Chương 5: Mảnh Hồn Bị Bỏ Quên
"Chỉ có những ký ức còn sống mới là địa ngục thực sự,
Nơi ta bị mắc kẹt giữa những câu hỏi không lời đáp."
--
Cánh cửa phòng 404 đứng đó, cũ kỹ và im lìm như chưa từng bị mở ra, nhưng cũng như chưa từng khép lại. Những vết sơn bong tróc, những vệt bụi mỏng phủ lên bề mặt gỗ như dấu tích của thời gian đóng băng, giữ nguyên mọi thứ trong trạng thái quên lãng. Gió len qua khe hở cửa, không ồn ào, chỉ tạo ra tiếng rít nhỏ li ti, tựa như tiếng thở của một sinh vật vô hình đang lặng lẽ thì thầm những lời không thể nghe rõ, không thể lý giải.
Y/n đứng trước cửa, tim cô không ngừng đập loạn nhịp, và trong lòng cô có một sợi chỉ vô hình đang căng ra từng giây, mong manh đến mức cô biết nó có thể đứt bất cứ lúc nào. Nhưng cô vẫn đứng đó, như bị thôi miên bởi thứ gì đó không thể gọi tên. Bầu trời hôm nay xám xịt, trống trải. Không có tiếng ve sầu râm ran như mọi năm, cũng không có tiếng cười nói rộn ràng của học sinh trong sân trường. Tất cả như ngưng đọng, lặng yên, tạo nên một thế giới chỉ còn lại cô, một người đang tỉnh giữa cơn mê dài vô tận.
Cô không biết điều gì đã kéo mình trở lại đây. Có thể là giấc mơ đêm qua, Beomgyu đứng giữa hành lang dài hun hút, gọi tên cô bằng giọng thì thầm đầy tiếc nuối, giọng nói văng vẳng như tiếng vọng từ một miền ký ức xa xăm. Hoặc có thể đó là một cảm giác trống rỗng cứ lớn dần trong cô, ngày qua ngày, khi cô nhìn mọi thứ xung quanh trôi qua vô hồn, như một cuốn phim bị tua chậm đến mức mọi hình ảnh chỉ còn là những mảnh vụn không kết nối.
Một hơi thở lạnh rợn từ khe cửa len qua khiến cô giật mình. Ánh mắt Y/n bỗng trở nên sắc bén hơn, cô đặt tay lên tay nắm cửa lạnh ngắt, run rẩy đến tê liệt. Cánh cửa mở ra chậm rãi, tạo nên tiếng kẽo kẹt khô khốc vang vọng trong căn phòng tối tăm.
Bên trong, không có ai cả. Căn phòng trống trải, sàn gỗ đã mục nát, ánh sáng nhợt nhạt xuyên qua lớp rèm rách tả tơi trên cửa sổ, tạo nên những vệt sáng đứt đoạn, chập chờn như từng mảnh thời gian đã bị cắt vụn ra rải rác. Không gian đặc quánh một cách kỳ lạ, mỗi hạt bụi bay lơ lửng trong không khí đều như nặng trĩu, ngưng đọng.
Nhưng Y/n biết một điều không thể phủ nhận: anh ở đây.
Không phải bằng mắt thường, mà bằng một cảm giác dày đặc, ngột ngạt, cảm giác của một mảnh hồn thuộc về nhau, dù đã mất, dù đã khuất.
Bóng đen từ góc tối chậm rãi chuyển động, dần dần hiện ra hình dáng một người. Anh bước ra, không một tiếng động, gương mặt mờ ảo như thể được vẽ bằng sương mù và ánh sáng mờ nhạt. Anh gầy hơn lần cuối cô gặp, như đang tan biến dần vào không khí vô hình. Đôi mắt ấy dù sâu thẳm, dịu dàng, và mang một nỗi buồn đến nghẹt thở nhưng vẫn giữ nguyên ánh sáng ma mị, như một biển đêm bất tận.
- Em quay lại rồi, *giọng anh vang lên, ấm áp nhưng xa xăm, như tiếng vọng từ một cõi khác*
Y/n đứng bất động, mắt không rời anh, tim như bị bóp nghẹt. Cô không biết mình phải nói gì, chỉ biết từng giây từng phút trôi qua là một sự giằng xé. Cuối cùng, cô lên tiếng:
- Em không biết tại sao... nhưng em không thể tiếp tục sống mà không biết rốt cuộc anh là ai trong em.
Anh không đáp lại ngay lập tức. Anh ngồi xuống chiếc bàn học cũ kỹ ở góc phòng, nơi có những vết khắc cũ kỹ "Y + B" là tên viết tắt của họ, được khắc bằng đầu bút chì đã mòn, dấu tích của những ngày tháng không thể quên.
- Có những người... *anh nói, giọng mơ hồ như gió thoảng qua kẽ lá* đi qua đời nhau chỉ để lại dấu chấm hỏi. Và đôi khi, đó lại là điều duy nhất giữ họ sống trong lòng người kia.
Chiếc đồng hồ cát trên bàn bắt đầu chảy. Nhưng điều kỳ lạ là hạt cát không rơi xuống đáy mà trôi ngược lên trên, chậm rãi và nhẹ nhàng như từng hơi thở.
Y/n tiến lại gần, cảm giác không khí trong phòng trở nên đặc quánh, nặng nề. Thời gian dường như nghẹt lại, không trôi đi mà xoắn lại thành một vòng xoáy bất tận.
- Em có thể ở lại không? *cô hỏi, giọng run run*.
Anh ngẩng lên, ánh mắt dâng trào một nỗi buồn sâu thẳm, như sóng biển dịu dàng nhưng cuộn trào mãnh liệt.
- Ở lại nghĩa là sống mãi trong khoảnh khắc không bao giờ thay đổi. Em sẽ không lớn lên, không bước tiếp, chỉ mãi mãi quanh quẩn ở đây, với ký ức và anh.
- Còn nếu em rời đi? *Y/n hỏi tiếp*
- Có thể em sẽ quên anh.
Có thể mọi điều này chỉ là một cơn mơ.
Hoặc em sẽ mang theo một nỗi trống rỗng không bao giờ lấp đầy.
Y/n im lặng, tim cô ngừng đập một khoảnh khắc. Lựa chọn ấy không phải là đúng hay sai, mà là những ngã rẽ của cảm xúc, nơi mỗi quyết định để lại một vết sẹo không lành.
Bất chợt, một tiếng động nhỏ vang lên phía sau, như tiếng gõ ba lần lên tường, đậm chất rùng rợn.
Cô quay lại. Không có gì. Nhưng khi nhìn vào tấm gương cũ treo trên tường, hình ảnh phản chiếu hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết. Hình ảnh cô và một bóng người đứng phía sau, không rõ nét, không có mắt, chỉ là một dáng hình mờ ảo, đen tối.
Cô quay lại nhanh chóng, nhưng không có ai cả.
Beomgyu vẫn ngồi đó, vẻ mặt đã đổi khác, xa xăm, mơ hồ như một người chuẩn bị rời đi.
- Nếu anh chỉ là một phần ký ức, *cô thì thầm* thì ký ức có thể sống mãi không?
Anh cười, nụ cười dịu dàng nhưng ẩn chứa sự đượm buồn, sâu lắng như đại dương thẳm.
- Chỉ khi người ta còn muốn nhớ.
Chiếc đồng hồ cát dừng lại. Cát ngưng rơi. Không gian trở nên lặng tuyệt đối, yên tĩnh đến mức cô có thể nghe thấy cả tiếng thở của chính mình.
Bất chợt, Y/n cảm thấy mình bị kéo lùi, không phải bằng thân thể, mà bằng tâm trí. Mọi thứ xung quanh nhòe đi, rồi tối sầm, như thể ai đó vừa khép lại một cuốn sách mà chưa đọc xong chương cuối.
--
Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy trong lớp học, đầu gục trên bàn. Mặt trời chiếu qua cửa sổ, dịu dàng và ấm áp, hoàn toàn trái ngược với bóng tối đêm qua.
Không còn phòng 404. Không ai nhớ đến Beomgyu. Không ai từng tồn tại với cái tên đó trong học bạ, lớp học hay ký ức của bất kỳ ai.
Chỉ còn lại một mình cô.
Trên bàn học, một hạt cát nhỏ, trong suốt như thủy tinh, lấp lánh dưới ánh nắng.
--
Bóng tối dần nuốt chửng căn phòng, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn Y/n, một câu hỏi vẫn vang vọng không ngừng:
" Liệu đây có phải là kết thúc, hay chỉ là một khởi đầu khác "?
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro