnh làm cả người cậu cảm thấy mát lạnh.
Nhưng lỗ tai thì vẫn nóng bừng.
Câu nói kia của Tống Tình Lam đương nhiên không phải điều cậu nghĩ, thế nhưng cái vị trai thẳng chỉ mới cong không bao lâu này lại có bản lĩnh biến một câu nói bình thường trở thành ám muội như vậy, thật sự làm người ta suy nghĩ miên man.
"Em hết FA rồi." Quý Vũ Thời đột nhiên nói.
"Cái gì?" Quý Mân Việt bất ngờ không kịp chuẩn bị, có chút không hiểu: "Em nói lại lần nữa coi?"
Quý Vũ Thời: "Em đang yêu."
Quý Mân Việt nghe thấy câu này thì suýt chút nữa đã vượt đèn đỏ, anh chuyển về hình thức tự động lái, sau đó mới xoay người qua hỏi: "Em, đang yêu? Chuyện khi nào vậy? Đối tượng là người Ninh thành à? Em đi suốt cả tháng như vậy người ta có sốt ruột không?"
"Là Tống Tình Lam." Quý Vũ Thời nói: "Là vị đội trưởng đội thủ hộ giả thứ bảy của Thiên Khung phân bộ Giang thành mà anh vừa nói tới."
Quý Mân Việt nhớ lại: "Không phải người này là trai thẳng chán ghét đồng tính à? !"
Quý Vũ Thời: "Cong rồi."
Quý Mân Việt nghẹn họng trân trối vài giây, sua đó vỗ đùi: "Em giỏi thật!"
*
Chiếc xe mà Quý Vũ Thời gửi ở trạm xe trước khi tới Giang thành đã bị Quý Mân Việt chạy về nhà, vì thế bọn họ trực tiếp về Quý gia. Trên đường đi Quý Mân Việt nhận được điện thoại từ nhà, dì Tô vì đã tự mình xuống bếp làm một bàn thức ăn ngon để đón Quý Vũ Thời bình an trở về.
Giống như lần quay về Quý gia trong thế giới bong bóng, trong sân là một mảng hoa cỏ rực rỡ.
Giống như vô số lần lúc còn nhỏ, lúc đi ngang qua con thỏ khắc thủ công ở hiên nhà cùng hai cánh cửa sổ thủy tinh, hồi ức ùn ùn kéo tới trong đầu Quý Vũ Thời.
Đối với người ở thực tế, bọn họ chỉ mất tích một tháng.
Đối với thành viên đội Bảy thì giống như đã trải qua vài đời.
Quý Mân Việt đi ở phía trước, Quý Vũ Thời theo sau bước vào cửa.
Dì Tô đeo tạp dề từ trong phòng bếp bước ra, nhìn thấy Quý Vũ Thời liền đau lòng nói: "Kiển Kiển gầy quá, con cực khổ rồi! Một tháng này nhất định rất khó khăn đúng không con?"
"Dì." Quý Vũ Thời giang tay, chủ động ôm lấy mẹ nuôi.
"Về là tốt rồi." Dì Tô vỗ vỗ lưng cậu, có chút nghẹn ngào, bà là loại hình đa sầu đa cảm, bà cố đè nén tâm tình của mình xuống: "Thầy ở trên lầu, một tháng không gặp con nên bây giờ đang làm giá ấy, ngoan, lên dỗ thầy đi con."
Ngôn từ quen thuộc, tình cảnh đã từng xảy ra ở thế giới bong bóng lại tái hiện, có chút khác biệt nhưng lại có chút giống nhau.
Tình cảnh ở thế giới kia diễn ra theo biến cố ở hiện thực, gặp phải tình huống này vốn đã nằm trong dự liệu của Quý Vũ Thời.
Cậu nhắm mắt lại, không nói gì, lặng im tiêu hóa hết thảy.
Lần này Quý giáo sư vẫn chờ trong phòng sách, thấy Quý Vũ Thời gõ cửa tiến vào, ông tắt hình chiếu toàn tức trong tay, đưa tay đẩy gọng kính lão: "Nghe nói con làm trái quy định, tự chủ trương?"
Lâm bộ trưởng là bạn thân của Quý giáo sư, khó trách ông biết được tin tức.
Chuyện Quý Vũ Thời quay về muộn nhất đã truyền tới tai Quý giáo sư, hiểu con không ai bằng cha, Quý giáo sư không cần nghĩ cũng biết Quý Vũ Thời đã đi đâu.
Quý Vũ Thời đứng trước bàn, mi mắt rũ nửa ngày, là dáng vẻ biết sai nên tự kiểm điểm.
Thế nhưng Quý giáo sư biết, đứa nhỏ này biết rõ mình sai nhưng chưa chắc sẽ sửa. Giống như trước đây đã lén Quý giáo sư thi vào Thiên Khung làm ký lục giả vậy, xúi giục Quý Mân Việt giúp mình lừa trên gạt dưới, Quý giáo sư cũng bị giấu chẳng hay biết gì thật lâu.
Quả nhiên, Quý Vũ Thời nói: "Không hoàn toàn là trái quy định."
Quý giáo sư đặt bảng điện tử trong suốt qua một bên: "Nói một chút xem."
Quý Vũ Thời: "Có lẽ ngài đã nghe tới hệ thống mẹ con của Thiên Khung rồi đúng không?"
Quý giáo sư gật đầu.
Quý Vũ Thời nói tiếp: "Ngoại trừ tuyên bố mình là hệ thống mẹ, nó còn tự xưng là Thiên Khung sở hữu toàn thời đại."
Quý giáo sư chờ cậu nói tiếp.
"Bọn con bị nó sắp xếp hoàn thành không ít nhiệm vụ cấp cao." Chuyện này Quý Vũ Thời chỉ nhắc tới rồi lướt qua, nhấn mạnh nội dung sau đó: "Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, nó đã đưa ra phần thưởng. Có lẽ hệ thống Thiên Khung hiện giờ vẫn chưa tán thành nó đưa ra phần thưởng, nhưng nó quả thực có quyền hạn. Vì thế con không hoàn toàn coi là trái quy định, bọn họ thông qua chuyện này chỉ là thời gian mà thôi."
Quý giáo sư rốt cuộc lên tiếng: "Nhưng con đã lãng phí phần thưởng lần này."
Trở lại một năm ác mộng kia nhưng lại chẳng hề làm gì.
Nỗ lực của mấy năm nay rất có thể cũng trôi theo dòng nước, cậu đã lựa chọn buông tay.
Quý Vũ Thời trầm mặc.
"Con nhất định sẽ tìm được phương thức thích hợp hơn." Quý giáo sư nói: "Kiển Kiển, ta rất vui mừng. Con so với tưởng tượng của ta lại càng kiên cường hơn, cảm giác giải thoát không phải người khác giao cho con, là chính con, con không trở thành phạm nhân thời gian, đó mới thật sự là giải thoát."
Quý Vũ Thời nói: "Con phải trở về."
Quý giáo sư gật đầu: "Đó là đương nhiên, cũng không biết chuyện đó có ảnh hưởng tới tích phân thưởng cho con hay không...."
"Không sao." Quý Vũ Thời nâng mắt nhìn lên: "Nếu bị ảnh hưởng, con có thể bắt đầu kiếm tích phân lại từ đầu."
Bắt đầu từ khi đó, Quý Vũ Thời đã cực kỳ hướng nội cùng trầm ổn, cơ hồ không còn sự ngây thơ của trẻ con, cũng không còn nhiệt huyết của tuổi trẻ. Lần tới Giang thành này đã làm Quý Vũ Thời thay đổi rất lớn, trong mắt cậu tràn đầy kiên định cùng thoải mái, đó là tình tự mà Quý giáo sư chưa từng thấy qua trong mắt cậu, ông thật sự rất vui mừng, viền mắt cũng trở nên ươn ướt.
Không phát hiện tâm tình đối phương biến hóa, Quý Vũ Thời kéo ghế ngồi xuống: "Thầy, con mượn bút của ngài dùng một chút."
Quý giáo tư từ trong ngăn kéo lấy bút đưa qua: "Sao vậy?"
"Dùng giấy bút an toàn hơn." Quý Vũ Thời nhận lấy bút, lại lấy quyển sổ ghi chép trên bàn: "Lúc đi làm nhiệm vụ, con đã gặp một người."
Bút máy tạo thành âm thanh 'xoẹt xoẹt' trên giấy.
Quý Vũ Thời dựa vào ký ức phác thảo vài nét bút, không chút sai lệch vẽ ra dáng vẻ một người đàn ông. Theo chi tiết tăng thêm, trên giấy xuất hiện hình vẽ một người đàn ông trung niên, mặt tròn, hơi mập, thoạt nhìn rất hiền lành.
Vẽ xong, cậu xé trang giấy đưa qua cho Quý giáo sư: "Ngài xem, mười mấy năm trước ngài có từng thấy người này chưa ạ?"
Mười mấy năm trước? Quý giáo sư nghĩ lại.
Lần này Quý Vũ Thời chấp hành nhiệm vụ thủ hộ giả, thời không là tiến về phía trước nhưng lại gặp người mười mấy năm trước, điều này không phủ hợp với trình tự thời không, chuyện này cần phải rà soát lại rồi bàn giao gấp.
Chuyện liên quan tới tính ổn định thời không, mặc dù hiếu kỳ nhưng Quý giáo sư cũng không hỏi nhiều, chỉ cầm lấy bức họa cẩn thận nhớ lại.
Qua một lúc lâu, Quý giáo sư lắc đầu: "Chưa từng thấy qua, có thông tin nào khác không?"
Quý Vũ Thời nói: "Người này có khả năng là đồng nghiệp của ba con."
Quý giáo sư cố gắng nhíu mày nhớ lại, thật sự không thu hoạch được gì: "Năm đó tiểu tổ tan rã, có vài vị không rõ tung tích. Nghề nghiệp của ta với cha con dù sao cũng có chút khác biệt, có nhiều đồng nghiệp của ông ấy ta chưa được gặp. Thế nhưng ta có thể giữ lại bức họa này, có cơ hội tìm lão Lâm hỏi một chút, nói không chừng sẽ có đầu mối."
"Dạ vâng." Quý Vũ Thời có chút mất mác, lập tức bổ sung: "Cám ơn ngài."
Gặp ân sư xong, Quý Vũ Thời chuẩn bị xuống lầu.
Lúc đi tới cuối hành lang, cậu đột nhiên dừng lại.
Đó là căn phòng mà cậu đã ở từ khi còn bé tới lúc thành niên, đã rất lâu rồi không tới.
Mở cửa ra, hương vị Ninh thành quen thuộc liền truyền vào xoang mũi.
Lúc cậu không ở đây, dì Tô vẫn luôn quét dọn sạch sẽ, hi vọng lúc cậu trở về có thể ở lại.
Căn phòng nằm ở hướng nam, ánh sáng rất tốt, ngoài ban công là một mảnh rừng rậm rạp xanh tươi----- lúc mới tới Quý gia, người Quý gia đã dành ra căn phòng tốt nhất thoải mái nhất dành cho cậu.
Trên bốn bức tường viết đầy con số chi chít chằng chịt.
Lúc đó vì muốn bình tĩnh lại, cậu đã viết ra dãy số Fibonacci.
Đứng trên sàn gỗ, vô số hình ảnh trong căn phòng này thoáng hiện lên.
Cậu ôm lấy thân thể mình co rúc ở trong góc, cậu nằm trên sàn nhà nhìn chằm chằm trần nhà cả đêm không chợp mắt, không phân rõ hiện thực cùng ký ức dẫn tới đại não quá tải, mất đi công năng ngôn ngữ...
Thân thể nhỏ bé tới tới lui lui ở bên cạnh, Quý Vũ Thời đứng ở giữa bọn họ, mặc cho ký ức đảo qua.
Mọi thứ đều không thay đổi.
Nhưng gộp lại một chỗ thì tựa hồ đều đã thay đổi.
Quý Vũ Thời đi tới ban công, ngẩng đầu cảm thụ gió mát cùng ánh mặt trời.
Cậu còn rất nhiều chuyện chưa hoàn thành, lúc này còn có một tâm tình mãnh liệt khuấy động trong lòng, làm cậu muốn thành thực biểu đạt suy nghĩ trong lòng.
Vừa vặn Quý Mân Việt đi ngang qua dưới ban công, hô lớn: "Ai yêu, Tiểu Quý, nhớ bạn trai hả?"
Quý Vũ Thời mở mắt ra, thấy Quý Mân Việt xách theo túi mèo cười nói liền xoay người đi xuống lầu.
Trong túi là một con mèo mun.
Quý Vũ Thời có chút do dự: "Này là Nhị Hắc à?"
Quý Mân Việt: "Đừng nói với anh là em không nhận ra? Người ta chỉ mập lên có một chút thôi mà!"
Mèo mun cách lớp màn nhìn thấy cậu liền kêu meo meo không ngừng, vừa nghe đã biết là đang làm nũng.
Ba con mèo đều là màu đen, Quý Vũ Thời quả thực có chút không nhận ra được, cậu là người trăm phần trăm phân biệt được Thang Kỳ cùng Thang Nhạc a. Cậu hỏi: "Sao mèo bị anh nuôi đều mập thành như thế vậy?"
"Cái gì mà đều chứ? ! Em nói như vậy là kỳ thị hình thể!" Quý Mân Việt nổi cơn tam bành: "Con này không phải anh nuôi, nó là con theo Lâm bộ trưởng. Vừa nãy mới được người đưa tới, anh thấy cũng bị dọa giật mình đây này, Lâm bộ trưởng cưng chiều nó lắm, không biết đã cho nó ăn bao nhiêu cá khô rồi nữa."
Quý Vũ Thời cực kỳ kinh ngạc: "Sao Lâm bộ trưởng lại giúp em nuôi mèo chứ?"
Quý Mân Việt đắc ý nói: "Anh mới nuôi thêm một con Corgi."
Quý Vũ Thời: "..."
Cho nên, ngay cả điểm này cũng giống với thế giới bong bóng sao? Quả nhiên mọi tiến triển vốn đều có dấu vết sẵn rồi.
"Bát tự của Nhị Hắc không hợp với em cún kia, ban đầu anh đưa về nhà lão Quý nuôi. Lâm bộ trưởng tới nhà nhìn thấy liền mang đi, biết em về còn luyến tiếc trả lại ấy." Quý Mân Việt nói: "Đại Hắc, Tiểu Hắc thì ở bên chỗ anh, chị dâu em đã đưa đi tắm rửa sạch sẽ rồi, chốc nữa tan tầm sẽ mang tới."
Quý Vũ Thời mở túi mèo, mèo mun lập tức kêu ngọt ngào bổ nhào vào lòng cậu.
Đệm thịt hồng hào, da lông đen mun, tất cả đều tôn lên làn da trắng như bạch ngọc của Quý Vũ Thời, làm cậu lộ ra biểu tình ôn nhu hiếm thấy.
Nhìn một mèo một người thân thiết, Quý Mân Việt nghĩ nghĩ nói: "Kỳ thực, con này có khả năng không phải Nhị Hắc, em phải nhìn con chip của nó, đừng có hút sai đó."
Một mèo một người đang tình cảm nồng thắm, Quý Vũ Thời: "?"
Quý Mân Việt phỉ nhổ: "Nói thật, ba con mèo của em giống nhau như đúc ấy, ngoại trừ em, phân rõ được chắc chỉ có thần tiên!"
[end 83]
[84] Bạc Vụ
****
Ăn cơm tối ở Quý gia xong, Quý Vũ Thời dẫn theo Nhị Hắc cùng Đại Hắc, Tiểu Hắc mà chị dâu mang tới, lái xe quay về căn hộ của mình.
Ba balo mèo đặt ở ghế sau, đám mèo thường xuyên phát ra tiếng kêu mềm nhũn, mỗi lần Quý Vũ Thời mang mèo ra ngoài là y như mang theo cả cửa hàng thú cưng.
Xe dừng lại dưới bãi đậu tầng hầm, lưng đeo một ba lô mèo, hai tay mỗi bên trái phải xách một túi.
Quý Vũ Thời đi vào thang máy, vừa vặn gặp dì hàng xóm ra ngoài tản bộ trở về.
"Tiểu Quý!" Đối phương nhìn thấy cậu liền nhiệt tình chào hỏi: "Đi công tác về rồi à? Lần này con đi lâu thật!"
Quý Vũ Thời lễ phép gật đầu: "Dạ vâng."
Dì hàng xóm tốt bụng hỗ trợ giúp cậu cầm một túi mèo, sau khi cùng lên lầu chờ Quý Vũ Thời mở cửa xong mới rời đi.
Quý Vũ Thời thả đám mèo trong túi ra, ba con mèo chạy chầm chậm tới các ngõ ngách trong nhà, đệm thịt giẫm trên sàn nhà, cổ họng phát ra tiếng gru gru nho nhỏ.
Quý Vũ Thời nhịn hai giây, sau đó nhịn không được quay trở lại cửa nhà, từ mắt mèo quan sát bên ngoài.
Trong hành lang an tĩnh sáng đèn, không có người nào đứng ngoài cửa nhìn chằm chằm vào căn hộ của cậu, ngoài hành lang không một bóng người.
Cậu thở phào nhẹ nhõm.
Đám mèo đều đã đói.
Giống như rất nhiều đêm sống một mình trước kia, Quý Vũ Thời vệ sinh khay thức ăn của mèo, đổ thức ăn mèo cùng đồ hộp, sau đó làm mới cát mèo. Làm xong những chuyện này, cậu đi tới phòng tắm, để bản thân tắm rửa thả lỏng một phen.
Lý trí, kinh sợ, sợ hãi, hết thảy đều làm Quý Vũ Thời cảm thấy đau đầu.
Bắt đầu từ khi trở về Ninh thành, đủ loại cảm quan trong lòng, cảm giác trên cơ thể, hết thảy đều làm cậu thấy hỗn loạn, không biết nên làm thế nào. Cậu ngâm mình trong bồn nước, để nước ấm bao lấy thân thể mình, ước chừng đã qua mười mấy phút nhưng tâm tư vẫn không thể chuyển biến tốt lên.
May mắn là bệnh trạng này đã theo cậu như bóng với hình suốt mười mấy năm qua, cậu đã rất quen rồi.
Tiếng nước ào ào, Quý Vũ Thời từ trong bồn tắm đứng dậy, đi tới trước tủ vật phẩm tìm kiếm hộp thuốc mình đặt ở nhà.
Thuốc còn không nhiều.
Trước lúc xuất phát đi Giang thành, cậu đã mang theo hộp thuốc đầy, mà hộp thuốc đó... thì vẫn đang ở chỗ Tống Tình Lam.
Giống như có thần giao cách cảm, Quý Vũ Thời vừa mới lấy ra một viên thuốc thì có điện thoại gọi tới.
Trên màn hình hiện lên một chuỗi con số---- tuy chỉ mới thấy qua một lần nhưng Quý Vũ Thời đã nhớ kỹ đây là số của Tống Tình Lam.
Sau khi tạm biệt ở Giang thành hai người vẫn chưa liên lạc, đến bây giờ đã là trọn một ngày. Vừa mới tiến vào trạng thái yêu đương, Quý Vũ Thời không có ý thức cần phải dính như keo như sơn với đối phương, cho dù qua mấy ngày nữa Tống Tình Lam mới liên lạc thì cậu cũng không quá lưu ý.
Thế nhưng nháy mắt dãy số này xuất hiện, cậu liền ý thức được mình đã phát triển một đoạn tình cảm, trong lòng cũng có chút ấm áp.
Quý Vũ Thời: "Alo?"
Bên kia đầu dây truyền tới âm thanh của Tống Tình Lam, chỉ ngắn gọn hai tiếng: "Mở cửa."
Giọng nam trẻ tuổi dễ nghe cách đường dây điện thoại, cách khoảng cách của Giang thành cùng Ninh thành, vang vọng trong phòng tắm.
Quý Vũ Thời không kịp phản ứng: "Cái gì cơ?"
Chỉ nghe Tống Tình Lam hình như cười khẽ một chút, nói tiếp: "Tôi có gọi thức ăn ngoài cho em, chắc đã tới rồi, em ra mở cửa nhận đi."
Quý Vũ Thời giật mình, sau khi 'ừm' một tiếng liền cúp điện thoại, lau khô người.
Không muốn để người ta phải chờ lâu, cậu khoác áo khoác tắm lên người rồi đi nhanh ra ngoài cửa, theo thói quen từ mắt mèo xác nhận thân phận người tới.
Phạm vi tầm nhìn của mắt mèo bị một đống hộp cùng túi che chắn, người tới đang ôm chồng đồ kia, kiên trì chờ đợi.
Quý Vũ Thời lập tức mở cửa: "Thật ngại quá..."
"Ngại cái gì?"
Âm thanh quen thuộc trong điện thoại mới vừa nãy xuất hiện ở trước mắt, cắt ngang lời cậu.
Người ôm hộp cùng túi có vóc dáng rất cao, gương mặt có ngũ quan sắc nét.
Lúc này Quý Vũ Thời thật sự ngân ngẩn cả người.
Con ngươi đen của Tống Tình Lam lóe lên ý cười mà không cười, đứng ở ngoài cửa nhìn chằm chằm Quý Vũ Thời: "Ngại vì nghe thấy có thức ăn ngoài liền cắt đứt điện thoại của bạn trai kiêm đội trưởng?"
Quý Vũ Thời không thể khống chế được biểu tình kinh ngạc của mình: "Sao anh lại tới đây? Không phải phải về bồi người nhà à? ?"
Tống Tình Lam bước nhanh vào nhà: "Gặp mặt báo bình an một tiếng là được, bọn họ còn bận bịu bay khắp thế giới, làm gì rảnh mà bồi tôi chứ?"
Quý Vũ Thời đóng cửa lại nhanh chóng đi theo phía sau Tống Tình Lam, giúp anh đặt đồ đạc mang tới xuống đất.
"Với lại, có ở nhà thì tâm tình cũng không yên ổn được." Tống Tình Lam tiếp nối chủ đề vừa rồi, giọng nói có chút nghiền ngẫm: "Cứ cảm thấy nếu không chạy qua đây thì em sẽ chạy mất."
Quý Vũ Thời: "...không tới mức đó đâu."
Người từng có tiền án nên lời nói không có sức thuyết phục, cậu hiểu.
"Ai biết được chứ." Tống Tình Lam một đường gió bụi mệt mỏi, trên người vẫn còn mặc bộ quần áo khi bọn họ tạm biệt ban sáng, chưa kịp thay đổi: "Trước đó chỉ có hai phút là em đã chạy mất không còn thấy bóng dáng, hiện giờ đã qua mười mấy tiếng rồi, tôi phải mau chóng xoát cảm giác tồn tại trước mặt em, bằng không... em làm sao cam lòng trở về vì tôi chứ?"
Máy lạnh trong phòng điều chỉnh ổn định.
Thế nhưng Tống Tình Lam vừa bước vào tựa hồ mang theo náo nhiệt cùng nhiệt độ nóng bức mùa hè ở bên ngoài tiến vào.
Anh không chút che giấu biểu lộ cảm giác áp bức trời sinh của mình, để căn hộ an tĩnh này, để thế giới của Quý Vũ Thời có hương vị khói lửa nhân gian.
Mười mấy tiếng không gặp, lúc xa cách không hề cảm thấy gì.
Lúc này hai người vừa gặp mặt, nhìn thấy đối phương ở ngay trước mắt mình mới phát hiện nhớ nhung tràn đầy.
Quý Vũ Thời chỉ mặc một kiện áo khoác tắm, trên vai khoác khăn lông, tóc vẫn còn ướt, vừa nhìn đã biết mới vừa tắm xong. Bên hông tùy ý thắt dây áo khoác tắm, mặt mày vẫn còn đượm hơi nước, nhẹ nhàng thoải mái, không hề nhiễm chút bụi trần.
Cả người trông đặc biệt thiếu cảnh giác.
Trái cổ Tống Tình Lam lăn lộn, đột nhiên nói: "Người tôi bẩn."
Câu nói không đầu không đuôi làm Quý Vũ Thời khó hiểu: "Sao thế?"
"Muốn ôm em." Tống Tình Lam chăm chú nhìn cậu, giọng nói khá chịu đựng: "Nhưng hôm nay tôi đã đi rất nhiều nơi."
Quý Vũ Thời thích sạch sẽ, ngay cả lúc sắp bị đông cứng tới nơi bị bọc bởi tấm thảm bẩn cũng không vui. Nhưng khi nghe ba chữ 'tôi muốn ôm em', nhịp tim của cậu thực sự đã bị rối loạn.
"Véo-----"
Một tiếng vang nhỏ làm Tống Tình Lam chú ý.
Anh quay đầu nhìn lại, một bóng đen nhẹ nhàng nhảy lên cây trụ cào móng, là một con mèo mun toàn thân đen mun. Nhìn lại một cái, dưới chỗ tối của ngăn tủ huyền quan có hai ngọn đèn nhỏ tròn trịa, một con mèo yên lặng mai phục ở đó từ khi nào không biết, lẳng lặng quan sát người lạ vừa mới tới.
Dưới chân có thứ gì đó đảo qua, Tống Tình Lam cúi đầu, lúc này mới phát hiện bên chân hai người còn một con mèo mun nữa.
Toàn thân đen kịt, một chút tạp màu cũng không có, là thể loại ẩn mình trong bóng tối cực kỳ hoàn mỹ. Hai con mắt vừa to vừa tròn, dưới ánh đèn ban đêm long lanh màu hổ phách. Lúc này, nó đang dùng đuôi nhẹ nhàng quét vào bắp chân bọn họ, vừa nỗ lực gây chú ý vừa tò mò ngoẹo đầu, meo meo gọi nhân loại giống đực vừa mới xông vào nơi này.
Ba con mèo mun cực kỳ vi diệu hòa hợp với khí chất an tĩnh của Quý Vũ Thời.
"Tôi vào ổ mèo rồi sao?" Biết và tận mắt thấy là hai việc khác nhau, nhìn thấy 'ba người bạn trai' này, Tống Tình Lam vừa bực mình lại buồn cười: "Ba người bạn trai?"
Tống Tình Lam đưa bàn tay to của mình ôm con mèo mun ở bên chân lên, thế mà nó vẫn không nhúc nhích cũng không giãy giụa, còn kêu meo meo một tiếng như đang làm nũng.
"Không sợ người à?" Một người một mèo quan sát lẫn nhau, Tống Tình Lam có chút trách cứ hỏi: "Là con nào bình thường đè em tới thở không nổi?"
Đại Hắc bình thường vốn là con sợ người nhất, gặp Tống Tình Lam lại tỏ ra thân thiết như vậy, ngay cả Quý Vũ Thời cũng có chút ngoài ý muốn: "Nếu như tối ngủ không đóng cửa phòng thì cả ba con đều có khả năng."
Thoạt nhìn Đại Hắc được Tống Tình Lam vuốt ve rất thoải mái, Tống Tình Lam chỉ xoa nhẹ vài cái mà nó đã thoải mái gru gru vài tiếng, quả nhiên là vừa dính người lại đáng yêu.
Trái tim nhân ái của Tống Tình Lam đập rộn lên, anh mở hộp giấy mình mang tới, lấy ra đồ ăn vặt dành cho mèo đút cho Đại Hắc: "Đây là bạn trai số mấy của em?"
"Số 1." Quý Vũ Thời nói: "Nó gọi là Đại Hắc."
"Hai con khác có phải là Nhị Hắc, Tiểu Hắc không?" Tống Tình Lam hỏi, thấy Quý Vũ Thời gật đầu, anh bật cười: "Em đặt tên tùy tiện thật."
"Tên chỉ là một danh hiệu mà thôi." Quý Vũ Thời trả lời: "Tên gì kỳ thực cũng không khác biệt quá lớn."
Trong chiếc hộp giấy mà Tống Tình Lam mang tới hơn phân nửa là đồ chơi cùng đồ ăn vặt cho mèo. Dựa theo cách nói của anh thì đây là quà gặp mặt cho nhóm bạn trai tiền nhiệm. Nhưng cái khác cùng túi xách thì mua cho Quý Vũ Thời.
Tống Tình Lam phân loại hết thảy, sau đó dưới sự chỉ dẫn của Quý Vũ Thời mang chúng đi cất gọn gàng.
Tống đội ngày thường vẫn luôn ngông nghênh nhưng khi làm việc nhà lại rất nghiêm túc, thậm chí còn đặc biệt giỏi giang nhét thức ăn ngăn nắp gọn gàng vào đầy tủ lạnh Quý Vũ Thời.
"Sao lại mua nhiều như vậy?" Quý Vũ Thời đi theo phía sau hỏi.
"Tủ lạnh là em là cái tủ lạnh đáng thương nhất mà tôi từng thấy." Tống Tình Lam nói: "Em còn nhớ mấy quả trứng gà hết hạn lần trước không?"
Quý Vũ Thời: "..."
Làm sao có thể không nhớ được chứ.
Mấy thứ này đều là Tống Tình Lam mua ở Giang thành mang tới, kỳ thực Quý Vũ Thời cũng có thể mua ở Ninh thành, nhưng cậu biết rõ chúng không giống nhau.
Chuyện này chỉ phát sinh khi Quý Mân Việt cùng dì Tô tới nhà cậu mà thôi.
Quý Mân Việt có chứng OCD, hôm nay lúc tạm biệt ở Quý gia có nói ngày mai sẽ mang vật tư tới cho Quý Vũ Thời, để cậu không bị đói chết.
Thừa dịp Tống Tình Lam đang bận rộn, Quý Vũ Thời gửi tin nhắn cho Quý Mân Việt: [Ngày mai không cần mang thức ăn qua nhà đâu.]
Quý Mân Việt: [Sao vậy? Em định ích cốc à?]
Quý Vũ Thời lười đánh chữ, trực tiếp chụp một tấm hình trong nhà bếp.
Dưới ánh đèn màu ấm áp, một người đàn ông vóc người cao lớn một tay vịn cửa tủ lạnh kiểm tra chủng loại vật phẩm, rõ ràng là một cái tủ lạnh rất lớn nhưng ở trước mặt anh lại giống như một món đồ chơi, hình ảnh thực sự hiếm thấy. Ánh đèn chiếu rọi vào sườn má tôn lên đường nét cứng rắn, chỉ thuận tay chụp một bức hình lại giống như bố cục gia đình hoàn mỹ trên tạp chí.
Quý Mân Việt: [Quấy rầy.]
Quý Mân Việt: [Chờ đã, vậy đêm nay, không phải hai đứa sẽ ngủ à? ! Thật không vậy?]
Gửi hình xong Quý Vũ Thời cũng có chút rung động, bấm lưu lại.
Sau khi làm xong mới nhìn thấy tin nhắn của Quý Mân Việt, lập tức không biến sắc gõ tin trả lời: [Chưa ngủ.]
Sau đó, cậu tắt điện thoại, không xem tin nhắn phế liệu màu vàng của Quý Mân Việt nữa, nói với Tống Tình Lam sau khi sắp xếp tủ lạnh xong đang đi tới chỗ mình: "Anh muốn tắm không?"
*
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước ào ào.
Tống Tình Lam lau tóc từ trong phòng tắm bước ra, chiếc khăn trong tay bị kéo căng, đột nhiên bị người khác kéo phải cúi thấp đầu.
Quý Vũ Thời trực tiếp hôn tới.
Tống Tình Lam cơ hồ không hề lưỡng lự, lập tức đảo khác thành chủ đẩy người vào vách tường.
Không thăm dò cũng không ngượng ngùng, không giống trạng thái ở bên nhau của các cặp đôi bình thường, đàn ông cùng đàn ông chính là thẳng thắn trực tiếp như vậy.
Nụ hôn này có chút kịch liệt, tràn đầy hormone nam tính va chạm.
"Gai lưỡi trên đầu lưỡi chính là cơ quan giúp con người thưởng thức thức ăn, giao lưu trao đổi, đồng thời cũng là bắp thịt mạnh mẽ nhất của cơ thể." Những lời này thực không hợp thời điểm xuất hiện trong đầu Quý Vũ Thời, làm cậu giống như muốn luận chứng mà điều động toàn bộ cảm quan trên thân thể, liều mạng đáp lại sự xâm lấn của đối phương.
Tống Tình Lam hôn càng lúc càng hung ác hơn, cánh tay bên hông Quý Vũ Thời siết chặt cậu tới phát đau.
Trong căn phòng an tĩnh, hết thảy âm thanh nhỏ vụn đều được phóng đại vô hạn, có thể nghe thấy rất rõ.
Tống Tình Lam giống như một con dã thú xông vào lãnh địa cá nhân của Quý Vũ Thời, lớp vẻ ngoài ngụy trang nho nhã lịch thiệp trước đó đã biến mất, chỉ một lòng cướp đoạt bừa bãi.
Nụ hôn một đường đi xuống, Quý Vũ Thời hơi khép mắt ngẩng đầu, cần cổ thon dài cực kỳ lóa mắt trong hành lang tăm tối.
Lúc bị hôn tới vành tai, ngón tay cậu nhịn không được nắm chặt tóc Tống Tình Lam, miệng bật ra âm thanh.
Nghe thấy âm thanh này, toàn thân Tống Tình Lam cứng đờ, sau đó không nói hai lời bế bổng người lên.
Quý Vũ Thời vịn lấy bả vai Tống Tình Lam, không dám nhìn vào mắt anh, bởi vì cậu biết dục vọng trong đó chắc chắn cũng nhiều như mình lúc này.
Chiếc khăn lau tóc của Tống Tình Lam rơi xuống đất, chân suýt chút nữa đã vấp phải nó, anh dứt khoát đá nó văng ra xa, đám mèo ở cuối hành lang bị dọa hoảng.
"Meo!"
Tiếng mèo đột nhiên vang lên trong căn hộ an tĩnh lại có chút tịch mịch.
Giống như lần bọn họ suýt chết chìm, Quý Vũ Thời đu trên người Tống Tình Lam, biến thành một con Koala đu cây bạch đàn.
Vì chưa quen thuộc thiết kế cũng không thấy rõ đường lối, Tống Tình Lam có chút loạng choạng.
Trong phòng ngủ đã mở đèn ngủ, là dáng vẻ giống như trong trí nhớ Tống Tình Lam.
Dra giường tựa hồ mới vừa được thay, Tống Tình Lam vừa đặt người trong lòng xuống liền ngửi thấy mùi hương thơm mát.
"Em mới đổi dra giường à?" Tống Tình Lam áp lên người Quý Vũ Thời, hỏi.
"Ừ." Áo khoác tắm trên người Quý Vũ Thời buông lỏng, xương quai xanh lộ rõ mồn một, cậu vươn đôi tay xinh đẹp ôm lấy cổ Tống Tình Lam, con mắt giống như biết nói.
Tống Tình Lam cười khẽ một tiếng, kéo đôi chân dài vòng qua hông mình, một lần nữa tiếp tục nụ hôn vừa bị cắt ngang một khoảng ngắn.
Nụ hôn này so với trước đó đặc biệt kích thích hơn.
Tống Tình Lam vẫn chưa mặc quần áo, chỉ mặc chiếc quần đùi mà Quý Vũ Thời đưa, lồng ngực rộng lớn cùng cơ bắp rắn chắc đặc biệt sáng bóng dưới ánh đèn màu quả quýt---- không ai biết, diện mạo tính cách cùng năng lực của Tống Tình Lam chuẩn xác là hình mẫu lý tưởng của Quý Vũ Thời, quả thực là chạm vào điểm yêu thích của cậu.
Tay cậu lần xuống dưới.
Chạm vào phần dây thun lưng quần, sau đó dọc theo nhân ngư tuyến lần xuống.
Tống Tình Lam chợt nắm lấy tay cậu, thở hổn hển phà bên tai cậu, hàm hồ cảnh cáo: "Em xác định?"
"Không cho đụng?" Quý Vũ Thời đỏ bừng mặt, sớm đã không còn giữ được dáng vẻ lạnh nhạt thường ngày, thế nhưng vẫn bình tĩnh hỏi: "Anh có được không vậy?"
Cậu chính là muốn Tống Tình Lam biết, gay nói yêu đương không phải Plato.
Tống Tình Lam kéo tay cậu ép lên trên đỉnh đầu, không bị chọc giận, chỉ híp mắt nói: "Quý cố vấn, em học xấu rồi."
"Tôi." Tim Quý Vũ Thời đập loạn, toàn thân nóng bừng: ".... anh đã quên, tôi vốn không phải người tốt lành gì."
Nghe xong lời này, Tống Tình Lam cảm thấy thực có lý.
Anh vốn không định làm gì, hiện giờ đã thay đổi chủ ý, anh muốn dạy cho Quý cố vấn cả người toàn là gai biết cách đối nhân xử thế.
Tống Tình Lam không nói nhiều, chợt mạnh mẽ va chạm một phát, Quýt Vũ Thời suýt chút nữa đã giật bắn, sau khi phản ứng lại thì trừng mắt lườm anh.
Sau đó, hông Quý Vũ Thời mềm nhũn.
Tống Tình Lam cũng làm ra hành động giống như cậu.
Bình tĩnh hỏi: "Không cho đụng? Em có được không?"
Trong một sát na, hết thảy mọi thứ đều phai nhạt đi.
Màng tai Quý Vũ Thời giống như bị ngăn cách bởi một tầng nước ấm áp, cái gì cũng không nghe rõ.
...
Áo tắm triệt để lỏng lẻo, cậu co chân, màu đỏ lan tràn đến tận lồng ngực, nhìn trần nhà trắng như tuyết mà trong đầu cậu là một mảng trống rỗng.
Cậu cảm giác được tay mình bị kéo đi ấn lên một nơi nóng rực, âm thanh của Tống Tình Lam vừa khàn lại trầm thấp: "Giúp tôi."
[end 84]
[85] Bạc Vụ
****
Giúp thế nào?
Quý Vũ Thời chỉ cảm thấy đầu ngón tay, lòng bàn tay nóng bừng, hại cậu có chút không dám động vào, cũng không dám nắm lấy.
"Quý Vũ Thời." Âm thanh Tống Tình Lam nghe rất khó chịu, còn nhịn không được trêu ghẹo: "Em không biết à?"
Quý Vũ Thời: "Ừm."
Tống Tình Lam thoáng chốc hiểu ra được gì đó.
Anh ôn nhu cầm lấy bàn tay trắng nõn của đối phương áp lên chính mình, hướng dẫn từng chút một, âm thanh khàn khàn: "Chính là.... như vậy."
...như vậy.
Quý Vũ Thời căn bản không còn sức lực, cánh tay mềm nhũn, nếu không phải bị Tống Tình Lam kéo lấy thì ngay cả năm ngón tay cũng không có chút sức nào.
Tim của cậu nảy lên thình thịch, so với lúc kích thích ban nãy còn đập nhanh hơn, tiếng tim đập như muốn chấn vỡ màng tai. Thể nghiệm ở lòng bàn tay thật đáng sợ, cậu nằm ngửa mặt, kỳ thực rất muốn nhìn một chút nhưng cuối cùng vẫn dùng cảnh tay che đi mắt mình.
Bởi vì là lần đầu tiên làm chuyện này nên cậu cũng chẳng tốt hơn Tống Tình Lam bao nhiêu.
Ở cùng một chỗ không tới ba ngày.
Tiến độ của bọn họ có phải đã quá nhanh rồi không.
Cứ như một giấc mộng vậy.
Trong đầu Quý Vũ Thời vừa nảy ra suy nghĩ này thì cánh tay đã bị kéo ra.
Tống Tình Lam cúi đầu, ánh mắt sâu thẳm: "Em có nhớ kỹ không?"
"Nhớ kỹ cái gì?" Quý Vũ Thời mở miệng, phát hiện cổ họng mình lúc này cũng khàn đặc, không chỉ sót lại dư vị mới vừa nãy, mà còn có ngượng ngùng trước mắt.
Đột nhiên chút nặng nề, Tống Tình Lam dùng cơ thể của mình để giải thích.
Quý Vũ Thời có ảo giác lòng bàn tay mình sắp bị lửa thiêu rụi.
Cậu lập tức hiểu được: ".... sẽ không!"
Tống Tình Lam buông tay Quý Vũ Thời ra, nhưng không hề có dấu hiệu muốn kết thúc.
Lần này Quý Vũ Thời nhìn thấy rất rõ ràng, nhất thời tinh lực dâng trào, cả người từ đầu tới chân bị đốt cháy. Còn chưa kịp quay mặt đi đã bị Tống Tình Lam ôm lấy eo bế bổng lên.
"Em sẽ." Tống Tình Lam thở hổn hển, đưa tay gạt phần tóc trán mướt mồ hôi của cậu. Đợi đến khi hơi thở ổn định lại mới áp chóp mũi mình cọ vào chóp mũi Quý Vũ Thời, thân thiết cọ xát, lẩm bẩm: "Tôi hôn em như thế nào, ôm em như thế nào, chạm vào nơi nào, tất cả chi tiết em đều nhớ rõ ràng, cũng không thể nào quên được, đúng không?"
Mỗi câu nói của Tống Tình Lam đều là sự thật.
Vì ngay cả nụ hôn ở phòng huấn luyện, trí nhớ của cậu vẫn thỉnh thoảng xuất hiện những hình ảnh đó một cách vô thức.
Mặt Quý Vũ Thời đỏ tới tận mang tai, giọng nói lại thật lạnh nhạt: "Ừm, cả cảm giác tay mỏi nữa."
"Vậy." Tống Tình Lam nhịn không được bật cười, hôn cằm cậu: "Lại giúp tôi thêm một chốc nữa đi, chỉ một chốc nữa thôi."
Quý Vũ Thời: ".... có thể nghỉ một lát không?"
Tống Tình Lam thấp giọng cầu xin: "Tên đã lên dây rồi, Tiểu Quý, xin em thương xót đi mà."
Ngồi trên đùi Tống Tình Lam như vậy, kỳ thực Quý Vũ Thời có chút khó chịu.
Áo choàng tắm mở rộng khoác hờ trên người che lại da thịt, chỉ có đôi chân dài cùng bả vai lộ ra trong không khí, tay một lần nữa lần xuống phía dưới: "....ưm."
....
"Quý cố vấn, đi rửa tay đi."
Tống Tình Lam hôn tai cậu, là dỗ dành nhưng lại cố ý tỏ ra thật nghiêm trang.
Khắp nơi đều hỗn loạn, giường nhăn nhúm không còn nhìn ra dáng vẻ, trên mặt đất còn vứt đầy quần áo cùng đồ dùng hằng ngày.
Có âm thanh mèo cào cửa truyền vào.
Không biết là vị tiền nhiệm nào bị cuộc chiến kịch liệt của bọn họ hấp dẫn.
Quý Vũ Thời đã không còn xấu hổ dựa trên vai Tống Tình Lam, ngay cả động cũng không muốn động: "Phải đổi dra giường."
Tống Tình Lam: "Của mình mà cũng ngại à?"
Quý Vũ Thời: "Ừm. Còn của anh nữa."
Tống Tình Lam bật cười: "Như vậy có phải quá ghét bỏ tôi rồi không?"
Anh kéo áo khoác tắm của Quý Vũ Thời, giúp cậu lau sơ qua, để vị bạn trai thích sạch sẽ của mình dễ chịu một chút.
Sau đó nói: "Em đi tắm đi, dra giường để đó tôi đổi cho."
*
Quý Vũ Thời không chỉ rửa tay mà tắm lại một phen, lúc soi gương thì phát hiện trên người mình có dấu vết, hẳn là Tống Tình Lam không khống chế được sức lực lưu lại. Hai người hoàn toàn không có kinh nghiệm nên dứt khoát không làm tới bước cuối cùng, sau khi xong việc nhìn đặc biệt kích tình, cứ như đã làm hết toàn bộ vậy.
Mức độ trợ giúp lẫn nhau này kỳ thực không tính là gì, Quý Vũ Thời vốn tưởng sẽ phát sinh càng nhiều hơn.
Nhưng cậu không thể không thừa nhận, Tống Tình Lam khắc chế làm mối quan hệ của bọn họ lại càng hoàn mỹ hơn.
Mọi thứ đều thực vừa vặn.
Cào cửa là Tiểu Hắc.
Là con có lá gan nhỏ nhất, Quý Vũ Thời vừa mới từ phòng tắm bước ra đã nghe thấy nó kêu meo meo như bị ủy khuất.
Quý Vũ Thời ôm nó lên vuốt ve, đút chút thức ăn vặt mà Tống Tình Lam mang tới.
Mùi vị trong phòng còn rất nồng.
Sau khi đổi dra giường xong Tống Tình Lam liền mở cửa sổ cho khoáng khí, nhưng vẫn còn chút hương vị như có như không.
Thấy Quý Vũ Thời tiến vào, Tống Tình Lam liền bảo cậu ngồi xuống rồi thực tự nhiên cần lấy khăn lông giúp cậu lau tóc.
"Em ở một mình bao nhiêu năm rồi?" Tống Tình Lam hỏi.
Tống Tình Lam ở ngoài bồn rửa rửa tay qua, sau đó một lần nữa chọn một cái quần board shorts khá rộng của Quý Vũ Thời mặc vào----- chính là cái Quý Vũ Thời đã mặc khi tới bờ biển năm mười bảy tuổi, Tống Tình Lam từng thấy cậu mặc lúc ở trạm trung chuyển. Áo thì không có size thích hợp, Quý Mân Việt khá mập, có đặt vài bộ quần áo ở chỗ Quý Vũ Thời nhưng Tống Tình Lam không thích mặc.
Quý Vũ Thời: "Hai tháng nữa là vừa tròn tám năm, sau khi tốt nghiệp cấp ba liền dọn ra ngoài."
Trước đó Tống Tình Lam không tư cách hỏi nhiều chuyện, hiện giờ anh đã có, anh muốn biết hết cả mọi chuyện về Quý Vũ Thời.
Quý Vũ Thời hình như không có bằng hữu, cũng rất ít khi nhắc tới người nhà.
Ngay cả chỗ ở cũng chỉ có ba con mèo bầu bạn mà thôi. Nhớ tới dáng vẻ đơn bạc của đối phương khi mới tới Giang thành, Tống Tình Lam cảm thấy trong lòng rất khó chịu, cũng thực đau lòng cho Quý Vũ Thời khi đó.
Nghe thấy đáp án này, động tác trong tay Tống Tình Lam ngừng lại: "Vì sao vậy?"
Anh nghĩ tới một khả năng: "Gia đình nhận nuôi không đối xử tốt với em? Hay là em không thích ứng được?"
"Đều không phải, bọn họ đối xử với tôi rất tốt." Quý Vũ Thời nắm lấy cổ tay Tống Tình Lam, ý bảo anh ngồi xuống: "Tôi dọn ra ngoài là vì tôi muốn lén người nhà gia nhập Thiên Khung."
Sau tai Quý Vũ Thời có một dấu hôn đỏ.
Cậu không chú ý tới, nhưng ở góc độ nhìn của Tống Tình Lam thì lại thấy rất rõ. Người trước mắt có khí chất trong trẻo lạnh lùng, da thịt trắng nõn, vết hôn mới mẻ, tất cả làm cổ họng Tống Tình Lam khô ran.
"Lén gia nhập Thiên Khung?"
Tống Tình Lam ngồi xuống, tiếp tục giúp cậu lau tóc.
Quý Vũ Thời ừ một tiếng rồi kể rõ ngọn nguồn: "Thầy của tôi, cũng tức là cha nuôi cùng mẹ nuôi đều không đồng ý tôi làm công việc có liên quan tới thời gian, ngay cả chức nghiệp học đại học cũng không được liên quan, cũng không cho phép tôi tham gia Thiên Khung. Tôi lấy lý do cần an tĩnh để dọn ra riêng, cố ý đồng thời báo danh nhiều ngành, giả vờ như rất bận rộn, thực tế là đang chuẩn bị để gia nhập Thiên Khung. Có Quý Mân Việt yểm trợ nên khá thuận lợi."
Xem ra Quý Vũ Thời thật sự rất biết cách nói dối.
Ngoại trừ Tống Tình Lam, chỉ sợ mọi người đều rất dễ bị dáng vẻ bề ngoài của Quý Vũ Thời lừa bịp, mắc lừa.
Tống Tình Lam nhíu mày: "Sao bọn họ lại không muốn em tham gia công việc có liên quan tới thời gian?"
Quý Vũ Thời an tĩnh một hồi.
Sau đó cậu ngẩng đầu nói với Tống Tình Lam: "Lúc còn bé có một đoạn thời gian tôi bị chướng ngại công năng nhận thức thời gian."
Tống Tình Lam triệt để ngừng hành động trong tay lại.
Quý Vũ Thời nói không hề bi quan, giống như một người đứng xem đang kể lại: "Bao gồm cả chướng ngại học tập, mất tiếng, mất nhận thức. Tôi không thể phân rõ ký ức cùng hiện tại, nói cách khác tôi không thể phân rõ cái nào đã từng xảy ra, cái nào chưa xảy ra. Hiện thực cùng ký ức song song tồn tại trong đầu dẫn tới hành vi bị lặp lại, không nhận ra những sự vật quen thuộc, cũng không nghe hiểu lời người khác nói."
"...bao lâu?"
Tiếng nói của Tống Tình Lam giống như bị mài qua đất cát.
"Anh không cần phải lo lắng, đều là chuyện đã qua."
Quý Vũ Thời cầm lấy tay anh nhéo nhẹ một chút, hàng mi khẽ rũ: "Đại khái tầm ba năm."
"Bác sĩ nhi khoa bảo rằng tình huống của tôi đã hết khả năng chữa trị, có lẽ tôi sẽ vĩnh viễn không thể nào thoát được bóng ma tâm lý, hơn nữa nhân đuôi cùng thụy trán xuất hiện dị thường, tôi không thể phân rõ hiện thực nhưng lại có thể nhớ rõ ràng tất cả những chuyện phát sinh từ khi còn quấn tã. Thầy là một nhà tâm lý học, là bạn tốt của cha tôi. Sau khi nhận nuôi tôi, thầy đã xin nghỉ việc, cùng mẹ nuôi ở nhà bồi tôi ba năm."
Cho nên chỉ cần là chuyện tôi đã trải qua, không quản là một lần hay vô số lần, đối với tôi căn bản không có gì khác biệt. Nói cách khác, tôi giống như anh, đã trải qua một lần huấn luyện trùng lặp. ----Tống Tình Lam đột nhiên nhớ tới những lời Quý Vũ Thời đã nói với mình lúc ở trong tiệm sách.
Giống như bình thản tự thuật, giống như một chứng bệnh vô nghĩa.
Thậm chí còn có người hài hước gọi nó là siêu năng lực.
Nhưng không ai biết phía sau đó rốt cuộc là sự hành hạ, giày vò khổ sở thế nào.
Cho nên Quý Vũ Thời từng nói, không có thầy thì không có cậu hiện giờ.
Tống Tình Lam hiểu: "Bọn họ phản đối em tiến vào Thiên Khung là vì sợ em làm công việc có liên quan tới thời gian sẽ làm em giẫm lại vết xe đổ ngày xưa."
Quý Vũ Thời: "Đúng vậy."
Hai bàn tay nắm chặt.
Tống Tình Lam nhịn không được hỏi: "Như vậy, từ trước tới giờ em có từng xảy ra tình trạng tương tự không?"
Trước khi bọn họ gặp nhau, Quý Vũ Thời đã một mình thực hiện tám mươi chín nhiệm vụ cấp B, có nghĩa là hồi tưởng lại tám mươi chín lần lịch sử, đây là chưa loại trừ tình huống cần lặp lại nhiều lần để hoàn thành nhiệm vụ.
Không giống với thủ hộ giả, ký thục giả cần phải hạ thấp cảm giác tồn tại của mình trong lịch sử, bọn họ không có đồng đội, vẫn luôn hành động đơn độc, nếu như trong lúc đó Quý Vũ Thời xảy ra vấn đề gì... Tống Tình Lam không dám nghĩ.
"Thỉnh thoảng, nhưng không quá nghiêm trọng." Quý Vũ Thời nói: "Trong vòng tuần hoàn đầu tiên của nhiệm vụ Ouroboros, tôi từng hoài nghi đại não mình bị ký ức quá tải."
Tống Tình Lam biến sắc.
Lúc đó ở bên ngoài phòng quản lý công viên, anh đặc biệt tìm tới nói chuyện với Quý Vũ Thời, có chút xoi mói hỏi Quý Vũ Thời có khả năng chịu đựng tâm lý thế nào.
Quý Vũ Thời đã trả lời là----- "Không được tốt lắm."
Lúc anh đi rồi, Quý Vũ Thời là người cuối cùng đi vào phòng quản lý công viên, sắc mặt rất kém, còn nhờ Tống Tình Lam hỗ trợ vặn nắp bình nước.
Trước không nói tới với năng lực chiến đấu của Quý Vũ Thời thì có khả năng không vặn được nắp bình nước hay không, khi đó tất cả mọi người chỉ có một suy nghĩ, là Quý Vũ Thời yếu ớt tới mức ngay cả nắp bình nước cũng mở không xong.
Càng nghĩ, sắc mặt Tống Tình Lam lại càng âm trầm, trái tim giống như bị xé rách.
Món nợ khi đó, quả nhiên do chính bản thân anh phải thừa nhận.
"Thuốc của em." Tống Tình Lam lập tức một điểm: "Thuốc của em không chỉ làm suy nghĩ rõ ràng, nâng cao tinh thần. Em còn có chút ỷ lại vào nó, đúng không?"
Quý Vũ Thời ngầm thừa nhận.
Cậu vẫn luôn mang hộp thuốc theo bên người như hình với bóng.
Dựa vào loại thuốc này, cậu có thể giảm bớt số lần ký ức lặp lại, giảm đi giấc mơ về ký ức tuần hoàn, thuận lợi tiến vào giấc ngủ.
Nhưng di chứng cũng không ít, ngoại trừ ỷ lại thì còn bao gồm cả sắc mặt tái nhợt, đột ngột suy yếu, đột ngột bị các tâm tình tiêu cực như tuyệt vọng ảnh hưởng.
Tống Tình Lam âm trầm nói: "Lúc tôi gọi điện cho em khi nãy, em đang chuẩn bị uống thuốc đúng không?"
Quý Vũ Thời ngẩn người.
Làm sao Tống Tình Lam lại biết?
Chỉ là cậu lập tức nhớ lại, sau khi sắp xếp đồ đạc xong Tống Tình Lam đã đi tắm, có lẽ anh đã nhìn thấy hộp thuốc mà cậu đặt trên bệ.
Tống Tình Lam xuống giường, đi tới phòng tắm một chuyến, lúc trở về thì trong tay cầm hộp thuốc.
Anh hỏi: "Tối nay đã uống chưa, hay vẫn chưa kịp?"
Quý Vũ Thời nói: "Vẫn chưa kịp."
Tống Tình Lam một lần nữa ngồi xuống mép giường làm nệm giường lõm xuống, thuận tiện đưa tay kéo Quý Vũ Thời tới bên người mình.
Đàn ông con trai vốn không nên dính tới phát ngấy như vậy, nhưng anh lại giống như ôm bảo bối mà ôm Quý Vũ Thời.
Quý Vũ Thời ôm cổ Tống Tình Lam, có chút mất tự nhiên ngồi quỳ trên đùi anh.
Thấy biểu tình Tống Tình Lam nghiêm túc, cậu cúi đầu hôn anh một cái: "Làm sao vậy?"
Tống Tình Lam: "Xem ra tôi lấy thuốc của em đi là đúng."
Quý Vũ Thời có dự cảm không tốt: "..."
Quả nhiên, Tống Tình Lam nói: "Hộp thuốc này cũng do tôi quản bảo, em chỉ được dùng lúc nào thật sự cần thiết mà thôi, chúng ta không nên lạm dụng, thử cai nó đi, giảm bớt độ ỷ lại vào nó."
Quý Vũ Thời muốn ra sức một chút: "Cũng không phải lần nào tôi cũng uống, trong nhiệm vụ Rubik cũng không uống mà."
Không nói tới thì tốt.
Nói ra thì sắc mặt Tống Tình Lam lại càng khó coi hơn.
Trong nhiệm vụ Rubik Quý Vũ Thời không chỉ không nghe lời khuyên can của anh cường ngạnh phá ải, hại anh phải lần hết phòng này tới phòng khác tìm người, sau khi nhiệm vụ kết thúc lại tự chủ trương trực tiếp chạy đi không tính toán sẽ quay trở về.
Dưới sự ảnh hưởng của thuốc, một người bình tĩnh lãnh đạm đột nhiên trở nên quyết tuyệt như vậy, hậu quả thật sự khó lường.
"Không được." Tống Tình Lam: "Quý cố vấn, bây giờ em đã có người thân rồi. Sau này, chuyện này sẽ do người nhà của em định đoạt."
[end 85]
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro