chương 2 " cũng chỉ là cái bóng"

Sau đó, cô giáo dẫn Thẩm Dao và Uyển Nhi đến lớp học.
Khi hai người bước vào, hàng chục ánh mắt tò mò xen lẫn thích thú lập tức hướng về phía họ.

Cô giáo mỉm cười nói:
“Cả hai em hãy giới thiệu bản thân với lớp nhé.”

Uyển Nhi bước lên trước, nở nụ cười nhẹ:
“Xin chào mọi người, mình là Mạc Uyển Nhi, đến từ gia tộc họ Mạc. Mình mới chuyển đến, mong được mọi người giúp đỡ.”

Cô giáo nói thêm:
“Các em nhớ quan tâm bạn Uyển Nhi nhé, bạn ấy mắc bệnh tim bẩm sinh và một số vấn đề sức khỏe khác, có thể hơi yếu.”

Uyển Nhi tiếp lời, nụ cười vẫn dịu dàng nhưng ánh mắt lại thấp thoáng sự toan tính:
“Đúng vậy ạ, sức khỏe của mình không tốt, mong mọi người đừng chê cười.”

Lúc này, cô giáo mới sực nhớ ra còn một người nữa vẫn đứng lặng im ở cửa lớp.
“À, còn em…” – cô giáo nhìn thoáng qua Thẩm Dao, giọng hơi lạnh nhạt – “Em cũng giới thiệu đi.”

Thẩm Dao khẽ gật đầu, giọng nhỏ nhẹ:
“Mình là Thẩm Dao, em gái của Uyển Nhi.”

Cô nói ngắn gọn, không hoa mỹ, không dư thừa.
Sau đó, cô giáo sắp xếp chỗ ngồi cho cả hai. Uyển Nhi được nhóm con trai chào đón nồng nhiệt, phần vì vẻ ngoài xinh đẹp, phần vì khí chất sang trọng và những món trang sức đắt tiền trên người.

Rất nhanh, cô ta đã chọn được chỗ ngồi ưng ý.
Còn Thẩm Dao – khuôn mặt bình thường, vẻ ngoài giản dị – chỉ nhận lại những ánh nhìn thờ ơ, thậm chí khinh bỉ.

May mắn thay, vẫn có một người sẵn lòng ngồi cạnh cô.

Thẩm Dao đứng ngập ngừng giữa lớp, ánh mắt lướt qua từng hàng ghế nhưng chẳng có ai muốn nhường chỗ. Cô khẽ cúi đầu, lòng có chút lúng túng.

Bỗng một giọng nói nhẹ nhàng vang lên từ góc lớp:
“Chỗ này còn trống, cậu ngồi đây đi.”

Cô ngẩng lên, thấy một cô gái có nụ cười rạng rỡ đang vẫy tay.
Đó là Tử Du.

Thẩm Dao bước đến, khẽ nói:
“Cảm ơn cậu.”

Tử Du cười, giọng tự nhiên:
“Không có gì đâu. À, cô gái kia là chị của cậu hả?”

Thẩm Dao gật đầu.
Tử Du bĩu môi, hạ giọng nói nhỏ:
“Ánh mắt cô ta đầy toan tính, dáng vẻ y như mấy cô ‘trà xanh’ ấy. Cậu phải cẩn thận đấy.”

Thẩm Dao hơi sững người. Đây là người đầu tiên nhận ra bộ mặt thật của Uyển Nhi – người mà ai cũng nghĩ là hoàn hảo.

Cô khẽ mỉm cười, trong mắt ánh lên chút ấm áp hiếm hoi:
“Cảm ơn cậu, Tử Du. Cậu là người đầu tiên đứng về phía tớ.”

Tử Du bật cười, vỗ vai cô:
“Không sao đâu. Từ giờ cậu là bạn tớ, tớ sẽ bảo vệ cậu.”

Lần đầu tiên sau nhiều năm, Thẩm Dao cảm thấy có ai đó thật lòng ở bên mình.
Rất
Giờ ra chơi.
Một nhóm con trai tụ tập quanh Mạc Uyển Nhi, vừa cười vừa trêu ghẹo.

Một người trong số đó buông lời cay nghiệt:
“Uyển Nhi này, sao cậu và em gái cậu khác nhau như trời với đất thế? Cậu như thiên nga còn cô ta… y như cóc ghẻ bước ra từ khu ổ chuột ấy.”

Cả đám phá lên cười.
Một người khác phụ họa:
“Đúng đấy, nhìn cô ta chẳng giống người nhà hào môn chút nào.”

Thẩm Dao ngồi ở góc lớp, nghe rõ từng lời một.
Cô không phản ứng, không giận dữ — chỉ lặng lẽ cúi đầu.
Vì những lời như thế, cô đã nghe suốt cả đời rồi.

Từ khi còn nhỏ, cha mẹ đã nói rằng cô sinh ra chỉ để cứu lấy em gái.
Nếu không phải vì Uyển Nhi mắc bệnh tim bẩm sinh, có lẽ cô đã chẳng được chào đời.
“Mạng mày là của em mày, trách nhiệm của mày là nuôi nó sống.”
Đó là câu nói Thẩm Dao chưa bao giờ quên.

Cô đã quá quen với việc bị xem thường.
Quen đến mức, những lời sỉ nhục giờ chỉ như gió lướt qua tai.

Giữa tiếng cười chế nhạo, Mạc Uyển Nhi khẽ lên tiếng, giọng ngọt ngào:
“Mọi người đừng nói vậy mà. Em gái mình hơi khiếm thính nhẹ, tính cũng không tốt lắm đâu. Ở nhà lại chẳng chịu chăm chút bản thân, hay nổi cáu với người khác nữa… mọi người đừng trách cô ấy nhé.”

Cả nhóm lại ồ lên cười to hơn.
Nhưng lần này, Uyển Nhi không bị chê — chỉ có Thẩm Dao là trở thành trò cười.

Cô ta nói như đang bênh vực, nhưng từng chữ lại như dao găm, đâm sâu vào lòng người đối diện.
Đó không phải lời “giảng hòa”, mà là cách hủy hoại một người trong vỏ bọc dịu dàng.

Thẩm Dao vẫn chỉ im lặng.
Im lặng — như cách cô đã sống suốt bao năm qua.qua.Cô giáo bước vào lớp, tay cầm xấp tài liệu:

“Bạn nào giúp cô mang tập này sang lớp bên cạnh nhé?”

Tử Du lập tức đứng dậy:

“Em đi ạ, tiện thể dẫn Thẩm Dao đi tham quan trường luôn được không cô?”

Cô giáo gật đầu đồng ý:

“Được, hai em đi rồi quay lại sớm nhé.”

Chưa kịp để Thẩm Dao phản ứng, Tử Du đã nắm lấy tay cô kéo ra khỏi lớp.

Thẩm Dao hơi giật mình, khẽ hỏi:

“Cậu… kéo mình đi đâu vậy?”

Tử Du dừng lại, quay người lại, trong mắt ánh lên vẻ bức xúc:

“Nếu tớ không kéo cậu ra, cậu định để họ nói mãi như thế à?”

Thẩm Dao khẽ cúi đầu, giọng nhẹ như gió thoảng:

“Không sao đâu, tớ quen rồi.”

Tử Du nhíu mày:

“Sao cậu có thể nói ‘quen rồi’ với những lời đó chứ?”

Thẩm Dao khẽ mỉm cười, nụ cười rất nhạt, nhẹ đến mức khiến người khác thấy xót xa.

“Bởi vì... họ nói đúng mà. Tớ không cần phải phản bác điều gì cả.”

Khoảnh khắc ấy, Tử Du chợt nghẹn lại, không biết nên nói gì.

Thẩm Dao vẫn giữ nụ cười ấy, nhưng trong đáy mắt là một tầng sương mỏng, yên lặng và đau đớn.

“Cậu không cần phải bận tâm đâu.” – cô nói tiếp, giọng bình thản đến lạnh lùng. – “Chỉ cần cậu không rời đi là được rồi.”

Tử Du khẽ thở dài, rồi nắm lại tay cô:

“Vậy thì tớ sẽ ở bên cậu, Thẩm Dao.”

Lần đầu tiên, trong đôi mắt trầm lặng của Thẩm Dao, ánh lên một tia sáng mờ — yếu ớt, nhưng thật đẹp.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro