Chap 2: Hối hận


Chết tiệt nó dám bỏ hắn đi sao ?...dám không nói hắn một lời mà đi ,...được lắm ...
Thành Phó gọi cho nó liên tục nhưng đều không liên lạc được.

" alo mày thấy cô ấy đi chuyến bay sang Úc mấy giờ ..?"
"À bảy giờ ....mà mày với cô ấy chia tay à ..? "
"Ai nói với mày chia tay ,cô ấy là người của tao thì đừng hòng có chuyện chia tay .." mắt hắn đỏ ngầu vì tức ..
" nó đi vậy mày tự do chứ gì đâu ?..mày hay than phiền với tao mà ?..giờ mày muốn làm gì thì làm khỏe rồi ..kệ đi "
"Gì chứ ?..mày biến đi " ...hắn quát ...

Máy bay lúc bảy giờ ...hiện tại 11h rồi ...không còn kịp nữa rồi ,
Hết tức giận tự dưng hắn nổi lên lo lắng ,trước giờ cãi nhau, nó luôn chỉ một chút thì lại đi làm lành với hắn chả bảo giờ bỏ đi như giờ !...hiện tại nó đi vậy là quyết tâm bỏ hắn thật sao ?..

Ngã người lên ghế !...sực nhớ đến bàn đồ ăn ...
Toàn là món hắn thích ,lúc chiều nó còn loay hoay làm cho hắn ăn mà ?...25/4 kỉ niệm ngày quen nhau sao ?...chính là hôm nay cũng là ngày nó bỏ hắn ...

" đây là bàn đồ ăn cuối cùng em chuẩn bị ,anh tự lo cho bản thân mình. Em đi đây ,xin lỗi bấy lâu nay em đã làm phiền và ảnh hưởng cuộc sống tự do của anh ....từ giờ em với anh không còn gì ?..hoàn toàn xa lạ. Anh yên tâm em không trở lại phiền anh đâu ...chúc anh hạnh phúc "
Lá thư ngắn gọn nhưng đang trách hắn sao ?...
............

Nó luôn nhắc hắn ngủ sớm mỗi khi hắn làm việc khuya ,nhưng đổi  lại hắn lại cáu gắt bảo nó ngủ trước ...bây giờ hắn đang tìm hình ảnh nhỏ bé bảo hắn đi ngủ nhưng không có ....tự cười bản thân... giờ còn ai cho mày cáu gắt đâu ...

Nằm trên giường nhìn chỗ nó vẫn nằm đưa tay chạm vào chiếc gối ,tự dưng giờ hắn muốn ôm nó ngủ ,nhớ mùi tóc thoang thoảng hương oải hương của nó ..
Tại sao lúc nó nằm cạnh hắn không ôm nó ??..đến giờ lại nhớ chứ?
Cả đêm không tài nào ngủ được ,hắn cho người tìm tung tích nó ,luôn ôm điện thoại chờ thông báo nhưng chả có gì ,...

Bước xuống giường đi làm ...đồ chả ai chuẩn bị cho hắn , nhà tắm chả có nước ấm nhiệt độ hắn thích ,....không có bàn ăn sáng !...chả có phần cơm chưa chuẩn bị sẵn ,chẳng còn gì cả ..
Tất cả chống trơn ,cảm giác cô đơn ...
Hắn muốn nó về ,hắn muốn nó làm phiền hắn...

"Cuộc gọi quý khách đang chuyển sang thư thoại ..."
"Em làm ơn về đi được không ?..anh xin em mà ..anh biêt lỗi rồi mà ,anh sẽ quan tâm em hơn anh không vô tâm nữa ,anh thề đấy !..anh chịu hết nổi rồi em đừng bỏ rơi anh mà ..." cả nghìn cuộc gọi và cuộc gọi thoại hắn gọi ,không ngừng gọi ,...từng giọt nước mắt rơi- lần đầu tiên hắn yếu đuối đến vậy ..
Cứ mỗi khi điện thoại có tin nhắn hay cuộc gọi ,hắn lại quýnh cả lên   vì tưởng là của nó ,nhưng lần nào cũng là thất vọng ..
............
Nó sang Úc không bao lâu thì biết mình mang thai ,...làm mẹ đơn thân nuôi con ....đi khám thai một  mình ....trong khi ai cũng được chồng đưa đi ,nó nhớ hắn ,rất nhớ nhưng người ta không nhớ mình đâu !....nó mỉm cười xoa nhẹ chiếc bụng đã bốn tháng .. mang thai nhưng cũng đi làm kiếm tiền để dành sanh,lo cho hai mẹ con sao này ....có lẽ vậy là đủ rồi, nó không dám đòi hỏi gì ?...

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro