Chương 43: Viện trợ đánh tới

"Ngươi không đi, tự ta đi!"

Ngụy Anh Lạc hất tay Vệ Lung đi ra ngoài cửa. Vệ Lung bắt lại nàng, ngược lại giận cười, "Được a ngươi, đúng là là bướng bỉnh như một con nghé con. Ngươi không lo cha ngươi nữa à?"

"Cha ta làm phiền tỷ chiếu cố, tự ta đi cứu tỷ tỷ và Vệ đại ca."

"Đừng, cha ngươi vẫn là ngươi chiếu cố đi. Ta đi xin phép chủ tử, có lẽ tình huống không hỏng bét như vậy."

Nàng làm sao không nhìn ra được Ngụy Anh Lạc nha đầu này đang cố ý kích nàng, Vệ Lung híp mắt dài, thuận tay sờ đầu tóc Ngụy Anh Lạc một cái, tiểu cô nương tóc mềm nhũn, xúc cảm mềm như lông mèo con, làm cho tâm tình khẩn trương không vui thư giãn rất nhiều.

"Ngươi ở đây đợi ta, chớ xung động. Nếu đến lúc mặt trời mọc ta còn chưa trở lại, ngươi liền mang theo tín vật chủ tử đến phủ Phú Sát nhờ giúp đỡ. Quản gia trong phủ nhận ra tín vật, sẽ dẫn ngươi đến gặp chủ tử. Đến lúc đó ngươi chỉ cần nói rõ ủy khuất của bản thân, chủ tử thương ngươi, sẽ giúp ngươi." Có oan báo oan, có thù báo thù.

Chủ tử nàng Phú Sát Hoàng hậu nhìn ôn lương nhất mực, trong xương lại hết sức bao che con cái.

Chỉ là hy vọng, chuyện này không thật đến mức độ phải để Ngụy Anh Lạc gặp chủ tử mới có thể giải quyết...

"Xin lỗi, vừa rồi là ta nóng lòng." Ngụy Anh Lạc trong lòng bực bội, "Bọn họ trì hoãn càng lâu, trong lòng ta càng thêm bất an." Ban nãy trong đầu nghĩ đến khả năng Hoằng Trú cũng sống lại, nàng liền cả người dựng lông toát mồ hôi, đầu óc cũng không cách nào tỉnh táo lại.

Kiếp trước Hoằng Trú bởi vì nguyên nhân gì đó bị Hoằng Lịch nghi kỵ, xa rời thánh tâm uất ức mà chết.

Hoằng Trú ban đầu có thể không biết, nhưng trước khi chết hắn khẳng định đoán ra được.

Nàng tốn nhiều năm như vậy, đem bản thân vùi lấp trong nhà tù hoàng cung, lợi dụng gió thổi bên gối, thổi cho Hoằng Lịch nghĩ rằng Hoằng Trú giả heo ăn hổ tâm cơ thâm trầm, vì thế mà chán ghét vứt bỏ Hoằng Trú.

Hoằng Trú nhất định hận chết nàng.

Kiếp này, nếu như Hoằng Trú cũng gặp đại cơ duyên, trọng sinh một đời, hắn khẳng định nghiến răng muốn báo thù hai tỷ muội các nàng.

Vậy mà mình còn chậm rãi trù mưu, chuẩn bị chờ lớn lên rồi từng bước một dự tính tiếp, đây không phải là tìm chết sao.

Tỷ tỷ nàng phải cứu, Dung Âm nàng cũng muốn mang đi.

Nàng hiện tại thế đơn lực bạc, người có thể tín nhiệm chỉ có Dung Âm, cũng chỉ có Dung Âm có thể trợ giúp nàng.

"Lung tỷ tỷ, nhờ ngươi. Ta nguyện ý lấy ba tín vật Dung Âm tỷ tỷ cho ta, tới đổi lại chị ta cùng Vệ đại ca bình yên vô sự."

"Không cần lo lắng quá mức." Vệ Lung nói: "Nếu Ngụy lão bá nói chính là thật, vị kia hao tổn công sức vừa dỗ vừa cướp người, trong thời gian ngắn ngủi sẽ không hạ độc thủ với Ngụy Anh Ninh bọn họ, thật muốn hạ thủ, ban nãy đã một đao giết chết rồi. Cong tới cong đi nhiều quá lại mất nhiều hơn được."

Hơn nữa theo nàng suy đoán, mục tiêu có thể là Ngụy Anh Ninh, được như ý giết người xong lại còn quay lại tìm bọn họ thì khả năng hơi nhỏ, Ngụy Anh Lạc ở đây trông nom cha nàng ngược lại an toàn hơn đi theo mình.

"Ngươi cứ trông nom cha ngươi, ở đây đợi người của ta tới tiếp ứng. Nếu sáng mai ta thật không trở lại, ngươi đừng quên những lời ta dặn dò ngươi. Đường Thanh Long —— phủ Phú Sát."

Vệ Lung xoay người biến mất trong bóng đêm mênh mông.

Ngụy Anh Lạc đóng chặt cửa phòng, trở về đỡ Ngụy Thanh Thái, "Cha, khá hơn chút nào không?"

Ngụy Thanh Thái không biết là thuốc phát tác dụng, hay là hắn thấy Anh Lạc còn nhỏ tuổi đã phải chịu đựng biến cố lớn như vậy mà thương tiếc, chỉ cảm thấy lồng ngực nóng lên, đau đớn không chịu nổi.

Hắn áy náy nói: "Xin lỗi a con gái ngoan, cha cũng không nên nổi tà tâm. Chị ngươi lần này nếu có thể an toàn không việc gì, để cho ta lập tức chết đi ta cũng nguyện ý. Đáng thương con ta, bị lòng tham của ta làm trễ nãi."

"Người nọ ban đầu ra điều kiện gì? Cha tại sao lại cảm thấy hắn sẽ thật thích tỷ tỷ?" Ngụy Anh Lạc rủ thấp mắt, rơi vào suy tư.

Lời áy náy nàng không muốn nghe, nàng chỉ muốn biết chi tiết nhiều hơn.

Bất luận Hoằng Trú có phải sống lại như nàng suy đoán hay không, nàng đều không thể tự loạn trận cước.

Hoằng Trú có thể bị hủy trong tay nàng một lần, cũng có thể bị phá trong tay nàng lần thứ hai.

Nàng sẽ không để gã công tử ăn chơi này lại hủy diệt chị nàng lần thứ hai.

"Ta..." Ngụy Thanh Thái do dự, cái này bảo hắn làm sao nói ra khỏi miệng với con gái.

"Cha, ngươi đem tình huống nói rõ ràng với ta, nói nhỏ một chút." Ngụy Anh Lạc nhìn thấu Ngụy Thanh Thái do dự. Ban nãy Ngụy Thanh Thái nói hàm hồ, chỉ nói ra kẻ thù. Nhưng bây giờ, nàng muốn phân tích động cơ của kẻ thù.

Cha nếu như lại vào lúc mấu chốt tuột xích kéo chân nàng, vậy nàng thu hồi hết từng chút một áy náy. Như cũ dùng thái độ dĩ vãng đối đãi hắn.

"Anh Lạc, chuyện này ngươi đừng hỏi, cha biết cha hồ đồ, lời trêu đùa của người nọ làm sao có thể tin đâu." Ngụy Thanh Thái biết vậy chẳng làm. Nếu không phải người kia đích xác là tôi tớ bên cạnh Ngũ vương gia, đối phương lại còn nói với hắn Ngũ vương gia có lòng nạp con gái hắn làm trắc phi, Ngũ vương gia ở cách đó không xa còn cười với hắn một chút thì...

Hắn sẽ không đầu óc nóng lên, cho rằng bản thân thật có thể làm hoàng thân quốc thích. Nên mới...

"Được, ta không hỏi. Vậy ông tự nằm đợi người tới cứu đi, ta đi tìm tỷ tỷ." Ngụy Anh Lạc mí mắt khẽ nâng một chút, tròng mắt đen nhánh, không chút nào che giấu thất vọng của mình đối với Ngụy Thanh Thái.

"Nếu ta cùng tỷ tỷ bất hạnh gặp rủi ro, ông coi như không có hai đứa con gái này là được." Ngụy Anh Lạc nói, còn cúi mình vái chào Ngụy Thanh Thái, tư thái tráng sĩ ung dung hy sinh vì đại nghĩa biểu hiện rất... thích hợp.

Ngụy Thanh Thái: "..."

Tại sao hắn bỗng dưng cảm thấy, Anh Lạc là đang cúi người chào đưa tiễn di thể hắn.

Bất quá khoan đã, hắn hiện tại phải làm, là cản lại đứa bé quật cường này, đừng để nó cũng xảy ra chuyện mới phải!

"Ngươi đứng lại cho ta, ta nói với ngươi!" Ngụy Thanh Thái gầm nhẹ, lại một trận ho khan.

Ngụy Anh Lạc bước chân chậm dần, không dừng lại, lỗ tai lại hơi giơ lên. Cho đến khi nghe được cha nàng rát cổ họng nói: "Hồ Nhược tùy tùng thiếp thân của Ngũ vương gia nói với ta, Ngũ vương gia đã đến tuổi nghị thân, Hy quý phi ở trong chùa giúp hắn cầu được lời tiên tri của một cao tăng, nói mệnh hắn chú định có một nữ tử họ Ngụy làm thiếp, mới có thể vĩnh viễn hưởng phú quý. Bọn họ ở kinh thành tìm một vòng, phát hiện là chị ngươi."

Còn sót lại, Ngụy Thanh Thái chưa nói.

Ngụy Anh Lạc cười nhạt, hai tay xuôi ở bên người nắm chặt, bóp ra vết máu đỏ thẫm. "Loại chuyện hoang đường này ngươi cũng tin?"

Không nói đến chuyện họ Ngụy ở kinh thành có bao nhiêu. Chính là chỉ riêng đại phòng nhị phòng nhà các nàng cũng đã có mấy người.

Càng huống chi, một Vương gia như Hoằng Trú, đem một bao y gọi lại còn chuyên môn cùng hắn nói tin tức không nên truyền đi, chẳng lẽ cha nàng không có nửa điểm hoài nghi sao?

Ngụy Thanh Thái có thẹn, thanh âm yếu xuống, "Nếu như chỉ nói họ Ngụy, ta dĩ nhiên sẽ không nghĩ nhiều. Nhưng Vương gia còn nói, nữ tử kia năm nay chưa tới mười lăm, ra đời mùng sáu tháng sáu. Đó không phải là chị ngươi sao."

"..." Ngụy Anh Lạc dùng răng gắt gao cắn môi, cơ hồ như muốn cắn ra miệng đầy máu.

Hoằng Trú thật sống lại!

Vệ Lung nói đúng, đường đường Thiên gia dòng dõi quý tộc cần gì phải nhớ thương con gái một bao y.

Chỉ có Hoằng Trú thật sống lại, ghi thù tỷ muội bọn họ, hắn mới sẽ điều tra tỷ tỷ, mới sẽ dùng cái cớ vụng về này dụ cha nàng mắc câu.

Nàng nên làm gì?

...

Cha con trầm mặc, cửa sổ đóng chặt két một tiếng mở ra, phá đi yên lặng bên trong nhà.

Một thân ảnh nhỏ gầy từ ngoài cửa sổ linh hoạt nhảy vào.

Mượn ánh trăng lờ mờ, Ngụy Anh Lạc kinh ngạc trợn to hai mắt —— là hắn.

┬┴┬┴┤炎炎炎├┬┴┬┴

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro