Chương 22: Chọn thịt hay chọn sư phụ
Vệ Thất đứng dậy muốn đi.
Hắn phải nhìn xem mình có phải hoa mắt nhìn lầm người. Người nọ giờ phút này hẳn nên ở bên cạnh Hoàng hậu chủ tử thiếp thân hầu hạ, tuyệt đối không có lý do gì để xách tay nải xanh da trời bước đi vội vã thoáng qua trước mắt mình.
Liên tưởng đến Hoàng hậu chủ tử ngày hôm trước trải qua chuyện bị hạ độc. Gương mặt con nít của Vệ Thất, nghiêm túc muốn nứt ra.
Lúc này, hắn liền nghĩ tới Vệ Lung.
Nếu như Vệ Lung ở đây, bất luận là Vệ Lung trông nom Ngụy Anh Lạc, hắn đi đuổi theo Nhĩ Tình, hay là hắn trông nom Ngụy Anh Lạc, Vệ Lung đi bắt Nhĩ Tình. Đều tốt hơn hắn lúc này do dự tiến thoái lưỡng nan.
"Vệ đại ca, có chuyện gì sao?" Ngụy Anh Lạc bưng đĩa rau trộn từ phòng bếp đi ra.
Nàng tự mình làm một đĩa rau trộn rong biển.
Rong biển xanh biếc xếp đan xen theo thứ tự ở trong đĩa, phía trên trừ xì dầu giấm tương đổ lên, còn rải thêm ớt tiêu và tỏi nhìn rất xinh đẹp. Cùng với món ăn này xuất hiện, trong không khí bốc lên một mùi chua ngọt.
Ngửi liền để cho người nuốt nước miếng.
Nàng bày món ăn trên bàn, thông cảm nói: "Ngươi nếu như có chuyện, đi trước đi. Ta ở chỗ Hồ di chờ, bảo đảm không chạy loạn. Nhưng thức ăn, chúng ta chỉ có thể ăn trước, chờ ngươi trở lại rồi làm lại cho ngươi. Vệ đại ca, ngươi nhanh đi nhanh trở về."
"Aiz, được rồi. Ngéo tay một trăm năm không cho phép đổi. Anh Lạc ở đây chờ ta, đại ca làm xong chuyện sẽ tới tìm ngươi."
Chờ được Ngụy Anh Lạc ngoan ngoãn hứa chờ hắn, Vệ Thất gật đầu, vèo một cái từ cửa sổ bay ra ngoài, thở mấy hơi liền không còn bóng người.
Cửa gỗ phòng bếp che mất nửa, Hồ di không chú ý bên ngoài đã thiếu một người.
Bên dưới lò bếp, củi bị lửa đốt đỏ au, phát ra thanh vang tí tách.
Lửa càng ngày mãnh liệt, dầu cải trong chảo bắt đầu bốc lên, nàng nhanh chóng đem nửa chén thịt giòn bọc trứng và bột mì ướp gần nửa giờ ở bên ngoài đổ vào, dùng đũa trúc hất lật, từng miếng thịt xốp giòn cắt thành từng đoạn, ở bên trong lớp dầu vàng, chao đảo trên dưới, rất nhanh, liền tản mát ra mùi thơm mê người.
Mùi thơm bay ra phòng ngoài, Ngụy Anh Lạc hít hít lỗ mũi, thèm ăn đến muốn chảy nướng miếng.
Soạt một cái từ ghế nhỏ nhảy xuống, Ngụy Anh Lạc bắn người đến phòng bếp, ngóng trông ở cạnh cửa, nước miếng tùy ý chảy.
"Hồ di, ngài nhất định phải dạy ta ngài mấy món ăn sở trường, bao gồm cả món thịt giòn này, thèm ăn chết ta."
Nhìn Hồ di tay chân nhanh nhạy cầm muôi, đem thịt đã rán đến vàng óng bỏ vào trong đĩa, tay bốc lên một nắm hạt mè cùng hương liệu, rắc vào phía trên. Thủ pháp thuần thục, mặt mũi bình tĩnh. Phong độ mơ hồ bức cả tổng trù ngự thiện trong thâm cung.
Ý niệm muốn ủng hộ Hồ di mở tiệm khắp cả nước của Ngụy Anh Lạc, lại càng thêm sâu sắc.
Nàng phải học Hồ di mấy món ăn sở trường: Làm thịt chiên giòn, thịt dê hon, đậu hũ ma bà, thịt muối xào, chờ thời cơ đến, ở trước mặt một vài người thể hiện tài năng.
Đến lúc đó cửa tiệm buôn bán của Hồ di, liền không chỉ một mình nàng ủng hộ.
"Nha đầu ngốc, Hồ di chỉ mong ngươi có thể gả đến một gia đình không cần tự mình xuống bếp, có người hầu hạ. Trong phòng bếp ngây ngô lâu, trên người dầu mỡ dính không nói, sẽ còn để cho tay nữ nhân, trở nên xù xì khó coi."
Hồ Tịch Nhi nào biết Ngụy Anh Lạc muốn học tài nấu nướng, là thật sự muốn giúp mình mở tiệm.
Nàng ngược lại rất kinh hỉ Ngụy Anh Lạc hiếu học, trước kia tỷ muội Anh Lạc chỉ là thích ăn đồ nàng làm, trước nay không có lộ ra ý tưởng muốn học tập.
Nàng có lòng dạy, cũng không có lý do dạy.
Hiện tại Ngụy Anh Lạc chủ động nói muốn cùng nàng học, nàng dĩ nhiên miệng đầy đáp ứng. Nhưng nhìn ngón tay non mềm nhỏ bé của Ngụy Anh Lạc, lại so sánh với tay thô đầy dầu mỡ của mình, câu 'Đương nhiên là được a.' liền nghẹn ở cổ họng, làm sao cũng không nói ra miệng được.
Nữ nhân nghèo khó sớm quản gia, nàng đã xem mình như nửa nam nhân, có năng lực mở tiệm lại còn vừa làm nữ đầu bếp vừa làm tiểu nhị và bà chủ.
Nhưng mà Anh Lạc không giống a, tiểu nữ hài xinh đẹp như vậy, một đôi tay trắng mềm, sao có thể đi làm công việc cạo vảy cá giết gà cắt thịt.
"Anh Lạc, ngươi muốn ăn gì tìm Hồ di làm, ngươi không cần học." Hồ Tịch Nhi từ ái sờ mặt Ngụy Anh Lạc, "Ngày nào có Hồ di ở, liền có thịt cho ngươi ăn."
Ngụy Anh Lạc mở to cặp mắt tròn vo, bỗng dưng ở trong mắt Hồ di thấy được một đứa con nít tham ăn đần độn.
Xấu hổ quá.
"Hồ di, Lạc nhi thật muốn giúp ngài mở tiệm. Ngài cứ xem ta như nửa đồ đệ, dạy ta một chút đi. Tốt nhất là dạy ta làm mấy món thức ăn chay, sư phụ ta là hòa thượng. Hắn không ăn được đồ mặn."
"... Gì? Ngươi tại sao lại lòi ra một vị sư phụ? Còn là một hòa thượng? Vậy ngươi về sau còn có thể ăn thịt sao?" Hồ Tịch Nhi cau mày, càng phát giác chuyện không đúng, đem cái đĩa lấy ra khỏi tầm mắt Ngụy Anh Lạc.
Ngụy Anh Lạc đang hào hứng đưa tay lấy thịt dừng lại, cứng ngắc ngẩng đầu, "(⊙o⊙)... Tục, tục gia đệ tử cũng phải ăn chay sao?"
Hồ Tịch Nhi nhìn Ngụy Anh Lạc giống như nhìn kẻ ngu, "Ngươi nói xem?"
Ngụy Anh Lạc nhất thời sụp đổ, "..."
Điểm trọng yếu như vậy, nàng lúc ấy có hỏi không???
-------
Tác giả có lời muốn nói:
Hình như không ai đoán ra được cố nhân này a, hay là không muốn nhắc đến
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro