5. BETWEEN US, SOMETHING
Mặt trời đã khuất hẳn sau những tòa nhà cao tầng, để lại bầu trời một màu cam đỏ ấm áp dần nhạt đi, nhường chỗ cho màn đêm chầm chậm buông xuống. Lotte World lúc này rực sáng bởi hàng ngàn ánh đèn lấp lánh từ các gian hàng, khu trò chơi và những tòa lâu đài nhân tạo. Ánh sáng phản chiếu trên mặt kính của vòng quay khổng lồ, tạo nên những vệt sáng lung linh như dải ngân hà nhỏ giữa lòng thành phố. Xa xa, Seoul bắt đầu lên đèn, những tòa cao ốc nhấp nháy trong màn đêm, đẹp đến nao lòng, như một bức tranh đô thị sống động dưới ánh sáng rực rỡ.
Sau khi rời khỏi cabin vòng quay, Ricky bước đi phía trước, đôi chân di chuyển nhanh như muốn chạy trốn khỏi những gì vừa xảy ra trong không gian chật hẹp ấy. Lòng cậu vẫn xao động, một mớ cảm xúc lẫn lộn mà cậu không thể gọi tên. Vừa ấm áp, vừa bối rối, vừa sợ hãi. Cậu không thể phủ nhận rằng Gyuvin khiến cậu rung động, khiến tim cậu đập những nhịp bất thường mà cậu không thể kiểm soát, nhưng đồng thời, sâu thẳm trong lòng, cậu biết mình không muốn từ bỏ cảm giác này, cái cảm giác mãnh liệt, gần gũi mà Gyuvin mang đến mỗi khi cậu ấy ở bên.
"Mình đang nghĩ cái quái gì vậy?" Ricky tự hỏi chính mình, câu hỏi ấy lặp đi lặp lại trong đầu như một vòng xoáy không lối thoát. Cậu hiểu rõ tình cảm của mình dành cho Gyuvin, cậu đã thừa nhận nó từ đêm trên sân thượng, đã cảm nhận nó rõ hơn trong cabin vừa rồi. Nhưng mỗi khi đối diện với Gyuvin, mỗi khi cậu ấy nhìn cậu bằng ánh mắt sâu thẳm ấy, nói những lời như muốn kéo cậu ra khỏi vỏ bọc, Ricky lại thấy mình bị cuốn vào một cơn sóng mà cậu không biết phải chống cự hay buông xuôi.
Bước chân phía sau cậu bỗng dừng lại. Ricky cảm nhận được ánh mắt Gyuvin vẫn bám theo mình, sắc bén nhưng dịu dàng, như một sợi dây vô hình kéo cậu lại. Cậu muốn quay đầu, muốn đối diện, nhưng đôi chân như bị đóng băng, không dám nhúc nhích.
"Ricky." Giọng Gyuvin vang lên, trầm và rõ ràng, không còn chút bông đùa hay trêu chọc như mọi khi. Chỉ một tiếng gọi tên thôi nhưng nó đủ để khiến trái tim Ricky rung lên từng nhịp mạnh mẽ, như thể cả cơ thể cậu đang đáp lại trước khi cậu kịp suy nghĩ.
Cậu hít một hơi thật sâu, buộc bản thân phải quay lại. Dưới ánh đèn rực rỡ của công viên, Gyuvin đứng đó, đôi mắt cậu ấy sâu thẳm, phản chiếu những tia sáng lung linh từ vòng quay phía sau. Gương mặt Gyuvin lúc này không còn nét tinh nghịch thường ngày, mà thay vào đó là một sự nghiêm túc, một chút mong manh mà Ricky chưa từng thấy trước đây, như thể cậu ấy cũng đang đứng trước một ngã rẽ mà cậu không thể lùi bước.
"Cậu biết không?" Gyuvin khẽ cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lại ánh lên một tia cảm xúc phức tạp, giống như cậu đang cố giấu đi điều gì đó. "Mình đã luôn muốn hiểu cậu. Từ những lần cậu im lặng trên sân thượng, từ cái cách cậu nhìn mình rồi lại quay đi trong cabin vừa rồi. Nhưng cậu cứ mặc sức lảng tránh, làm mình chẳng thể nào đoán được cậu đang nghĩ gì trong đầu."
Tim Ricky đập mạnh hơn, như muốn phá vỡ lồng ngực. Cậu mím môi, đôi tay siết chặt bên hông, những ngón tay run run dù cậu cố kìm lại. Những lời Gyuvin nói như mũi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào những suy nghĩ mà cậu đã cố chôn sâu, khiến cậu không thể tiếp tục giả vờ như không có chuyện gì.
Gyuvin chậm rãi bước tới, từng bước chân vững chãi nhưng không vội vã, như thể cậu đang cho Ricky thời gian để chuẩn bị tinh thần. "Cậu biết mà, đúng không?" Giọng Gyuvin trầm xuống, mang theo một sức nặng khó cưỡng, ánh mắt khóa chặt vào Ricky không rời dù chỉ một giây. "Rằng mình không xem cậu như những người khác. Mình chưa bao giờ xem cậu chỉ là bạn."
Ricky cảm thấy hơi thở mình nặng nề hơn, ngực cậu như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Gyuvin dừng lại, gần đến mức cậu có thể nghe thấy tiếng tim đập đều đặn của cậu ấy, một nhịp điệu bình tĩnh, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn đang cuộn trào trong lồng ngực Ricky. Sự gần gũi ấy khiến cậu ngột ngạt, không phải vì thiếu không gian, mà vì nó làm cậu nhận ra mình không còn đường trốn chạy.
"Mình không muốn suy đoán thêm nữa," Gyuvin nói, giọng cậu thấp xuống, gần như thì thầm, nhưng mỗi từ đều rõ ràng, sắc nét. "Nếu cậu không thích mình, chỉ cần nói ra. Mình sẽ dừng lại, sẽ không làm cậu khó chịu nữa."
Ricky cứng đờ, toàn thân như hóa đá trước câu nói ấy. Không thích Gyuvin ư? Không, cậu chưa từng nghĩ vậy dù chỉ một lần. Thứ cảm xúc này đã âm thầm lớn lên trong cậu từ rất lâu, qua những cái chạm tay vô tình, những ánh mắt thoáng qua, những lần Gyuvin kiên nhẫn đứng bên cậu mà không đòi hỏi gì. Chỉ là cậu không dám đối diện, không dám thừa nhận, vì cậu sợ rằng nói ra rồi mọi thứ sẽ không còn như trước.
"Gyuvin..." Ricky khẽ gọi tên cậu ấy, giọng run run, nhỏ đến mức cậu không chắc Gyuvin có nghe thấy hay không. "Mình..."
Cậu muốn nói gì đó, muốn giải thích, nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng, như bị mắc kẹt bởi một bức tường vô hình. Gyuvin vẫn đứng đó, ánh mắt dịu dàng bao bọc lấy cậu, kiên nhẫn đến mức khiến Ricky cảm thấy mình không thể trốn chạy thêm nữa.
Một cơn gió đêm thổi qua, mang theo cái se lạnh của buổi tối Seoul. Tóc Ricky khẽ bay, rối lên trước trán và cậu vô thức đưa tay định vuốt lại. Nhưng chưa kịp làm gì, Gyuvin đã vươn tay, khẽ vén một lọn tóc của cậu ra sau tai. Động tác của cậu ấy nhẹ nhàng, gần như không chạm vào da Ricky nhưng vẫn đủ để khiến cậu giật mình, một luồng điện chạy dọc sống lưng.
"Cậu sợ điều gì?" Gyuvin hỏi, giọng cậu nhỏ và trầm, như một lời thì thầm an ủi, vừa dịu dàng vừa chân thành, như muốn kéo Ricky ra khỏi những suy nghĩ hỗn loạn.
Ricky không trả lời ngay. Cậu ngẩng lên, nhìn thẳng vào đôi mắt Gyuvin, đôi mắt chứa đựng sự chân thành, sự kiên nhẫn và một chút mong đợi mà cậu không thể phớt lờ. Trong khoảnh khắc ấy, mọi rào cản trong lòng cậu dường như vỡ vụn. Cậu không còn muốn chối bỏ sự thật nữa.
"Có lẽ...mình không ghét cậu," Ricky cuối cùng cũng lên tiếng, giọng khàn đi vì những cảm xúc dồn nén bấy lâu.
Gyuvin bật cười khẽ, giọng cậu ấy vang lên nhẹ nhàng nhưng đủ để xua tan sự căng thẳng giữa hai người. "Không ghét thôi à?" Gyuvin nghiêng đầu, đôi mắt lấp lánh một chút trêu chọc nhưng vẫn không giấu được niềm vui đang lan tỏa.
Ricky thở dài, đôi môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhỏ, hiếm hoi nhưng chân thành. "Mình thích cậu, được chưa?" Cậu nói nhanh, cảm giác như nếu không nói ngay bây giờ thì cậu sẽ không bao giờ đủ can đảm để nói nữa, ánh mắt thoáng chút bối rối nhưng không né tránh.
Gyuvin chớp mắt, rõ ràng bị bất ngờ bởi sự thẳng thắn đột ngột của Ricky. Rồi nụ cười trên môi cậu dần rộng hơn, sáng rực như ánh đèn phía sau, đôi mắt lấp lánh niềm vui không thể che giấu. "Mình biết."
Ricky nhíu mày, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên xen lẫn bối rối. "Biết mà còn hỏi?"
"Ừ," Gyuvin gật đầu, giọng cậu nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, ánh mắt lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời cảm xúc. "Mình biết từ cái cách cậu nhìn mình trên sân thượng, từ lúc cậu né tránh mình trong cabin vừa rồi. Nhưng mình muốn nghe chính cậu nói ra, để chắc chắn rằng cậu cũng sẵn sàng, rằng cậu không còn trốn nữa."
Ricky ngẩn người, không ngờ rằng Gyuvin đã nhận ra mọi thứ từ những chi tiết nhỏ nhặt như vậy. Cậu định phản bác, định nói gì đó để giữ lại chút kiêu hãnh cuối cùng nhưng rồi lại im lặng, vì cậu biết Gyuvin nói đúng. Gyuvin luôn nhạy bén, luôn hiểu cậu hơn chính cậu hiểu mình.
Khoảng khắc ấy Ricky không suy nghĩ gì thêm nữa. Cậu để bản năng dẫn lối, để trái tim mình tự do cảm nhận. Gyuvin nhìn cậu thêm một giây, rồi chậm rãi cúi xuống, để trán mình chạm nhẹ vào trán Ricky. Hơi thở của cả hai hòa vào nhau trong khoảng cách gần đến nghẹt thở. Ricky không né tránh, chỉ khẽ nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm từ Gyuvin lan tỏa qua từng tế bào trong cơ thể. Chỉ là một cái chạm nhẹ, thoáng qua, nhưng đủ để khiến nhịp tim cả hai rối loạn, đập cùng một nhịp không thể kiểm soát.
Họ đứng yên như vậy giữa không gian rực rỡ ánh đèn, giữa tiếng cười nói xa xa của đám đông, như thể cả thế giới chỉ còn lại hai người. Gyuvin khẽ bật cười, âm thanh nhẹ đến mức như một hơi thở thoảng qua, nhưng đủ để khiến Ricky mở mắt ra.
"Bây giờ thì mình chắc chắn rồi," Gyuvin nói, giọng cậu trầm ấm, mang theo một sự khẳng định dịu dàng.
Ricky ngước lên nhìn Gyuvin, ánh mắt cậu chạm vào đôi mắt cậu ấy, đôi mắt chứa đựng sự kiên định, sự chờ đợi và những cảm xúc mà Gyuvin chưa từng nói ra bằng lời nhưng luôn âm thầm bộc lộ qua từng hành động nhỏ. Và giờ đây, Ricky biết mình cũng đã tìm thấy câu trả lời của riêng mình.
Cậu mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, chân thành, đôi mắt mèo lấp lánh dưới ánh đèn như phản chiếu cả một bầu trời cảm xúc. "Mình cũng vậy."
Gyuvin khẽ siết nhẹ tay Ricky, bàn tay ấm áp bao bọc lấy những ngón tay lạnh buốt của cậu, như một lời hứa không cần nói ra. Ricky không rút tay ra, chỉ lặng lẽ đan những ngón tay mình vào tay Gyuvin, một hành động nhỏ nhưng đủ để khẳng định tất cả, rằng cậu đã sẵn sàng, rằng cậu đã chấp nhận đối diện với cảm xúc thật của mình.
Gió đêm thổi qua, mang theo hương vị dịu nhẹ của mùa thu Seoul, thoảng qua như một lời chúc phúc thầm lặng. Phía xa, vòng quay khổng lồ vẫn lặng lẽ xoay tròn trong ánh đèn rực rỡ, chứng kiến khoảnh khắc mà cả Ricky và Gyuvin đều biết rằng họ sẽ không bao giờ quên. Một khởi đầu mới, không còn né tránh, không còn sợ hãi, chỉ còn lại hai trái tim đã tìm thấy nhau giữa muôn vàn ánh sáng.
──── ୨୧ ────
vậy là mình đã hoàn thành xong chiếc fic đầu tay của mình rồi ạ. dù kết fic nhưng mình chưa cảm thấy nhẹ nhõm lắm nên chắc mình sẽ sửa lại một vài chi tiết.
thật ra mình cũng đắn đo vô cùng trong việc viết thêm phần để làm rõ mối quan hệ của 2 em hơn, cũng như đào sâu cảm xúc của 2 em khi nhận ra bản thân có tình cảm đặc biệt với bạn thân. bởi vì đối với mình tình cảm xuất phát từ tình bạn nó có nhiều cái khó tả lắm, càng tiến triển bao nhiêu càng phải đấu tranh nhiều bấy nhiêu. muốn dựa vào những câu chuyện ngoài đời của 2 em để vẽ theo suy nghĩ riêng của bản thân, có điều vẽ một hồi không biết tranh có bao nhiêu màu sắc mà thấy lụy quá =)))))) nên mình xin phép ôm cái sự lụy này bước tới chiếc fic tiếp theo, chắc vẫn sẽ là fic real life thôi, vẫn còn nhiều thứ mình chưa khai thác được lắm.
bên cạnh đó, mình cảm ơn mọi người vì đã đọc fic của mình và tặng mình 1 sao vote ạ. mình đăng fic chủ yếu là để cất giữ giấc mộng của mình, cất giữ chuỗi cảm xúc không tên này nên mình không chia sẻ fic ở đâu hết, cứ thế mà đăng thôi...thật sự mình đã rất vui khi mình biết được rằng mình không ở đây một mình ạ. cảm ơn mọi người rất nhiều và mình hy vọng mọi người sẽ luôn giữ gìn sức khỏe thật tốt nhé.
mình yêu cúnmeo và mọi người nhiều lắm ♡
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro