Hồi Tưởng
Tác giả: 奶尤youuu
---
Bối cảnh là sau khi Chi Gam và Joo Nam biến mất
---
Sẽ thật tuyệt nếu có thể chết ở đảo Jeju.
"Người ta nói nếu muốn ngắm cảnh biển đẹp nhất Hàn Quốc thì phải đến đảo Jeju. Biển ở đây đẹp như truyện cổ tích vậy".
Jang Se Mi đeo chiếc kính râm to che nửa khuôn mặt, làn da lộ ra dưới bộ váy xếp ly thường ngày trắng đến mức tỏa sáng dưới nắng, khi gió thổi qua có thể thấy được vóc dáng gầy gò của cô ấy.
Dưới ánh nắng, nước biển vừa trong vừa xanh tạo cảm giác như keo dính, rực rỡ như ở các triển lãm trang sức. Gió biển mát lạnh thổi qua, rạn san hô với những chùm trắng li ti hiện ra rồi biết mất. Sau đó lại bất ngờ xuất hiện.
"Chị dâu nói đúng ạ, nếu không phải vào lúc trái mùa, nơi này sẽ đông khách du lịch lắm." Dan Chi Jung sợ không ai trả lời cô nên nhanh chóng tán thành.
Chuyến đi này cũng là do Dan Chi Jung sắp xếp, đã hơn nửa năm kể từ khi Chi Gam và Joo Nam mất tích, Baek Do Yi vẫn luôn ủ rũ. Dan Chi Jung biết mỗi khi nhắc đến anh hai, mẹ anh đều sẽ rơi nước mắt trong đêm.
Vốn tưởng rằng chị dâu sẽ cắt đứt quan hệ với nhà Dan, nhưng trong cuộc họp gia đình sau vụ tai nạn, anh nhìn thấy nắm đấm của Jang Se Mi buông lỏng rồi lại siết chặt, siết chặt rồi lại buông lỏng. Lưỡng lự nhiều lần, cuối cùng anh cũng nói: "Xin chị hãy giúp nhà Dan giải quyết những chuyện này trước khi ly hôn." Anh nhìn thấy Oma cúi đầu, không dám nhìn chị dâu.
Và bây giờ Jang Se Mi sắp rời đi, anh ấy nghĩ họ nên gặp lại nhau. Lỡ như chị dâu tôi có thể thay đổi ý định thì sao? Mối quan hệ giữa Dan Chi Jung và Jang Se Mi khá tốt. Anh vừa hy vọng chị dâu có thể ở lại vừa mong Jang Se Mi có thể trốn thoát khỏi đây.
Lời nói vang vọng của Dan Chi Jung giống như một viên sỏi ném xuống biển, chỉ để nhận lại sự im lặng. Anh quan sát vẻ mặt của những người xung quanh, mọi người đều im lặng, lạc lõng trước khung cảnh đẹp như vậy.
"Thật tuyệt nếu có thể chết ở đây." Jang Se Mi tự nhủ khi nhìn ra biển.
Bầu không khí càng trở nên im lặng hơn. Rõ ràng đang là thời tiết tháng 9 nhưng Dan Chi Jung ngày càng thấy lạnh đến phát run.
"Cô nhất định phải phá hỏng không khí vui vẻ lúc này sao?" Baek Do Yi vốn đang im lặng cuối cùng cũng lên tiếng.
Jang Se Mi chậm rãi quay người lại đối mặt với bà: "Nếu tôi không nói vậy, mẹ có quan tâm không?"
Giọng điệu của cô bộc lộ sự chắc chắn đối với chuyện này, cô cũng không có ý muốn Baek Do Yi trả lời.
Baek Do Yi thấy xấu hổ vì bị mất mặt, nhưng có lẽ bà đã mất mặt từ lâu rồi. Bà hận Jang Se Mi vì hiểu rõ mình như vậy, cũng hận chính mình nông cạn đến mức có thể dễ dàng bị nhìn thấu.
Vậy Jang Se Mi, cô nhìn kỹ xem, tôi có phải là Baek Do Yi mà cô yêu không?
Cuối cùng, cũng đến bữa tối trong bầu không khí xa lạ này, những món ăn được bày biện cẩn thận đều theo sở thích của Baek Do Yi, bà biết con trai út muốn làm mình vui, nhưng bà làm sao có thể vui được?
"Buổi chiều khi nghe mẹ Deung Ming nói, ban đầu ta còn cảm thấy đó là nói gỡ nhưng nghĩ lại sau khi qua đời nếu được an táng trên biển như vậy cũng tốt. Thật ra ta đã viết sẵn di thư, thật lòng mà nói ta không nghĩ mình có thể sống sót qua những ngày ấy."
Baek Do Yi bắt đầu chủ đề của mình tại bàn ăn, nơi chỉ có thể nghe thấy tiếng nhai và tiếng bát đĩa.
"Rải tro cốt xuống biển lãng mạn lắm phải không? Người ta sẽ nói Baek Do Yi là một người cởi mở."
"Ta để lại một phần tài sản thừa kế cho mẹ Deung Ming và Eun Sung. Những năm qua đều là nhờ có hai người họ".
"Đặc biệt là mẹ Deung Ming, dù thế nào đi nữa, con cũng đã vất vả rồi."
Đôi đũa của Jang Se Mi kêu lên trong tay cô, cô không để ý đến Baek Do Yi, cúi đầu im lặng.
"Sau khi ta mất, công ty sẽ giao lại cho Chi Jung. Chỉ có cách này thôi. Nếu không được..." Baek Do Yi không thể tiếp tục, bà không thể tưởng tượng được Tập đoàn Feidan lại suy tàn như thế này.
"Nếu không được, vẫn còn có tôi." Giọng nói của Jang Se Mi đã có chút nghẹn ngào.
Jang Se Mi ăn miếng thịt bò trước mặt như không có chuyện gì xảy ra trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, nhưng cô thực sự khó nuốt, cổ họng nghẹn lại.
"Vậy ta có thể yên tâm ra đi rồi." Baek Do Yi nhẹ nhàng nói, ánh mắt đảo quanh, không biết đang suy nghĩ gì.
Keng...
Jang Se Mi đập đũa xuống bàn mạnh đến nỗi đồ ăn rung lên mấy lần khiến mọi người sợ hãi.
"Mẹ đang sắp xếp hậu sự sao?" Jang Se Mi toát ra uy hiếp cực lớn, khiến Baek Do Yi hoảng sợ.
"Ta đã ở tuổi này rồi, sớm muộn gì..."
"Mẹ chồng!" Jang Se Mi nghiêm khắc ngăn cản bà.
Bà nhìn thấy Jang Se Mi đứng dậy có chút run rẩy, sau đó nhanh chóng ổn định cơ thể rồi rời đi.
"Oma, bây giờ nói những chuyện này không thích hợp lắm". Chi Jung cẩn thận bày tỏ sự bất mãn của mình, anh nhìn về hướng Jang Se Mi rời đi, sau đó nhìn về phía Baek Do Yi.
"Là lỗi của mẹ."
Baek Do Yi rất ít khi nhận mình sai, nhưng hôm nay lại nói như vậy. Bà cảm thấy hôm nay có nhiều chuyện bắt đầu vượt quá tầm kiểm soát.
Bà đứng dậy đi về phía Jang Se Mi, cô ấy đã đi rất xa. Mãi khi đến bãi biển, Baek Do Yi mới nhìn thấy bóng dáng cao ráo quen thuộc, phần lớn cơ thể của cô ấy đã bị màn đêm nuốt chửng, như thể một giây tiếp theo sẽ bị sóng cuốn đi.
Bóng tối và những điều chưa biết luôn mang đến nỗi sợ hãi vô tận.
"Mẹ Deung Ming?"
Baek Do Yi không biết cô ấy muốn làm gì, bởi vì bà thấy Jang Se Mi chậm rãi bước về phía trước, nước biển thấm ướt vạt váy của cô.
Tiếng gọi không nhận được phản hồi, Jang Se Mi vẫn đang đi về phía trước, nước biển đã ngập đến bắp chân cô.
Baek Do Yi biết Jang Se Mi chính xác là một kẻ điên, lỡ như cô ấy nói muốn chết ở Jeju không phải chỉ là một lời thuận miệng thì sao? Bà phớt lờ bộ quần áo đắt tiền của mình và chạy đến kéo Jang Se Mi lại.
Jang Se Mi cảm nhận được sự ấm áp trên cánh tay cô, quay lại nhìn bà và nói: "Mẹ có biết "Thánh Ca Tử Thần" không?"
Baek Do Yi sửng sốt một chút, sau đó ôm chặt cánh tay cô hơn: "Con có muốn ôm ta cùng nhảy xuống biển không?"
"Sở dĩ cặp đôi đó được ca ngợi là vì họ yêu nhau. Nếu tôi ôm người nhảy xuống biển thì đây gọi là giết người."
Jang Se Mi thoát khỏi tay bà và bước từng bước sâu hơn.
"Cô không muốn sống à?" Baek Do Yi dọa cô nhưng vô ích, Jang Se Mi hoàn toàn không để ý đến bà.
"Tôi sẽ không chết đâu."
Chỉ có cảm giác sắp chết mới có thể cho tôi biết rằng tôi vẫn còn sống.
Baek Do Yi còn muốn nói thêm gì nữa, lại bị một luồng ánh sáng kỳ lạ thu hút, bà nhìn thấy tảng đá ngầm khổng lồ bên cạnh phát ra ánh sáng xanh lam chói lóa.
Ting Ting Ting —
Baek Do Yi đột nhiên tỉnh lại, nặng nề ngồi dậy tìm nơi phát ra âm thanh. Chiếc điện thoại di động như mong đợi đã không xuất hiện, thay vào đó là chiếc đồng hồ báo thức kiểu cũ. Lúc này bà mới chú ý đến bài trí xung quanh... Bây giờ là năm mấy rồi?
Baek Do Yi tìm thấy một chiếc điện thoại nắp gập trên gối, ấn mấy lần mới bật lên, ngón tay run rẩy mở lịch ra, năm 1997 bỗng nhiên hiện ra trước mắt bà. Bà cảm thấy mắt mình hơi tối đi. Bà muốn uống một ngụm nước để xoa dịu cơn sốc nhưng lại vô tình làm rơi cốc nước xuống đất.
"Có chuyện gì vậy mẹ Chi Gang?" Một giọng nói mà đã nhiều năm bà không nghe thấy vang lên ngoài cửa.
Bà nghe thấy tiếng bước chân càng lúc càng gần, vội vàng đáp: "Em trượt tay làm đổ cốc nước, không sao đâu, không cần vào."
"Vậy thì hãy chuẩn bị nhanh đi. Lát nữa phải đi gặp Se Mi rồi."
Shimei? Gặp mặt?
Jang Se Mi không được phép gả vào nhà Dan nữa.
Baek Do Yi nhanh chóng đứng dậy thu dọn, mặc bộ vest đen, tô son màu đỏ tía để trông mình sắc sảo nhất có thể. Sau đó bà lên xe dưới ánh mắt nghi ngờ của chồng.
"Mẹ Chi Gang, chúng ta không đi bàn chuyện làm ăn..." Chủ tịch Dan cảm thấy khí tức của vợ mình có chút quá mạnh.
"Cứ thế đi." Baek Do Yi ngắt lời ông, sau đó quay đầu sang chỗ khác, không có ý định tiếp tục nói chuyện.
Trên đường đi bà ấy rất lo lắng, tất cả đều là do Jang Se Mi. Nhưng khi nhìn thấy Jang Se Mi, bà cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Nhưng lần này bà hoàn toàn không muốn giữ Jang Se Mi lại, bà quyết tâm làm kẻ phản diện.
Vẻ mặt Baek Do Yi không kiên nhẫn, cắm nĩa vào chiếc bánh tiramisu trước mặt, vừa nghe chồng hỏi, không để ý đến câu trả lời của Jang Se Mi.
Chủ tịch Dan nhận ra tâm tình của bà, mỉm cười xoa dịu mọi chuyện: "Dì của con là như vậy, gương mặt lúc nào cũng lạnh lùng. Chúng tôi đều rất hài lòng về con."
"Anh còn chưa hỏi em, sao biết là em hài lòng?" Baek Do Yi nheo mắt nhìn chồng mình bên cạnh, sau đó lại nhìn Jang Se Mi chậm rãi nói:
"Tôi không hài lòng."
Bà phớt lờ cú đá của chồng dưới gầm bàn và ánh mắt đe dọa của ông ta, khoanh tay và hơi hếch cằm nhìn cô gái đối diện. Jang Se Mi cúi đầu, vài sợi tóc rũ xuống vai cô che đi hết nửa gương mặt.
Bà nhìn Jang Se Mi vuốt tóc, sau đó ngẩng đầu lên và nói: "Con không muốn gả vào nhà Dan."
Buổi gặp mặt này đã định sẵn sẽ kết thúc không vui vẻ. Sau khi Jang Se Mi cúi đầu chào tạm biệt, Baek Do Yi cũng đi theo và gọi Jang Se Mi.
"Se Mi! Ta rất yêu thích con, nhưng con không thích hợp với Chi Gang, càng không hợp gả vào nhà Dan."
Jang Se Mi không quay lại, chỉ dừng lại và lắng nghe bà nói.
"Cảm ơn dì."
Bà nhìn Jang Se Mi lên xe mà không do dự chút nào.
Khi trở về nhà, chủ tịch Dan đã tức giận với bà, ông ấy la hét, còn suýt chút nữa đã động tay động chân.
"Em tự mình suy nghĩ đi."
Baek Do Yi bị đẩy ngã xuống ghế sô pha. Nói xong những lời này, ông ấy đóng sầm cửa bỏ đi.
Tối hôm đó bà nhận được vé biểu diễn chồng mang về. Đây là buổi diễn tổng kết piano của Jang Se Mi ở trường, và màn trình diễn là "Thánh Ca Tử Thần". Bà nhớ ra khi đó bà không đến xem do bận công việc, về sau, sau khi Jang Se Mi kết hôn, bà vẫn luôn không quên chuyện này. Đêm đó ở đảo Jeju cũng vậy... nhưng bà lại không nghĩ đến việc này.
Baek Do Yi không ngờ rằng cô gái trẻ Jang Se Mi có thể chơi bản nhạc này cảm động đến vậy, mặc dù bà biết rằng trong lòng Jang Se Mi đang bi quan.
Sự tương phản giữa vóc dáng gầy gò đó và người đang phát ra âm thanh êm dịu trước mặt mọi người là quá rõ ràng, những ngón tay thon dài nhảy múa trên phím đàn, mỗi nốt nhạc tạo thành một giai điệu tuyệt đẹp trong không khí. Đoạn nhạc này giống như một phép màu, khiến cả hội trường chìm đắm trong bầu không khí buồn bã.
Sau buổi biểu diễn, bà không đến gặp Jang Se Mi mà rời đi như một khán giả bình thường, bà ước gì mình có thể trở thành một người qua đường bình thường trong cuộc đời Jang Se Mi.
Không lâu sau, Jang Se Mi đã có cơ hội sang Mỹ du học nhờ màn trình diễn này giành được chiến thắng. Baek Do Yi nhớ tới lần đó bà đã thuyết phục cô ở lại, nhưng lần này bà lại muốn khuyên cô đi.
Trước khi bà kịp hẹn Jang Se Mi thì chồng bà đã báo bà biết về chuyện Jang Se Mi đi nước ngoài.
"Mẹ Chi Gang, chúng ta ra sân bay tiễn con bé nhé."
"Được."
Baek Do Yi cảm thấy trong lòng có một khoảng trống, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm. Bà cũng muốn gặp lại Jang Se Mi một lần.
Ngày chia tay sắp đến, Baek Do Yi cảm thấy trời rất nắng, nắng đến mức có chút chói mắt, trong trẻo như Jang Se Mi. Nhiều năm trôi qua, bà đã quên mất Jang Se Mi trước mặt đầy nắng chói chang, sưởi ấm bà như một vầng mặt trời nhỏ.
Bà thoáng nhìn thấy Jang Se Mi giữa dòng người. Bà tự nhủ rằng Jang Se Mi sẽ rời đi và sau này sẽ không có chuyện gì xảy ra, đó là một điều tốt.
"Se Mi." Baek Do Yi mỉm cười vẫy tay với cô, sau đó nhìn thấy nụ cười không thể che giấu trên mặt cô.
"Dì ơi! Con đi đây. Năm sau chúng ta gặp lại nhé." Jang Se Mi bước đi hơi nhanh, hơi thở trở nên không đều.
Tốt nhất là chúng ta đừng gặp lại nữa. Baek Do Yi thầm nói trong lòng.
"Đừng đợi đến năm sau, Se Mi, bây giờ con hãy gọi dì bằng cách khác đi." Chủ tịch Dan nhướng mày nhìn cô, rồi quay lại nhìn vợ mình đang đầy nghi ngờ.
Jang Se Mi cúi đầu cắn môi dưới, dái tai có chút đỏ bừng, ngẩng đầu nhìn Baek Do Yi thấp giọng nói: "Mẹ chồng."
Baek Do Yi nghe thấy cái tên quen thuộc này liền thấy lạnh cả người, bà tức giận nhìn người đàn ông đang cười bên cạnh, ông ta đã sớm biết rồi.
"Đừng nhìn anh như thế, anh chỉ chưa kịp nói với em. Năm sau Se Mi sẽ trở về, và con bé đã dự định kết hôn với Chi Gang."
Bà nhớ lại, năm đó Feidan đã bị ảnh hưởng rất nhiều bởi cuộc khủng hoảng tài chính. Bà không muốn đối xử tệ với con dâu tương lai nên đã hoãn đám cưới lại một năm.
Rõ ràng là chỉ còn một chút nữa là mọi chuyện kết thúc, tại sao Jang Se Mi lại đồng ý? Bà nhìn chằm chằm vào Jang Se Mi, cố gắng tìm ra lý do nào đó.
"Dì, cái này cho dì." Jang Se Mi vội vàng nhét một phong bì mỏng vào tay Baek Do Yi, sau đó ôm hành lý chạy tới cổng soát vé.
Baek Do Yi nhìn chiếc phong bì nhỏ, đang định nói thêm gì nữa thì đột nhiên bất tỉnh.
Khi mở mắt ra lần nữa, bà đã ở trong phòng bệnh.
Đó có phải là một giấc mơ?
Trong đầu Baek Do Yi tràn ngập những câu hỏi không tìm được câu trả lời, bà ngơ ngác ngồi trên giường, Lee Eun Sung rất nhanh đã đến.
"Mẹ chồng, mẹ tỉnh rồi!" Lee Eun Sung vừa vào cửa liền vui mừng hét lên.
"Ta bị làm sao vậy?"
Baek Do Yi hồi lâu không nói chuyện, giọng nói khàn khàn khiến bà giật mình.
Lee Eun Sung cố ý rót một cốc nước, ngồi xuống bên cạnh nói: "Mẹ và chị dâu ngất xỉu trên bãi biển, làm cho bọn con đều sợ hãi. May mắn thay, kết quả xét nghiệm không có vấn đề gì."
"Mẹ Deung Ming cũng ngất xỉu?" Baek Do Yi giật mình, trước khi Lee Eun Sung kịp đáp: "Cô ấy ở phòng nào?"
"Hôm qua chị dâu đã tỉnh lại và đã xuất viện." Lee Eun Sung quan sát khuôn mặt của Baek Do Yi nói.
"Làm thủ tục xuất viện cho mẹ. Ngay bây giờ."
Đối với yêu cầu của mẹ chồng, Lee Eun Sung không dám phản đối. Không còn cách nào khác là phải làm xong thủ tục xuất viện rồi mới báo cho mọi người trong nhà.
Mặc cho các con phản đối, bà vẫn kiên quyết xuất viện. Việc đầu tiên bà làm khi trở về biệt thự là tìm chiếc phong bì mà bà chưa kịp đọc, bà tin rằng đây không phải là mơ.
Phong bì ở đâu đây... Baek Do Yi chợt nhớ đến một cuốn album ảnh, đó là cuốn album ảnh mà bà đã lưu giữ tất cả những ký ức quan trọng của mình trong mấy chục năm qua. Bà bước lên băng ghế để lấy cuốn album ảnh lên trên giá sách thì mới nhận ra nó đã phủ một lớp bụi dày. Đã lâu rồi không còn kỷ niệm nào đáng ghi lại, hay bà đã bỏ sót điều gì?
Bà gạt đi những suy nghĩ vẩn vơ và cẩn thận mở cuốn album ảnh chứa đựng nửa đầu cuộc đời mình.
Bà nhìn thấy những bức ảnh thời thơ ấu của mình, ảnh đám cưới và ảnh sinh nhật của các con trai... Cuối cùng, bà tìm thấy chiếc phong bì ố vàng. Bà háo hức mở nó ra và bên trong là một tấm bưu thiếp có in hình Bãi biển Genna.
Một cuộc đời rong rủi
Nơi hoang dã bao la
Nơi mà em muốn đến
Là xứ sở nơi nào?
Trên thế gian cô quạnh
Tràn ngập khổ đau này
Hãy nói cho tôi biết
Em tìm kiếm điều chi?
Một mảnh chữ viết đẹp đẽ hiện ra, đó là lời bài hát "Thánh Ca Tử Thần". Baek Do Yi cảm thấy đầu choáng váng. Khi tỉnh táo lại, bà lấy điện thoại di động ra gọi cho con trai út.
Mỗi giai điệu nhạc chuông vang lên như đâm vào trái tim bà gây ra một cơn đau âm ỉ.
"Oma, sao vậy?" Giọng nói của Dan Chi Jung có chút kinh ngạc, vẻ mặt rất hoảng hốt trước cuộc gọi.
"Chị dâu con đang ở đâu?"
Baek Do Yi hiếm khi nói chuyện hấp tấp như vậy, bà cảm thấy mọi thứ đều hỗn loạn.
"Chị dâu, chị ấy sắp chuyển đi, còn đang thu dọn hành lý. Chị ấy không cho con nói với mẹ, sợ ảnh hưởng tâm trạng của mẹ."
"Sao cô ấy nói gì con cũng nghe theo vậy!"
Baek Do Yi không kịp tranh cãi với anh nên cúp điện thoại, lái xe đến nhà con cả, định chặn đường Jang Se Mi.
Phóng xe hết tốc lực, cuối cùng Baek Do Yi cũng nhìn thấy người phụ nữ khiến bà phát điên đang kéo hành lý của mình ra khỏi cửa.
"Mẹ Deung Ming!" bà hét lên trước khi mở cửa xe.
Jang Se Mi nghe tiếng sửng sốt quay lại, cô không ngờ Baek Do Yi lại biết sớm như vậy.
Baek Do Yi giẫm lên đôi giày cao gót của mình, bước nhanh đến chỗ Jang Se Mi để ngăn cô lại.
"Con không có gì để nói với ta sao?" Bà không biết tại sao, nhưng bắt đầu cảm thấy khó chịu.
"Không phải có thể bỏ đi sao, tại sao phải ở lại? Không phải con không muốn gả vào nhà Dan sao?" Baek Do Yi nhìn Jang Se Mi tái nhợt, trong lòng cảm thấy yếu đuối.
"Người không muốn gả vào nhà Dan không phải Jang Se Mi của năm 1997, mà là mẹ Deung Ming của đêm đó. Nhưng tôi không muốn từ bỏ khoảng thời gian được ở bên người, cho dù kết cuộc là như thế này, tôi cũng không hối hận."
Đôi mắt của Jang Se Mi hơi đỏ vì gió, cô đeo kính râm lên để che lại.
"Vậy tiếp theo con định đi đâu?"
"Đảo Jeju."
"Chúc con thượng lộ bình an."
Baek Do Yi nhìn Jang Se Mi kéo vali đi về phía trước, bà không thể kìm nén được cảm xúc dâng trào trong lòng nữa, ngồi xổm xuống và bịt miệng khóc, tiếng nức nở thoát ra từ ngón tay khiến Jang Se Mi dừng lại.
"Đi tiếp đi! Đừng quay đầu lại!" Baek Do Yi hét lớn, ngăn cản vòng vây kế tiếp của số phận chống lại hai người họ.
Jang Se Mi dừng lại một lúc lâu và cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt bà.
Baek Do Yi biết rằng cả bà và cô ấy đều đã chết ở Jeju.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro