Chương 4: Thời Gian Lỗi Nhịp

"Nếu một người từng tồn tại, tại sao không ai nhớ?
Nếu một người chưa từng tồn tại, tại sao em nhớ rõ từng ánh mắt, từng nụ cười của anh đến vậy?"

--

Kể từ ngày hôm đó, anh biến mất một cách kỳ lạ, như chưa từng hiện diện trong cuộc đời cô. Mọi thứ xung quanh Y/n dường như đã bị thay đổi. Bạn bè trong lớp như quên sạch về anh, không ai còn nhớ anh từng ngồi cạnh cô. Danh sách lớp học, sổ điểm danh, thậm chí cả những tấm ảnh chụp tập thể đều không hề có tên hay hình bóng anh. Ghế cạnh cửa sổ, nơi cô từng thấy anh ngồi mỗi buổi chiều giờ chỉ còn lại khoảng không lạnh lẽo, trống trơn như một phần kí ức bị xóa bỏ.

Nhưng Y/n không thể quên. Không thể. Anh như được khắc sâu, không phải bằng mực hay đá, mà bằng một loại ký ức ám ảnh, một thứ ghi dấu không thể xóa trong tâm trí cô. Từng ánh mắt anh, từng cử chỉ nhỏ nhặt đều hiện rõ mồn một, như những bức tranh vẽ bằng máu trong bóng tối.

Mỗi khi cô nhìn vào gương, nỗi sợ lại tràn về. Không phải vì hình ảnh của chính mình, mà vì trong những khoảnh khắc vụt qua, cô nhìn thấy bóng dáng của một người khác đứng lặng phía sau không rõ mặt, không cử động, chỉ là một bóng người cao gầy đứng nghiêng sang trái, đúng như thói quen anh vẫn hay làm khi né ánh nắng buổi chiều. Ánh mắt lạnh lùng, sâu thẳm như đang dõi theo từng bước chân cô.

Một lần, trong nhà vệ sinh trường, cô chợt nhìn lên gương và thấy anh đứng đó, mờ ảo nhưng rõ nét đến khó tin. Anh nhìn cô bằng đôi mắt không có sự sống nhưng đầy ám ảnh. Cô quay đi vội vã, chỉ còn lại sự trống rỗng lạnh lẽo. Nhưng điều kỳ lạ hơn cả là trong lòng bàn tay cô bỗng nhiên nắm chặt một vật, một chiếc nút áo đen thêu chỉ bạc, trên đó có chữ "C.B." – viết tắt tên anh, mà cô chắc chắn mình không hề cầm trước đó.

Nỗi sợ bắt đầu len lỏi vào tâm hồn cô không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm bên trong chính cô. Tâm trí cô như một tấm gương vỡ vụn, mỗi mảnh là một mảnh ký ức rạn nứt không thể ghép lại. Những tờ giấy ghi chú trong vở học bỗng nhiên xuất hiện những dòng chữ lạ, không phải do cô viết. Mực đen đậm, nét chữ mềm mại hơi nghiêng trái đúng với phong cách của anh.

Trên trang sau sách toán, cô tìm thấy một đoạn ghi chú khiến tim cô như bị bóp nghẹt:

"Ngày 14 tháng 10 em ngất trong lớp, máu chảy từ mũi.
Anh bế em xuống phòng y tế.
Cô y tế nói 'Anh không thể vào đây, anh không thuộc về nơi này.'
Em không nhớ gì. Nhưng áo anh ướt. Và tay anh lạnh như đá."

Những lời đó, như một lời nguyền đeo đẳng, cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô. Tâm trí Y/n không còn là tấm gương nguyên vẹn nữa mà giờ đây là những mảnh vỡ sắc nhọn, mỗi giấc mơ là một cuộc chiến đau đớn để nối lại những mảnh ghép ấy, nhưng bằng đôi tay đầy máu.

Đêm đó, cô mơ thấy mình đứng giữa một hành lang trắng, lạnh lẽo đến rợn người. Không một cánh cửa, không một bóng dáng nào khác ngoài một chiếc đồng hồ treo tường khổng lồ. Kim phút trên đồng hồ xoay ngược, quay chậm chạp như thể cả thời gian đang tuôn ngược lại, cuốn cô về một nơi không thể gọi tên. Không khí đặc quánh, nặng nề như lớp sương mù cũ kỹ bao phủ toàn bộ hành lang.

Một tiếng thì thầm vang vọng từ xa, lạnh lẽo và sâu thẳm:

"Thời gian không trôi đi. Nó chỉ quay lại.
Mỗi lần em lãng quên, nó sẽ lặp lại, đau đớn hơn, rõ hơn, cho đến khi em chịu nhớ."

Y/n cố chạy, chạy thoát khỏi những bóng ma vô hình nhưng chân cô như bị dính chặt xuống sàn, không thể di chuyển nhanh. Khi cô quay lại, anh đứng đó, im lặng, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên vẻ buồn bã không lời nào diễn tả được. Anh cầm trong tay chiếc đồng hồ cát, hạt cát gần rơi hết xuống đáy, như một dấu hiệu cuối cùng của sự kiên nhẫn.

Anh nói, giọng anh như tiếng gió lạnh thổi qua khe cửa:

- Chúng ta không còn nhiều thời gian đâu, Y/n. Em đã lỡ hẹn quá nhiều kiếp rồi.

Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy với một vết cứa nhỏ trên lòng bàn tay, chính xác nơi mà chiếc đồng hồ cát đã chạm vào trong giấc mơ. Máu từ vết thương thấm ướt vạt áo ngủ. Khi cô cố giặt đi, vết máu không phai, thay vào đó là một dòng chữ mờ nhòe hiện ra dưới lớp vải:

"404 không chỉ là số phòng. Đó là mã lỗi. Em bị lỗi."

Trở lại trường vào buổi chiều, Y/n lặng lẽ bước lên tầng 4, đây chính là khu vực đã bị bỏ hoang từ lâu, nơi mọi người tránh xa như một vùng đất chết. Cánh cửa phòng 404 bị khóa chặt, im lìm như một vết sẹo trên bức tường thời gian. Lần này, cô không định gõ cửa. Trong tay cô là một chiếc gương nhỏ, dùng để hứng ánh sáng phản chiếu từ khe cửa, hy vọng soi sáng những điều bí ẩn trong bóng tối.

Bóng tối bên trong dày đặc, ngột ngạt như một chiếc màn đen bao phủ mọi thứ. Cô đứng yên, lòng tràn đầy sự mong chờ pha lẫn sợ hãi.

Cốc... cốc... cốc!

Tiếng gõ vang lên, nhưng không phải từ bên trong, mà chính từ cô. Tâm trí cô vang lên tiếng vọng của sự mất mát và tuyệt vọng.

Từ sâu trong căn phòng 404, một giọng nói vang lên, không to nhưng rõ ràng từng chữ từng câu, khiến tim cô như đóng băng:

- Em biết đường quay lại rồi sao?

Y/n quay người định chạy, nhưng đôi chân cô dường như bị dính chặt xuống sàn, không thể di chuyển. Nỗi sợ làm tim cô như ngừng đập. Khi cô dám ngoái lại nhìn, khe cửa hé mở chỉ vừa đủ để lộ ra một ánh mắt. Đó không phải ánh mắt của người sống mà là ánh mắt của những linh hồn bị mắc kẹt giữa các dòng thời gian, đã từng nhìn cô, dõi theo cô qua biết bao kiếp sống, không bao giờ buông tha.

Ánh mắt ấy không hề có sự sống, nhưng lại chứa đựng cả một đại dương u uất, một nỗi đau vô tận.

Y/n đứng đó, lạnh toát, trong lòng vang lên tiếng đồng hồ cát nhỏ giọt đều đặn. Từng hạt cát trôi qua, nhắc cô nhớ rằng thời gian của cô đang dần cạn kiệt, và nếu không kịp nhớ lại, cô sẽ mãi mãi lạc trong nhịp thời gian lỗi nhịp này.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro